Trampoline

Cái trampoline nhà mình đã mua được gần 3 năm. Hơn năm nay hai bạn không động đến nữa, để chật chỗ trên mảnh đất chung, nên hôm nay bố bán đi.

Người mua là một gia đình còn rất trẻ. Cô bé chắc chưa được 2 tuổi. Chắc sẽ còn bạn em sẽ xuất hiện trong 1,2 năm nữa.

Có lẽ vì cái đó hơi nhỏ, 2,5 m, nên chỉ hợp với các bạn nhỏ. Tủm Tí đã qua tuổi đó nên không thật thích, vì không thể nhảy cao và đủ cao để có thể quay trên không.

Cô bé nhà bên cạnh có cái rất to, 4m, bạn ấy có thể nhảy rất cao và có thể lộn một vòng trước khi rơi xuống. Nhưng có lẽ vì bạn ấy học thể dục và tập lộn từ khi còn nhỏ, chứ các bạn nhỏ khác, dù cũng có trampoline to trong nhà, cũng nhảy cũng tập hàng ngày, nhưng không bạn nào làm được như thế.

Cái lợi của trampoline thì ai cũng biết, có lẽ vì vậy mà 4,5 gia đình hàng xóm nhà ai cũng sắm một cái to đùng. Nhưng hình như bụt chùa nhà không thiêng, chỉ được tháng đầu các bạn còn chơi ở nhà mình, sau đó các bạn thường chui sang nhà hàng xóm chơi, chứ đồ nhà mình thì để vứt chỏng chơ. Đáng ra cả xóm chung tiền mua một cái là có lý nhất.

Anh Tí hay được các bạn nhỏ lôi sang nhà cùng chơi, những lúc đó thì cả bầy cả lũ hàng chục đứa lúc nhúc chui vào một cái, la hét ỏm tỏi cả một vùng.

Trampoline có cái dở, là chỉ cần có 1 cái đứng trong vườn là cái vườn trở nên chật chội, một góc trở nên tối om. Sẽ không còn chỗ để chơi bời đi lại, đánh cầu lông, bóng chuyền, … Ngồi nhìn ra vườn tầm nhìn cũng bị hạn hẹp, không còn thấy không gian cây xanh hài hòa. Đấy là chưa kể mất một chỗ khá to trong nhà vườn để cất nó đi vào mùa đông. Nếu dùng được ít ra 20 phút một ngày thì rất ok, nếu không, có vẻ như lợi bất cập hại.

Thời gian đầu hai bạn có ra chơi, nhảy thì ít mà chủ yếu nằm ngả ngốn ngắm trời ngắm đất, đọc sách thì nhiều. Mẹ cũng thỉnh thoảng ra cùng các bạn, giờ vẫn rất nhớ cảm giác nằm ngửa nhíu mắt cho đỡ chói nhìn lên bầu trời xanh ngắt.

Cái đây năm rưỡi, tháng 2 năm 2016, các bạn lôi nhau ra nhảy trên trampoline để chụp ảnh. Cũng hay là còn tập ảnh đó, một thời để nhớ 🙂

Giờ bạn trampoline chắc đang được lắp lên ở nhà mới, có lẽ ở một góc vườn có chút nắng. Cô bé sẽ nhún nhảy hàng ngày, cười khanh khách. Vài năm sau biết đâu sẽ có thêm một đứa bé lũn chũn bò lăn bò càng cùng cô ấy.

Tuổi 50

Hôm nay bạn vợ đúng 50 tuổi, tròn nửa thế kỷ 🙂
Chúc bạn vợ ngày thêm tinh tấn trên con đường mình đi. Bleib wie du bist, wir lieben dich so ! (tạm dịch: cứ tiếp tục là chính mình, bố con yêu mẹ như thế !)

Mỗi ngày, mỗi năm, mỗi giây phút sống đều là một mắt xích trong đời người, mắt xích nào cũng quan trọng và có ý nghĩa như mắt xích nào, nó là một chuỗi dài nối tiếp đưa ta đi qua những trải nghiệm trong diễm phúc được làm Người. Người xưa nói “Ngũ thập tri thiên mệnh”, đến tuổi 50 hiểu được mệnh trời. Mệnh trời mỗi người một khác, không ai giống ai, cũng là do duyên kiếp, nhân quả, cộng với ước nguyện mà thành. Bố con thật may mắn có mẹ trong đời !

Sáng ra anh cu Tí tỉnh dậy, nhìn lên giường không thấy mẹ đâu, anh thì thào hỏi bố “Mẹ dậy rồi à ?”.
Chả là hôm trước bố đã rỉ tai anh “Ngay mai mẹ có sinh nhật đấy ! Bố sẽ chuẩn bị một món quà để bó con cùng tặng mẹ nhé”. Nói vậy để cho anh sau này có ham chơi cũng thỉnh thoảng biết nghĩ đến bố mẹ một ít 🙂
Có chị Tủm ở nhà thì chị đã tự bàn với bố xem làm gì mừng sinh nhật mẹ, chứ chả cần bố hỏi. Đợt này chị đi học xa thành ra bố phải đứng ra để nhắc nhở anh.
Anh ngoác miệng ra hỏi bố “Bố mua quà gì ?”
Bố bảo “Bí mật ! Để xem bố đặt nó có đến kịp không.”
Bố vẫn biết mẹ không quan trọng chuyện có quà hay không. Một cái bánh nhỏ, đơn giản, cả nhà quây quần thế là mẹ vui rồi.

 

Quà đến anh gọi điện báo bố biết “Có phải cái nhỏ nhỏ không ?”
Bố reo “Ấy dà, thế là đúng rồi. Tí cất đi đừng để mẹ nhìn thấy nhé !”
Anh thì thào “ja, ja …” vì mẹ đang đứng gần đấy.
Anh dạo này cũng được việc ra phết. Bảo gì anh cũng cố gắng làm theo.

Thiếu chị mỗi lần nói chuyện với bố anh nói đủ các thema, chuyển hết từ đề tài này sang đề tài khác, phun mưa liên tục cùng những câu hỏi không ngừng của anh.
Chú hàng xóm có đến 4 đứa con, đứa nào cũng thích anh sang chới cùng. Mà không chỉ mấy đứa con nhà chú, mấy bạn trẻ con khác trong xóm từ 2 tuổi trở lên không hiểu sao đều thích chơi với anh. Anh có một kiểu chơi gì đó vừa bạn bè ngang hàng, vừa kể cả chỉ bảo làm các em cứ theo cả đàn.
Cái tên anh khó nhớ thế mà bây giờ các em réo khắp xóm. Thằng cu Philipp khá nghịch mới 5 tuổi có vấn đề về phát âm trước đây mỗi lần sang hỏi anh có chơi được với nó không đều gọi anh là “Vu” cho dễ, nhanh và tiện, dạo này cu cậu nói tên anh rất rành rọt “Nguyê..n Bằng”, vừa nói vừa cười hả hê vì cũng kêu được tên anh giống bọn trẻ con khác.
Chú hàng xóm hôm rồi thì thào nói chuyện với tôi “mày có biết mày có một đứa con rất thông minh không ?” (sehr klug).
Tôi hỏi lại “Thông minh gì cơ ?”
Chú mặt mũi rất nghiêm chỉnh bảo “Nó hỏi tao nhiều câu mà tao nghĩ người lớn cũng không thể hỏi hơn thế được.”
Tôi cười haha vì nghĩ đến cách nói chuyện không đầu không cuối với những câu hỏi bất tận của anh.

Nhà mới có bể cá. Bố mẹ giao cho anh quản lý. Anh suốt ngày hý hoáy lau lau chùi chùi. Bể cá giờ sáng choang. Chú hàng xóm quí anh cho anh rất nhiều cá. Bố đưa anh đi chọn cá, anh chỉ kết nhất bạn rửa bể màu vàng. Bạn đấy vừa đẹp lại được việc, có gì ăn thừa là bạn ngốn hết, lại còn giúp anh lau chùi kính không bị rêu bám. Bây giờ tối tối bật đèn lên mẹ lại kê ghế gần lại, dương mục kỉnh lên để ngắm bể cá “Chà chà, bể cá của Tí đẹp thật. Càng nhìn lâu càng thấy đẹp, đặc biệt là phải nhìn gần và nhìn kỹ !”. Mẹ quay sang hỏi bố nửa thật nửa đùa “Hay là mình treo một tờ giấy dán vào bên cạnh ghi bể cá này phải nhìn gần !”. Quả thật cái gì nhìn kỹ đều có cái đẹp của nó. Nhất là đối với các ông bà lão đã xấp xỉ ngũ tuần như mình 🙂

Dạo này Tí hay ông ổng hát hò đù các bài nhạc, chả biết ông hiểu có hết không. Bố cười bảo Tí “Tí hát hay thế. Cận thận bố nhìn thấy chú Christian (hàng xóm) đã quay Tí gửi cho DSDS (tìm giọng hát hay của Đức) rồi đấy.”
Tí cười haha bảo “giống Onbơri hả ?” (ống bơ rỉ).
Bố mẹ lăn ra cười. Có lần bố bảo với Tí là ngày xưa ở Việt Nam ai hat hay được ví là có giọng hát Onbơri, từ đó Tí nhớ cụm từ tiếng Việt này đi liền với hát hay 🙂

Cứ thấy mẹ cười là ông lại nhảy ra ôm đầu mẹ, vừa hôn hít tóc mẹ vừa ngân nga như điệp khúc trong bài hát “Mẹ soooo süß” (Mẹ thật đáng yêu). Đúng mẹ thật đáng yêu. Mẹ cứ tiếp tục đáng yêu thế nhé !

Đọc chữ

Không biết có phải do hormon thay đổi không, nhưng cứ 2,3 hôm ngủ đẫy mới dậy, thì lại bị một hôm dậy quá sớm.

Trời bên ngoài tờ mờ, hơi mưa. Chim hót véo von, đủ các thứ giọng. Nghe chim hót lắm lúc thấy buồn cười. Có cảm giác chúng hót một cách rất vô thức, cứ vươn cổ cho tiếng từ trong bụng chui ra, chẳng có vần điệu gì. Chỉ cần có 4, 5 chú cất giọng, là như cái chợ vỡ, mỗi chú một phách, mạnh thằng nào thằng đấy phang. Chúng vui quá mà, thơ thới quá mà. Trời ấm áp vừa phải, mát mẻ vừa phải, mưa vừa phải. Tiết trời này giun chui ra thì các chú tha hồ mà no bụng. No bụng xong lại vươn cổ líu lo.

Nhớ đến anh cu Tí, anh đang tuổi lớn, năng lượng chảy tràn trề trong từng đường gân thớ thịt. Nên anh ông ổng suốt ngày. Anh cứ vươn cổ ông ổng hết bài này sang bài kia, bất kể anh có thuộc lời, bất kể có ma nào đang tai váng vì anh.

Tồng ngồng và ông ổng, đấy đang là thương hiệu của Tí.

Mấy hôm trước mẹ mừng hụt. Đi làm về thấy anh chào hỏi qua loa rồi rút lên trên phòng cùng cái tablet. Khi mẹ lên thấy anh đang chăm chú đọc, lướt qua màn hình thấy chi chít chữ. 

Mẹ chắc mẩm, lại một thay đổi tốt từ anh đây. Từ xưa tới giờ có bao giờ thấy anh dừng lại ở một cái gì chi chít chữ. Anh chỉ đọc tranh thôi, còn chữ hai ba dòng là đủ rồi. Thấy mẹ hơi ngạc nhiên, anh bảo anh đang làm Referat, ý bảo mẹ đừng phá.

Sáng qua thấy anh dậy sớm hơn 10 phút, nhanh nhảu đi xuống nhà, hỏi vẫn còn bài chưa học à, anh bảo vâng, có referat. Rồi lại hí húi chúi mũi vào đám chữ chi chít, mặt nghệt môi trễ, trán nhăn căng thẳng.

Heheh, đó mới là chân dung Tí đọc chữ …

Chị Em

Video này mẹ xem dễ có gần ba chục lần. Mấy hôm nay xem lại cứ mường tượng đến Tủm và Tí.

Cậu em sinh sau trong một gia đình tính sẽ rất tự nhiên. Cậu ta cười khanh khách khi vui, khóc rưng rức khi buồn. Cậu ta sẽ hát như rút ruột cậu ra. Cậu quen như thế từ bé. Cậu nghĩ thế là bình thường.

Cô chị đằm thắm hơn, giữ ý hơn. Cô ấy có một tình thương tràn đầy nhưng thể hiện rất nhẹ nhàng. Bài hát của cô ấy cũng nhẹ nhàng, được cậu em đưa thêm vào cái đắm say, cái tự nhiên tuôn chảy từ tâm hồn cậu ấy.

Nghe mà cứ nghĩ đến hồi hai bạn còn bé. Tí từ hồi mới đẻ đã có cái đầu to và nặng. Cậu vất vả giữ nó trên cái cổ mỗi khi được bế. Chị Tủm chạy xung quanh đùa, cậu em cố ngoảng đầu nhìn theo chị, đầu liêng liêng như sắp gập đổ xuống, cô chị cười khanh khách.

Cô bé thích nghịch thằng em. Nó vuốt má, vuốt tóc, ôm em lôi lếch thếch sang chỗ này, chỗ kia. Thằng em mặt mũi cau có có vẻ không hiểu cái đứa trẻ con này muốn gì. Nhưng nó thấy cái con chị này rất ngộ. Trong nhà mà có con chị là nó dõi theo không rời phút nào, và cười hôi mỗi khi chị nó cười.

Mỗi khi có chị chơi cùng, thằng em thường có ba trạng thái, hoặc cau có cố gắng hiểu chị đang làm điều gì, hoặc tập trung cố gắng bắt chước chị, hoặc cười khanh khách khi khoái chí. Chị thì tung tẩy hơn. Chị có thể chạy, có thể hát, có thể quay tròn người múa, thằng em có mà mơ cũng không được.

Thằng em ăn tốt ngủ tốt, người cứ bị ra. Cậu ta có vẻ ù lì không thích hoạt động. Từ khi có cái ghế cậu hùng hục chạy suốt ngày. Dãi dớt chảy lung tung. Từ bé cậu đã có cái kiểu hùng hục lao như tên bắn. Chả biết nó có làm chị nó đau lần nào không. Răng mọc làm lợi ngứa, thỉnh thoảng cậu phun phì phì, lại làm con chị khoái chí cười khanh khách. Cậu hay có kiểu vừa đập mông bình bịch xuống ghế, vừa chạy theo mẹ, mỗi lúc cậu đói đòi ăn. Không nhớ cô chị có đòi ăn lần nào không, cứ nhìn ảnh thằng em lại nhớ những lần thằng em đòi ăn. Nhìn thằng em ăn là một cái thú. Ăn thun thút rất ngon miệng, một bữa ăn kéo dài chắc không quá 5 phút. Thằng em dễ ăn, một món ăn trong 3 ngày không có vấn đề chi.

Thằng em háu đói lắm. Đôi lúc nó bị mẹ bỏ đói. Bụng sôi ầm ầm mà mẹ vẫn cứ hý hoáy quay mới chả chụp. Tay thằng em chưa khéo, sờ soạng nhặt mãi không được hạt bỏng vào mồm. Mà đã tập trung căng thẳng lắm rồi đấy. Chị thì kiên nhẫn nhặt từng viên để đến tận tay mà vẫn không thể nhặt đưa lên mồm. Đến lúc sốt ruột, ông ngoác mồm ra khóc. Nhìn thằng em khóc thấy đã lắm. Không dấm dứt nhẹ nhàng. Đã khóc là phải dứt khoát, phải to, ngửa cổ lên trời nhắm tịt mắt ngoác mồm tướng ra mà khóc. Con chị cười khanh khách, làm thằng em cứ khóc được hai phút, lại phải cười. Cười thì không ngửa hẳn cổ, mắt không nhắm tịt. Cũng phải nhìn kỹ mới nhận ra đang cười hay đang khóc.

Lúc chưa biết đi thì nhìn dõi theo chị, đến lúc biết đi thì bám theo chị. Mãi đến 14 tháng thằng em mới bắt đầu tập đi. Con chị cứ hay chạy ra xa rồi gọi Tí ơi, thằng em lại chập chững đi ra chị, mặt mũi tưng bừng. Thỉnh thoảng đến gần chị rồi, ông sốt ruột đi cho nhanh, thế là ngã đổ kềnh ra. Con chị cười ngặt cười nghẽo „Oh Manno… Oh Manno Manno“. Thằng em nhìn chị gập người lên gập người xuống cười, cũng nhe hàm răng sữa mới có mấy cái răng cửa ra cười theo. Đôi lúc thằng em chịu chơi, để chị nó chơi với nó như chơi với búp bê. Những lúc đó nhà cửa yên lành, chỉ nghe thấy chị nó líu lo ríu rít như chim. Đến lúc chán, ông ấy phá phách không nghe lời chị, là nhà bắt đầu ầm ỹ có nước mắt. Thằng em những lúc đó trông mặt vẫn cau có lơ ngơ như thường ngày, nó chả hiểu vì sao chị nó bù lu bù loa khóc mách bố mẹ.  

Thằng em hay theo mẹ. Đôi lúc nó có nhu cầu được mẹ bế. Mẹ thì cứ loay hoay làm các thứ việc ở dưới bếp. Hở ra lại lên chụp mới chả quay. Ông ấy chưa biết nói, chưa biết tự đi, chỉ biết mếu máo bò theo mẹ. Mỗi hôm mẹ đi làm về, chưa thay quần áo gì, ông cứ nhoài người từ tay bà ra phía mẹ. Chưa kịp bế là cứ thế mếu, không thành tiếng, kiểu tủi thân. Hồi đó mẹ làm ở nhà, một tuần chỉ đi vào cơ quan 5 tiếng.
Chị thì điệu lắm. Giai đoạn này chị thích mặc như công chúa, đeo bờm công chúa. Các loại dây xanh xanh đỏ đỏ chị đeo suốt ngày. Đeo rồi nhảy múa nữa, thằng em nhìn có vẻ wonder lắm. Bố thì nhớ thằng em có giai đoạn thích bắt chước chị, chị đeo nơ thằng em cũng muốn có nơ, mặc váy thằng em cũng đòi mặc váy.

Chị thích chụp ảnh. Mỗi lần mẹ giơ máy ảnh lên là chị cười tươi, lấy dáng điệu đà. Mùa đông lạnh thì khoác váy ra ngoài áo dầy, không vấn đề chi. Chỉ cần được mặc váy, có nhạc để chị múa là chị thấy vui. Thằng em thì luôn không hiểu sao cứ phải chụp ảnh. Có bao nhiêu việc khác cần làm. Chưa nói được cả câu nên ông chỉ mếu máo rặn từng từ. Con chị láu táu nói nhanh nói rõ, lúc thì nói đúng ý nó, lúc thì nói sai ý nó. Thật là giận hết sức.

Tự đi được rồi ông bắt đầu thò dần cái tính nghịch của ông ra. Thấy các bạn dê lúc đầu ông đứng đực ra quan sát. Ông cứ đứng lơ ngơ một lúc, thấy các bạn chả đến nỗi nào, ông lần mò ra sờ mó. Dần dần ông chả sợ con nào, người ta thì vuốt nhẹ nhàng, ông thì đè lưng đè mông nó xuống. Chị khi nhỏ tuy thích con vật nhưng sợ không dám lại gần. Về sau thấy thằng em xông pha chỗ này chỗ kia, như vào chỗ không dê, chị cũng bắt chước chạy theo rón rén vuốt.  

 

Tình

Chị Tủm khi còn đi học ở trường tiểu học đã phải đối mặt với 1,2 tình bạn lên thác xuống ghềng.
Chị đã vài lần về nhà khóc vì có vấn đề với bạn ở trường, vì giận bạn hay bạn giận,…

Hai mẹ con nói đủ các thứ, mẹ chỉ muốn Tủm trở lại bình thường, cố hiểu bạn để tránh thói quen phê phán, đẩy lỗi sang người khác.
Nhưng phần lớn thời gian mẹ khá nóng vội. Mẹ không hiểu rằng Tủm cần nhiều thời gian để tiêu hóa mọi thứ.
Giờ nhớ lại mới thấy, những gì mình nói hồi đó chắc Tủm khó chấp nhận, hoặc chỉ chấp nhận một phần nhỏ.

Những lý luận kiểu „bạn thiếu tình yêu nên bạn cư xử như vậy“, hoặc „có thể bạn đang có tâm trạng xấu, bị ai đó mắng, nên bạn như vậy“… chị thấy khó chấp nhận.

Rồi chị lên cấp hai, thỉnh thoảng vẫn có vấn đề với cô bạn thân.

Hai mẹ con vẫn nói chuyện, nhưng giờ mẹ không cần giải thích nữa, mà nói nhiều về việc chị nên làm gì để giải quyết vấn đề.
Thành ra mẹ chỉ việc ngồi nghe cho chị qua cơn bức xúc, rồi hỏi chị „Tùy con. Nếu con thấy tình bạn đó rất quý giá với con, con muốn gìn giữ nó, thì hoặc nói lời xin lỗi, hoặc chờ cho bạn qua cơn giận rồi chủ động lại gần bạn sau.“

Và quả thật chị hay chọn phương án chủ động xin lỗi, mặc dù chị không thấy mình có lỗi. Điều này Tủm làm được khi vào lớp 7.

Đó là một điều không dễ dàng, mẹ nghĩ vậy.
Bỏ được cái sỹ diện của bản thân để giữ gìn cái quý giá đối với mình, đó là cách hành động của người khôn.

Có thời gian chị rất sợ mất tình bạn, chị nôn nóng xin lỗi (dù không có lỗi) để bạn lại trở lại thân thiết với mình.
Và giờ chị có vẻ mềm dẻo hơn trong chuyện xin lỗi hay không xin lỗi.

Phải biết xin lỗi rồi, người ta mới biết không xin lỗi.
Lúc đó cả hai hành động không còn bị cái sỹ diện lèo lái một cách vô thức. Mà nó liên quan đến cái quyết định có ý thức.

Trong nhiều trường hợp không nên xin lỗi. Người có lỗi nên có cơ hội nhận biết lỗi của mình. Bản thân người đó cũng phải học cách xin lỗi.

Với lại, nhiều thứ tình, dù mang tên tình bạn hay tình yêu, cũng chỉ là cái vỏ cho một thứ tình ích kỷ hơn, đôi khi gây nặng nề cho mình hơn là đem lại sự nâng đỡ.

Loại tình đó, bỏ đi sẽ làm cho mình nhẹ gánh mà đi thanh thoát hơn thôi.