Xem các bài viết

Neureut – Tegernsee

Mai được nghỉ, bố mẹ lấy phép thêm một ngày đi núi. Tủm Tí vẫn phải đi học. Tegernsee cách Munich khoảng hơn 1 tiếng đi ô tô, thường cuối tuần hay bị tắc, nhưng đi hôm nay thì hầu như thông suốt.

Trời nắng và ấm dịu. Vào dịp thu trời thường đẹp, nhưng cũng không nói trước được, đôi khi trong tuần thì đẹp, nhưng cứ vào cuối tuần lúc rục rịch đi chơi lại mưa. Nên hôm nào nắng đẹp là cứ đi cái đã.

Đám cừu ngủ an lành. Tôi thích đi leo núi cùng bạn chồng, không chỉ vì nghĩ đến sức khỏe của mình, mà còn vì đó là những lúc thấy bạn chồng khỏe khoắn vui vẻ nhất. Bạn ấy cảm thấy thoải mái khi người được hoạt động và ra mồ hôi. Tôi thì cứ ra thiên nhiên là thích.

Tegernsee là một cái hồ rất đẹp phía nam Munich, nghe nói ở đây toàn dân nhà giàu sống. Đi trên những con đường dọc sườn núi hay gặp những gia đình dẫn nhau đi dạo, nhiều nhà mang theo cả chó. Phong cảnh nhìn từ trên núi xuống hồ rất đẹp. Tầng lớp quý tộc sống ở đây cũng xứng đáng thôi.

Bạn chồng hôm qua vừa cắt tóc. Tôi có cảm giác tóc bạn ấy dày hơn và không bạc đi nhiều. Đến tuổi này cứ thấy đồng chí cùng nhà khỏe mạnh là thấy vui.

Ngược nắng

Thảm lá. Chỉ vài hôm nữa lá sẽ rụng hết và dính nhớp dưới chân. Đi lúc đó phải cẩn thận, rất dễ trơn.

Sau hơn 2 tiếng đã lên tới đỉnh thứ nhất.

Từ trên đỉnh núi nhìn xuống hồ.

Hài lòng

Nhâm nhi cốc cà phê thứ 2 trong ngày

Đi tiếp tới đỉnh thứ 2 – Gindelalm, cách đó chừng nửa tiếng.

Năm trước, 2016 13 tháng 11, ở đây tuyết trắng xóa. Tuyết dày tới 30 cm, lội ngập giày. Hôm đó là một ngày đi rất vất vả. Tôi đã nghĩ chúng tôi không thể về kịp trong ngày.

Hôm nay trời còn sáng, đường đi lối lại rõ ràng. Năm trước chỉ thấy tuyết là tuyết, lại có mỗi hai vợ chồng giữa mênh mông tuyết trắng chẳng biết đi hướng nào. Đi gặp được ai là mừng hết lớn. Có vẻ như họ cũng mừng hết lớn khi nhìn thấy mình.

Qua đỉnh là xuống dốc dựng đứng, đi chùn cả chân. Đến được cuối dốc là hai chân run đi không còn chắc. Lần trước đi học theo con đường rẽ trái đi quanh đồi, không lên Gindelalm là đường hơi rẽ phải lên đỉnh đồi. Hôm nay lên đó gặp ông chủ bà chủ đang thu dọn bàn ghế. Họ hỏi bọn tôi đến từ đâu, khi biết từ Việt Nam, ông bà kể chuyện họ vừa đi chơi VN 3 tuần đầu năm nay. Họ nói rất rành rọt những địa danh như Sài Gòn, Mũi Né, Cần Thơ, Phú Quốc, Đà Lạt,…

Từ đỉnh đồi này về tới chỗ để xe khoảng 2 tiếng đi xuống dốc. Dốc thoai thoải, đi khá dễ. Cứ nghĩ phía bên này núi đi vào rừng chắc trời tối, nhưng bọn tôi đã lầm. Mặt trời còn rất cao ló ra khỏi mây, cây cối lại rực rỡ nhiều màu sắc trải dài đường đi.

Dù đường có đẹp đến mấy thì sau hơn 1 tiếng người ta cũng quen với nó và thấy nhàm chán, nhất là khi cứ đi đều đều xuống dốc, không phải vất vả phì phò. Tôi đã nghĩ lan man đến chuyện thật là tuyệt khi được về nhà. May có con sông sát bên đường. Người ta chắn đá giữa dòng sông, cứ khoảng 5-10 m lại có một hàng đá, nước những chỗ bị chặn đổ xuống như một thác nước nhỏ. Mỗi thác nước trông một khác, nhìn rất vui mắt.

Cứ đi sẽ đến, của làm là của được. Nghe nói mai sẽ mưa.

Lựa chọn

Đi làm về, thấy chị Tủm xuống kể chuyện cô giáo dạy đàn muốn Tí tiếp tục đi học đàn vào thứ 7.

Cô muốn Tí đi thi đàn 4 tay cùng một cậu thiếu niên khác. Để đi thi các bạn cần đánh trôi chảy 4 bài. Vì cô không muốn ảnh hưởng đến chương trình học của mỗi bạn, cô tự nguyện bỏ thời gian riêng ra dạy thêm cho các bạn một buổi thứ 7, không lấy tiền.

Cô luôn nghĩ đó là cơ hội rất tốt cho hai bạn trẻ, nhưng Tí thì nghĩ khác. Cậu tuy sắp hết 13 tuổi nhưng dù có cố gắng ị ra quần cậu cũng chỉ có thể nghĩ được như người 14 là cùng, không thể nào với lên được tầm 16 tuổi của chị. Và tầm suy nghĩ 40-60 tuổi của bố mẹ và cô giáo thì quả thật là không thể tưởng tượng nổi đối với cậu, nếu không nói là quá dở hơi.

Cuối tuần là để chơi. Với cậu không có cái lý do nào mà cậu cứ phải từ chối không đi lang thang lòng vòng vài cái đường cũ rích cùng Luca, thỉnh thoảng lại đá cây đá sỏi xem đứa nào đá xa hơn.

Tuần trước cậu tha về cả một bao tải khoai tây cậu nhặt được trên cánh đồng cùng Luca, đám khoai tây đó còn sót lại lấp dưới luống đất sau khi người ta thu hoạch bằng máy.
Lúc đó mẹ đang ngồi phơi mặt mốc dưới ánh nắng chiều. Cậu khệ nệ bưng cái bao tải ra trước mặt mẹ, mở ra, rồi đem từng củ ra ngắm nghía. Cậu cẩn thận lấy tay xoa xoa cho đất rơi ra hết, rồi xếp lại ngăn nắp trên bãi cỏ. Cậu có ý định ra lấy tiếp, nhưng mẹ can, bảo thế là đủ để mình ăn trong một tuần rồi, phần còn lại để cho người khác lấy nữa, biết đâu cũng có nhiều bạn thích đi nhặt khoai mót. Cậu ậm ừ, tuy vậy vẫn giữ ý định sẽ đi lấy lần nữa cùng Tủm.

Lại quay về với Tủm, cô vẫn đang hùng hồn thuyết phục thằng em nên đi học đàn tiếp vào thứ 7. Anh chàng có vẻ không muốn chùn bước. Mẹ bảo Tủm thôi để Tí tự quyết định. Thời giờ cuối tuần là của Tí, Tí được quyết định làm gì với những giờ đó.

Mẹ nói vậy vì đã có Tủm phân tích với cậu em. Không có Tủm chắc chắn mẹ cũng phải làm phần việc lải nhải đó cho phải phận, cho dù trong thâm tâm rất hiểu sự day dứt của Tí. Tí dù không thích học đàn nhiều, nhưng cậu rất quý cô, và không muốn làm cô buồn. Một khi cậu đã nói không là cậu đã rất cố gắng và dũng cảm.

Tí đi ra ngoài tiếp tục đẽo thanh gươm gỗ của cậu, mẹ và Tủm trong nhà vẫn tiếp tục nói tiếp câu chuyện. Tủm nói Tủm hiểu cậu em, Tủm hiểu cô giáo, Tủm hiểu cái được và mất, và chỉ muốn nói để Tí cũng hiểu cái được và mất trước khi quyết định.

Mẹ hoàn toàn hiểu và đánh giá chị, nhưng cũng không muốn Tí bị chị thuyết phục thay vì đưa ra quyết định của riêng mình. Mẹ hiểu Tí quá rõ, cậu rất dễ bị chị thuyết phục và hay đồng ý làm những gì cậu không thích lắm, nhưng sau đó lại ân hận vì đã để chị thuyết phục.

Nên con cứ để em thoải mái khi em quyết định nói „không“ với cô, cũng tốt cho cả cô lẫn em“.

Chị Tủm đồng ý „Con biết chứ, khi có lựa chọn và được lựa chọn, sẽ tốt lắm“.

Tủm kể lại hồi ở bên Anh, thời gian đầu Tủm buồn lắm. Tủm cứ nghĩ nếu phải sống thêm 1 ngày ở đây nữa chắc Tủm sẽ chết mất. Rồi mẹ bảo Tủm không phải ở lại nếu con không chịu được. Con có lựa chọn, hoặc ở lại nhà đó, hoặc chuyến sang gia đình khác, hoặc về. Cứ suy nghĩ cho kỹ, đưa ra quyết định rồi bảo với bố mẹ.

Sau cuộc nói chuyện đó bỗng nhiên Tủm nghĩ, „thế thì có gì quá tồi tệ đâu, cứ thử ở thêm 1 tuần nữa xem sao, nếu không chịu nổi thì về“… Và thế là cô đã ở lại thêm 1 tháng, 2 tháng,… cho đến khi gặp Anna, cho đến khi đến nhà Anna, cho đến khi vùng đất, con người nơi đó trở nên thân thiết gắn bó với cô. Mẹ chỉ giúp cô cởi một hai nút thắt trong tâm lý, còn bố mới là người từng bước từng bước sát cánh giúp cô hòa mình vào cuộc sống mới.

Lựa chọn có gì đó liên quan đến tự do. Người ta chỉ có tự do lựa chọn khi họ không bị khống chế bởi sự sợ hãi, lo lắng, tham lam … Và đấy chính là điều bố mẹ gia đình có thể giúp các bạn, tạo nên một tâm thế đủ tĩnh, một mức hiểu biết đủ rộng, để các bạn có thể tự đưa ra lựa chọn.

Khi người ta được lựa chọn, người ta làm mọi thứ nhẹ nhàng hơn, tốt hơn, và hạnh phúc hơn. Khác nhau chỉ ở cái tâm thế.

Chỉ số IQ

Bài báo đăng năm 2014 viết về cuộc sống của một người có chỉ số IQ cao nhất Hàn quốc – Kim Ung Yong. Có nhiều người cho ông ấy là „thần đồng thất bại“, còn ông ấy lại thấy rằng cuộc sống của ông thành công khi ông ấy được làm cái ông ấy thích.

Bản thân bài báo không làm tôi quan tâm nhiều lắm. Những gì liên quan đến thành công – thất bại, hạnh phúc – bất hạnh rất riêng tư, không có một thước đo chung áp dụng cho tất cả mọi người. Thường khi tiếp xúc trực tiếp ta dễ thấy ngay thế giới tinh thần của họ, bất kể họ đang đứng ở đâu trong thang điểm của người đời.

Nhưng comments của mọi người dưới bài báo lại làm tôi rất quan tâm, vì qua đó mọi người bộc lộ tâm tư thật của họ. Tôi vẫn luôn rất để ý về cái gọi là dân trí của người Việt Nam.

Ý kiến được nhiều người ủng hộ nhất – 6 800 likes „Thành công không có nghĩa là phải có thật nhiều tiền, được xã hội ngưỡng mộ. Thành công là hạnh phúc với chính mình và những gì mình đang có. Cám ơn ông, tôi khâm phục ông.

Ý kiến được ít ủng hộ hơn – 1200 likes, nhưng vẫn đứng thứ 2 : „Nhưng với tôi, thành công là có nhiều tiền và dc xh ngưỡng mộ. Mỗi ng có mục đích khác nhau và lý tưởng khác nhau. Khi tự hài lòng với chính mình, ng ta thường thụt lùi. “.

Nhiều người phản bác ý kiến thứ 2 này, cho rằng khi bạn thiếu cái gì thì bạn cần cái đó.

Tôi thấy cả hai đều đúng. Khi còn trẻ, nhất là khi tương lai vẫn còn hứa hẹn nhiều, người ta có xu hướng suy nghĩ như ý kiến thứ 2. Kiểu suy nghĩ khi dương thịnh, hướng ngoại, muốn chinh phục ngoại cảnh.
Khi đã về già, đã chiêm nghiệm nhiều, người ta có xu hướng suy nghĩ như ý kiến thứ nhất, khi dương suy âm thịnh dần, hướng nội, làm hòa với hoàn cảnh.

Ở tuổi ~ 50, ông ấy làm giảng viên đại học, đôi người thấy phí, đôi người lại thấy hay „“Tôi rất phấn khích khi dạy tại trường đại học, công việc từ lâu đã là giấc mơ của tôi. Tôi sẽ cống hiến hết mình để truyền đạt kiến thức cho thế hệ sau”- Sự nghiệp trồng người thật cao cả. Cao cả hơn bất cứ một cái gì. Ông sống thật ý nghĩa

Ở tuổi này có vẻ có nhiều người sẽ hiểu thế nào là „truyền cảm hứng“. Họ sẽ có cái hứng đó khi họ ý thức rõ ràng rằng họ là một channel, cái channel đã qua tôi luyện để trở nên trong lành hơn, transparent hơn, có khả năng để thông tin đi qua và tới được với người nghe mà không bị bóp méo quá đà bởi lăng kính lệch lạc của người đó.

Đọc qua comments của mọi người cũng mất khá nhiều thời gian, nhưng thấy hay. Tôi thích một xã hội trong đó con người bày tỏ chính kiến thật của mình. Sự trao đổi ý kiến qua lại một cách hòa bình đem lại nhiều ích lợi cho các bên. Sự phê phán chỉ trích luôn làm tâm hồn cả hai bên khép lại.

Dạo núi Kampenwand

Bắt đầu mùa leo núi. Dạo núi thì đúng hơn. Hai bạn không muốn đi cùng, chị Tủm đi nhảy cùng các bạn, Tí thì chỉ muốn đi 2,3 tiếng.

30 phút đầu là 30 phút tuy chưa mỏi nhưng cảm thấy người nặng nề. Chỉ sau khi mồ hôi vã ra mới cảm thấy người nhẹ nhàng dần đi.

Rừng chớm thu, nhiều sắc vàng. Lá vẫn chưa rơi nhiều.

Nắng chiếu xuyên qua vòm lá vàng rực rỡ.

Vẫn con đường đó, vẫn cảnh vật đó, nhưng đi lại vẫn thấy mới.

Thành phố dưới chân núi.

Đi được nửa đường, mồ hôi nhễ nhại, cái nặng nề ngại ngùng ban đầu đã qua, chưa tới lúc mỏi rã chân khi lên trên đỉnh núi, nên đây thường  là lúc người thấy dễ chịu nhất.

Núi vắng hoe, yên tĩnh.

Nắng vừa đủ, ấm nhẹ, không nóng.

Gần lên đỉnh núi. Lúc này thường là rất mỏi. Cứ bước tới thôi, từng bước từng bước, không còn nhìn đằng trước xem đường còn xa thế nào.

Cứ đi sẽ tới, của làm là của được.

Tối về cô con gái đã nấu cơm. Thịt xào cùng zuchini, có gia vị hơi giống curry.

Song Hao BB

Song Hao Bà Bà, tôi sẽ gọi là Song Hao BB, hay BB.
BB nếu chỉ trông bề ngoài, người ta đoán khoảng trên dưới 50.
Nếu nói về tính, sẽ hơi khó đoán hơn.

Có phần nào đó rất trẻ con trong tính cách BB.
Người ưu ái sẽ dành thêm cho chữ trong sáng. Người khác có thể gọi là ngốc, đần, đụt.

BB thích cười, thích trêu chọc bản thân và người xung quanh.
Khi khoái chí lên BB có thể trêu từ già đến trẻ, đôi lúc có vẻ rất hỗn.
Vì BB coi mọi thứ thuộc về con người đều là bình thường, không có gì đáng phải xấu hổ cả.

BB thích hưởng thụ, thích lười nhác.
Tuy vậy có phần nào đó sâu kín trong con người BB, nhắc nhở BB rằng nếu chiều theo xu hướng hưởng thụ lười nhác của mình, sẽ không tốt cho BB.
Nên BB ngay từ khi còn rất trẻ đã có hơi có chút gì đó bà già, nghiêm túc và nghiêm khắc.

Có lẽ BB đã từng trải nghiệm trên trái đất này chục cuộc sống, thậm chí vài chục cuộc sống.
Và nếu có ai đó bảo BB đã từng đi tu, chắc BB sẽ gật sái cổ ngay.
Vì trong con mắt của BB, cuộc sống khắc khổ đơn giản có nhiều cái rất quyến rũ thanh thoát.

Về BB như thế là đã khá nhiều lời.
Dù không còn trẻ nhưng BB vẫn phát triển, thậm chí phát triển nhiều trong vài năm cuối.
Thêm vài năm nữa, sẽ lại có một BB khác, hy vọng khoáng đạt hơn, tung tẩy hơn.

Sáng nay bỗng có một hình ảnh một bà lão tóc bạc búi cao, nhăn nhở vung kiếm nghịch ngợm ngoáy tới ngoáy lui trên khoảng đất trống dưới rặng tre.
Hình ảnh đó quyến rũ và đẹp đẽ đến nỗi, BB quyết định sẽ viết một series về BB.
Giờ BB đi ăn trưa cái đã.
Heheh