Xem các bài viết

Chuyện thường ngày

Sáng đặt nồi xôi lên rồi đi dạo một vòng. Thủ thêm cái máy ảnh. Quanh nhà có rất nhiều các bạn sóc, mà mỗi lúc gặp thì lại không có máy để chụp. Các bạn sóc thì có thể ngắm cả tiếng, các bạn cứ nghênh nghênh, thoăn thoắt, cái đuôi bông bông tung tẩy trông rõ ngộ.

Cánh đồng trống trước nhà chắc sẽ chỉ tồn tại thêm một thời gian ngắn. Khu vực này sẽ được xây dựng trong nay mai, nhà cửa sẽ được xây thoáng đãng.

Đây là cái nhà cũ ở ngã tư, con đường chính chạy qua Garching. May quá cách đây hơn tháng tôi đã chụp được một cái khi mái chưa bị đổ. Lúc đó cái mái đã vẹo cong, giờ thì chắc chỉ tuần nữa là sẽ mất nửa cái mái. Ngôi nhà này chắc đã hơn trăm tuổi. Hồi đó Garching chỉ là một cái làng nhỏ toàn làm nghề nông. Phía nửa nhà có cái cửa gỗ cao màu đen thường dùng để giữ gia súc hoặc chứa cỏ. Phía nửa nhà bên này dùng để ở. Cửa sổ đều bé. Trên nóc nhà có cột để giữ dây điện. Phía bên khuất của ngôi nhà vẫn còn cái ghế đu của trẻ con trong vườn.

Những ngôi nhà vườn thế này thường là nơi cả trẻ con lẫn người lớn rất yêu mến. Chỗ này cách đây vài chục năm chắc đã từng ngập tràn tiếng cười của trẻ con, tiếng nói chuyện râm ran của người lớn. Chắc vài ba thế hệ đã từng sống cùng nhau ở đây. Mỗi lần qua đây tôi cứ cố nhòm sâu vào ngôi nhà. Nó có vẻ như đã bị bỏ hoang từ lâu lắm rồi.

Rặng cây sồi. Nhìn cây sồi già lại nghĩ đến một đoạn trong truyện Chiến tranh và Bòa bình của Lev Tolstoi. Một sáng sớm thức dậy, Natasa ra ngoài vườn và bất chợt nhận ra những chồi lá tươi mơn mởn đang nhú ra từ khắp các cành cây già cỗi sù sì của cây sồi. Một cảm xúc ngỡ ngàng của cô gái đến tuổi thành niên, nhưng Lev tả như thế nào đó mà tôi nhớ là mình đã rất xúc động khi đọc. Và cái ấn tượng tươi mới trẻ trung đó in hằn trong tâm trí của tôi.

Đó có lẽ là truyện tiểu thuyết duy nhất tôi đọc nguyên bản bằng tiếng Nga. Tôi có anh bạn thích Dotstoevski, anh ấy hay kể như thể để thuyết phục tôi đọc truyện đó, nhưng bản tính tôi có lẽ từ nhỏ đã không thích những gì sâu sắc quá. Tôi luôn thích cái gì nhẹ nhàng và không bám víu.

Đứng cùng ông chồng nhìn lên tán cây. Gió nổi lên là tán cây rì rào, càng lúc càng to, át mọi tiếng động xung quanh. Có cảm giác như cây đang chào đón người. Thấy hàm ơn và vui ghê lắm. Càng lắng nghe, thấy rặng cây như càng vui hơn, càng lao xao say mê hơn. Cứ như chúng đang hòa giọng hát một bài hát chào mừng vậy. Cây chắc cũng thích gặp người tri kỷ, heheh.

Lại nhớ câu chuyện hôm qua vừa xem trên youtube. Có một người chơi đàn vĩ cầm ở ngoài phố. Mọi người qua lại vội vã, vài người đứng lại nghe 1,2 phút rồi đi tiếp. Vài người cho tiền. Trẻ con thường thích đứng lại lâu hơn, nhưng bố mẹ chúng kéo chúng đi. Khi bản nhạc kết thúc, chỉ có 6 người đang đứng nghe, họ ngay sau đó bỏ đi, không một lời bình phẩm. Hai ngày sau, người đàn ông đó biểu diễn trong nhà hát, mỗi vé giá trên 100 USD. Ông đánh đúng bản nhạc ông đã đánh trên phố, một trong những bản nhạc hay nhất viết cho Violin. Ông là một trong vài nhà vĩ cầm đánh hay nhất thời nay.

Không biết ở trên phố ông đã nghĩ gì khi hoàn thành xong bản nhạc mà không một tiếng vỗ tay? Con người đôi khi phải ý thức để chuyển tâm thế để có thể thưởng thức một cái gì đó, một tác phẩm, một tiếng chim kêu, một ánh nắng sáng mai. Thứ tâm thế người ta có thể có ngay tắp lự, khi thay vì hướng ra bên ngoài, tất bật với thời gian, công việc, cuộc hẹn,…, người ta hướng vào bên trong.

Đây là cây Birke, không biết có phải cây bạch dương? Lá cây rũ xuống mềm mại giống hệt cây liễu ở Việt Nam. Thân có màu trắng, lá nhỏ. Đây là cây chị Tủm rất thích, mẹ cũng rất thích, nên âm mưu sẽ trồng ở bên sông, suối hay hồ trên mảnh vườn nhà chị, heheh. Phía dưới sẽ có một bộ bàn ghế đơn giản cho 4 người. Ghế mây thấp thấp có chỗ dựa là tốt nhất. Ghế mây ngồi uống cafe bên cái bàn tròn nho nhỏ thấp thấp ấy chị. Đây cũng là cái mẹ rất nhớ khi xa Hà Nội chị ạ.

Khi nhìn cây cối tôi hay có những ý nghĩ ngồ ngộ. Chẳng hạn hai cây này, gió thổi khiến cành lá đan vào nhau lao xao. Chúng đứng cạnh nhau hàng chục năm, hàng trăm năm. Chúng cảm nhận gì ở nhau? Vui gì với nhau, an ủi nhau theo cách nào ? Có lẽ qua năng lượng mà chúng trao đổi với nhau.

Về gần nhà gặp Mira đang chạy ra sủa nhặng xị. Lần này đi với ông chủ vốn nghiêm hơn bà chủ nên madam có vẻ rón rén hơn. Sủa 1, 2 tiếng rồi len lét nghe phản ứng của chủ, thấy chủ có vẻ dễ tính là madam sủa tiếp rồi chạy ra đón, chờ được vuốt ve.

Ông chủ chắc đã gần 70, là ông hàng xóm cách nhà. Ông ấy hay chuyện, sẵn sàng con cà con kê cả tiếng đồng hồ. Trong câu chuyện của ông ấy hay có cái tên Dora, tên bà vợ. „Dora cứ nghĩ lung tung rồi lo lắng, chứ tao thấy con mèo nhà tao có vấn đề gì với Osca đâu. Hôm Osca vừa lại gần là bà ta đã giơ vuốt ra tát tát kiểu „để tao yên“ – ông cười, cái bụng phinh phính rung lên – thế là Oscar co cẳng chạy mất“.

Osca là một con chó khác trong nhà, chú chưa được 1 tuổi và khá là nghịch ngợm. Chú rất thích chơi với madam Mira, nhưng Mira đã có tuổi, bạn ấy nếu tính theo tuổi người thì cũng gần 50, không còn nhiều sức như cậu nữa.

Ah, hôm nay cũng có gặp một chú sóc nhưng ở xa quá. Lần sau lại đem máy ảnh đi rình tiếp vậy.

Chính trị

không hiểu người ta định nghĩa chữ chính trị là thế nào nhỉ? Tôi thấy mình quan tâm tới các sự kiện hoạt động trên thế giới, nhưng với cái tâm thái khá trung dung, kiểu biết đấy để ngẫm sự đời.

Từ những việc lặt vặt trong cuộc sống, ta đã thấy rõ ràng rằng chẳng có việc gì xảy ra như ta chờ đợi, vậy thì cớ gì chờ đợi ở bình diện lớn hơn, khi entropie của thế giới ngày càng cao. Tâm trạng con người nháo nhào xao động, phút này thế này, phút sau đã khác, sao đòi hỏi bên ngoài ổn định ôn hòa.

Bây giờ xem chương trình thời sự, thấy mỗi ngày một chuyện. Gần đây nhất là bầu cử bên Pháp, En Marche được vào vòng thứ 2. Rồi Anh thỏa thuận với EU chuẩn bị Brexit, rồi 100 ngày làm tổng thống của Trump, rồi Bắc Hàn thử vũ khí hạt nhân, rồi Trump muốn trừng trị Bắc Hàn, Mỹ tập trận với Nam triều tiên, …

Lắm lúc thấy con người cứ như những con rối vậy, bị giật bên này bị kéo bên kia. Kẻ bị kéo giật tinh thần, người bị kéo giật thể xác.

Chuyện Bà Merkel mời con gái của Trump đến dự hội nghị Woman20-Summit cũng được nhiều người ở Đức bàn ra tán vào.

Tôi thấy hay hay. Hay trước mắt là nhìn thấy một cô gái trẻ trung thon thả cao ráo trong dàn các mệnh phụ. Đẹp chứ. Heheh, thế giới không đẹp thì chán chết. Tất nhiên đẹp có nhiều cách đẹp.

Chưa biết đầu óc cô ấy đến đâu, nhưng khi cô ấy có điều kiện tiếp xúc với môi trường cao cấp ngoài Mỹ, biết đâu nó giúp cô ấy có tầm nhìn rộng hơn, trung dung hơn. Mà giờ có ai dám bảo người có đầu óc, hiểu biết nhiều sẽ là người có ích cho thế giới. Đôi khi liêng liêng lại được việc.

Nếu bà Merkel có ảnh hưởng tích cực đến cô ấy, bằng sự có mặt của bà ấy, bằng sự cổ vũ của bà ấy, cũng là một điều tốt.

Heheh, mình có ngây thơ quá không nhỉ. Có những chuyện tôi thấy nghĩ cũng chẳng đem lại gì, chỉ làm mọi thứ lộn xộn thêm, nên biết đấy để đấy. Đâm lại thấy đâu đó vẫn lắm cái hay.

Mà ai đã sống hơn nửa đời người, hẳn đều cảm thấy, mọi thứ đôi khi chỉ cần thời gian, rồi tự khắc sẽ sắp xếp lại theo cách nó cần sắp xếp, với điều kiện những người liên quan đừng có sồn sồn lên. Ai cũng tưởng mình giỏi, dễ làm mọi thứ tung xòe lên lắm. Tung xòe rồi thì cuối cùng vẫn sẽ lắng xuống thôi, có điều mất nhiều thời gian và công sức hơn.

28  april 2017 

Cuối tháng 4 tiết trời rất thất thường. Mấy hôm còn có tuyết rơi. Mọi thứ tất nhiên là không thể ôn hòa như trước đây được. Cây cối sẽ phải vật lộn một chút. Những cây yếu sẽ không vượt qua được giai đoạn này.

Nghe BBC News, những sự việc liên quan đến terrors được Le Pen (ứng viên cho bầu cử Pháp) sử dụng để tranh thủ vận động mọi người bỏ phiếu cho bà. Nhiều người trong số những người ủng hộ bà cho rằng chỉ có bà mới đủ mạnh để bảo vệ được họ.

Nhưng những người trẻ tuổi lại có vẻ không thích cách hành động này. Họ nhận thấy lợi dụng sự khó khăn hay những nỗi sợ hãi của người khác để giành ưu thế cho mình không phải là cách hay.

Macron đang có vẻ được nhiều phiếu bầu. Nhưng thời thế thay đổi hàng ngày, không ai biết được kết quả cuối cùng sẽ như thế nào. Mà biết cái gì là kết quả cuối cùng ? Sau kết quả mọi thứ vẫn tiếp diễn, vẫn với biên độ chao đảo rất lớn.

Macron thắng tôi sẽ vui 5 phút, và sau đó lại bình tĩnh nghe ngóng tiếp.
Le Pen thắng tôi sẽ hơi buồn 5 phút, rồi sau đó lại bình tĩnh nghe ngóng tiếp.

Mọi thứ đều có thể xảy ra. Giữ tâm tĩnh và không để thời thế giật dây mình, vẫn là cách giữ cho tôi đi qua ngày của mình với cái đầu tương đối trống và nhẹ nhàng.

 

Bạn của anh

nghe tiếng gọi cửa mẹ bèn gọi anh Tí „anh kìa, có bạn của anh“… thường sẽ có một bạn bé bé đứng trước cửa, hỏi anh có thời gian chơi với chúng không.

Nhà này có anh là nhiều bạn nhất, chúng đã một thời lít nhít và được đưa vào một câu chuyện của mẹ trên FB cách đây tròn 4 năm (2013):

Mùa xuân, cảnh vật nhìn đâu cũng đẹp.
Lũ trẻ con be bé chạy tứ tung ngoài đường. Đâu đâu cũng có trẻ con.
Đám con gái nhẹ nhàng từ tốn hơn. Chúng hay để ý đến người xung quanh.
Đám con trai trông rất ngộ.
Chúng hành động, hành động không biết trời biết đất.
Hổn hển đi, hổn hển làm, nhiệt tình ngã, lổm nhổm dậy, lại hổn hển đi.
Vớ phải cái gì là phưỡn bụng đứng luôn tại chỗ rờ rẫm, kệ bố mẹ giục đi tiếp.

Lúc nào có chú chó cạnh đấy lại còn hay nữa. Chúng chạy không biết chán theo chú chó, ôm cả người vào bụng chó để giữ, rồi khi con chó tuồn người ra, các chàng ngã oạch xuống đất.

Mũi thò lò, quần lúc nào cũng bê bết. Vừa chạy vừa la hét. Đó là anh cu nhà bên cạnh.
Mỗi lúc anh cu bị tuột dép, anh lếch thếch đem cái dép ra, nôn nóng buông một tràng tiếng thổ nhĩ kỳ, bắt mẹ anh đi lại.
Có đống đất nho nhỏ trước nhà, chị anh đã leo lên đỉnh, anh ì ạch mãi, lên một bước lại tượt dài xuống dưới. Mãi không lên được, anh khóc giận dữ, lại buông một tràng tiếng Thổ Nhĩ Kỳ, vào nhà lôi mẹ anh ra giúp anh lên.
Chơi không chán. Mũi thò lò anh mặc.
Tối, mẹ anh cởi quần bẩn vứt ra ngoài để anh đi tắm, anh phản đối dữ dội, giẫm đạp đôi chân ninh nính thịt.
Heheh, có thật nhiều trẻ con xung quanh. Không nhớ nổi tên chúng.“

Anh được các em mến mộ, vì anh sẵn sàng chạy hồng hộc đẩy xe cho các em, hoặc làm bất cứ cái gì các em sai bảo. Anh như một cây gậy lêu nghêu trong đám trẻ con. Bị mẹ trêu sao lại để các em xỏ mũi, anh chỉ cười cười, có vẻ không chấp.

Vậy là anh đã lớn. Trước đây anh hạ mình xuống bằng đứa trẻ anh chơi, anh sẵn sàng tranh giành, gây gổ với nó như một đứa ngang hàng. Giờ anh không cười khanh khách hết mình được như trước kia, anh để tâm nhiều hơn, nhường nhiều hơn để các em vui. Anh coi chuyện được các em yêu mến là chuyện tất nhiên, anh chơi với chúng khi anh có hứng, hết hứng hay mệt anh lại lủi về nhà chúi vào một góc xem tablet.

Rồi vài tiếng sau có một em nào đó gọi cửa trả lại anh cái áo anh vứt đâu đó trong nhà hay trong vườn nhà người ta. 

Lời có cánh thứ 7

Tiếng Đức:
“Gib jedem Tag die Chance, der schönste deines Lebens zu werden.”

Tiếng Việt:
“Hãy cho mỗi ngày cơ hội trở thành ngày đẹp nhất đời bạn.”

Tiếng Anh:
“Let every day the chance to become the most beautiful day of your life.”

Trời ngoài mưa gió, thời tiết lạnh xuống gần 5°C, đối với tháng 4 là khá lạnh. Tôi chợi nhận ra lời có cánh này thật nhiều ý nghĩa.

Tôi không còn thấy khó chịu với thời tiết hay thay đổi tháng 4 nữa. Ăn mặc đủ ấm, dương ô lên đi ra ngoài trời vẫn thấy một sự dễ chịu của không khí trong lành, cây cối đã ra lá xanh tươi đang reo vui cùng những giọt mưa tí tách hòa thành bản nhạc sống thật êm đềm.

Lại nhớ đến những ngày đông lạnh Hà Nội xa xưa, ngổi trong chăn ấm nhìn ra ngoài trời, bụng đói mà có bát cơm nguội muối vừng hay cái banh mỳ nhân bơ đường quả là đời sướng hơn tiên.

Chị Tủm sau mỗi lần đi chơi về cũng hay cảm thán “hôm nay là một ngày thật đẹp !” (Heute ist so ein schöner Tag!). Hiện tại chị cũng đang có những ngày thật đẹp. Chị có thể làm cho ngày nào cũng trở thành ngày đẹp, dù là đi chơi, đi học, hay sau này đi làm, nghỉ phép, hay đơn giản chỉ là một ngày trời mưa ngồi ngắm trời đất. Ngày có đẹp hay không nó đi từ chị mà ra.

Còn anh Tí thì sao nhỉ. Anh sẽ bảo “Ngày nào mà chả là ngày”. Anh không có khái niệm đẹp xấu, tại sao lại phải phân chia đẹp xấu cơ chứ. Anh cứ được làm cái anh thich là ok rồi. Anh thật (vẫn còn) sung sướng.

Thời gian vẫn cứ trôi đi … lại thêm một ngày … đẹp nhất đời tôi 🙂

Gánh nặng – Belastung

Đi dạo một vòng sau bữa ăn trưa, nhìn cô gái Ấn độ kêu tao no quá, tôi bật cười bảo, mày chịu khó đi đi lại lại 3 tiếng nữa, nó sẽ đỡ no. Cô ấy chuyển nét mặt từ nhăn nhó sang cười, hàm răng trắng lóa. Cô ấy nhỏ người nhưng vừa phải ăn một đĩa mì to tướng.

Cái này gọi là Belastung – ăn nhiều quá“ – tôi bảo, mặc dù không biết từ này dùng có hợp trong trường hợp này không.

Với tôi, mọi thứ thừa mứa đều là Belastung, đồ đạc, tiền bạc, ăn uống, tình cảm, cảm xúc,…. tất tần tật. Mọi thứ khi chưa nhiều đến mức thành „gánh nặng“, chúng đều cần thiết, nhẹ nhàng, có giá trị. Nhưng cái gì nhiều đến cái mức làm người ta mất năng lượng, mất không gian, mất thời gian, thì tôi gọi là gánh nặng, cho dù nó có tốt đến mấy, đắt đến mấy, thiện ý đến mấy.

Chính vì thế mà tao ghét tụ họp ăn uống“, cô gái nói thêm. Câu này tôi nghe đi nghe lại khá nhiều lần. Cô ghét cái tình trạng tuần nào cũng mất ngày thứ 7 khệ nệ đi mua bán, chủ nhật đứng rã chân để nấu nướng và thu dọn.

Có lẽ Ấn độ và Việt Nam đều có chung một lịch sử nghèo đói. Có một thế hệ đói quá nên họ vẫn đặt nặng chuyện ăn uống. Kể cả những người chưa bị đói ngày nào thì họ vẫn học một cách vô ý thức từ bố mẹ gia đình họ.

Chẳng có cách nào khác là phải sống một cách có ý thức thôi. Ý thức rõ mình cần gì, cái gì đang là gánh nặng cho mình, rồi bỏ bớt những thứ đó đi.

Mỗi người đều có xu hướng tạo gánh nặng cho mình, người tham ăn, người tham tiền, người tham tình, người tham việc, người tham chơi…

Ở nhà có anh cu Tí tham công tiếc việc. Anh bận lắm, nhất là khi vào toa lét. Cái công đoạn đầu thì ok, thậm chí còn khoái, nhưng cái đoạn chùi, kéo quần, giật nước, … thì hơi stressed. Một tay vẫn cầm tablet, mắt vẫn ngó, tai vẫn nghe, còn mỗi một tay và nửa cái đầu làm chuyện khác.

Bố đi làm về, một trong những câu đầu tiên là hỏi Tí đâu. Mẹ ra thì thào bảo anh bận lắm, đừng làm phiền anh… Sau vài phút thấy cái đầu bù xù thò ra, anh một tay vẫn cầm tablet, một tay tranh thủ kéo quần. Thấy bố mẹ trợn mắt nhìn, anh ngoác mồm ra “thật là bực mình…, suốt ngày phải bực mình ở mẹ…, hôm nay lại phải bực mình ở bố…”.

Heheh…