Mẹ kể chuyện bà nói chuyện với ai đó.
Người ta hỏi sao bà không làm này làm kia.
Bà bảo tôi có mỗi tiền hưu vài triệu, lấy đâu ra tiền.
“Thế con bà đâu?” người ta hỏi.
“Con tôi chúng nó còn phải dành tiền nuôi con cái, rồi cái đứa sống bên Đức còn phải nộp thuế bao nhiêu nữa, khổ lắm. “
Haha nghe cái chữ “khổ lắm” thấy vừa buồn cười, vừa thấy bực mình.
Cái bực mình chắc do cái sỹ diện nào đó trong bản thân đang bị chọc ngoáy.
Mình không nghĩ mình sướng hơn ai, nhưng bảo mình “khổ lắm” thì thấy nó tồi tàn đáng thương sao sao ấy.
Đường đường chính chính chăm chỉ đi làm, đủ để nuôi được bản thân và con cái, chả xin xỏ chế độ ưu đãi nào sất.
Đóng thuế, đóng các loại tiền bảo hiểm đủ để thấy mình có thể hưởng những phúc lợi ở đất nước này mà không áy náy.
Vẫn có thể chu cấp thêm (nếu cần) cho bố mẹ sống đủ.
Thì sao lại “khổ lắm”?
Mình cũng nói với bà cái ý đó,
Bà thấy đuối lý đoạn tiền nong, bèn nói lảng “chả khổ là gì? Hồi con còn bé, ốm đau, trần 2 vợ chồng ra lo lắng, có ai giúp đỡ? Ở nhà có người này người kia …”.
Mình bảo, con như hàng chục triệu phụ nữ ở đất nước này, cũng tự chăm con vậy.
Ai cũng thấy bình thường, có ai kêu khổ đâu?
Còn nếu khổ lúc này lúc kia, cũng là chuyện bình thường.
Mà con còn được bà sang trông cho những 1 năm / 1 đứa, được ngủ đẫy giấc, đỡ bao bệnh về sau.
Sau đó có việc nên mình dừng nói chuyện với bà, không chắc lại nhận thêm vài cú chích vào cái sỹ diện to đùng của bản thân hahah.
Nhưng bình tĩnh nhìn lại, đúng là khái niệm sướng khổ của mình đã thay đổi nhiều trong vài năm gần đây.
Cái tưởng là sướng, lại chưa chắc tốt cho mình.
Mình thấy cái làm con người trở nên “thoái hoá” nhanh chính là sự hưởng thụ quá đà, cả về vật chất lẫn tinh thần.
Có câu “nhàn cư vi bất thiện” mình thấy đúng tuyệt luôn.
“Nhàn cư” trong ngữ cảnh này chỉ cuộc sống buông trôi không có sự cố gắng.
Tinh thần giống hệt các cơ tay cơ chân thôi, hoạt động tí, căng thẳng tí, ngày nào cũng như ngày nào, chúng khoẻ, dẻo dai.
Chúng đem lại sự nhanh nhẹn thơ thới.
Ngồi ì một chỗ, thì trừ khi được mát xa xoa bóp đều đặn (bởi 1 ai đó khác heheh), chúng sẽ rệu rã ra.
Kinh nghiệm bản thân đoá. Biết mà vẫn bạc nhược ngồi ì đoá.
Tương tự vậy thì cái tưởng là khổ, lại giúp hun đúc nên cốt lõi của mình.
Nên thì là, bỏ hai chữ sướng khổ trong đầu đi.
Cứ cái gì làm mình phải cố gắng, đều là phước lành của vũ trụ.
Nó giúp mình nhiều hơn là hại mình.
Cái gì làm mình sướng, cũng là phước lành, nhưng bên biết hạn chế.
Vừa phải, thì nó rất tốt, như bóng râm mát mẻ cho cây những ngày nắng khô vậy.
Nhiều bóng râm quá, cây vổng lên èo uột, gió mạnh phát gẫy, chạ tốt.
Kinh nghiệm trồng rau thơm của mình vài năm nay đoá.
Gớm, có vài cây èo uột, hết tránh nắng lại đến tránh mưa.
Suốt ngày đi lại xoành xoạch, ngoáy rơi cả mông, xếp chỗ này, dời chỗ nọ,
lo cho chúng quá con mọn mà vẫn chả đâu vào đâu.
Vài cây tự dưng nó chòi ra ở đâu, thì nó lại sống dai dẳng bền bỉ.
Nắng khô làm nó cắm rễ thật sâu, xoè lá thật rộng.
Mưa phát là nó biết vọt lên, tận dụng hết mình để phát triển.