Xem các bài viết

Krishnamurti – cái khác lạ

Hôm nay là một ngày tâm lý của tôi rất lao xao. Từ sáng cho tới chiều. Tuy rất lao xao, có những lúc tôi hành xử với sự phẫn nộ rõ rệt, nhưng cái lao xao đó vẫn đâu đó trong tầm quan sát của tôi.

Có một hai việc không như ý, tôi hy vọng không để lại hậu quả nhiều. Thực ra đôi lúc phẫn nộ cũng có tác dụng nào đó, ít ra để người khác không dễ dàng qua mặt mình. Tôi không thích khi người khác không tôn trọng thời gian của tôi. Hy vọng lần sau người đó biết mà rút kinh nghiệm.

Đọc Krishnamurti một lúc thấy đầu khá nặng. Nó không đòi hỏi người ta phải suy nghĩ, nhưng có một sự căng thẳng nào đó cho cái não. Cái não không được vỗ về.

Đôi khi ta đọc một cái gì đó ta khoái chí vỗ đùi đánh đét, vì ta thấy ta giống cái thằng cha tử tế trong đó quá, và ta thật hả hê nhìn cái thằng kia (không là ta) bị đời trừng phạt. Cái não của ta được vuốt ve quá, ta mải mê say sưa đọc.

Đọc K. không có cái say sưa thế, nó cứ trụi thụi lụi. Nó đảo đi đảo lại bắt người ta phải rũ bỏ lối suy nghĩ cũ.

Ông ấy trải qua thời gian dài trong những đợt định liên tục. Những khoảng thời gian định chợt đến chợt đi. Mỗi lần nó xảy ra ông lại mô tả nó như một khối năng lượng sống rõ rệt gần như có thể sờ mó được, khối năng lượng không gì có thể chạm tới được, hủy hoại nó được. Ông ấy dùng từ „nó“, „cái khác lạ“ để mô tả cái hiện trạng đó, cùng những từ như ngây ngất, hân hoan, phước lành … luôn mới mẻ và bất ngờ.

Mỗi một lần nó thật mới mẻ và kinh ngạc, sức mạnh tinh khiết cùng bao la của nó tạo ra sửng sốt và hân hoan. Nó là một cái gì đó hoàn toàn không biết được và cái đã được biết không thể tiếp cận nó. Cái đã được biết phải chết đi hoàn toàn cho nó hiện diện.“

Ông ấy có nói nhiều về tình yêu và cái chết, sự hủy diệt. Tình yêu gắn liền với cái chết. Không có chết không có tình yêu.

Tôi hiểu nhưng không cảm được hoàn toàn điều ông ấy diễn tả. Tuy vậy tôi thấy có sự bệnh hoạn trong suy nghĩ của con người về cái chết. Tất cả đều sợ chết, coi chết là cái gì đó xấu xa, càng lờ đi càng đẩy về phía xa càng tốt. Và thế là tất cả quay mặt lại với cái dĩ nhiên gắn liền với sự sống. Quay mặt đi, nhưng sự sợ hãi thì vẫn có đó, càng ngày càng ngấm sâu rõ nét, và ngăn cản họ sống thực sự. Chúng ta, trừ đám con nít, sống như những cái bóng vật vờ trên trái đất. Có mấy ai sống thật sự, có chăng chỉ vài người minh triết, vài người già hân hoan đón nhận cái chết, và vài người đã trải qua cửa tử.

Cái chết ông ấy nhắc nhiều có lẽ là cái chết liên quan đến suy nghĩ khuôn khổ thói quen. Chúng phải im bặt đi, phải bị xóa sạch đi, phải bị hủy diệt hoàn toàn, mới có sự lung linh, mới có sự sống, mới có tình yêu.

Krishnamurti

Đọc Krishnamurti nhận thấy có một sự trưởng thành nào đó của bản thân vào những năm cuối.

Hồi còn trẻ tôi mong muốn đi theo con đường tu hành, vì nhìn thấy cuộc sống rất luẩn quẩn. Mong tìm được thày, mong được giác ngộ.

Cũng có cái hay, nhờ sự mong cầu gần như luôn luôn ở vị trí đầu tiên đó, mà mọi mong cầu khác đều đứng ở vị trí thấp hơn. Lạ là tôi không bao giờ mong trở thành người tốt, người có ích, v.v.v. , có lẽ vì lúc đó đã lờ mờ nhận thấy cái chữ „tốt“ nó rất xã hội hóa, tốt với người này, hoàn cảnh này, thì lại xấu với người khác, hoàn cảnh khác.

Vào những năm gần đây, tôi không còn mong cầu bất kỳ sự giác ngộ nào cả. Cũng không mong cầu tìm được Thầy. Có lẽ người Thầy mà ai cũng có, không phải tìm kiếm đâu xa, chính là cuộc sống, những người quanh mình và thiên nhiên.

Ngồi bỗng nghĩ về cu Tí, nó nhắc lại hàng ngày, hàng chục lần, không mỏi mệt, về cái gọi là „sự dễ thương“ của mẹ. Mẹ nó thì thừa biết mẹ nó dễ thương đến mức nào, nên dù anh cu có nhắc thế chứ nhắc 100 lần mẹ nó cũng không đến nỗi trở nên mơ hồ về bản thân.

Tuy vậy hôm nay tôi mới nhận ra hình như cái mà anh cu ngợi ca không phải là mẹ, mà là cái tự nhiên toát ra từ con người mẹ nó, hay từ bất kỳ một ai khác. Cái tự nhiên người ta có khi người ta không mong cầu, chờ đợi, phê phán,… khi người ta chấp nhận từng khoảng khắc trôi qua như nó đang là.

Cậu bé chắc không ý thức được, những lời ngợi ca lặp đi lặp lại, cùng cái cười nhăn nhở tít mắt dễ mến của cậu làm cho cái khoảng khắc tự nhiên đó kéo dài lâu hơn, lưu lại rõ nét hơn, khiến mẹ nó trở nên relax hơn.

Trong quyển 1 có mô tả lại những trải nghiệm tâm linh của Krishnamurti trong 7 tháng bắt đầu từ tháng 6 năm 1961, song song với những cơn buốt căng thẳng ở vùng đầu và những vùng khác trong cơ thể. Ông có đôi chỗ ám chỉ đó là do sự hủy diệt đang diễn ra trong não của ông, hủy diệt mọi bám víu… để đạt tới tự do, trống rỗng.

Bản dịch tiếng Việt ngôn ngữ ngắn, hơi khó hiểu lúc ban đầu. Đọc lâu dần quen hơn, nhất là khi đã có khái niệm về một số từ được lặp đi lặp lại như tổng thể , bộ não, cái trí, hủy diệt,… Khi đọc tốt hơn hết là thả lỏng, càng thả lỏng cơ thể, thả lỏng đầu óc, sẽ càng cảm nhận được chiều sâu vô cùng tận trong trải nghiệm của ông.

Hypothese

Trong nhà nếu có thiếu niên thanh niên lứa tuổi 12-18, có cảm giác như có một dòng năng lượng rất dồi dào, thay đổi liên tục, chuyển biến liên tục, tràn vào cuộc sống của mình. Nó tràn vào đem lại cảm giác dễ chịu hay khó chịu, có lẽ một phần nằm ở mình.

Tí hôm nay có hỏi chị về mặt trời, tại sao không có ô xy mà nó vẫn cháy.
Chị trả lời rằng có ô xy ở khắp mọi nơi, nhưng không nhiều như trong bầu khí quyển.
Tí hỏi rằng tại sao thắp nến trong vũ trụ nến lại không cháy được.
Chị bảo rằng vì mặt trời đã thu, kéo lại về nó hết khí ô xy rồi, nên nến không đủ ô xy để cháy.

Chị đang dùng hết kiến thức của chị ra để trả lời cho các câu hỏi của thằng em. Câu trả lời chưa chắc đã đúng (theo trình độ khoa học hiện nay), nhưng rõ ràng chúng đúng theo mức trình độ của chị, mức trình độ mặc định rằng để cháy bắt buộc cần phải có ô xy.

Chị có giải thích cho mẹ về chữ „Hypothese“, một giả thuyết khoa học được ai đó đưa ra và người ta sẽ tìm cách chứng minh nó đúng hoặc sai. Một khi người ta còn chưa chứng minh nó sai, thì nó vẫn được coi là đúng. Còn trên thực tế, nó đúng hay không, không ai biết được.

Mẹ ngạc nhiên nghe chị giải thích, vì trước 40 tuổi rõ ràng mẹ không hề suy nghĩ về cái chữ này. Có thể vì mẹ không hoạt động trong lĩnh vực khoa học, và ít đọc sách về khoa học.

Mỗi một …

Trời mưa cả nhà không đi đâu.

Bố hỏi Tí làm toán đến đâu rồi. Đấy là bố đang hỏi về mấy bài toán Olympia dành cho các bạn thích toán. Những bài toán đó có nhiều trong internet, sắp xếp rất cẩn thận theo lớp, theo năm, ai quan tâm thì cứ tự động download xuống. Trong trường người ta dạy trình độ trung bình, họ cũng chỉ đòi hỏi ở học sinh trình độ trung bình. Bạn nào muốn khá hơn chút thì phải tự xem thêm ở nhà.

Vì thế trình độ chung về toán ở bên Đức không khá, học sinh trung bình về toán của VN mà quẳng vào đây cũng dễ dàng trở thành học sinh giỏi toán trong lớp. Tuy vậy bắt đầu từ lớp 10, khi một số cô số cậu học sinh có ý thức học hơn, thì những bạn có suy nghĩ logic tốt và có quan tâm về toán sẽ bứt lên giỏi vượt bậc, giỏi thật sự là giỏi.

Bố mẹ thấy có thêm chút kỹ năng về suy luận logic sẽ giúp các bạn học vui hơn, nhất là mấy môn tự nhiên, nên 1,2 năm nay bố chủ động giúp các bạn bằng cách in mấy bài toán đó ra và làm cùng các bạn, khi có thời gian.

Tí trả lời bố „Tí làm được mỗi bài, mà chưa làm xong…“. Mẹ thầm nghĩ, với ý thức học hành của Tí hiện nay, ngồi xuống làm bài là quá tốt rồi, „một“ bài chứ không phải „mỗi“ bài.

Đôi khi ta quá để tâm vào số lượng, và để tâm vào kết quả, chứ không để tâm vào quá trình. Ngồi đọc bài, chủ động suy nghĩ về vấn đề nêu ra trong bài, đào sâu tập trung để tìm ra lời giải, đó là quá trình sẽ tạo nên rất nhiều kết nối trong não, tạo tiền đề cho khả năng suy nghĩ về lâu về dài.

Thà là chỉ làm một bài, nhưng làm một cách thong dong, suy nghĩ bình tĩnh thấu đáo. Không có suy nghĩ nào đúng suy nghĩ nào sai, suy nghĩ là một quá trình kết nối, mọi kết nối đều có giá trị của nó, không sớm thì muộn. Nên suy nghĩ nào cũng đúng.

Cũng không cần đưa ra lời giải nhanh, lời giải đúng. Bố mẹ đã có thời gian quá coi trọng điểm số, đòi hỏi các bạn phải làm đúng hướng và đưa ra kết quả đúng một cách nhanh nhất có thể.

Đến một độ tuổi nào đó các bạn sẽ tập trung học điều này, 1, 2 năm cuối trong đại học. Còn hiện giờ các bạn đang trong giai đoạn phát triển, giai đoạn sáng tạo, giai đoạn tìm tòi. Đi một con đường mòn, suy nghĩ theo con đường mòn, sẽ tìm ra lời giải rất nhanh. Nhưng rồi để làm gì ? Tìm ra lời giải, rồi hết. Tròn trằn trặn, bí trằn trặn.

Bố mẹ đã mòn đủ rồi, không muốn ai mòn tiếp như mình. Giờ mong các bạn luôn tươi mới, không ngại tìm tòi, không ngại suy nghĩ dở hơi, có gai có góc, cứ việc nói vô lý, hỏi vô lý, trả lời vô lý.

Và không có cái gì là „mỗi“ cả.


Buổi sáng mưa, nhưng chiều lại tạnh, nắng lại lên.

Cả nhà hò nhau đi dạo một vòng. Không hy vọng lôi được hai chị em đi cùng, nhưng hai chị em đã đồng ý đi.

Chị Tủm đang trong giai đoạn chán trường lớp bài vở. Chị bảo không phải là nhiều bài, mà chị cảm thấy có gì rất chán, khiến chị thây kệ. Mai chị sẽ có bài kiểm tra, nhưng giờ chị chẳng thèm lo, cũng chẳng muốn học. Chị kệ thây nó.

Chị so sánh trạng thái tâm lý này với trạng thái tâm lý chị có bên Anh khi đang ở nhà cô Paula, cô Host-mother đầu tiên. Chị đã buồn, và đã chán với nhiều thứ. Chán đến một mức độ nào đó, chị buông bỏ, chị không thèm cố gắng nữa, chị thây kệ. Qua vài ngày với cảm giác thây kệ, chị lại thấy mình có thể tập trung để học tiếp, sống tiếp. Chị hy vọng bây giờ cũng thế.

Mẹ cười bảo Tủm đã làm điều đó rất tốt, chị ý thức được cảm xúc negative của mình, và biết chờ đợi trong yên tĩnh cho cảm giác đó qua đi, thay vì đâm đầu vào một hành động khác, hoặc quay ra trách móc hoàn cảnh, chỉ để trốn tránh cảm giác negative đó. Mẹ nói tiếng Việt, rồi nhắc lại bằng thứ tiếng Anh trúc trắc, với hy vọng chị hiểu rõ điều mẹ nói.

Chị cười bảo sao mẹ phải nói bằng tiếng Anh, nói tiếng Việt là đủ rồi, Tủm hiểu mà.

Heheh, cả hai giờ đây đến tuổi không còn thần tượng bố mẹ nữa. Các bạn luôn có một sự phán xét nào đó với những điều bố mẹ nói, cho dù các bạn không nói ra.

Mẹ có tính hay nói thẳng, hỏi thẳng, nên thỉnh thoảng các bạn cũng nói thật. Lúc đó chỉ cười mà rằng „thế à“. Vì ngẫm cho cùng, các bạn ấy nói đúng, không đúng tuyệt đối thì cũng đúng tương đối, theo tầm hiểu biết của các bạn. Cái “thế à” nghe có vẻ dễ tính đem lại nhiều lợi thế cho mẹ, hơn nhiều là bỏ thời gian đôi co lý lẽ với các bạn.

Las Vegas

Las Vegas có vụ nổ súng, chết 58 người, 500 người bị thương. Người gây tội ác là người đã 63 tuổi, ông ta bắn bằng súng liên thanh từ tầng thứ 32.

Sự việc xảy ra trong một buổi trình diễn nhạc đồng quê.

Chị đã đủ lớn để bắt đầu thấy cay đắng và day dứt về những vụ việc như thế này.

Không có câu trả lời gì hết, mẹ nghĩ vậy đấy ? Những vụ việc như thế sẽ còn tiếp diễn nhiều, ở khắp nơi trên thế giới.

Nếu đi tìm nguyên nhân sâu xa, mẹ cho là vì trào lưu chạy theo vật chất của con người. Sống ngập tràn trong vật chất, nghĩ ngập tràn về vật chất, làm con người càng ngày càng bức bối, tiêu cực.

Người ta chỉ có thể so sáng giàu nghèo hơn thua trong thế giới vật chất.

Biết bao người là nạn nhân của cái thế giới nhị nguyên phân biệt kẻ hơn người kém, sùng bái đưa vật chất lên đầu này rồi. Vì năng lượng của cả xã hội đi xuống, những vụ việc như thế mới có thể dễ dàng xảy ra đến vậy.

Nên, điều tốt nhất mà mỗi người có thể làm, theo mẹ, là giữ mức năng lượng của người đó cân bằng, đừng để mọi thứ xung quanh kéo các bạn xuống. Hận thù, giận dữ, ghen tỵ, đó là những năng lượng thô kéo người ta xuống nhanh nhất.

Đi ra thiên nhiên, hàm ơn thiên nhiên. Mẹ Đất, mẹ thiên nhiên cũng cần sự góp sức của mỗi người. Thiên nhiên xoa dịu từng con người, mỗi con người xoa dịu môi trường mình sống. Âm nhạc cũng được, nhảy cũng được, hãy làm tất cả những gì các bạn say mê, chỉ cần để ý giữ tâm mình thật chắc.

Chúng ta chỉ có mỗi cái tâm của chúng ta thôi, đừng để đánh mất. Nhất là lại đánh mất vì những hơn thua vật chất, hơn thua vài câu nói làm tổn thương sỹ diện, liệu có đáng không ?

Không cần làm gì to tát, càng to tát mà làm với cái tâm lao xao tính toán, càng gây lộn xộn.

Mẹ nghĩ vậy đấy.