Xem các bài viết

Tiêm chủng

Ngồi viết tí nhỉ. Lát nữa sẽ có cuộc họp.

Nhân dịp tiêm chủng, về chuyện “được” hay “phải” tiêm, lại nghĩ về cái câu “thời thế, thế thời, thời phải thế”.
Mình chắc giống nhiều người, không phải do truyền thông, các chuyên gia nói, nhiều người nói, mà đã tin.
Cũng không phải do mình biết, do mình hiểu, mà đã tin.
Nên cái chữ “được” và “phải” trên kia, mình cho mỗi bên 50, hên xui.

Vốn là người ba phải, thích trung dung, nên thế thời bắt thế nào, mình (nếu) có bức xúc vài phút, rồi cũng vui vẻ thuận theo,
không phản kháng gì mạnh mẽ. Chấp nhận từ trong tới ngoài.

Tuy chấp nhận vậy, nhưng vì đã có suy tư, có đánh giá mức độ mạo hiểm, nên sau này có xảy ra gì, thì cũng cười huề “thời thế thế thời”.
Thật, ngày mai kia, đời biết thế nào, nhỉ?

Đấy, quên béng mất định nói gì hahah.
Tại giờ, thấy mình nói gì cũng thừa thừa sao đó, chả có cái add-on value gì cả.
Nên mất hẳn cái hứng kể lể.

Ah, định nói rằng tuy hành động thì ba phải vậy, nhưng vẫn ý thức được sự chủ động của bản thân trong mọi việc, mọi lời nói.
Cái này rất thú vị này, cái ý thức là mình chủ động ý, kể cả khi mình trông rất thụ động, hay “thời phải thế” ấy.
Cái chủ động này làm mình thoát khỏi vị thế của nạn nhân – victim – cái vị thế khiến người ta hay kêu ca ỉ eo.

Có ai thấy cái tút này đáng được viết ra, hay lại “thừa thừa”, chạ có tí hay ho zì hehe.

“Lễ thăng”

(Bài nặng nề, người trẻ, người thích vui không nên đọc)
Vui nhỉ,
thời gian vùn vụt qua như tên lửa.
Hay chỉ hội trên 50 như mình mới cảm nhận vậy nhỉ.

Bỗng ta được đối mặt với nhiều thứ, dù mới chỉ là chuyện người khác.
Bỗng lơ ngơ nghĩ về đám tang của bản thân.
Cái chữ “đám tang” nghe nó cổ hủ nặng nề sao đó nhỉ.
Hay dùng từ “lễ thăng”?
Vì rất có thể tới đó mình sẽ thăng lên một không gian khác, thanh hơn, thơ thới hơn thế giới ta bà này.

Mình đọc quyển Tử Thư từ khi còn rất trẻ, và những gì mình đọc rõ ràng là có ảnh hưởng tới cách nghĩ, cách sống của mình.
Nhiều người bảo mình dở hơi, sống không lo sống mà chỉ lo chết.
Hahah, lúc đó sao mà lo chết? không có khái niệm về chết, nên mới đọc về cái chết.
Đọc nhiều thì thật sự là không còn lo chết, chỉ ngại những đau đớn có thể có.
Vì muốn một sự chuyển tiếp nhẹ nhàng, mà có động lực không tích nghiệp qua suy nghĩ, lời nói, việc làm.
Để ý không nghĩ ác cho ai, không thù giận ai, …, túm lại phải luôn để tâm thế ở trạng thái thanh thoát, thì mình tin có đi đâu thì mọi thứ cũng ổn.

Lại quay về “Lễ thăng”.
Khi thoát xác, linh hồn rất nhạy cảm.
Ở trong xác do sự hạn hữu của thể xác ta không cảm nhận được suy nghĩ cảm xúc của người khác.
Khi thoát xác thì khác hẳn.
Lúc đó cái quan trọng nhất là tình thương và sự thanh thản của những người quanh họ.

Nên tới lúc đó, mình mong muốn ai sẽ có mặt bên mình nhỉ?
Tất nhiên là những người yêu mình với tình yêu thoáng đãng.
Tình yêu lúc đó có sức nâng đỡ ghê gớm lắm.
Thoáng đãng thì họ mới vui mừng để mình đi. Sẽ không tủi hờn níu kéo ân hận.

Hehe, sống làm sao để mình không ân hận khi ra đi, không dễ.
Sống làm sao để không ai ân hận về sự ra đi của mình, còn khó hơn.

Sáng ra phét lác vài câu, có làm ai nặng nề thì xin lỗi.
Có vài suy nghĩ thích nói ra, cho cái đầu nó thoáng.

Nhạy cảm

Là một người phụ nữ, lại khá nhạy cảm, mình cũng rất dễ bị tổn thương.
Nên nhìn bất cứ ai bị tổn thương, đang phải giương vây giương mỏ, để tự bảo vệ mình, hay cảm thấy sự thông cảm sâu sắc.
Thông cảm riêng cái phần đó.

Mỗi người tự chữa lành theo cách khác nhau, khó biết được cách nào hơn cách nào.
Cũng phụ thuộc vào tính cách nữa.
Có người nóng máu chửi vung tí mẹt lên, rồi khi đã nguội thì đi xin lỗi.
Có người tẩn mẩn phân tích tâm lý mình bằng con chữ, xoá xoá gạch gạch một hồi, thì cũng yên.
Có người nghe nhạc, có người ra thiên nhiên.
Có người tâm sự với ai đó.
Tìm được người biết nghe, tức chỉ nghe thôi, không phán xét, không vào hùa, nghe xong quên luôn, là chuẩn nhất.

Mọi cách mình thấy đều ok. Cho dù nhiều cách sẽ đem lại phiền phức do phản ứng của xã hội.
Chỉ cần dù nóng máu, dù hoà bình, đều nên tránh xỉ vả hạ nhục người khác, dù ra miệng hay ở trong tâm.
Làm mấy việc đó, chỉ “sướng” có nhõn vài phút, nhưng cái nghiệp thì mình lĩnh đủ.
Cái nghiệp hiện tiền là thấy tâm mình nó “nhộn nhạo” sao sao đó.
Mình không thấy mình xứng đáng được yêu mến nữa hahah.

Còn nói xấu sau lưng, mưu mô trả thù, … thì không có hứng đề cập. Thuộc về category khác rồi.
Mình không thích mấy cái tính đó, cảm thấy không muốn tiếp xúc, muốn tránh xa.
Thấy mình không đủ sự trong trẻo, sự tĩnh, để đối diện với năng lượng loại này.

Ấn Độ

Bốn rưỡi bên này
Bên Ấn chắc tám giờ tối.
Có việc nên phải hỏi. Đã ping qua Team, nhưng nghĩ các bạn ấy chắc đã nghỉ làm từ lâu nên lại hì hụi viết Email.
Không ngờ bạn ấy viết lại.
Mình có hỏi thì bạn ấy cũng sẽ ngồi làm việc tiếp mà trả lời.
Mình bảo thôi muộn rồi, mai mày trả lời cũng được. Bạn ấy bảo OK MH, tặng mình một cái tim to đùng hahah.

Chả hiểu từ lúc nào, mình không còn quan tâm nhiều các bạn ấy giỏi hay chưa giỏi, làm việc chặt chẽ khoa học đến đâu.
Bỗng chỉ còn nhớ cách các bạn ấy trả lời, luôn nhẹ nhàng, bình thản, kiên nhẫn.
Mà không rõ có phải các bạn coi mình như người cùng nhà,
mà cứ cảm thấy các bạn cư xử với mình với sự thân thiết nương nhẹ khá đặc biệt.
Hay các bạn ấy đối xử với tất cả như vậy?

Cần gì đọc sách về đất nước Ấn Độ xa xôi ở đâu, nhỉ.
Đã từng chứng kiến một bạn, lúc nói chuyện đầu cứ lắc lư, như kiểu người mình lắc đầu phản đối vậy heheh.
Mới gặp thấy buồn cười, nhưng giờ nhớ lại, thì ấn tượng nổi trội vẫn là cái nhẹ nhàng, bình thản, kiên nhẫn.

Cảm tính

Đọc trong 1 group, cái chữ hay thấy là chữ tỉnh thức.
Có vẻ mọi nguời cũng tự nhận mình là người tỉnh thức heheh.
Có 1 bạn kể chuyện về bố mẹ bạn ấy, rằng bạn ấy khó chịu khi ở nhà với bố mẹ.
Và xin lời khuyên phải làm gì để sống chan hoà cùng bố mẹ.

Bài viết có nhõn 5 người tương tác.
Trong khi các bài viết khác, vốn rất vô thưởng vô phạt, thì khá nhiều, vài trăm, thậm chí lên nghìn.

Vậy là sao nhỉ?
Hình như con người chúng ta vẫn hành động sai sai sao đó.
Hành động theo cảm tính yêu ghét là chính, chứ không có phần lý trí trong đó “cần thiết hay không”.
Người cần sự thông cảm, thì chúng ta ngoảng mặt đi.
Người đã có đủ, thì chúng ta bâu bám vào.

Lắm lúc thấy lạ, hội có chức có quyền, có tiền, thì nườm nượp quà cáp.
Khéo họ vừa nhận vừa rủa. Còn bao người với số tiền đó có thể cầm cự sống cả tháng.
Người có nhiều con nhiều cháu, cũng nườm nượp quà, dù dùng chỉ 1/10 trong đó.
Còn có bao người vêu mõm chờ được quan tâm, thì 1 câu hỏi thăm cũng không.
Đúng kiểu “kẻ ăn không hết, người lần không ra”.

Mấy hôm nắng, cây thì thiếu nước, mà nước dùng trong nhà đổ đi hàng chậu. Thấy có gì đó sai sai, bèn tích lại để tưới cây.
Nghĩ về 1 ngày không xa, nước sạch để uống còn thiếu, chưa nói đến nước tưới cây. Ý thức là quan trọng, nhỉ.
Quý cái gì, biết đánh giá cái gì, không phung phí cái gì, cái đó sẽ hiện diện.