Việt Nam – đầu năm 2014

Lần thứ 3 cả nhà về vào tháng 3 năm 2014.
Tí 10 tuổi, Tủm 12 tuổi.
Một trong các món khoái khẩu của các bạn là chè. Quán chè ngay gần nhà ông bà ngoại rất bình dân, hợp với túi tiền sinh viên. Ngồi vào đám bàn ghế nhựa cáu bẩn mới đầu thấy hơi lạ lùng, nhưng sau một lát thấy ok, lại như đã từng ngồi đó cả đời.

Được chú Tuấn bên nhà nội đi khuyến mãi quả cắt tóc vỉa hè. Không hiểu sao lại có quả ảnh này, vì mẹ không nhớ là đã đi cùng hai chú cháu.

Đợt này các bạn đủ lớn để có thể đi bộ quanh trung tâm thăm thú thêm một chút. Đây là chùa Một cột. Mang tiếng ở Hà nội, chắc đây là lần thứ 3, 4 gì đó mình tới thăm chùa Một cột. Trước đây, hoặc do nhà cửa chưa có nhiều ở xung quanh, hoặc do mình còn bé nên thấy khu vực này có vẻ rộng hơn. Giờ thăm lại thấy chật chội và nhỏ hơn nhiều. Cái cầu thang bằng bê tông mới nhìn thấy hài hước kinh. Nhìn một lúc thấy cũng quen.

Nhìn từ chính diện trông không đến nỗi nào, cây xanh làm mọi thứ trở nên mềm mại hơn. Cạnh đó là một ngôi chùa nhỏ. Vừa vào cửa thấy một cái ảnh to mô tả mười mấy nẻo luân hồi. Sao khi rời bỏ thân xác linh hồn con người đi về nhiều ngả, ngả lên trên thì ít, ngả xuống dưới làm súc sinh vào địa ngục thì nhiều. Có mấy bức ảnh tôi nghĩ là mình đã chụp, nhưng giờ không thấy ảnh đâu cả. Giờ nhớ lại, thấy đúng là cơ hội để lại được làm người không hề nhiều.

Viện bảo tàng quân đội. Nhiều ảnh rất đẹp. Có lẽ tôi sẽ làm một post riêng. Trong đó có một ảnh với bài thơ “Nam Quốc Sơn Hà Nam đế cư”… Bài thơ này lần nào đọc lên cũng làm tôi xúc động lạ lùng. Và thương cho thân phận nước Nam.

Kỳ Đài Hà Nội

Hay Cột cờ Hà Nội?

Nòng pháo ngay dưới thành.

Cùng Bông đi chơi quanh hồ Gươm và đền Ngọc Sơn. Tôi vẫn hay ngạc nhiên tại sao nơi đây có đủ nắng, đủ nước, mà cây cối vẫn có vẻ gì đó không được mỡ màng trù phú như nhiều nơi tôi biết.

Rùa dài hơn mét từng ở dưới lòng hồ.

Chú bán sáo. Các bạn ngạc nhiên sao mẹ không cho người ăn xin 5 nghìn, mà lại bỏ ra nhiều tiền hơn để mua cây sáo trong khi các bạn không hỏi mua. Mẹ bảo mẹ tôn trọng bất cứ ai làm bất cứ gì để kiến tiền nuôi bản thân. Làm như vậy còn hơn là đi bám đuôi theo người khác chìa tay xin tiền. Chú có lẽ bị tật từ khi mới sinh, không có mắt.

Quanh Hà nội có nhiều người vẽ chân dung để kiếm tiền.

Tí sắm được cái mũ cao bồi ở đền Ngọc Sơn. Cậu có những sở thích hơi là lạ. Cái mũ và bức ảnh của cậu giờ vẫn để trong phòng.

Múa rối nước, hình như chỉ chị Tủm và Bông vào xem.

Lại cùng ông bà ngoại vào nam thăm bác Hùng.
“Miền Nam em dừa nhiều…”. Vào miền nam tôi luôn có cảm giác đang đi về một miền đất trù phú, với tán dừa và cau rợp mát. Và lạ lùng là luôn canh cánh đâu đó một cảm giác thương mảnh đất miền bắc, chịu thương chịu khó mà vẫn không thoát khổ. Hôm qua tôi có xem bộ phim tài liệu về miền đất ven biển cà mau đang bị sạt lở hàng năm, thấy con người sao nhỏ bé bất lực trước thiên nhiên.

Ở SG 5,6 ngày gì đó. Chương trình có vẻ đã được các bác chuẩn bị trước. Một tối đi ăn ở nhà hàng Đồng, có cả đại gia đình bên nhà bác Loan. Tôi thấy thương mẹ tôi. Bà ít được “sướng” dù rất thích được sống sung túc dư dả. Bố tôi và tôi lại thuộc type người khác, đều là những người thấy mình tạm đủ về mặt vật chất và không có nhu cầu cần phải có nhiều hơn.

Anh tôi thì luôn sống một kiểu phong lưu, cho dù anh ấy có tiền hay không. Bác là người tinh ý, biết ai thích gì và biết chiều những ý thích nho nhỏ. Anh Tí ở với bác Hùng chắc hợp. Bác chiều trẻ con. Biết anh Tí  thích uống nước dừa, bác mua cả một chùm dừa để ở góc nhà, mỗi hôm lại bổ ra vài quả. Thỉnh thoảng bác lại lái xe cho anh cu đi dạo một vòng. Biết em gái thích ăn bánh cuốn, sáng sáng bác đi mua để sẵn dưới nhà chờ cả nhà dậy ăn. Mỗi sớm bác tự tay pha trà xanh để hai bố con nhâm nhi cả ngày. Trông bác nhiều lúc tưng tửng lạnh lùng, nói chuyện thì cứ nửa thật nửa giả, ít ai biết bác thật sự nghĩ gì. Tôi từ lâu đã bỏ ý định tìm hiểu xem anh trai mình nghĩ gì, chỉ luôn cảm thấy anh ấy là người tử tế với một trái tim không hề lạnh, theo cách riêng của mình.

Bố mẹ tôi đi Củ chi thăm một ông bạn cũ của bố tôi 2 ngày. Bố tôi gặp bạn chắc vui, nên lại uống rượu nhiều, lời nói hành động vì thế cũng không được chuẩn xác. Mẹ tôi lại không thấy vui. Tôi đôi khi cứ nghĩ, quả thật bố tôi quá dở, hay ông bình thường như nhiều người đàn ông khác.

Sau khi về cả nhà đi cùng bác Loan ra Vũng Tàu. Chỉ có bà ngoại đi cùng, ông ở nhà cùng bác Hùng. Trên đường đi rẽ qua làng bè Long Sơn. Thăm nơi chăn nuôi và ăn hải sản trên nhà bè. Bác Loan là người chu đáo và rất chịu chơi, nhất là về đoạn ăn uống. Đi chơi cùng với bác ấy sẽ nhanh chóng biết được nhiều thú ăn chơi của người sì gòn.

Tôm cá … được giữ trong những khoang riêng. Thích ăn thì bảo người ta vớt lên làm. Nhà bè rộng rãi, mát. Sàn bằng gỗ rất sạch sẽ. Ít khách, chủ nhà xuề xòa nên có thể lăn lê bò toài thoải mái như ở nhà.

Vũng tàu – khách sạn nằm ngay sát biển. Tủm Tí lại chạy ngay ra biển lăn lê bò toài trên cát. Trong khách sạn cũng có bể bơi rất đẹp, Na và Linh bơi ở đó, còn Tủm Tí lúc đầu có vẻ thích biển hơn, nhưng sau đó một lúc cũng vào nghịch ở bể bơi.

Tối các bạn đi xem chó chạy đua. Hôm đấy tôi bị cảm nên nằm nhà. Trước đó hay vào tối hôm sau (giờ không nhớ được nữa) có tập trung đi ăn với bạn bè. Đồ bầy ra ê hề mà ăn chẳng được bao nhiêu. Tôi luôn mong muốn được ngồi uống cái gì đó nhẹ nhàng với bè bạn, ở những chỗ yên tĩnh trong lành, thay vì những chỗ ồn ào ăn uống nhộm nhoạm. Buổi đêm Vũng tàu yên tĩnh, mát mẻ, các bạn đưa đi thăm nhà từng người, thấy vui. Vũng Tàu vẫn luôn chiếm một vị trí đặc biệt trong ký ức của tôi.

Hôm sau đỡ mệt hơn ra bơi cùng bà ngoại. Sóng lớn và mạnh. Tôi nhớ mãi cảm giác mẹ tôi bám chắc lấy tay tôi mỗi khi sóng tiến sát. Cái bám đầy tin cậy, không thả suốt buổi bơi. Thỉnh thoảng sóng mạnh quá Bà loạng choạng kéo tôi xuống, rồi lại vừa cười khanh khách vừa đứng dậy đón đợt sóng mới. Phấn khích hồn nhiên như một đứa trẻ đang bám tay mẹ. Tôi chạnh lòng nghĩ đến vài ngày tới, khi tôi lại bỏ Bà ở nhà một mình đi tới nơi xa tắp. Tuy sống cùng chồng, Bà không tìm được sự an ủi cảm thông ở ông. Tôi giống tính bố tôi nhiều, tương đối độc lập và ít phụ thuộc tình cảm. Nên tôi thấy tương đối yên tâm về Ông. Trong khi đó mẹ tôi có vẻ quyến luyến con cái nhiều. Nên tâm tôi hay trĩu nặng khi nghĩ về Bà, nghĩ về hoàn cảnh sống xa con cái của Bà.

Lần này cả nhà ra ngoài biển.

Chiều bác Hùng đưa ông ngoại từ SG ra chơi. Cả nhà đi ăn quán sát biển trước khi về. Bố mẹ tôi đều quý ông con rể. Tính bạn chồng mềm mại điềm đạm, nói năng vừa phải nên không những ông nhạc bà nhạc quý, mà cả ông anh vợ cũng có vẻ hợp gu. Có hôm anh tôi bảo với tôi “anh thấy thằng Sơn được đấy. Để biết một người có hiền hay không, cứ uống rượu với người đó sẽ biết”. Heheh, đó là một trong những lần hiếm hoi anh tôi tâm sự nghiêm túc với tôi. Các câu chuyện khác của bác ấy, cứ nửa thật nửa hư, không biết chỗ nào nghiêm túc chỗ nào đùa.

Ngoài vài lần về Việt Nam đi cùng cả gia đình, tôi còn mấy lần về một mình. Lần nào cũng vào SG, vài lần được anh chở đi Vũng tàu, dù chỉ vài tiếng ngồi quán uống bia ngắm biển. Nên miền nam và Vũng Tàu dần trở thành miền đất thân thương ruột thịt.

Tạm biệt Sài gòn về lại Hà Nội. Giờ xem lại ảnh mới thấy “của làm là của được”. Tôi không hề nghĩ những chuyến đi đó lại có thể có nhiều ý nghĩa với tôi đến thế.

Bà Nội, bà Yến và ba bố con đi Thiền Viện Trúc Lâm. Hôm đó tôi ở nhà đưa bố đi khám bệnh. Nhìn ảnh thấy chỗ đó có vẻ đẹp, thoáng, nhiều cây xanh.

Tôi nghĩ nếu được nghỉ ở đây 1,2 ngày chắc tôi sẽ rất thích. Không khí có vẻ trong lành, cây cối xanh một màu xanh mơn mởn.

Trời nắng ráo, và có vẻ không có nhiều người.

Tí và Bống ở nhà nội. Không hiểu vớ được trò chơi từ đâu, mấy anh chị em tranh nhau xem. Bà nội cũng là người chiều con cháu. Bà cứ lẳng lặng chiều những ý thích nho nhỏ. Sáng luôn có vài món, bánh cuốn, bánh giò, bánh mì,… ai thích ăn gì thì ăn. Rồi sau đó muốn làm gì thì làm. Bà không ép phải làm cái gì hay phải đi thăm ai. Bữa chiều luôn có vài món tươi, có món mặn, có canh, có rau, nóng hổi rất ngon miệng. Về khoản bếp núc tôi thích cách làm của Bà, không cầu kỳ, vừa phải, gọn gàng, tinh tế và chăm chút. Những lúc về phép tôi chỉ làm chân loăng quăng thu dọn, chưa bao giờ phải nấu nướng gì đặc biệt.

Tí đeo các huân chương của ông, rồi cúi đầu hôn tay mẹ. Không hiểu nó nghĩ ra cái chuyện cúi đầu hôn tay từ đâu ? Phim ảnh ?

Áo này anh nằng nặc đòi mua khi đi mua bán cùng cô Minh. Lúc đó áo to, rất rộng, thùng thình, vì là áo của người lớn. Sau đó anh còn mặc được một thời gian, chắc phải gần 2 năm. Giờ áo vẫn còn treo trong phòng anh, nhưng có vẻ không còn vừa nữa, lâu rồi không thấy anh mặc lại.

Thân thiện

Tôi thấy quan niệm về sự thân thiện của mình có thay đổi.
Tôi định nghĩa “thân thiện” là một cách cư xử chan hòa mà không có dụng ý gì ở sau.
Không phải vì muốn gây cảm tình.
Không phải vì muốn được thăng chức hay lợi lộc.
Không phải vì lịch sự.
Không phải vì sợ bị nghĩ xấu.
Mà đơn giản là vì mình tôn trọng sự có mặt của người đó trong thời điểm nào đó trong cuộc sống của mình.

Hôm nay cuối tuần, cậu viết tài liệu lại đi ngang qua, đứng lại nghiêng mình, nhìn tôi chào “chúc cuối tuần vui vẻ”.
Tôi ngoảng mặt ra chúc lại cậu ấy, trong khi vẫn ngồi. Nếu đang đứng chắc tôi cũng sẽ hơi nghiêng mình đáp lại, heheh.

Đôi khi đó là một lựa chọn – chủ động cư xử thân thiện.
Có cô gái Ấn độ làm việc cùng tầng (khác team), tôi đã quyết định ngay từ đầu sẽ thân thiện với cô ấy.
Tôi muốn cô ấy luôn luôn cảm thấy thoải mái khi ngồi cùng tôi, nói chuyện với tôi, hoặc chỉ nhìn thấy tôi.
Thời gian đó con gái tôi mới xa nhà, tôi cảm nhận được rất rõ ràng tình cảnh xa nhà thiếu thốn tình cảm của cô gái nhỏ đó.
Cộng thêm kinh nghiệm của riêng tôi về cuộc sống của người tha hương, khiến tôi có quyết định rất đơn giản này.

Cô ấy giờ có bầu, và thế là mỗi lần gặp nhau là tôi cứ tưng tửng nói, cứ như việc có bầu là việc tự nhiên nhất thế gian, là việc quan trọng nhất thế gian.
Rằng việc giờ đây cô ấy cần làm nhất là giữ sức khỏe, giữ tinh thần ổn định, không để bất kỳ stress nào ảnh hưởng tới em bé.
Ngày lại ngày. Nếu cô ấy thu âm lại những gì tôi nói rồi nghe lại, chắc sẽ thấy mấy câu được nhắc đi nhắc lại.

Không biết cô ấy nghĩ gì?
Nghĩ tôi tử tế?
Không hoàn toàn đúng, tôi không tử tế, cũng không không tử tế.
Đó chỉ là một quyết định mà tôi đã làm.

A decision has been done.

Cách đây lâu lâu có nói chuyện với cậu con trai.
Cậu ấy cũng có đề cập đến một điều gì tương tự.
Cậu ấy kể rằng, trước đây mỗi khi giận mẹ là cậu ấy giận lâu.
Kể cả khi mẹ đã xin lỗi, cậu vẫn ôm cái giận một lúc nữa, không thả nó ra ngay.
Rồi đến một lúc nào đó cậu thấy muốn thay đổi.
Cậu quyết định (decided) thả ngay nỗi giận khi được xin lỗi.

Tôi cũng nhận thấy các con của mình làm được điều đó. Chúng tha thứ ngay khi tôi xin lỗi.
Không phải chuyện tất nhiên.

P.S. Đọc lại thấy hơi lăn tăn, A decision has been done hay made ? Made thì rõ rồi, đúng ngữ pháp rồi. Nhưng done thì lại đúng ý tứ.  Một quyết định đã được đưa ra, 1 lần, và không lật lên lật xuống lăn tăn nữa. Vậy là done, nhỉ.

Việt Nam 04 2010

Soạn lại ảnh mới thấy sau 4 năm cả gia đình mới về Việt Nam lần thứ 2. Lúc đó các bạn đã 6 và 8 tuổi. Lần này về được 2 tuần, vì các bạn chỉ được nghỉ 2 tuần đợt đó.

Transit ở Bankok. Hoa phong lan được trồng khắp nơi.

Highlight lần này là em Bông ở nhà Ông Bà nội, lúc đó mới 6 tháng. Em rất dạn dĩ, thích hóng chuyện, hay cười, ai bế cũng ok, nên anh Tí với chị Tủm mê mẩn.

Mẹ cũng mê mẩn luôn. Không có gì trên đời quyến rũ dễ thương hơn một đứa trẻ không sợ hãi. Cô chị thì tình cảm, tin cậy. Cái tin cậy của Bông làm người ta muốn che chở, an ủi.

Hình thì nhiều, nhưng phần lớn bị nhòa. Tuy vậy xem vẫn thích, đủ các dạng biểu cảm của mấy anh chị em.

Thằng cu 6 tuổi ngồi sau xe để Bà nội dắt. Những con đường nhỏ giữa những ngôi nhà cao thấp khác nhau khu cạnh Hồ Tây.

Sau khi thăm mộ Ông, cả nhà qua thăm trường nông nghiệp, nơi Ông Nội làm việc trước đây.

Highlight thứ 2 là chú chó nhà Ông Bà ngoại. Chú ta không có lông, suốt ngày bị hai chị em vầy vò. Nếu bảo có gì trên đời hai chị em mong mỏi nhất thời thơ ấu, chắc là được nuôi một chú chó trong nhà.

Chọn xoài ở ngay chân nhà chung cư của Ông Bà ngoại. Ở Việt Nam đây là một trong nhiều điều rất quyến rũ mà không phải đất nước nào cũng có được, nếu người ta không phải đối diện với một vài nỗi sợ hãi liên quan đến vệ sinh thực phẩm.

Con đường gốm sứ dọc theo bở đê sông Hồng nhân dịp Thăng Long 1010 năm. Một công trình không nhỏ, và đẹp.

Từ Tháp Bút nhìn sang. Đi qua đường ở Hà Nội là một nghệ thuật. Khi đã có được kỹ năng nào đó rồi, người ta sẽ thấy đó là một trò chơi đôi khi khá lôi cuốn.

Lê la các cửa hàng ven đường.

Hồ Gươm, cầu Thê Húc, những nơi quen thuộc lần nào cũng qua … Các bạn chưa biết đó thôi, những hình ảnh này sẽ in dấu trong tiềm thức của các bạn, rồi các bạn sau này lớn lên sẽ tự tìm về với nó.

Cây mít ở gần sở thú Hà Nội.

Trang đợt đó cũng về Việt Nam, hẹn gặp rồi cùng nhau đi xem sở thú.

Đi Nha Trang với Ông Bà ngoại và gia đình bác Hùng, chắc 5 ngày. Đi cáp treo vào hòn đảo Vinpearl. Ở đó có khá nhiều thứ để xem.

Trời rất nắng, nóng, lại đông người, chơi ngoài trời nhanh mệt, nên chốc chốc lại phải tìm bóng râm để trú. Đây là một chỗ như vậy, đẹp đẽ mát mẻ, Ông Bà Ngoại chụp ảnh với các cháu nội ngoại và Bông.

Chơi với chó và khỉ. Tủm và Tí thì dạn quá, không biết sợ. Chó ở Việt Nam không nên sán lại gần quá. Bông có vẻ hơi ngại. Cô bé lúc đó mới 5 tuổi.

Bãi biển đẹp. Những giây phút tắm biển là những giây phút mát mẻ thoải mái nhất. Tuy tháng 4 nhưng bãi biển Nha Trang đã rất nóng, đi trên cát vào giữa trưa bỏng chân.

Tối đi xem nhạc nước. Bác Hùng ngồi riêng một góc, chắc nóng quá. Sống ở các nước nhiệt đới có lẽ người ta phải học cách chuyển động sao cho không mệt. Ở các nước châu Âu khi hậu thường mát và lạnh, nên người ta đi nhanh và hoạt động nhiều. Dù đôi lúc cảm thấy thiếu nắng, nhưng chắc tôi không sống lâu dài được ở những nơi quá nóng.

Về lại Hà Nội, bà Yến tổ chức một buổi đi chơi ở suối nước nóng Khoang Xanh, có cả Cụ và Bà Nội đi cùng.

Tí bắt chước Cụ giơ hai ngón tay.

Cả nhà đi tắm bùn. Sau đó nhận phòng nghỉ trưa. Tôi nhớ khung cảnh quanh đó rất đẹp. Nhiều cây xanh, mọi thứ trông tự nhiên không chau chuốt.

Dàn hoa giấy trên đầu.

Tảng đá, suối nước nhỏ, ngồi quây quần thảnh thơi với cả nhà …. Một buổi đi chơi vui và thú vị. Với tôi nó đem lại nhiều cảm xúc hơn là đi Vinpearl.

Tự thưởng kem trước lúc đi về.

Hà nội còn có một mảnh rất quyến rũ nữa mà trước đây cả nhà chưa dám thử nhiều – ẩm thực. Đây hình như là nhà hàng Hoa Sen, một dạng buffet, có bán rất nhiều các đồ ăn bánh trái dân dã của miền Bắc. Không gian sạch sẽ và khá sang trọng. Đoạn ăn uống có lẽ nên bắt chước các bạn Nhật – tinh & ít hơn là nhiều mà xô bồ.

 

Việt Nam cuối 2005 – đầu 2006

Chị Tủm cứ mong muốn được về thăm Việt Nam như một người đi du lịch. Chị có cảm giác khi đi cùng bố mẹ phần lớn thời gian chỉ đi từ nhà này sang nhà kia chứ không thăm quan được những gì mà chị được nghe từ các bạn Đức đã thăm Việt Nam về kể lại.

Kể ra thì chị cũng đúng một phần. Các bạn còn bé nên cũng không dám đi nhiều sợ mệt. Nhưng lần nào về Việt Nam bố cũng cố gắng để cả gia đình đi từ nam ra bắc, từ bắc vào nam thăm thú vài nơi.

Post lại vài cái ảnh đợt về đầu năm 2005 cho chị nhớ những nơi chị đã qua hồi bé.

Về Việt Nam cả nhà hay ở bên Ông Bà nội. Nhà rộng rãi ở cạnh hồ tây. Từ trên nóc nhà nhìn ra quang cảnh hồ Tây rất đẹp. Hồ Tây là một trong những nơi đáng giá thăm quan  ở Hà Nội rồi chị. Cả nhà hay đi bộ loanh quanh khu này. So với những nơi khác ở Hà Nội, khu vực này ít đông đúc ngột ngạt hơn.

Đây là một góc của Bách Khoa, dưới nhà Ông Bà Ngoại. Trường Đại học bách khoa cũng là một trong những nơi người ta phải đi thăm quan đó chị. Quanh đây có rất nhiều nhà của các giảng viên trường Bách khoa. Chị cứ tưởng tượng khu đó cũng giống Garching mình đang ở, gọi là thành phố đại học, vì Garching có trường đại học kỹ thuật Munich (TUM).

Đền Ngọc Sơn, cũng là một điểm du lịch chị ạ. Trông cái cổng tô điểm màu mè có hơi hài hài tí, nhưng hình như cái hài hài đó lại làm nên cái duyên của Việt Nam. Cây cối trên đảo xanh tươi um tùm. Hôm đó trời hơi mưa và hơi lạnh.

Còn đây là hồ Gươm. Sẽ chẳng còn dịp nào được nhìn thấy đường ven hồ vắng tanh vắng ngắt thế này nữa đâu chị ạ. Giờ vào những dịp nghỉ chỗ đó đông nghịt, dân tình selfie chật cứng đường luôn.

Rồi mình còn đi Tam Cốc Bích Động cùng gia đình bác Diệu Anh và Bà Yến. Các bạn chạy nhảy ngoài sân đình. Nơi đây được gọi là Hạ Long trên cạn ở Ninh Bình. Cũng là một điểm du lịch mà chắc các bạn của chị đã được qua.

Đi thuyền qua những động đá. Trông rất đẹp. Hồi đó tuy đã khá đông đúc chen chúc, điều làm mọi thứ mất đi nhiều sự quyến rũ tự nhiên. Nhưng so với bây giờ chắc vẫn còn thênh thang chán.

Dinh Bảo Đại ở Vũng Tàu. Chắc chắn cũng là một nơi khách du lịch hay đến. Cây cối xanh tươi, nơi này rất đẹp. Các bạn nhặt hoa cài lên tóc.

Một trong nhiều giây phút hạnh phúc làm nên tuổi thơ của các bạn.

Xúc cát ngoài biển Vũng tàu. Nước không ấm lắm, nghịch một lúc là lạnh. Hồi đó được ở nhà cô Diễm Hà gần đó, ngày ngày đi bộ ra bãi tắm. Bố mẹ được một người thân cho mượn xe máy, tối tối khi các bạn đã ngủ lại rủ nhau đi vi vu. Mẹ chị yêu Vũng tàu đặc biệt kể từ khi đó.

Còn đây thì thật sự là Vịnh Hạ Long trên biển.

Các hang động. Thường mẹ hay cố gắng thu xếp để Bà Ngoại đi cùng, để Bà có thời gian nhiều bên con cháu. Hồi đó chân Bà còn khỏe đi lại không có vấn đề gì.

Nhìn ảnh mới nhớ cái áo mẹ đang mặc là Bà Nội mua cho. Bà nội mua nhiều áo lạnh cho mẹ, Bà biết mẹ hay ho nên các áo đều có cổ.

Làng chài ven sông.

Đợt đó đi 2 ngày, có qua Tuần Châu nghỉ đêm, xem nhạc nước và cá heo. Chị được lên chơi với cá heo vì là trẻ con và ngồi ở hàng đầu. Hồi đó vắng lắm. Bây giờ nếu đi lại chắc lại chen nhau thôi.

Sơ lược qua để chị biết lúc 4 tuổi chị đã đi được vài điểm du lịch quan trọng. Chỉ là chị không nhớ mà thôi.

 

Chuyện ngày thường

Thỉnh thoảng có những thời điểm cảm thấy ngán ngẩm.
Có thể nó liên quan đến cái gọi là sự thay đổi hormone.
Cũng có thể nó liên quan đến cái sự già.
Hoặc đến cái sự “nhàn cư”.

Con cái đến cái tuổi mình không còn phải chăm bẵm.
Bỗng thấy thoát ra khỏi cái modus bận rộn – kiểu có việc thì cứ thế cắm đầu mà làm, bớt việc ngồi thở tích trữ năng lượng cho đợt sau.
Bỗng thấy muốn làm cái gì đó cho cái Soul của mình.

Soul tiếng Anh, hay Seele tiếng Đức, đều chỉ chữ “tâm hồn”.
Nhưng không hiểu sao, dùng chữ tiếng Anh hay tiếng Đức, tôi đều cảm thấy đúng hơn, gần gụi hơn là chữ “tâm hồn”.
Có lẽ vì tôi đọc nhiều về “tâm hồn” bằng hai thứ tiếng kia, nơi cái “tâm hồn” được đặt ở trung tâm, được nâng niu, trân trọng.
Còn trong văn chương tiếng Việt, nó cứ làm sao đó.
Nó ít được để ý tới, cảm xúc của con người ít được nhìn nhận một cách khách quan và ít được tôn trọng.
Người ta đơn giản hóa nó khi phân loại nó vào vài categories. Nghe nhiều thành nhàm, rỗng tuếch.
Nó ít được để ý bởi người ngoài đã đành. Nó cũng ít được để ý đúng mức bởi người trong cuộc.

Mỗi khi cái tâm hồn tôi rơi vào sự ngán ngẩm này, nó cần một sự cảm thông nào đó.
Sự cảm thông thường không đến từ những người xung quanh.
Bản thân họ thường không có space cho mình, sao họ có thể đem lại space cho người khác.
Sự cảm thông thường đến từ con vật, hoặc thiên nhiên. Những gì vô tư và transparent.
Một giàn hoa giấy trên đầu lao xao trong gió biển, với những vạt nắng lốm đốm lay động trên sàn? Chẳng hạn, heheh.

Cái sự ngán ngẩm nó như một kính phóng đại, nó phóng đại mọi thứ lên một cách rất quái dị.
Mọi thứ vần vũ trong cái gọi là tâm hồn, mà chỉ người trong cuộc thấy.
Chìm hẳn vào đó thì rõ là vô minh.
Không bị chìm hẳn, loi ngoi lặn hụp, thì gọi là gì nhỉ.