Mụn và giày mới

Mẹ Banni thấy khuôn mặt cậu có gì đó là lạ, nhưng không hỏi. Một lúc sau cậu tự xưng, rằng mặt cậu mọc nhiều mụn quá. Và cậu nghe lời mẹ, bôi dầu dừa.

Hai chị em lớn lên có vẻ nghi ngờ những mánh khóe chữa bệnh của mẹ. Khi hai chị em đã đủ tuổi để hiểu và tự quyết định, mẹ giải thích cho hai chị em rằng mẹ không phải bác sỹ, mẹ chỉ mày mò để tự chữa bệnh cho bản thân, vì mẹ không muốn phó thác cơ thể của mình cho bác sỹ.

Mà đã là mày mò, thì phải có thử, có lúc được có lúc không, rồi nghe ngóng cơ thể để kết luận mình nên làm gì. Nên hai chị em thích thì thử, nhưng đừng có chờ đợi nhiều. Và nên biết, không ai biết về cơ thể của mình tốt hơn mình, đừng đi hỏi người ngoài tôi bị đau ở đâu, vì sao.

Banni hỏi mẹ nếu bôi dầu thì được gì, mẹ bảo thay vì bị mụn 6,7 ngày, thì có thể giảm xuống 3, 4 ngày, nếu cậu chịu bôi đều. Cậu không nói gì. Khi không phản đối, thường cậu sẽ làm theo.

Xong chuyện mụn nhọt, cậu quay sang lau giầy. Cậu có đôi giày mới. Do cậu quá thích nên bố cậu cũng chiều, mua và để cậu trả 1/3 số tiền. Từ hôm có giày, cậu lôi ra ngắm nghía lau lọt ngày vài bận, cậu phun vào nó đủ các thứ nước thơm.

Bố cậu cứ tối tối lại hỏi sao cậu không mang lên giường để ôm ngủ cùng.

Hôm nay thấy cậu phởn quá, mẹ hỏi cậu thích giầy quá à ? Cậu ngoác mồm cười ra ôm đầu mẹ gật lấy gật để „ja, thích lắm“… rồi tớn lên đi đánh bóng bàn. Hôm nay cậu đi hơi sớm, chắc cũng tại có giày.

Trẻ con vui bao giờ cũng có luồng năng lượng rất mạnh chảy trong người, qua khắp các tế bào. Lớn lên cơ thể chúng bị trơ dần, cái vui co cụm lại, đôi khi chỉ còn trong ý nghĩ, không truyền ra được các tế bào.

Người lớn hô hào khẩu hiệu cố gắng vui, trong khi một số người lại vô tình đè bẹp cái vui của trẻ nhỏ. Một vòng hơi luẩn quẩn. Mình cũng không ngoại lệ.

Có những người khi thành ông thành bà, họ học lại được cái vui đó.

Bóng bàn 1

Hôm qua là cuộc đấu bóng bàn cuối cùng trong năm nay của Banni. Đội đã thắng, lần thắng duy nhất trong năm nay kể từ khi đội lên hạng. Nguyên do là khi vừa lên hạng, một anh đã phải rời khỏi đội vì đã 19 tuổi.

Năm sau một loạt thứ sẽ tiếp tục thay đổi. Các anh trên 18 tuổi sẽ phải rời khỏi đội để tham gia các đội dành cho người lớn, đội thiếu niên chỉ còn lại duy nhất Banni, cùng các em nhỏ chưa thật sự khá, trừ cô bé Anna 10 tuổi vừa tham gia vào đội vài tháng nay.

Bóng bàn và đội của Banni góp phần không nhỏ trong sự hình thành tính cách của cậu. Nói về cậu mà không nói về đội bóng, sẽ là một lỗ hổng lớn.

Cậu bắt đầu tham gia câu lạc bộ đánh bóng bàn từ khi 9 tuổi. Lúc đó Garching đang thiếu 1 người để thành lập đội đi thi. Các anh nhanh chóng nhận thấy Banni nhanh nhẹn và học nhanh, các anh đã đưa cậu vào đội để luyện tập và đi thi đấu.

3 anh trong đội khi đó đều đã 13, 14 tuổi. Anh huấn luyện viên Andi lúc đó 21, 22 tuổi. Để làm huấn luyện viên cho đội, thường người ta tìm người tình nguyện trong câu lạc bộ. Đây là công việc không được trả lương (hoặc trả không đáng kể), phần lớn mọi người làm là do vui hoặc do họ muốn đóng góp cho xã hội. Tuy không được trả lương, họ vẫn làm toàn tâm toàn ý, hết sức mình. 

Andi là một thanh niên đặc biệt. Rất hòa nhã vui vẻ, hay chuyện, tự nhiên không màu mè. Anh dáng cao lớn, chắc trên 1.90, khi đánh bóng thường phải hơi còng lưng xuống. Kiểu đánh của anh đẹp và mềm mại. Những đường cắt bóng hay vuốt bóng rất khoáng đạt. Một cách đánh „quý ông“.

Đây cũng là cách đánh ảnh hưởng nhiều đến Banni, cậu có xu hướng đánh chân phương và bài bản, không thích các mánh có thể đem lại điểm nhanh chóng. Cậu đã từng lên án người này người kia dùng mánh trong khi phát bóng, khiến cậu không thể đỡ được. Với thời gian cậu hiểu người kia có quyền đánh như họ muốn, cậu phải tập sao cho có thể đỡ quả phát của họ. Và cuối cùng, đẹp hay không đẹp, điểm số vẫn là cái quyết định.

Andi có tình yêu lớn với thể thao và công việc huấn luyện. Anh có bằng để được làm huấn luyện viên một loạt các môn thể thao, bóng bàn, trượt tuyết, Golf,…

Trước đây Andi hay đi theo mỗi khi đội thi đấu. Anh quan sát các bạn và quan sát đối phương, chỉ ra cho các bạn điểm mạnh điểm yếu của mình và của đội bạn, cách đối phó, cách hạn chế yếu điểm của mình. Cách nói của anh là cách nói của bạn với bạn, không phải từ trên chỉ xuống dưới. Banni hay hỏi những câu, theo như lời bố Banni kể lại, rất ngây thơ buồn cười, nhưng anh kiên nhẫn trả lời hết, trả lời gọn gàng và có thông tin. Bố Banni dần dần rất thích và phục anh Andi.

Chuyện thi đấu là chuyện bình thường ở tất cả các câu lạc bộ. Thường mỗi câu lạc bộ lập ra 1,2 đội những bạn khá. Rồi lên lịch trình đi thi đấu với các đội của các câu lạc bộ khác.

Toàn quốc có vài mức Liga, những đội trong một Liga có trình độ gần gần ngang nhau, sau một mùa (1 năm), đội khá nhất Liga sẽ được lên hạng, và đội kém nhất sẽ xuống hạng. Với các đội thiếu niên, lên xuống hạng là chuyện xảy ra thường xuyên. Chỉ cần vài người khá rời khỏi đội vì quá tuổi, đội sẽ không còn có thể ở lại hạng nữa.

Mỗi lần đi thi, đội được tính điểm, và mỗi người trong đội cũng được tính điểm. Hệ thống điểm được quản lý trên toàn quốc, ai cũng có thể xem điểm của mình và của mọi người.

Cách tính điểm cũng khá thông minh. Nếu bạn thua người hơn điểm bạn, bạn không bị mất điểm hoặc mất rất ít. Nhưng nếu thua người kém điểm, bạn bị mất khá nhiều điểm, còn người kia lại được thêm khá nhiều. Do vậy điểm số đánh giá khá đúng bạn đang nằm ở đâu trên toàn quốc.

Trong một đội người ta sắp xếp các thành viên theo thứ tự điểm của họ, nhiều điểm nhất là người số 1, ít điểm nhất là người số 4.

Tham gia một đội hàng mấy năm, sát cánh cùng nhau, cùng niềm vui nỗi buồn, lại vẫn là một thành viên độc lập, có gì đó kết nối, nâng đỡ , hình thành tính cách từng cô bé cậu bé.

Năm sau đội xuống Liga, Banni sẽ là số 1, Anna là số 2, và 2 em nữa số 3, số 4. Điều Banni sẽ trải nghiệm không còn là chuyện thắng thua, mà là vị thế của người đứng đầu đội, giúp đỡ các em, an ủi khuyến khích các em. Không biết cậu sẽ làm chuyện đó như thế nào?

Cuộc sống luôn cho ta những cơ hội để hiểu biết và mở rộng bản thân. Banni còn rất trẻ…

Bóng bàn 2

Ép học

Tuần sau anh Tí sẽ có một loạt bài kiểm tra. Bố giúp anh mảnh toán, còn mẹ phụ trách phần ngôn ngữ, tiếng.

Phải công nhận bố làm rất tốt phần việc của mình, còn mẹ hơi oh là la.

Anh không khá và không thích ngôn ngữ lắm. Vậy nên mục đích anh đặt ra rất là lùn. Miễn là vẫn có thằng trong lớp thấp điểm hơn anh (mà thường là cậu bạn khá thân ở gần nhà), là anh rung đùi hài lòng.

Mỗi lần hô hào ôn, là anh trì hoãn. Cái sự không hào hứng của anh làm mẹ anh thấy áy náy, ép anh học cứ như là ép dầu ép mỡ vậy

Hôm nay hai mẹ con bê sách ra ngồi ngoài vườn, vừa phơi da ủng vừa ôn phần ngữ pháp tiếng Pháp.

Trời tuy nắng nhưng vẫn chưa ấm hẳn, mẹ loay hoay quấn chăn kín chân, rồi bảo anh giải thích các quy tắc ngữ pháp. Chỗ nào anh hiểu rõ là biết ngay, giải thích rất cặn kẽ, còn chỗ nào anh không rõ, thì mồm anh liến thoắng, tay anh giở sách nhoay nhoáy.

Mẹ phải dướn tai căng mắt, hỏi lại những chỗ anh qua quít. Anh giải thích lung tung. Hỏi lại nữa, anh gí mặt anh vào mặt mẹ, gào lên „mẹ…sao nói mãi mẹ không hiểu…“.

Thấy mẹ có vẻ ngu lâu, anh đành đọc lại, nhăn mày nhíu trán. Lúc sau anh ồ lên, quay sang mẹ hỏi „mẹ vẫn chưa hiểu à ?“.

Ừ, chả hiểu gì“. Anh cười ngoác cái mồm cá ngão, xoay mông sửa lại dáng ngồi, rồi lên giọng giải thích như đang giải thích cho một đứa lên 5, rất chu đáo, tỉ mỉ quá mức.

Heheh, hôm nay đọc qua phần ngữ pháp được một lượt. Còn bao nhiêu phần trăm sót lại trong cái đầu của anh ấy cho đến khi kiểm tra, có trời biết.