Xem các bài viết

Kiêu ngạo

Lúc ăn sáng đã bắt đầu sự bàn luận về sự thông minh của Tí… Đây là một trong những đề tài yêu thích của bố mẹ với Tí.

Lúc thu dọn, hai bố con xếp bát từ máy rửa bát sang tủ bát. Bố bảo Tí phải lấy từ dưới lên, để nước từ trên khỏi chảy xuống dưới.

Mẹ hỏi Tí thấy thế nào, Tí thông minh hơn hay bố thông minh hơn.
Tí bảo Tí thông minh hơn bố.
Mẹ hỏi thế Tí thông minh hơn mẹ hay mẹ thông minh hơn Tí.
Tí nói Tí thông minh hơn mẹ.
Mẹ hỏi thế Tí thông minh hơn Tủm hay Tủm thông minh hơn Tí.
Tí nói Tí thông minh hơn Tủm.
Mẹ hỏi Tủm có bao giờ khen Tí thông minh không?
Có, Tủm có khen.
Mẹ bảo vậy là chị có thể thông minh hơn con. Phải thông minh bằng hoặc hơn người ta mới nhận ra sự thông minh của người kia.
Tí bảo nhưng Tí cũng khen Tủm thông minh.
Mẹ bảo cũng có thể Tí thông minh thật, nhưng Tí lý giải xem Tí thông minh hơn như thế nào, trong lĩnh vực nào.
Tí nói Tí thông minh một cách intuitive, Tủm thông minh nhờ đọc sách.
Ah ha, câu này giông giống câu mẹ hay nói với Tủm khi nhận xét về Tí. Chỉ không hiểu các bạn hiểu theo kiểu gì.
Mẹ bảo cái thông minh trực giác rất quý, nhưng chỉ giúp trong một số trường hợp, còn lại vẫn phải có cái thông minh thực tế biến ý tưởng thành hành động (ability, das Können).

Anh liến thoắng ja ja ja Tí biết rồi.

Anh Tí có một cái gì đó giống Forrest Gum, hiểu rất trực chỉ, nói rất trực chỉ. Kiểu bảo bị thương ở đâu thì Forrest tụt ngay quần ra chỉ vào vết sẹo ở mông. Không có sự vòng vo rối rắm trong lối suy nghĩ của anh. Anh thấy anh thông minh thì anh bảo anh thông minh. Khi anh bảo anh thông minh là anh thật sự thấy anh thông minh. Nhưng định nghĩa về chữ thông minh của anh như thế nào, thì chưa chắc đã trùng với định nghĩa của mọi người.

Nên mẹ không gắn cho anh chữ kiêu. Cả nhà hay bảo anh matcho, tức một cậu trai mới lớn thấy mình giỏi giang nên rất huênh hoang. Tôi không thấy matcho là tính xấu, chỉ là một tính trong buổi giao thời, nó sẽ rất tốt nếu nó tạo nền để người ta phát triển, nếu không nó sẽ cản trở sự tiến hóa giống như mọi tính khác, kể cả những đức tính tưởng là tốt. 

Lại nói về sự kiêu ngạo. Sự kiêu ngạo thường bắt nguồn từ sự thiếu hiểu biết. Người ta tưởng là người ta hơn người khác, về khả năng, về sự hiểu biết, về tinh thần, về vật chất, về địa vị, về bằng cấp …. Với sự hiểu biết ngày càng dầy lên theo thời gian, sự kiêu ngạo cũng dần bớt đi. Người ta đơn giản thấy mọi thứ có vẻ là tốt đẹp mà cuộc sống đưa đến cho bạn, bao giờ cũng nửa là trao tặng, nửa là thử thách. Mỗi người đều có phần của họ, đến vào đúng thời điểm thích hợp nhất với họ.

Tôi có đọc ở đâu đó, nói rằng sự kiêu ngạo tiết lộ ra ngoài, tốt hơn sự kiêu ngạo ngầm. Sự kiêu ngạo tiết lộ như cành cây khô, rất dễ bị bẻ gẫy. Có lẽ người có xu hướng tiết lộ ra ngoài đã có một đặc tính cởi mở, không co cụm, điều cho phép họ tiếp nhận thông tin mới dễ dàng hơn. Vả lại, khi tiết lộ ra ngoài, họ sẽ nhận được feedback nhanh chóng, điều có thể giúp họ đúng lúc hơn.

Kiêu ngạo ngầm mới là một cây sống, ngày qua ngày, bén rễ đâm chồi bền chặt và khó triệt hơn, nó không bao giờ xuất hiện để mà bị triệt.

Dù sao thì đây cũng là một tính nên để ý, vì chắc chắn nó có trong mỗi người, nó ló mặt ở đâu, nó cho phép mình đến đâu, lúc nào nó xuất hiện … lại tùy người, tùy hoàn cảnh, tùy thời điểm.

Heheh, tự dưng lại triết lý, lắm lúc thấy mình giống con đười ươi to đùng đoàng, hý húi vạch lông nhai rận cho đồng đảng, rồi tự dưng rú rít nhảy chồm chồm chia sẻ cho cả lũ về cái triết lý bắt rận của mình, cái triết lý khéo cả họ đười ươi nhà nó đều đã biết.

Dòng đời – Ghen tỵ

Ghen tỵ là thứ cảm xúc thỉnh thoảng tôi có, là thứ cảm xúc tôi biết nó chỉ gây rối cho mình chứ không đem lại gì hay ho.

Thứ cảm xúc này không xa lạ với tôi. Có điều hình như khi còn trẻ tôi ít có cảm xúc này, mà lại có một thứ cảm xúc khác, hơi giống tự ti.

Lớn dần, có cuộc sống riêng, có gia đình con cái, công việc ổn định, cảm xúc tự ti mất dần, thay vào đó là tự kiêu, thích khoe khoang và ghen tỵ. Không biết người khác có vậy không, ở tôi những tính này nổi trội bắt đầu từ tuổi 40. Mọi cảm xúc bắt nguồn từ sự so sánh mình và người.

Khi nhận biết ra chúng rõ ràng, thấy buồn cho kiếp người, có cảm giác như đạo đức con người đi xuống chứ không phải đi lên. Và tôi thấy mọi thứ vô nghĩa, có vẻ như cuộc sống càng ok thì người ta lại càng lắm tính xấu.

Rồi tôi quen với chúng, chấp nhận chúng ở bản thân. Rồi đến một moment mỗi khi chúng nổi lên, tôi nhận biết chúng rõ ràng như nhìn thấy cá nhảy lên khỏi mặt nước. Tôi kệ chúng, biết đó là cảm xúc đến rồi đi, dừng ngay mọi suy nghĩ tiếp theo, thứ suy nghĩ không hay ho gì, kiểu như „chắc gì đã hay, đời còn dài,….“.

Khi ý thức không để có cái cảm xúc đó manipulate mình, mọi suy nghĩ sẽ không còn, nhưng có một cảm giác nằng nặng ở ngực. Cảm giác này sẽ còn lưu lại một lúc, rồi đi.

50 tuổi vẫn là tuổi có thể chuyển hóa, và có thể chuyển hóa mạnh mẽ. Lúc đó bạn không còn vương vấn nhiều chuyện. Bạn ít sợ. Bạn không phải sống với vỏ bọc nữa, bạn sống với con người thật của bạn hơn, và mất ít năng lượng chăm chút cho cái vỏ bọc của bạn hơn.

Heheh, càng ngày càng thấy mình viết như kể lể. Thôi kệ nó vậy, đôi khi người ta phải cân đối giữa thời gian, niềm vui, và mong muốn.

Tôi không thể chặn dòng sông cảm xúc lại để mà gạn thật trong nước rồi mới soi bóng mình. Tôi muốn soi bóng mình, capture một hình ảnh của mình, của trời đất, trên dòng sông đang chảy. Hình có nhòe, có rung rinh, có tối,… thì vẫn là một moment của tôi giữa vạn vật. Ah, và tôi thấy đạo đức con người không đi xuống. 

Vườn treo

Hôm nay là ngày đẹp cho các hoạt động ngoài trời, nắng chói chang. Nhiệt độ vừa phải, chắc trên dưới 20 độ. Gió cũng vừa phải, không mạnh. Ngồi ngoài vườn rất dễ chịu,  không cần mũ nón.

Cả nhà lại ra làm vườn. Cậu robot cắt cỏ hì hụi chăm chỉ, bò ra bò vào, từ khi có cậu ấy cỏ luôn gọn gàng, một cảm giác rất dễ chịu cho người làm vườn.

Bố và Tí đã hoàn thành khung gỗ làm vườn treo.

Chung quy cũng chỉ tại đám sên trần. Chúng nhiều đếm không xuể, và chúng xơi tất, chỉ nể mấy cây đắng ngắt người cũng chả thèm ăn. Khoảng đất dành để trồng rau thơm thành ra vô dụng, gieo cây nào nuôi béo sên trần đến đấy. Hồi đầu vì không muốn giết sinh vật, nên cả nhà kệ cho chúng sinh sôi nảy nở. Năm sau muốn giữ mấy cây tía tô nên nhặt chúng cho vào bao ni lông đem ra khoảng đất hoang hoặc đem vất đi, nhưng thấy vẫn cứ làm sao ấy, tâm không yên. Gì thì gì vẫn ngại giết các bạn ấy, ngại cái tâm tư nhăm nhăm tìm sên để giết, ngày này sang ngày khác rồi sẽ ngấm vào người. Năm nay quyết định làm vườn treo.

Công cuộc bắt đầu từ mấy tuần trước. Bố phải nghĩ ngợi đo đạc, rồi tìm đặt loại nào hợp nhất mà ít công nhất. Đàn ông bên này là thợ vạn năng, ông nào ông nấy có một kho các đồ để làm thợ gỗ, thợ hàn, thợ điện, thợ thông cống, thợ quét vôi, thợ vườn, thợ thông toalet, thợ đủ các thứ thợ. Để làm được lại phải đọc nhiều biết nhiều. Các ông vì vậy cứ có cơ hội là trao đổi thông tin nhiệt tình với các ông hàng xóm.

Khi gỗ đã về thì quét dầu đều khắp các mặt để gỗ chịu được mưa gió. Công đoạn này tôi thích. Tôi thích vẽ, và thích bôi. Cái hoạt động lặp đi lặp lại, quét đi quét lại để dầu được bôi đều ngấm vào từng kẽ gỗ, không hiểu sao làm tôi rất thích. Mùi dầu lại thơm nồng quyến rũ. Tí sau khi quét được 1 cây là chui vào nhà nghỉ giải lao, heheh, với anh chắc nó quá nhàm chán. No problemo, mẹ anh có thể ngồi suốt ngày quét quét bôi bôi được.

Hôm qua trời ấm lên, hai bố con bắt đầu dựng lên. 6 cọc bằng nhôm sẽ được đóng xuống dưới đất, và các cây gỗ sẽ đóng vào đám cọc nhôm đó. Mỗi cây gỗ phải khoan 2 lỗ dài khoảng 7 phân để chốt đinh cho chắc.

Hai bố con loay hoay đến chiều thì cũng xong. Giờ sang công đoạn đóng cọc vào đất, phải đóng sao cho đều và đúng vị trí. Không hề dễ, vì đất khá cứng và nhiều sỏi ở dưới. Hai bố con thay nhau nện, sái cả tay cả vai. Có những lúc cột như vướng phải viên sỏi to, đập đến mấy cũng không xuống. Tôi chỉ đứng nhìn mà xót hết cả ruột, đã mường tượng hai bố con ngày mai hai cánh tay sẽ xuội xuống ra sao. Công đoạn này lắp ra lắp vào lắp đi lắp lại cũng vài lần mới xong. Về đoạn này tôi rất phục đám đàn ông, họ kiên nhẫn và cầu toàn hơn tôi nhiều lần.

Lắp dàn gỗ trên đầu có vẻ nhanh hơn, hôm trước đã làm một phần, hôm nay làm nốt.

Tí làm cùng bố từ đầu đến cuối, không một câu ỉ eo. Cái cảnh tượng bố thỉnh thoảng bực mình vì bảo một đằng Tí làm một nẻo, mẹ chứng kiến có 1 lần, và rất ngắn. Tí suy nghĩ đã có logic hơn, tay không còn nhanh hơn não, nên lần này dùng từ „hợp đồng tác chiến“ đúng hơn là „bố hướng dẫn Tí giúp“. Mỗi lần mẹ ra muốn đỡ một tay là Tí xua tay đuổi mẹ vào nhà, anh nhất quyết không muốn mẹ bị đau tay lại :-).

Có một cọc đóng rất khó khăn. Bố kể Tí phải dùng kiến thức vật lý, vung tay cả một vòng lớn trước khi đập xuống, mới có tác dụng. Bố kể xong Tí hùng hổ gí sát mặt mẹ „Mẹ thấy Tí tốt chưa, … thấy Tí tốt chưa ? … Tí thông minh hơn bố…“. Heheh.

Mẹ hôm nay lượn qua lượn lại mấy vòng chiêm ngưỡng cái vườn treo, càng nhìn càng thích. Nó có cho ra cái gì hay ho giờ là phần của mẹ. Mẹ vốn vụng, nhưng bố chẳng bao giờ lấy làm điều. Bố cứ bày sẵn ra vậy, còn mẹ sử dụng được đến đâu thì kệ mẹ, trồng ra được cái gì thì khen, không thì cũng không giục.

Đó là chuyện của tuần sau, còn mai mẹ sẽ được cắt tóc bố, heheh, một công việc mẹ cũng thích không kém làm vườn.

English Garden cuối tháng tư

Giờ cứ mỗi khi đi đâu chụp ảnh xong, tôi đều có cái thú xem lại, cắt cắt gọt gọt, sống lại cái cảm giác lúc mình chụp. 

Nếu ảnh chỉ để mô tả sự kiện, thì đơn giản, chỉ cần rõ nét là được. Nếu ảnh về phong cảnh, thì khó khăn hơn, vì ảnh ít khi chuyển tải được cái cảm xúc như khi mình nhìn thấy trực tiếp. Ngoài đời cây đẹp vì nó đu đưa lấp lánh, nắng đẹp vì nó biến ảo qua rặng lá xanh. Vào ảnh những thứ đó chỉ còn lại rất ít.

Đây mới đúng thật là cây liễu, chứ không chỉ giống cây liễu. Cây này người ta trồng rất nhiều quanh hồ.

Hai ông đi dạo. Câu chuyện của hai ông thì đến 50% là bàn kế hoạch đi xe đạp hay cắm trại. Có chung thú vui và mối quan tâm là điều tạo nên mối quan hệ thân thiết. Tôi luôn ngạc nhiên về độ trong sáng và lành mạnh của các câu chuyện đàn ông. Tôi thích nghe các ông nói chuyện và có thể nghe lâu. Chuyện của các bà không hiểu sao không lôi cuốn tôi. Không phải vì tôi không quan tâm, nhưng những lĩnh vực đó không xa lạ với tôi, tôi thích trải nghiệm trực tiếp hơn là nghe, chẳng hạn quan sát trực tiếp một đứa bé hơn là nghe mẹ nó nói chuyện về nó.

Những cành cây la đà này quyến rũ vì chuyển động duyên dáng của nó. Duyên dáng là cái gì khó nắm bắt, nhưng lại rất quyến rũ. Nếu ai đã từng xem nhảy live, sẽ cảm nhận được sự quyến rũ của cử động.

Hòn đảo giữa hồ. Cây khi mọc cạnh hồ rất hay ngả xuống hồ, cành lá la đà trên mặt nước. Cây soi bóng xuống nước hay giao cảm giữa cây và nước?

Con gái kể – Đi một ngày đàng

Nghe bố kêu : chị Tủm thay avatar rồi … mẹ bèn giương mục kỉnh lên chuẩn bị nói chuyện với chị. Bố mẹ châu mặt vào cái Handy bé Tí, hào hứng đợi chị cầm máy.

Sao bố timing dở hơi thế“ – chị kêu – „Tủm phải đi theater bây giờ…. Chào bố mẹ nhé“. Bố chị khùng khục lắc đầu cười – nhắc đi nhắc lại cái câu của chị – timing dở hơi.

Ảnh chị dùng làm Avatar là ảnh chị chụp selffie cả nhà ở London. Ai cũng tươi tắn, mẹ đứng bên cạnh châu mặt vào cười tít. Mẹ rất thích cái thế đứng châu mặt này chị ạ. Mẹ luôn thích trêu một ai đó.

Chiều chị gọi lại. Bố mẹ lại đeo mục kỉnh, ngồi ngay ngắn vào bàn bảnh chọe nói chuyện với chị. Mẹ chỉ muốn bỏ cái hình phone đỏ chóe trên màn hình Handy, nó che mất mặt của chị.

Chị mới đi thăm trường Cambrige về. Chị thích cái trường đó lắm. Thích nhất là chuyện trong học kỳ thứ 2, bạn nào đứng trong top 10 sẽ được ở một cái phòng thênh thang, lại còn có private buttler nữa. Vậy là không phải con nhà giàu mới được ở phòng đẹp, mà con nhà nghèo cũng có cơ hội đó. Cambrige còn có rất nhiều khu vườn tuyệt đẹp, những nhà thờ cổ kính, đó là điểm thứ 2 chị thích ở nơi này. Ở nơi đó còn có rất nhiều hoạt động nghệ thuật, hội họa, kịch,… những hoạt động chị thấy rất ít ở Đức.

Chị mê nơi này quá rồi. Chị mê tít nó rồi. Mẹ bảo chị mà ở đây lâu chắc chị bị stressed lắm, vì chị thích làm nhiều thứ quá, chị dài giọng lẩm bẩm „ja, Tủm biết“.

Hỏi chị đã cãi nhau với Anna lần nào chưa, chị trả lời giọng ngạc nhiên
„Chưa… sao lại phải cãi nhau… ở đây người ta thích nói chuyện hòa bình với nhau“.
Bố hỏi „thế à, họ ít đưa ra ý kiến riêng à?“.
„Có chứ, nhưng họ luôn bắt đầu bằng câu : mình thì nghĩ là …. và kết thúc bằng câu: nhưng có thể là bạn đúng. Người kia sẽ nói : mình thấy bạn có thể đúng, rồi mọi người bàn luận tiếp, không cãi nhau“.

Mẹ lại hỏi „thế cô chú đã cãi nhau lần nào chưa?“, mẹ hay đưa ra những câu hỏi thẳng và hơi thóc mách như vậy để biết được câu trả lời spontant không qua suy nghĩ của chị. Những câu trả lời như vậy thường phản ánh đúng tâm tư của chị.

Không, nhà này ai cũng thích hòa bình nên chẳng ai nghĩ đến chuyện cãi nhau. Chú và Anna hay nói về chính trị, mọi người bàn nhiều về dự luật bảo hiểm Y tế, là vấn đề được quan tâm nhất ở đây. Mọi người cũng quan tâm về đợt bầu cử tới…“. Bố bảo „chị cứ học tập rồi về nhà sống hòa bình với Tí nhé“.
„Tủm thích hòa bình nhưng Tí cũng phải thích hòa bình chứ. Ở đây Anna có ông anh hơn bạn ấy 5 tuổi, và bạn ấy ý thức được rất rõ ràng là bạn ấy thích chọc tức ông anh của bạn ấy. Bạn ấy chủ động làm những việc làm ông anh của bạn ấy phát điên lên – thì đó là nhiệm vụ của tớ trong nhà này mà – bạn ấy bảo“.

Hahah, đi một ngày đàng học một sàng khôn (reisen macht schlau). Bố mẹ thấy thật may mắn chị đã rơi vào môi trường lành mạnh, có nhiều ảnh hưởng tốt lành đến chị. Chúc chị sẽ vẽ được một bức tranh thật tươi mát đầy niềm vui cho sinh nhật tới đây của Anna. Cô gái đó làm cho thế giới quanh cô lung linh đẹp đẽ lên, đúng không chị?