Xem các bài viết

Ách tắc

Từ 2 hôm nay công việc đang ở trong tình trạng bị kẹt, thử đủ cách mà không được. Và giờ không biết phải làm gì nữa, không biết bắt đầu với cái gì.

Sáng dậy sớm thu dọn. lau chùi 2 ngăn tủ bếp. Nhà còn khá nhiều ngăn phải thu.
Mình tin rằng, khi cảm thấy có sự lộn xộn ứ lên đâu đó, mà chưa làm, thì dòng chảy sẽ bị cản trở ách tắc, không trong cuộc sống thì trong cơ thể (đau) hoặc trong công việc (công việc không chạy).
Lúc đó rất nên thử thu dọn nhà. Chỉ cần bỏ hết ra, lau lọt, vứt vài thứ, rồi lại xếp vào, là đã có tác dụng, không cần làm gì quá cầu kỳ.
Tác dụng rõ nhất là giải phóng tâm lý, và biết đâu cũng khơi dòng cho sự ách tắc bớt đi.

Tình hình thế giới thay đổi nhanh chóng, lại hì hụi đọc đọc nghe nghe hehe.
Đọc và nghe cho biết, biết rồi để đấy, không nghĩ sâu xa.
Vì cái mình đọc và nghe chắc gì đã đúng. Và vì mọi thứ thay đổi quá nhanh và không theo quy luật xưa nay.

Hôm trước nhìn mây bay mải miết, dồn đen kịt 1/4 bầu trời, nghĩ sẽ có mưa.
Vậy mà chỉ sau 10 phút trời lại nắng đẹp. Mà đẹp cho tới tận 5, 6 giờ chiều.
Vậy thì cái ta nghĩ giờ này, liệu có còn đúng cho giờ sau nữa không, nhỉ.

Cũng lại hôm trước, xuống nhà thấy có cô bé hàng xóm đang ngồi nghe Tí giúp giải toán.
Biết là cô bé có vẻ thích anh Tí, mà anh Tí thì đã chơi thân với bạn khác.
Tự dưng thấy thương cô bé.
Ra vườn vừa dạo vừa nghĩ lan man, định bụng vào sẽ bảo Tí, khi không có tình cảm, nên tránh đừng để người khác giới quyến luyến với mình.
Không có gì hay ho trong việc bị yêu, mà nhất lại do sự đưa đẩy từ phía mình.

Lúc sau vào, mẹ nói bâng quơ vài câu về cô bé, anh bèn kể anh có công việc mới, là giúp cô bé đó học toán.
Thay vì bố mẹ cô phải trả 25 Eur cho Professor, anh chỉ nhận 12 Eur.

Haha bé cái mẹ nhầm to, như mọi khi, như luôn luôn.
Viết dai viết dài, chung quy là thấy cái mình biết, cái mình nghĩ, nó thặc là thông manh, thặc là đáng tin, nhở.

Vẫn chuyện đám cưới

Cách đây vài tuần, có lần mẹ xuống nhà thấy anh Tí đang ngồi xem phim.
Mẹ cũng sà vào ngồi cạnh anh. Mẹ thích cái hơi ấm toả ra từ người anh.
Anh bỗng quay sang cười cười, hỏi “mẹ nghĩ có cần phải làm đám cưới không?”.
Mẹ bất ngờ, nhưng không hỏi lại vì sao anh hỏi.

Mẹ bảo anh nghĩ có cần không? Anh bảo không, cuộc sống chỉ liên quan tới 2 người, sao lại phải làm một việc mất quá nhiều stress và tiền bạc.
Mẹ bảo nếu anh nghĩ vậy thì đúng là không cần thật. Có điều đó là việc liên quan tới cả 2 người. nên người bạn đời của anh mong muốn gì cũng rất quan trọng.
Anh hỏi thế bố mẹ thì sao?
Mẹ bảo hồi đó mẹ còn bận con nhỏ, Tủm còn bé, công việc còn mới và bận, nên mẹ không nghĩ tới đám cưới.
Bố hỏi thì mẹ gật, rồi bố và bạn bè của cả 2 bên lo hết, mẹ chỉ lo phần làm đầu, mặc áo cưới, rồi ra sảnh cưới.
Kể cả áo cưới cũng bố tự tìm vài cái, rồi mẹ chỉ ra cái mẹ thích trong vài áo đó.
Nhẫn cưới bố cũng tự đặt.

Anh cười khanh khách, bảo Tí giống mẹ, Tí không cần gì cả. Tí chỉ cần sống vui vẻ với nhau thôi.
Mẹ cười bảo anh, tuy vậy mẹ rất biết ơn bố, và các bạn hai bên, đã làm tốt như có thể cho cái đám cưới đó, để sau này không bao giờ mẹ phải thấy mình thiệt thòi gì.
Nhiều thứ, làm đúng thời điểm, đem lại nhiều lợi ích lâu dài.

Lúc sau bố xuống, mẹ hỏi “ah hồi đám cưới ấy, bà ngoại hồi đó có gợi ý bố làm không?”.
Vì khi Tủm 6 tháng, bà có sang trông Tủm 1 năm cho mình đi làm lại.
Đám cưới được tổ chức lúc bà đang có mặt tại đây.
Bố không hiểu đầu cua tai nheo câu chuyện, nhưng cũng trả lời thẳng vào câu hỏi: Không, bà không nói gì. Bố thấy cần làm thì bố làm thôi. Cũng nhân tiện đang có bà ngoại thì cũng hay.

Haha không hiểu anh Tí nghĩ gì. Một trong những câu bố anh hay nói, là “bố thấy cần làm thì bố làm thôi”.

Mẹ với anh, vốn bản tính ì, hay chần chừ, cứ học bố đoạn này cũng mất kha khá năm đấy anh ạ.
Anh mà biết để mà học khi còn trẻ, đời anh sẽ nhẹ nhàng và thanh thoát đi nhiều phần.

Người già

Trời lạnh lạnh, mưa phùn kiểu mưa xuân.
Đâm thích ăn. Đi lên đi xuống đã 2 bận. Hết ăn mặn rồi đến ăn ngọt. Ăn xong thích viết hahah.

Những cái mình viết mà nghe nó có vẻ thông manh một tí ấy, chỉ hợp cho lứa tuổi nào đó thôi. Hội tuổi khác nó đọc nó thấy nhảm nhí lém.
Mình đang nghĩ về cái gọi là “già rồi lại hoá trẻ nhỏ”.

Nhìn anh Tí bắng nhắng cứ nửa trẻ con, nửa người lớn, mà mình lại thấy khoái chí, thích được sống vậy.
Đâm nghĩ, không cẩn thận mình đã qua dốc, dần dần bỏ hết tính người lớn.

Người lớn (lớn về tuổi thôi, chứ độ trưởng thành hình như không phụ thuộc tuổi) khác trẻ con ở cái gì?
Người lớn hay nhìn xa, lo xa. Còn trẻ con thích gì hắn làm đó, hắn làm cái hắn thích cái đã, mọi thứ đến đâu hay đến đó.
Người lớn nhìn xa, lo xa, vì nghĩ mình có thể control được nhiều thứ. Vậy nên họ nghiêm túc, và nghiêm trọng nữa hehe.
Nhưng đến độ tuổi nào đó, bạn nhận ra bạn không control được cái gì sất.
Còn nhìn quá đi 5 cm, lo quá đi 5 cm, thì được, thậm chí tốt.
Chả lẽ sống cả đời, kinh nghiệm chất đống, không lường được cái 5 cm đó hehe.

Người già ấy, có những người biết và tin họ được gia đình chăm lo toàn bộ.
Tinh thần thơ thới, họ vô lo, nên niềm vui của sự vô lo dần dần quay lại.
Họ cười rung cả rốn khi được ai đó khen ngợi làn da trắng nõn mịn màng, khi được ai đó dúi vào tay vài chục đồng.
Vì họ vui thôi, đơn giản là họ cảm thấy được yêu mến quan tâm, và họ vui. Tít mắt cười rung rốn như trẻ nhỏ.

Còn có những người già, họ nhận ra sâu sắc, trên đời này con người không control được cái gì xảy ra ngoài họ.
Họ chỉ có thể control được 1 phần cái gì xảy ra trong họ. Và họ chọn sống vui, sống vô tư. Riêng cái khả năng sống vui, sống vô lo, đã khiến trời đất tranh nhau cưu mang họ rồi.
Bạn cứ nhìn một người già ngồi cười rung rốn xem, xem trong tâm bạn đang nghĩ gì? Họ đẹp !!! Từ trong ra ngoài. Mà cái đẹp kiểu đó luôn được vũ trụ nâng niu chăm sóc.

Hehe, lảm nhảm tí.

Nước trong quá

Hôm qua hình như mình không nảy sinh cảm giác khó chịu với ai hahah.
Giờ đang khó chịu với bạn QA mới vào.
Hoặc bạn đó kém, hoặc bạn đó lười và ì.
Cả 2 khả năng mình thấy đều không hay ho lắm hahah.

Mình quan niệm, nên làm đúng khả năng, ngồi vào đúng chỗ.
Không có gì xấu trong việc mình không có khả năng.
Chỉ là dở khi mình chỉ có thể làm 2 mà ngồi vào chỗ cần làm được 4.

Cái làm mình khó chịu, không hẳn là sự kém, hay sự lười của bạn này.
Mà là cái giả tạo.
Không biết thì bảo không biết.
Không làm thì đừng phá người làm, hỏi nhiều và liên tục.
Hỏi lần 1,2,3 người ta còn nhiệt tình chỉ bảo.
Hỏi đến lần 4 cùng một câu hỏi, trong khi chỉ cần suy nghĩ 1 chút sẽ ra câu trả lời, sẽ gây cảm giác khó chịu.
Và nhất là – hỏi chỉ để chứng tỏ tôi đang làm việc.

Mình không thích bị control, nên cũng không control người khác.
Khi đã giao việc, mình không đi theo xem họ làm thế nào.
Họ làm theo cách của họ, theo giờ họ thích. Cái quan trọng là kết quả cuối cùng.
Kết quả thì thấy rất lèo tèo, có cảm giác tiến 1 cách rất ì ạch.
Mà bạn hỏi nhiều, mất thời gian của nhiều người, chứng tỏ bạn có vấn đề.

Thôi thì sự đã rồi, đã cho phép bạn đó vào Team, thì phải có cách thôi.
Mình cần nói thẳng, thì sau đó mình sẽ không còn bị hỏi nhiều quá, sẽ đỡ cảm giác khó chịu.
Cách nói của mình lúc đầu có thể tạo cho người ta cảm giác mình quá dễ tính, làm thế nào cũng được.
Mình dễ tính thật, khi liên quan đến cách làm, thời gian.
Nhưng mình lại khó tính, khi liên quan đến tâm thế làm việc.

Đã nhận tiền cho công việc mình làm, đã làm mất thời giờ của người khác – thì anh phải cố gắng xứng đáng.
Có vậy thôi.

Mẹ mình đã từng nói mình – nước trong quá thì không có cá.
Kiểu mình quá correct, không chịu được sự giả duối, luồn lách.
Và đúng là mình ít bạn.
Mình cũng không cần nhiều bạn.
Những người không đường hoàng, tốt nhất là hạn chế tiếp xúc, nếu thật sự thương bản thân.
Họ đi còn đường khác, nhiều người trong họ đáng thương hơn đáng trách.
Khi mình chưa đủ compassion, tốt hơn hết là tránh.

Mình khó chịu hehe

Hôm nay tâm mình không tĩnh cho lắm.
Liệt kê ra đây một phát, để xem vài ngày, vài tuần, vài tháng nữa có khá lên chút nào không.
Mình có những moment, thậm chí có những ngày, thấy bản thân rất củ chuối.
Đã có thời gian không thích chuyện đó, nhưng giờ thì thấy đó là chuyện bình thường.
Một khi còn mê muội còn chưa thoát khỏi vòng illusion, còn phân biệt nhị nguyên, thì mọi thứ đó vẫn còn đó.
Lúc hiển hiện, lúc không.
Lúc chúng hiển hiện là chính là cơ hội để thay đổi cái nghiệp.

Thứ nhất, mình rất khó chịu với sự ồn ã của chị.
Ồn ã trong phòng, ồn ã bạn bè tấp nập vào ra.
Cuộc sống của chị trôi vèo vèo như cái xe đạp xuống dốc dựng đứng mà không phanh.
Cứ nghĩ rằng mình không chịu được tốc độ đó, không có nghĩa người khác cũng vậy.
Họ thậm chí mệt mỏi khi đi với tốc độ của mình, phanh đến cháy má phanh mỗi khi xuống dốc hahah.

Thứ 2 – mình khó chịu với một bạn trong team.
Bạn ấy là QA mới vào, và mình có cảm giác bạn ấy ì ạch không tích cực học và làm.
Mình đi vắng là mọi thứ đứng tại chỗ, nhúc nhích rất ít.
Nhưng đó chỉ là cảm giác của mình, không phải sự thật.
Mình biết có những người thật sự lười, lợi dụng sự đi vắng của mọi người, sự dễ dãi của team, để không làm việc.
Nhưng nếu bạn đó lười, thì đó là chuyện của bạn đó, thật sự không dính dáng đến mình.

Thứ 3 – mình khó chịu với 1 người bạn của mẹ mình.
Không rõ mẹ mình có đặt lời của bà vào trong miệng của bà ấy không, như bà đã từng làm trong quá khứ,
mà mình rất không thiện cảm với bà ấy.
Ở đây cảm giác của mình chắc chắn sai, cái không thiện cảm của mình cũng không có căn cứ.
Tính của mẹ mình hay mượn lời người khác để manipulate người trong gia đình, mình vốn đã biết.
Cũng khó chịu, và gây không biết bao nhiêu chia rẽ nội bộ.
Nhưng tính đó khó sửa, và mẹ mình cũng đang chịu hậu quả.
Mình vẫn mong bà sửa, nhưng cách nói của mình không ổn, không vào tai.
Mình vẫn cứ nôn nóng muốn đạt cái gì đó, không buông ra được.
Mình biết với tính này, thì dù bà có chuyển tới sống cạnh con trai, con trai bà sẽ lại loay hoay chuyển đi nơi khác.
Trong 1,2 năm nay, bà đã hiểu ra rất nhiều điều, đã cố gắng tu dưỡng, nhưng vẫn chưa đạt tới điểm mà mình có thể bình tâm về bà.

Thứ 4 – quên béng mất rồi, buổi trưa có đếm ra được 4 người.
Trong 1 ngày mà bực mình với những 4 người, không có gì đáng mừng, nhỉ.
Nhưng nếu đạt được tâm bình thường ở cuối ngày, thì là điều tốt.