Xem các bài viết

Luật

Hôm nay tôi đã bắt đầu một ngày mới bằng tràng quát tháo.
Nồi xoong bẩn để ngổn ngang trên bếp từ tối hôm qua.

Cái làm tôi tức giận không phải do các bạn thu dọn bẩn không đến nơi đến chốn.
Tôi đã học được cách chấp nhận trình độ thu dọn lùn của các bạn.
Chỉ cần các bạn có ý thức, còn để thu dọn sạch, hoặc người ta phải đi học một lớp dậy thu dọn lau chùi, hoặc phải tự học.
Tự học thì phải lớn hơn một chút.

Cái làm tôi tức giận là thái độ dừa việc.
Ăn xong nhìn quanh nhìn quẩn rồi lẩn thật nhanh lên nhà, chuyện thu dọn là chuyện của người khác.

Cũng biết thu dọn là việc trẻ con chẳng ai thích, nhưng đã là việc phải làm thì không có chữ thích hay không thích.
Mà tôi cũng phải đến trên 40 tuổi mới ngấm “đã là việc phải làm thì không có chữ thích hay không thích”.
Thế thì đòi hỏi gì ở chúng ?

Chỉ khổ cho cái thân xác tôi.
Tức giận thì chỉ làm cái thân xác tôi nó cứng quèo, nó gồng lên, nó tiết ra một đống các chất chẳng hay ho.
Rồi nó làm cho những người xung quanh cũng ảnh hưởng.

Heheh,
Tuy vậy vẫn cần phải cho bọn trẻ con biết việc nó cần làm.
Phải làm sao mà vẫn đủ nội lực để nói to (mới vào được tai chúng) , mà cơ thể vẫn nhẹ nhàng ung dung, mới giỏi.

Đoạn này tôi sẽ không bao giờ đến được trình độ của các bạn Đức.
Hình phạt được đề ra từ đầu, được thỏa thuận trong gia đình từ đầu, rồi cứ thế mà làm.
Không lý luận kỳ nhèo, không quát tháo nhiều lời.
Cứ chiểu luật mà phạt.

Ung dung, hài lòng cả đôi bên.

Phép trừ

Vừa đọc được một bài hay hay về sự thu dọn. Dưới đây là vài đoạn trích từ link Phép trừ

Ngay ngày hôm sau, Ryan và Joshua Millburn đã dùng 8 giờ đồng hồ để dọn dẹp mọi đồ dùng trong gia đình và đóng gói chúng vào những cái thùng to. Sau đó mỗi ngày Ryan sẽ lấy những đồ mình cần dùng từ trong đó ra để sử dụng. Kết thúc 21 ngày những đồ còn lại trong thùng là những thứ không cần thiết sẽ được bỏ hết đi.

Ngày đầu tiên Ryan lấy trong tủ ra ga trải giường và một vài vật dụng cần thiết cho sinh hoạt cá nhân và sau đó là một vài bộ quần áo. Sau một tuần anh phát hiện hầu như đồ đạc vẫn còn nguyên trong thùng không động đến. Và bắt đầu từ ngày thứ 11 anh không còn cần bất cứ thứ gì trong thùng nữa.

Ba tuần sau đó, 80% đồ dùng không cần thiết của Ryan được thanh lý. Cái thì anh mang đi bán, đi quyên góp và vứt vào thùng rác. Ryan chuyển nhà và mang theo 20% đồ dùng cần thiết của mình, bắt đầu một cuộc sống mới.

Anh chia sẻ rằng đây là lần đầu tiên anh thực sự cảm thấy mình giàu có.

Buông bỏ những thứ vật chất lộn xộn và những gánh vác trách nhiệm quá độ, cuộc sống của họ trở nên thoải mái và thú vị. Và bởi vậy, họ quyết định truyền đạt “bí quyết hạnh phúc” này tới toàn thế giới.“

Có thể xả bỏ mới có thể đắc được, người càng hiểu cách buông bỏ sẽ đắc được càng nhiều. Xử lý và buông bỏ những thứ dư thừa trong cuộc sống, bạn sẽ cảm nhận được một niềm hạnh phúc nhẹ nhõm, thanh tịnh, an yên – niềm hạnh phúc mà vật chất không thể mang lại. Đó là lý do mà người biết sống hạnh phúc thực sự sẽ làm phép trừ…

Trừ một chút vật chất, thêm một phần thanh sạch
Trừ một chút dục vọng, thêm một phần an lành”

Giờ hay có cảm giác rất dễ chịu, mỗi khi nhìn cái tủ lạnh trống trống.
Cũng hay có cảm giác dễ chịu, mỗi khi đi dạo với cái bụng rỗng rỗng.
Có vẻ như, cảm giác rỗng rỗng đem lại nhiều thơ thới đấy chứ, heheh.

Quý tộc

Chị có kể cho mẹ nghe nhiều về Anna, cô bạn người Anh.
Về cái dáng người luôn thẳng thớm đầy hãnh diện của bạn.
Về cái dáng đi sang trọng, nhẹ nhõm như bay, không vội vã hấp tấp.
Về cách ngồi ăn nắn nót như một nàng công chúa.
Về cái cách cư xử với mọi người một cách cởi mở, bình đẳng và tôn trọng.

Chị kể về bố mẹ của Anna, những con người yêu cuộc sống, yêu gia đình.
Họ yêu mến và ủng hộ Anna một cách tuyệt đối, đôi khi tận tụy đến mức buồn cười.
Ông bố nguyên là hiệu trưởng của một trường trung học, xin về hưu sớm.
Vì ông cho làm vậy đủ tiền rồi, ông ấy muốn dành thời gian của mình cho gia đình và những việc khác.
Ông ngày ngày nấu ăn cho cả gia đình. Ông không ngại thử những món mới.

Vì thích ăn cay nên sau một thời gian ăn đồ ông nấu, giờ chị Tủm ăn cay cũng chẳng kém ai.

Cả hai bố mẹ đều quan tâm đến chính trị, nên các câu chuyện quanh bàn ăn cũng hay đả động đến tình hình nội các của Anh và của châu Âu.
Ông bố rất chịu khó viết thư đến các nhân vật tai to mặt lớn, dù chẳng biết có quen biết hay không. Ông bày tỏ quan điểm của mình, dù không chắc chắn có được nghe hay không.
Qua Tủm, hai người gửi đến lời chúc rằng đảng mà bố mẹ Tủm chọn trong cuộc bầu cử, sẽ là đảng được trúng cử. Heheh, một lời chúc dễ thương.

Hôm qua chị gửi thư cho Anna. Một bức thư viết tay, và tất nhiên sẽ được trang trí cẩn thận tỉ mỉ như cách Anna vẫn trang trí cho tất cả những sổ tay của bạn ấy.
Trong thư Tủm kể mẹ của Tủm thích Merlin như thế nào, thích đến nỗi trong một ngày mẹ sẽ phải nhắc đến tên đó vài lần, nếu không nói chục lần.

Cả bộ phim chị mượn của Anna từ hồi tháng 7.
Chị xem cùng cô bạn thân bên Đức, cô bạn chỉ thỉnh thoảng gặp vào cuối tuần hay kỳ nghỉ, và chỉ xem tiếp khi có cô bạn cùng xem.
Nên đến bây giờ chị vẫn chưa xem xong, dù mẹ đã lên kế hoạch xem lần 2, heheh.

Có một cái gì đó quý tộc toát ra trong bộ phim đó, cũng như từ gia đình cô bạn Anna.
Nó lôi cuốn và inspiring …

Chính

Vừa mở khóa bước vào, đã thấy anh Tí gọi ời ời „Hallo mẹ, hallo mẹ“. Vào nhìn quanh không thấy ai, đi tiếp vài bước nữa thấy anh bò lê trên sàn nhà, mẹ nghĩ anh lại chơi trò trốn tìm, trò chơi yêu thích của anh cách đây khoảng một năm.

Chị Tủm cũng chạy xuống chào hỏi mẹ. Mẹ vừa ôm hai bạn vừa bảo „mẹ đã định gọi điện về bảo Tí cứ lấy Tablet mà đọc, mẹ sợ Tí buồn“. Chẳng là sáng nay mẹ cất tablet của anh đi.

Nhưng mẹ lại quên mất…“, chị Tủm cười phì „ôi mẹ ơi là mẹ, sao mẹ buồn cười thế“.

Mẹ mở cửa tủ lấy ra cái tablet đưa cho Tí. Bỗng thấy nó âm ấm, liền hỏi „Tí vừa xem đúng không ?“. Tí lúc đầu còn chối, sau sờ máy của mẹ thấy nó lạnh hơn hẳn, anh không còn cãi nữa. Mẹ bảo Tí biết là Tí không được lấy khi chưa xin phép đúng không.

Anh không trả lời, ngoảnh đi ngoảnh lại thấy anh biến mất.

Sau khoảng một tiếng anh đi từ trên nhà xuống, lại ôm tóc của mẹ. Mẹ hỏi Tí đã thấy mình sai chưa, về sau có làm vậy không ? Anh bảo biết rồi, sai rồi, nhưng Tí cũng đã tự phạt mình, cả tiếng vừa rồi không xem rồi.

Heheh, đúng là anh Tí. Có những việc chị anh rất nguyên tắc, thì anh lại cư xử rất lớt phớt. Anh nhìn những nguyên tắc, đòi hỏi người khác đưa ra với một đôi mắt thiếu hoàn toàn sự nghiêm túc. Sự thúc giục bên trong của anh có ưu tiên số một với anh, nó làm anh gần như mù với tất cả những quy định bên ngoài.

Anh thích ăn là anh lôi đồ ra ăn, bất kể nó thuộc về anh hay là của chị anh.
Anh thích xem là anh lôi Tablet ra xem, bất kể mẹ đã nói là anh được hay không được xem.
Anh thích mở thùng post của bố ra là anh mở tung tóe ra, nhiều khi còn làm hỏng đồ, bất kể bố đã nói nhiều lần là anh không được làm như vậy, bố muốn tự mình mở.
Anh muốn ôm tóc ai đó là anh xông ra ôm, bất kể người đó có cho phép anh động vào người ta hay không.

Có một cái gì đó ở anh khá là lạ. Mẹ không kết tội anh hư, chỉ thấy con người anh vận hành theo một kiểu không giống nhiều người. Anh coi mọi thứ như trò chơi, cái kiểu thiếu nghiêm túc và xông vào làm cái mình thích bất kể có được phép hay không của anh làm chị anh và bố mẹ điên tiết không biết bao nhiêu lần.

Nhìn nhận một cách công bằng, anh cũng đã học được đôi chút. Chẳng hạn hôm qua rõ ràng anh cảm thấy việc mình làm là không nên, anh có xấu hổ chút xíu.

Hoặc anh quá thiếu nghiêm túc, coi cuộc đời như trò chơi lớn, vui là chính. Anh không thấy sợ khi không tuân thủ các quy định của xã hội, anh thấy chúng hài hước.

Hoặc phần lớn những người khác quá nghiêm túc, tự đeo một đống gông vào người mình. Gông tạo ra bởi những quy định cấm đoán đạo đức, gông tạo ra bởi sự sợ sệt lo xa.

Viết ra đây vài năm nữa so sánh lại, heheh. 

À, vài lời cho chị Tủm về tiêu đề của bài: “Chính”.
Vì Tí không coi cái gì là nghiêm túc, nên dù có tự ý lấy tablet ra xem, mẹ không coi là lỗi lớn (chỉ riêng với Tí).
Khi mẹ về nếu Tí không giấu lại Tablet vào chỗ cũ, mà tự nhận là mình xem trộm, đó là chính – rất khó làm.
Khi bị mẹ bóc mẽ, nếu Tí biết mình có lỗi, và xin lỗi vì sự không trung thực, đó là chính – không khó làm, có thể học.

 

 

 

 

 

 

Viết cho chị – Phước Đức

Hôm qua buổi tối trên tivi có nghe tin một người phụ nữ từ trần ở lứa tuổi 94, để lại một gia tài khổng lồ.
Cả nhà mỗi người bình luận vài câu.
Chị Tủm nói rằng thế thì con bà ấy, cháu bà ấy, thậm chí chắt bà ấy không cần đi làm cũng đủ tiền sống cả đời.

Mẹ nói rằng có quá nhiều tiền đôi khi là sự dở chứ không phải sự hay.
Chị nói rằng có nhiều tiền tốt chứ, người ta sẽ không cần phải đi làm để kiếm tiền nữa. Người ta có thể dùng thời gian đó làm cái người ta thích.

Chị đúng quá rồi. Suy cho cùng phần lớn người ta đi làm mục đích đầu tiên là để kiếm tiền.

Nhưng vì mẹ chị vốn tin con người khi tha thiết mong cầu cái gì, cái đó có thể đến, thậm chí có thể đến nhiều, nhưng người ta phải trả giá bằng cái khác.
Nên vẫn nên suy nghĩ cân đo đong đếm một chút khi mong cầu.

Mẹ chị tin con người có phước và có đức.
Phước là những cái đem lại cho ta comfort, trong tinh thần cũng như trong vật chất.
Đức là tư cách của con người. Chính nhân quân tử, người làm cái gì, nghĩ cái gì cũng chính, không làm tà nhưng không thóa mạ tà, là người có đức.

Chữ tà và chữ chính, có lẽ là 2 từ mẹ sẽ dần dậy các bạn.
Chúng hàm chứa nhiều ý nghĩa thâm sâu, nói ít hiểu nhiều, người Việt Nam không hiểu kể cũng phí.

Người mà phước và đức đều lớn, đồng tiền vật chất dù có nhiều cũng không làm người ta trở nên thoái hóa.
Những người như vậy họ coi đồng tiền là vật ngoài thân, cần thì dùng không cần thì thôi, không vướng mắc gì cả.

Phước nhiều đức nhỏ, sẽ giàu, nhưng càng giàu càng nhiều mối nguy. Đồng tiền khi đó là cạm bẫy, mang lại nhiều tai vạ.

Phước ít đức lớn, không thuộc phạm vi của bài này. Những người này mà đến nhà, chắc mẹ sẽ quý lắm.
Phước ít đức ít, cũng không thuộc phạm vi của bài này…

Vậy nên, nếu đức nhỏ, thiếu thốn một tí, vất vả một tí, cũng là cái hay chị nhỉ. Mỗi người như luôn như có một ông thần hộ mệnh đi kèm, ông ấy luôn tạo ra hoàn cảnh để mỗi người đừng bị ru ngủ trong hưởng thụ. Sẽ luôn có những khó khăn, những bất ý để người ta hoặc tự nguyện, hoặc bắt buộc phải tự trui rèn bản thân.

Một khi ông thần đó còn ở bên cạnh, mình còn cảm nhận được sự có mặt đó (người Việt hay gọi là lương tâm), là mình còn có phước. Chứ ông ấy bỏ mình đi, hoặc mình bỗng điếc đặc không còn cảm nhận được ông ấy, thì đúng là vô phước, mẹ nghĩ vậy đấy.

Tiền bạc có sức mạnh khủng khiếp lắm, khi chưa bị nó đổ sụp lên đầu, không ai nói cứng được. Mẹ biết thân biết phận, biết mình dễ sa ngã, nên thấy hàm ơn ông thần hộ mệnh lắm.