Xem các bài viết

Khổ lắm

Mẹ kể chuyện bà nói chuyện với ai đó.
Người ta hỏi sao bà không làm này làm kia.
Bà bảo tôi có mỗi tiền hưu vài triệu, lấy đâu ra tiền.
“Thế con bà đâu?” người ta hỏi.
“Con tôi chúng nó còn phải dành tiền nuôi con cái, rồi cái đứa sống bên Đức còn phải nộp thuế bao nhiêu nữa, khổ lắm. “

Haha nghe cái chữ “khổ lắm” thấy vừa buồn cười, vừa thấy bực mình.
Cái bực mình chắc do cái sỹ diện nào đó trong bản thân đang bị chọc ngoáy.
Mình không nghĩ mình sướng hơn ai, nhưng bảo mình “khổ lắm” thì thấy nó tồi tàn đáng thương sao sao ấy.
Đường đường chính chính chăm chỉ đi làm, đủ để nuôi được bản thân và con cái, chả xin xỏ chế độ ưu đãi nào sất.
Đóng thuế, đóng các loại tiền bảo hiểm đủ để thấy mình có thể hưởng những phúc lợi ở đất nước này mà không áy náy.
Vẫn có thể chu cấp thêm (nếu cần) cho bố mẹ sống đủ.
Thì sao lại “khổ lắm”?

Mình cũng nói với bà cái ý đó,
Bà thấy đuối lý đoạn tiền nong, bèn nói lảng “chả khổ là gì? Hồi con còn bé, ốm đau, trần 2 vợ chồng ra lo lắng, có ai giúp đỡ? Ở nhà có người này người kia …”.
Mình bảo, con như hàng chục triệu phụ nữ ở đất nước này, cũng tự chăm con vậy.
Ai cũng thấy bình thường, có ai kêu khổ đâu?
Còn nếu khổ lúc này lúc kia, cũng là chuyện bình thường.
Mà con còn được bà sang trông cho những 1 năm / 1 đứa, được ngủ đẫy giấc, đỡ bao bệnh về sau.

Sau đó có việc nên mình dừng nói chuyện với bà, không chắc lại nhận thêm vài cú chích vào cái sỹ diện to đùng của bản thân hahah.

Nhưng bình tĩnh nhìn lại, đúng là khái niệm sướng khổ của mình đã thay đổi nhiều trong vài năm gần đây.
Cái tưởng là sướng, lại chưa chắc tốt cho mình.
Mình thấy cái làm con người trở nên “thoái hoá” nhanh chính là sự hưởng thụ quá đà, cả về vật chất lẫn tinh thần.
Có câu “nhàn cư vi bất thiện” mình thấy đúng tuyệt luôn.
“Nhàn cư” trong ngữ cảnh này chỉ cuộc sống buông trôi không có sự cố gắng.
Tinh thần giống hệt các cơ tay cơ chân thôi, hoạt động tí, căng thẳng tí, ngày nào cũng như ngày nào, chúng khoẻ, dẻo dai.
Chúng đem lại sự nhanh nhẹn thơ thới.
Ngồi ì một chỗ, thì trừ khi được mát xa xoa bóp đều đặn (bởi 1 ai đó khác heheh), chúng sẽ rệu rã ra.
Kinh nghiệm bản thân đoá. Biết mà vẫn bạc nhược ngồi ì đoá.

Tương tự vậy thì cái tưởng là khổ, lại giúp hun đúc nên cốt lõi của mình.

Nên thì là, bỏ hai chữ sướng khổ trong đầu đi.
Cứ cái gì làm mình phải cố gắng, đều là phước lành của vũ trụ.
Nó giúp mình nhiều hơn là hại mình.
Cái gì làm mình sướng, cũng là phước lành, nhưng bên biết hạn chế.
Vừa phải, thì nó rất tốt, như bóng râm mát mẻ cho cây những ngày nắng khô vậy.
Nhiều bóng râm quá, cây vổng lên èo uột, gió mạnh phát gẫy, chạ tốt.

Kinh nghiệm trồng rau thơm của mình vài năm nay đoá.
Gớm, có vài cây èo uột, hết tránh nắng lại đến tránh mưa.
Suốt ngày đi lại xoành xoạch, ngoáy rơi cả mông, xếp chỗ này, dời chỗ nọ,
lo cho chúng quá con mọn mà vẫn chả đâu vào đâu.

Vài cây tự dưng nó chòi ra ở đâu, thì nó lại sống dai dẳng bền bỉ.
Nắng khô làm nó cắm rễ thật sâu, xoè lá thật rộng.
Mưa phát là nó biết vọt lên, tận dụng hết mình để phát triển.

Ăn uống

Bố và chị Tủm đi mua bán.
Ở nhà bố mẹ ăn uống đơn giản, chỉ có hai bạn là còn có nhu cầu này kia, nên mỗi lúc đi chợ cùng, các bạn lôi một đống đồ về.

Cách đây khá lâu, chắc hơn năm, Tí không thể tin được tại sao bố mẹ quanh đi quẩn lại vài món, mà không thấy chán.
Cậu hỏi bố, nhay đi nhay lại “bố chiều mẹ đúng không? bố không muốn mẹ phải nấu nướng vất vả đúng không?”.
Bố cười cười “không, bố thấy ngon thật mà!”.
Chính vì cười cười mà cậu không tin, còn mẹ thì cũng nghi ngờ không hiểu bố có nói thật không.
Mẹ ăn thấy dễ ngon, mà bố bảo bố thấy ngon, thì sao lại phải bày vẽ thêm, chưa chắc đã ngon hơn.

Hai bạn lớn lên, biết tự nấu ăn, chế biến theo khẩu vị, bắt đầu phê phán đồ ăn mẹ nấu.
Các bạn thích nhiều mỡ hơn, thích có các sản phẩm của sữa bò,
thích bọc bột này bột kia để rán, thích rán cháy hơn, trông nâu nâu đen đen hihi…
Biết bố mẹ mà ăn giống các bạn thì cân sẽ lên không phanh, nên mẹ vẫn tằng tằng nấu chế độ ít mỡ ít rán.

Thế là hai chị em nấu riêng ăn riêng. Chắc cũng phải hơn nửa năm.
Trong nửa năm đó các bạn học được nhiều, giờ trở nên rất tự tin trong chuyện nấu nướng.
Tuy vậy ăn uống có hơi thất thường. Hôm nấu hôm không, hôm nấu bị muộn quá,…

Trong thời gian đó các bạn cũng biết rằng, để nấu đều đặn, cũng phải bỏ ra công sức nào đó. Nấu nướng chỉ là 1 phần nhỏ của công việc, phần tạo hứng thú. Còn phần lớn hơn thuộc về chuẩn bị, thu dọn lau chùi rửa ráy, ít người thích, các bạn cũng không thích.

Tới gần đây cả hai lại quay lại ăn cùng với ông bà già hahah.
Vào bữa ăn thì ngoài câu cảm ơn – không còn 1 lời phê phán bàn luận.
Các bạn ăn có ngon hay không, mình không biết.
Nhưng mình biết các bạn thật sự hàm ơn công mẹ nấu.

Hihi – chuyện nhà mình hay chưa?

Chị giúp việc 2020

“Chúng ta không hiểu nhau
mình thấy mình đang lặp lại mình, nói lại những điều đã nói,nhưng vẫn thích nhắc lại, vì có những điều càng hiểu sâu sắc, càng làm mình đi qua ngày thường một cách nhẹ nhàng đỡ bức xúc hơn.

Hiện tượng ông nói gà bà hiểu vịt vốn nhiều nhan nhản rồi. Ai cũng nhận thấy. Nhất là những gì liên quan đến các khái niệm trừu tượng, hơi cao cao heheh.

Nhưng kể cả trong một câu chuyện rất bình thường hàng ngày, chúng ta cũng hiểu không trọn vẹn.Luôn chỉ một phần nào đó lọt tai, phần còn lại trượt ra ngoài, vì đầu ta còn đang nằm chỗ khác.
Đầu ta quá bận rộn heheh.
Lỗi chúng ta một phần, ham cái mới, hóng tin vịt, quan tâm nhiều, ồn ã nhiều thì đầu nó bị ứ thôi, rõ.
Lỗi khác do hoàn cảnh xã hội hiện tại, quá nhiều thứ cần lo, cần để tâm, cần phải làm song song.Nên đành chấp nhận.

Và điểm này là quan trọng này, nếu muốn hạn chế những vấn đề phát sinh – biết!
Biết rằng điều ta nói sẽ không được hiểu đúng, hiểu trọn vẹn.
Biết rằng người khác nói ta sẽ hiểu không đúng, không trọn vẹn.
Vậy thì -> thông cảm / lường trước / lắng nghe / hỏi lại / nhắc đi nhắc lại / không đổ lỗi.

Giờ hay phải nói chuyện với mẹ và chị giúp việc.
Nhõn có 3 người, nói tiếng Việt,mà thấy hiện tượng này nó hiện diện đặc quánh, cảm thấy có thể quấy lên như bột bánh xèo.
Nên hay thấy mình cứ vừa nhắc lại điều mình vừa nói như một kẻ trơ trẽn không biết ngượng, vừa băn khoăn không hiểu bên đầu dây kia có nghe không, hiểu thế nào.

Heheh, cuộc sống đôi khi hơi giống tuồng chèo một tý, nhể. Xuề xoà, kiểu take it easy, có lẽ hợp hơn cả. “

Đọc lại post 16.07.2020, nhớ lại thời gian 1 năm trước.
Mới có 1 năm mà đã cảm thấy như đã mấy năm.
Chị giúp việc tên L., là người giúp việc đầu tiên bà sống cùng một thời gian dài – vài tháng.
Mình là người chứng kiến sự phát triển của cả 3, của mình, của bà, của chị L..
Mình nghĩ chị L không có sự phát triển rõ ràng.
Câu chuyện của chị ấy vẫn chỉ ở mức quanh quẩn tôi đúng, người khác sai.
Mình cũng không chờ đợi điều khác ở chị ấy.
Một khi còn phải quay quắt lo cho miếng ăn, đồng tiền, khó mà chờ đợi điều khác.
Nên chỉ lựa, khen nhè nhẹ, cảm ơn nhè nhẹ, để tâm chị ấy tĩnh nhiều như có thể.

Nhưng mẹ mình có sự phát triển vượt bực về tâm thức.
Vượt bực là so với mức của bà thôi.
Bà đã biết nhìn vào cái chung, mà bỏ qua một số cái riêng.
Đã không phản ứng thái quá vào những chỉ trích lếu láo.
Sự có mặt của chị L. đã giúp bà nhận ra một số thứ rõ ràng hơn.
Hoặc bà hành động giống chị ấy, hoặc bà hành động khác đi.

Nghe mình kể củ chuối nhỉ, kiểu rất bất hiếu.
Chắc chả có đứa con nào phát biểu về mẹ mình như mình cả.
Mình thì không thấy mình bất hiếu trong chuyện này,
ngoài chuyện thỉnh thoảng nóng nảy nói mạnh với bà.
Nếu tới lúc nào đó, bà biết tự nương vào chính bản thân mình,
biết rằng mình là người chịu trách nhiệm cho cuộc sống tinh thần của mình,
thì mình sẽ là người vui nhất.

Unkaputtbar – không thể bị hư hoại (1)

Unkaputtbar – không thể bị hư hoại.
Từ này dành cho con người thì dịch là không thể bị thoái hoá.
Hôm qua ngồi kiên nhẫn xem toàn bộ chương trình về bà Merkel – thủ tướng của Đức.
Bà ấy làm thủ tướng đã 16 năm, tháng 9 tới bà ấy rời nhiệm sở về hưu.
Người ta đã dùng từ này cùng một số từ khác để nói về bà. Mình ấn tượng nhất từ này.

Chương trình này được làm ra bởi những người ưu ái bà ấy, nên tất nhiên chủ yếu nêu mặt tốt.
Người xem nếu cũng là người ưu ái bà ấy, sẽ thấy rất xúc động.

Mình không thật quan tâm chính trị, có thể vì cuộc sống yên bình và không thấy bức xúc gì với hiện trạng.
Nhưng có một thời gian dài đi ô tô đến chỗ làm, vừa đi vừa nghe radio.
Có lần nghe thấy người ta kể về chuyện mọi người đang tập trung để chế tạo một phòng riêng cho bà ấy trên phi cơ.
Phòng đó phải thật thoải mái, dễ chịu, để bà có thể sử dụng 1,2 tiếng trên máy bay để nghỉ ngơi, để có sức cho cuộc họp tiếp theo.
Là những chuyện nho nhỏ mô tả căn phòng đó, nhưng thấy rõ sự yêu mến quan tâm của mọi người dành cho bà.

Thế là mình cảm tình với người phụ nữ này.
Nhìn thấy tình yêu của mọi người dành cho ai đó,
lại được nhìn khuôn mặt thông minh, điềm đạm, nhiều lòng trắc ẩn và đôn hậu của người đó,
người ta rất dễ lây tình yêu đó.

Mình hay có đoạn xem tướng.
Ai nói gì mặc ai, công danh sự nghiệp thế nào mặc, nếu mình nhìn, nghe giọng nói, mà mình không cảm thấy một sự trắc ẩn minh tuệ tiềm ẩn trong nội tâm ai đó, mình khó yêu mến được người đó.
Phục thì mình rất dễ phục, mình phục rất nhiều người, nếu không nói là gần như tất cả mọi người quanh mình.
Cứ sống, tồn tại được, là mình đã thấy phục rồi.
Huống chi phần lớn sống và tồn tại tốt! Mỗi người tiềm tàng trong họ một sức mạnh nào đó rất đáng phục.
Kể cả sức mạnh chịu đựng đau khổ, sức mạnh kiên nhẫn, hy vọng vào một tương lai tốt hơn.

Nhìn ra, có vẻ khá nhiều người dân Đức yêu mến thủ tướng của họ.
Được yêu mến ai đó, là một thứ hạnh phúc, nhỉ.

Ah can tội nói lan man, còn cái từ Unkapputbar – không thể bị hư hoại – thì lại chưa nói.
Thôi để lúc khác viết tiếp hehe.

Gốc rễ

Đọc bài trên mạng, thấy có câu này :
“Gia tộc phú quý, nếu có nhiều người làm quan, giống như cây một năm ra quả hai lần, chắc chắn tổn hại đến gốc rễ”.
Quá nhiều phúc lộc phú quý không những không tốt, mà ngược lại còn làm hại đến nền tảng căn bản của người đó.

Lại nhớ đến trận đá bóng Đức với Anh gần đây.
Mình xem đá bóng rất cảm tính.
Luôn cay cú mong 1 bên thắng, nên chẳng còn thưởng thức được gì.
Cho cá nhân mình, Đức thắng thua không quan trọng.
Nhưng mình biết quanh mình nhiều người sẽ buồn khi Đức thua, nên mong cho Đức thắng hahah.

Lần này, bỗng nghĩ, thôi Đức thua cũng tốt. Cuộc sống tốt cái này, khắc xấu cái khác.
Đang thời dịch dã, thôi thua đi cho lành, còn hơn dịch nổ ra to hơn, hay kinh tế chìm xuống sâu hơn.
Thế là đã vẽ ra kịch bản thua ngay từ đầu, chấp nhận những người quanh mình sẽ buồn.

Đức thua thật hehe.
Và lạ lùng là chả thấy ai quanh mình buồn, có vẻ chả ai quan tâm đặc biệt.
Còn cái gì xảy ra ở background, ở mức năng lượng, thì có trời biết.
Với 1/4 dân số trở nên khiêm nhường hơn, bớt hung hăng hơn, bớt tự hào hơn,
không hiểu có tạo ra cái gì khác biệt liên quan tới dịch dã?