Xem các bài viết

Chị đi cắm trại

Chị đi cắm trại với hội Pfadfinder. Đầu tháng 11, trời lạnh và mưa gió, bố mẹ cứ lấn cấn lo lắng cho chị, nhưng không dám gàn.

Ai đã từng ngủ lều lúc trời mưa chắc biết cảm giác đó, cái lạnh ẩm thấm vào xương. Nằm kiểu gì cũng không yên để có thể ngủ được. Còn ban ngày thì mọi thứ ẩm ướt nhớp nháp, người co ro không lúc nào thấy dễ chịu.

Nhưng nghe chị nói lều rộng, khoảng để ngủ nằm ở giữa chắc sẽ khô. Mà có nhiều bạn bè thì chắc là mọi thứ sẽ vui vẻ bất kể trời mưa hay bão. Hy vọng các bạn vẫn có thể đốt lửa trại, đi cắm trại mà không có đống lửa bập bùng và cái ghi ta phập phùng, sẽ mất vui đi nhiều phần.

Theo như lời của chị, ở Đức chị thấy mình được là bản thân mình nhất (being herself) khi chị tham gia các hoạt động với hội Pfadfinder. Chị thích hoạt động tập thể, thích chia sẻ với nhiều người. Cố gắng để đạt được một cái gì đó cho riêng mình không làm cho chị vui và thích thú bằng khi cố gắng cùng một team để đạt được mục đích chung.

Vài tuần trước chị về tuyên bố rằng chị thích đi trại hè quốc tế của Pfadfinder ở bên Mỹ. Nghe đến nước Mỹ bố mẹ đã thấy ngài ngại, xa xôi cách trở, nhưng nghe đến cái giá phải trả cho 1 tháng đi bên đấy bố mẹ còn thấy ngại hơn.

Với số tiền đó bố mẹ có thể mua vé máy bay về VN cho cả gia đình.

Chị cũng biết số tiền đó là không nhỏ, nên tuyên bố nếu bố mẹ cho phép, chị sẽ cố gắng đi làm thêm để chịu một nửa số tiền đó. Chị nhiệt tình thuyết phục bố mẹ, rằng đó là một cơ hội rất quý giá được ra ngoài tiếp xúc với mọi người đến từ khắp thế giới. Rằng đó là cơ hội duy nhất với chị, vì những trại hè quốc tế diễn ra 4, 5 năm một lần, lần sau sẽ là quá muộn đối với chị. Rằng thì là chị sẵn sàng lấy bằng lái xe muộn lại 2,3 năm, để lấy số tiền đó đi trại hè trước, rồi chị sẽ tiết kiệm dần dần lấy bằng lái xe sau,… Chị gân cổ thuyết phục trong khi bố mẹ vẫn còn choáng váng với chi phí chị nêu ra mà chưa định thần để đưa ra câu trả lời yes or no.

Nhìn cái tuyệt vọng nào đó của chị, cái giằng xé nội tâm giữa mong muốn và khả năng thực thi, thấy tồi tội.

Nhưng chị phải học thôi, học chấp nhận giới hạn của mình, của gia đình mình. Bố mẹ mà cứ còng lưng phục vụ những mong muốn của chị, chưa chắc đã hay cho cả chị lẫn cho bố mẹ. Nên sự việc vẫn để mở, chưa quyết định chị có được phép hay không.

Vì không muốn chị mất ăn mất ngủ về cái khoản nửa chi phí mà chị có thể phải gánh đó, mẹ đã đưa ra vài con số để chị thấy nếu chị biết tiết kiệm tiền túi hàng tháng, tiền tặng SN, tiền dịp Noel, rồi tiền đi làm thêm (nếu có việc), chị sẽ có thể đạt được mục đích.

Dù sao thì đây cũng là một trong những khao khát rõ ràng của chị kể từ khi chị lớn (15 tuổi), nên mẹ thật sự muốn nó sẽ thành hiện thực, với một điều kiện : phải có chút lao tâm khổ tứ của chị. Đủ lao tâm khổ tứ để chị phải rất cố gắng nhưng vẫn cảm nhận được niềm vui và thêm phần tự tin khi điều chị mong muốn xảy ra.

Nhiều quá sẽ khiến những ngày tháng đẹp đẽ của chị kém vui, mà ít quá sẽ làm hư con người chị.

Mọi thứ đạt được dễ dàng rất dễ làm hư con người. Đây là kinh nghiệm của mẹ, mẹ học hành quá dễ dàng, môi trường bạn bè quá nhẹ nhàng một chiều, nên cái mà nhiều người khác học được từ nhỏ – biết cố gắng, không chỉ trong chuyện học hành, mà còn trong các mối quan hệ xã hội – thì mẹ đến tận 30 tuổi, cái tuổi mọi thứ đã chững, mới bắt đầu học. Không nhẹ nhàng gì, chị ạ, và tiến bộ rì rì theo tốc độ sên bò.

Sự nghiệp kiếm tiền của chị thấy cũng tậm tịt chưa có dấu hiệu tiến triển gì. Nếu đi kèm học sinh lớp dưới có thể kiếm được trên dưới 10 Euro một lần, tức khoảng 40 Euro 1 tháng. Có điều số học sinh đăng ký để được kèm thì ít, mà số học sinh đăng ký để đi kèm thì quá nhiều – cầu ít hơn cung, nên các anh chị đang mơ kiếm tiền đành nhìn nhau vêu mõm ngồi chờ.

Mẹ cứ an ủi chị phải kiên nhẫn thôi. Cứ giữ sự mong muốn đủ lâu, đủ mạnh nhưng không quá mạnh, và hàng ngày cứ làm những gì cần làm. Đến khi năng lượng đủ, duyên hội tụ đủ, mọi thứ cần xảy ra sẽ xảy ra. Còn nếu mong muốn mạnh quá, sốt ruột quá, sẽ dễ làm mọi thứ lộn xộn, tắc nghẽn, sẽ không đi đến đâu cả.

Hồi xưa khi còn trẻ tôi có đọc ở đâu đó một lời khuyên: khi muốn cái gì đó xảy ra, hãy để một cái lọ ở dưới gậm giường. Mỗi hôm cho vào đó 1 xu, sau khi đã nhắc lại thầm điều mình mong mỏi đó. Nếu làm được liên tục trong 49 ngày, rất có thể điều đó sẽ xảy ra.

Hồi đó tôi không tin, nhưng về sau, lờ mờ cảm thấy sức mạnh của ý nghĩ, nhất là khi ý nghĩ tập trung với niềm tin lớn, tôi lại tin. Tuy vậy vì biết phúc đức của mình rất có hạn, nên tôi ít khi muốn mất nó cho những mong muốn không nhất thiết phải có. Những mong muốn kiểu muốn có thêm cái này cái kia, hay đạt được cái này cái kia, không hiểu sao không quá cần thiết với tôi.

Đi chùa chiền, cầm nén hương tôi cứ để ý để mình không phát ra bất kỳ mong muốn gì. Trước đây tôi còn cầu mong bình yên, giờ thấy cái mong đấy vừa không cần thiết, vừa cũng sẽ phải trả giá. Ngay cả với sức khỏe là điều rất quan trọng với tôi, biết ốm đau là chuyện không thể tránh khỏi, tôi cũng không sử dụng sức mạnh của mong muốn để tránh bệnh tật.

Nhiều thứ nó như cái nợ, trả rồi nó hết, không trả nó vẫn đeo đẳng, nên thà là bình tĩnh đón nhận mà trả, còn hơn cứ sợ sệt rồi lần lữa lùi lại mãi.

Heheh, lạc đề lạc đề. Cậu con mà đang nghe thì lại tít mắt ngoạc cái mồm cá ngão „thôi thôi hiểu rồi, hiểu rồi. Mẹ nói nhiều quá, nhiều quá“.

Ờ thì là, đến đâu thì đến, chị nhỉ.

4 T : Tình, Tiền, Thể lực, Thời gian

Hôm nay có một người bạn đưa ra cuộc trưng cầu ý kiến trên FB, hỏi rằng với bạn cuộc sống mỹ mãn có phải là cuộc sống có 4 T: Tình, Tiền, Thể lực, Thời gian.

Chỉ được trả lời Yes hay No.

Một câu hỏi ngắn nhưng lại không dễ trả lời. Và câu hỏi đó lởn vởn trong tâm trí tôi khá lâu. Cũng phải đến 5,6 năm nay ít khi tôi nghĩ về chữ như hạnh phúc hay mỹ mãn.

Giờ ở tuổi 50, nếu ai hỏi tôi cái gì đem lại cho tôi sự mãn nguyện, thì có lẽ không có cái gì từ bên ngoài có thể đem lại cho tôi sự mãn nguyện. Nhiều thứ bên ngoài có thể làm tôi vui, khoái chí, nhưng không làm tôi mãn nguyện.

Kinh nghiệm cho tôi biết, phần lớn niềm vui kiểu đó qua đi rất nhanh chóng, cái còn lại đôi khi là sự tự mãn thô thiển, hoặc một cảm giác chông chênh, trơ trọi.

Còn nhiều cái đến từ bên trong lại làm tôi vui. Kiểu vui nhè nhẹ, lớt phớt không rõ ràng, không đủ làm người ta cười, nhưng làm người ta thấy nhẹ nhõm. Dùng từ thơ thới chắc hợp hơn, nó không để lại hậu quả gì.

Tôi vui khi mình quyết định làm một việc mình cho là nên làm, và mình làm được. Toàn những việc đơn giản như con gián. Chẳng hạn quyết định không ăn ngọt ngay khi về nhà. Nếu cứ sờ đến ngăn tủ đựng đồ ngọt mà mình dừng lại được, là mình thấy vui.

Quyết định không bực mình khi phải làm việc với một người hết sức lộn xộn, làm được là mình thấy vui.

Quyết định không gác lại một việc mà mình thấy ngán ngẩm, có thể vui vẻ bắt tay vào làm ngay khi nghĩ đến là mình thấy vui. Kiểu chuyển tiền để thanh toán hóa đơn chẳng hạn, heheh.

Bản tính vốn rất lười, dễ bị lôi cuốn vào những việc mình thích, và luôn có xu hướng gác lại những việc cần làm, trong ngày mình phải có đến hàng trăm lần có thể vui như vậy.

Một phần trong cái hàng trăm lần đó làm được thì vui. Phần còn lại không làm được cũng không mất vui, đôi lúc còn cảm thấy buồn cười vì nhìn thấy quá rõ cái tính kém nghị lực và lười chảy thây của mình. 

Tuy vậy, vì biết mình quá rõ, tôi đủ thông minh để đánh giá và trân trọng những gì cuộc sống, gia đình, môi trường, bạn bè đã trao tặng. Những thứ đời thường giúp tôi thoát ra khỏi những thèm muốn mà khi không được thỏa mãn, người ta rất khó để chúng lại đằng sau để đi tiếp. Những thèm muốn khao khát đó liên quan không ít thì nhiều đến 4 chữ T.

20 tuổi người ta theo đuổi chữ tình – tình yêu, tình bạn.
30 tuổi người ta theo đuổi chữ tiền – công việc tốt, cuộc sống tốt, được xã hội tôn trọng.
40 tuổi người ta níu kéo chữ Thể lực.
50 tuổi người ta đánh giá chữ Thời gian….

Nên, cho dù không còn hao tâm tổn trí nhiều như trước đây về 4 cái chữ T đó, chúng vẫn chiếm vị trí không hề bớt trang trọng trong cuộc sống hàng ngày. Tôi cần và tôn trọng chúng như cần cơ thể, hơi thở của mình.

Có điều, coi chúng là công cụ, hay để mình bị chúng lèo lái, thì lại liên quan chặt chẽ đến cái khả năng có niềm vui bên trong đã nói ở trên.

Chị phê phán mẹ

Chuyện của 3 ngày trước.

Chị khăng khăng bắt thằng em ra ngồi cùng bàn ăn, kể cả khi thằng em không ăn.
Chị cho rằng tác phong của thằng em quá tồi.
Cái bực tức của chị có lẽ vẫn âm ỉ kể từ khi bạn chị đến mà thằng em cứ ăn xong là nín thinh bưng đít dậy, chả thèm xin xỏ ai cái gì.
Theo chị tác phong lịch sự là phải ngồi lại bàn cho đến khi tất cả cùng kết thúc.
Nếu có việc cần phải đi thì nên xin phép cả bàn trước khi đi.

Thằng em phản đối, nhưng vẫn lò dò ra ngồi bàn.
Bố mẹ ngồi quan sát và nghe hai chị em tranh luận, không tham gia.

Con chị thì nói hùng hồn, chan chát.
Thằng em thủng thẳng trả lời. Cái chữ “unnötig” (không cần thiết) được nhắc đi nhắc lại trong từng câu.
Nói một cách dân dã, thằng em quay mông vào mọi quy tắc lịch sự của con chị, vì nó thấy mọi thứ không cần thiết.
Không thích thì không ăn, chả liên quan đến ai.
Ăn xong không thích ngồi lại thì đi, sao lại phải xin xỏ.

Nói đi nói lại, cái lọ xọ cái chai, thằng em nói rằng với việc đi núi và đi dạo với bố mẹ thằng em đã làm đủ nghĩa vụ với gia đình – cái liên quan đến communication giữa mọi người trong gia đình.
Và khi mẹ vừa mở miệng, rằng thì là thằng em đã tiến bộ khi tình nguyện đi dạo cùng bố mẹ, chị đã rất bất bình.
Chị cho rằng kiểu khen ngợi vô lối của mẹ sẽ làm hỏng thằng em.

Thế là chị chĩa mũi dùi phê phán vào mẹ.
Thằng em sau khi thu dọn xong vài thứ, quay mông đi lên nhà, kệ chị và mẹ gọi lại.

Đến lúc này mới đúng là bắt đầu trao đổi.
Bố cũng bắt đầu tham gia.
Cách nhìn nhận vấn đề của bố thường hay giúp mọi người có một cái nhìn hoàn chỉnh hơn về một sự kiện.
Chẳng hạn bố thấy thằng em vì không thích cá nên không muốn ăn.
Nhưng lại nói chệch ra là vì không đói nên không muốn ăn, làm mọi người lại tra hỏi sao không nói trước, bla bla…

Mẹ trong thâm tâm lại thấy thằng em có sự tiến bộ.
Vì rõ ràng trước đó 10 phút thằng em đã rất háo hức chờ đợi món khoai tây nướng trông rất ngon miệng ở trong lò.
Nhưng khi mở lò ra, mùi cá tràn khắp phòng, anh cu chắc đã thất vọng tràn trề.
Trước đây chắc chắn là anh cu sẽ ỉ eo, rằng thì là sao mẹ đã biết anh không thích cá mà vẫn làm cá,….
Lần này anh cu không hề ỉ eo, chỉ nói rằng không thích ăn. Thậm chí còn ăn một thìa khi mẹ yêu cầu.
Vậy là có lý do để mừng !!!

Con chị vẫn say sưa với vai trò người phê phán.
Chị hoàn toàn có quyền lên án thằng em,
Vì dù thằng em rất tử tế với mẹ, nhưng lại hành xử khá củ chuối với chị.
Những yêu cầu của chị thường bị thằng em cho ngoài tai.
Thậm chí còn bị phản bác với ngôn từ và giọng nói hết sức thiếu nhã nhặn.

Chị dùng cái chữ Ego để mô tả thằng em, mặc dù từ này mẹ rất ít đề cập tới khi nói chuyện với chị.
Rằng những lời khen của mẹ chỉ làm cái Ego của thằng em to lên hơn mà thôi.

Bố mẹ nói với chị, rằng chị đã làm đúng.
Rằng bố mẹ dù muốn thằng em cư xử biết điều hơn chút nhưng cũng chưa biết phải làm sao.
Rằng thằng em đang tuổi dậy thì, tiếng nói bên trong quá to, nên tai thường điếc với lời nói từ bên ngoài.
Với người khác, cách cư xử của anh luôn mấp mé giữa
lịch sự – không nghe nhưng không phản bác,
hoặc bất lịch sự – không nghe và phản bác,
hoặc nổi loạn – phản bác dữ dội và công kích người kia.

Chỉ là bố mẹ có kinh nghiệm hơn nên thường biết dừng lại, không đẩy thằng em đến cái ranh giới phải bất lịch sự hay nổi loạn.

Cả nhà thỏa thuận chị cứ tiếp tục góp ý cho thằng em, nhưng đừng hy vọng nó sẽ thay đổi nhanh chóng.
Lời góp ý của con chị, nhất là những lúc nói chuyện vui vẻ, dễ vào đầu thằng em hơn, vì hai bạn cùng lứa tuổi.
Còn để thằng em có tác phong tử tế hơn, cả nhà nên chuẩn bị tinh thần chờ đợi khoảng 3,4 năm nữa.

Và mẹ cũng yêu cầu chị rõ ràng, đừng chờ đợi bố hay mẹ về phe của chị, khi hai chị em tranh luận.

Chị bảo chị hy vọng con trai chị sẽ không như thằng em này.
Mẹ cười nói, bảo chị con người trên đời không ai hoàn hảo.
Cuộc sống sẽ đem lại cho chị những người giúp chị nhìn thấy điểm không hoàn hảo của mình để chị hoàn thiện mình hơn.
Chị sẽ có một đứa con giống chị,
Và một đứa con hoàn toàn khác chị.
Rồi chị sẽ thấy, cả hai đứa đều challenging với chị.

Heheh, chị không biết, chứ bố mẹ đôi khi phải cố gắng,
Để lựa chọn một cách hành động trong một số tình huống,
hoặc chấp nhận các bạn như các bạn đang là và enjoy sự có mặt của hai bạn, nhà cửa sẽ vui vẻ, nhiều tiếng cười,
Hoặc tìm mọi cách uốn nắn các bạn theo cách bố mẹ muốn, một cách nóng nẩy duy lý trí.
Nhà cửa sẽ ồn ào lời qua tiếng lại, rồi sau đó mỗi người ấm ức ngồi một góc.
Vì nhìn ra, ai cũng đúng, ai cũng có lý lẽ của mình.
Để đi trên con đường trung dung, là điều bố mẹ hàng ngày vẫn đang để ý học.

Chị có vẻ không còn bức xúc, ngoáy ngoáy chân cẳng vài vòng rồi bảo phải lên nhà làm nốt bài tập.
Chị cũng đã có một tiến bộ lớn – tôn trọng và biết đánh giá giờ phút cả nhà có mặt.
Chị đã nán lại nói chuyện sau bữa ăn, đã tự nguyện chịu khó tiếp chuyện bố mẹ.

Bố mẹ cũng đã có chút tiến bộ – trong giao tiếp càng ngày càng nâng các bạn lên cùng tầm với bố mẹ, với sự tôn trọng các bạn xứng đáng được hưởng, như mọi đứa trẻ, dù rất nhỏ.

Gọi là có tiến bộ, nhưng con đường đó còn dài cho mỗi người trong cuộc.
Sẽ có nhiều tình huống bất ngờ, nhiều ngả rẽ không chờ đợi.
Nhưng chính vậy nên đi trên con đường đó mới vui.
Khi cởi mở với mọi thứ đang xảy ra, không bám víu chờ đợi cái gì, người ta tự do hơn, và enjoy cuộc sống trọn vẹn hơn.

Tâm lao xao lo lắng

Đã 3 hôm nay tâm trạng tôi lao xao.
Nó không yên.
Tôi đã nghĩ do tôi quá lo lắng cho một phần công việc cần phải được hoàn thành vào cuối tháng 1 mà hiện giờ chưa triển khai được theo kế hoạch. Lại sẽ nhiều công việc gối lên nhau, nên thời gian tôi dành cho phần việc này trong vài tháng tới rất có hạn.

Tối hôm qua tôi cũng thức dậy vào giờ này, trong trạng thái hơi lo lắng đó. Biết là không ngủ lại được ngay nên nằm nghĩ ngợi về những tình huống có thể xảy ra, sắp xếp lại trong đầu những gì cần làm theo thứ thự ưu tiên. Rồi sau 1 tiếng cũng ngủ lại được.

Hôm qua họp team, nhiều người tỏ ra lo lắng về tính khả thi của kế hoạch đã đề ra. Sau một hồi bàn luận, gay gắt có mềm mại có, cả team cùng đưa ra một danh sách ngắn những gì buộc phải làm, và những gì có thể hoàn thành sau đó vài tháng. Phần việc của tôi không nằm trong những gì buộc phải hoàn thành trong 3 tháng tới.

Vậy là nguyên nhân cho nỗi lo lắng của tôi đã không còn, nhưng cái tâm không yên vẫn chưa được giải tỏa. Hôm nay tôi lại dậy đúng giờ hôm qua, vẫn cảm thấy một khối gì đó căng thẳng ở phần ngực và phần vai sát gáy.

Lại nhớ tới một khái niệm tôi đã đọc của Eckhart-Tolle – khối đau (pain body).

Mỗi người sinh ra và lớn lên với một khối đau nhất định.

Khối đau đó nếu đủ lớn, nó sẽ hiện diện thường xuyên. Con người sẽ luôn luôn thấy mình đau khổ, lo lắng, lao xao.
Nếu nó không quá lớn, nó sẽ xuất hiện theo chu kỳ, lúc thì ngủ yên, lúc thì trỗi dậy. Khi nó trỗi dậy, người ta ở trạng thái không yên, họ có xu hướng gán cho sự không yên đó một lý do bên ngoài nào đó.

Khối đau đó thay đổi thường xuyên, lớn lên, đậm đặc hơn, hoặc nhỏ và loãng đi. Sự thay đổi đó phụ thuộc vào cách hành động của mỗi người khi khối đau đó trong trạng thái active.
Hoặc họ để khối đau chi phối, chìm vào nó, cung cấp năng lượng cho nó.
Hoặc họ ý thức mỗi khi nó phát tác, chỉ quan sát để cho nó bộc lộ mà không tham gia, cung cấp thêm năng lượng cho nó.
Khi quan sát như vậy, mình sẽ không bị lôi kéo vào biển cảm xúc thực ra là không liên quan đến thực tại, mà chỉ là sự biểu hiện của một khối năng lượng cần được giải tỏa.

Người sinh ra với một khối đau nhỏ và có một tuổi thơ yên bình, họ sống nhẹ nhàng tung tăng, gọi là lớt trớt cũng được.

Người sinh ra với một khối đau lớn, hoặc có một tuổi thơ nặng nề, họ sống nội tâm hơn, nhiều tâm sự hơn. Tuy vậy những người này lại có một tiềm năng rất lớn để phát triển về mặt tâm linh. Họ cảm thấy, họ ý thức được sự đau khổ, và qua nỗi đau khổ họ sẽ loay hoay đi tìm, họ lớn lên.

Bản thân khối đau là một khối năng lượng tinh thần. Nó chứa trong mình rất nhiều tiềm năng. Nó hoành hành phát tác khi con người bị chìm đắm ngụp lặn trong đống cảm xúc nó đưa lại, sống và hành động một cách vô thức. Giống như cành cây vật vã chống lại gió. Càng chống gió càng giật.

Nhưng cũng chính khối đau đó có thể cung cấp nguyên liệu cho khả năng sống tỉnh thức, cho những ai tách được mình ra, tạo một khoảng cách để có thể nhìn toàn cảnh được đống cảm xúc lổn nhổn đó. Giống như cành cây chủ động đung đưa theo gió. Gió càng mạnh cành cây càng uyển chuyển thăng hoa.

Khi có không gian (space), tức khi con người giữ được khoảng cách và quan sát được khối đau của chính mình, khối đau đó được giải tỏa từ từ. Vốn là một khối năng lượng bị kìm nén, vô thức vật vã trong một góc nào đó, nó sẽ trở thành năng lượng tỉnh thức.

Rotwand – hồ Spitzingsee

Rotwand là một trong các đỉnh núi nằm quanh khu vực Schliersee, Spitzingsee.

Spitzingsee là một cái hồ nhỏ nằm cao hơn Schliersee, phía nam Munich, đi ô tô khoảng hơn tiếng. Ở đây ít nhà dân, mọi người đến chủ yếu để đi bộ chơi quanh hồ hoặc leo, dạo các núi quanh đó. Mùa đông người ta đến đây để đi trượt tuyết.

Hồ nằm ở độ cao 1080 m, còn đỉnh núi Rotwand ở độ cao ~1885 m, chênh lệch khoảng 800 m. Những ngọn núi khác cũng cao tầm tầm như thế.

Bãi đỗ ô tô nằm ngay cạnh cáp treo (Seilbahn). Ai không thích đi bộ có thể đi Seilbahn lên, từ đó có nhiều đường đi tới các đỉnh núi xung quanh. Đỉnh gần nhất là Taubenstein, cách bến Seilbahn 15 phút đi bộ.

Đường từ hồ lên tới bến cáp treo Taubenstein khá dốc, đi mất khoảng 1,5 tiếng kể cả nghỉ. Nhiều chỗ đường trơn trượt vì tuyết tan chảy từ trên đỉnh núi xuống dọc đường đi. Có một đoạn có con sông nhỏ, chảy róc rách hiền hòa.

Ở giữa đường có cắt một con đường nhựa dẫn đến quán Taubensteinhaus. Quanh đó có vài nhà nữa, tôi nghĩ chắc có Hütte (nhà nghỉ tự phục vụ) cho những người leo núi muốn nghỉ đêm lại.

Taubenstein tuy được gọi là núi, nhưng thực ra đó chỉ là một hòn đá rất to nằm lọt thỏm giữa những đỉnh núi xung quanh. Kể ra cũng lạ kỳ sao lại có hòn đá to như vậy, hình dáng khá tròn trịa nổi lên ở giữa. Nếu bảo có Bà nữ thần tên Oa gì đó đặt bẹp cái tảng đá to tướng ở đó, chắc tôi cũng tin.

Nằm bên cạnh cũng có vài hòn đá không nhỏ. Không hiểu chúng rơi từ đâu đến. Nhìn hòn đá to đùng lại nhớ đến phim Hồng Lâu Mộng. Viên đá vô tri nằm trơ cùng quế nguyệt hàng chục vạn năm bỗng có linh hồn, được thác thai thành người có tên là Bảo Ngọc. Điệu nhạc trong phim và giọng đọc bài thơ trầm hùng lúc đầu phim, gây ấn tượng mạnh và sâu trong tâm tưởng tôi. Văn hóa và triết học của Trung Hoa quá sâu sắc và vĩ đại, khiến tôi chọn yêu mến, thay vì ghét, đất nước và dân tộc đó. 

Tôi đã nghĩ sẽ trèo lên đỉnh Taubenstein trên đường về, nếu còn thời gian. Tuy vậy bọn tôi đã không thực hiện được. Một phần vì muộn, một phần vì đã quá mỏi khi quay về.

Từ Taubenstein đường khó đi hơn chút. Tuy biển chỉ đường nói rằng chỉ có 1 tiếng, nhưng bọn tôi đi mất những 2 tiếng. Những chỗ leo trèo trong núi đá thì trơn vì nhiều người qua lại mang theo bùn. Có đoạn đường bùn lầy khá dài dọc theo sườn núi. Giày ai cũng nặng trịch và bẩn nhem nhuốc vì bùn. Có cậu bé đang trên đường đi về khóc lóc vì nó tin rằng giày của nó sẽ không thể trở lại đẹp như cũ. Bố nó cam đoan nếu cho vào máy giặt với xà phòng, chiếc giày của nó sẽ đẹp như lúc mới mua.

Đi núi thế này, thường bạn chồng đi trước, tôi đi sau, ít khi đi song song, chỉ nói chuyện khi ngồi nghỉ. Không hiểu mọi người thế nào, chứ khi đi một mình thế này đầu tôi cứ nghĩ miên man đủ thứ, nghĩ về công việc, đồng nghiệp, nghĩ về bạn bè, nghĩ về những gì tôi đọc trên FB. Đôi lúc thấy ý nghĩ của mình không được khách quan bao dung cho lắm. Nhưng cứ tự an ủi, tự biết thế là tốt, vả lại, cái không khí trong lành của núi rừng, nó chắc rửa não tốt, rửa hết mấy loại ý nghĩ kiểu bon chen đó đi.

30 phút cuối cùng cảm thấy đường dài lê thê. Tôi cứ tự hỏi sao người ta lại có thể xây quán ăn ở những nơi đi lại khó khăn như thế này. Cứ vài chục bước đi lại phải nghỉ. Cũng nhờ có nghỉ mà ngắm núi non được nhiều.

Tuy vậy như mọi lần, mỗi khi mệt rồi mà cái đích thì vẫn quá xa xôi, tôi lại cảm thấy cái nhu cầu phải đổ tội cho một ai đó. Trong thâm tâm biết mình đang hành xử vô lý, nhưng cái nhu cầu đó rất mạnh mẽ và đôi lúc áp đảo, biến tôi thành kẻ ỉ eo rất buồn cười. Lần này tôi giận cái biển chỉ đường ghê lắm, sao không viết 2 tiếng để bọn tôi còn biết đường chủ động chuẩn bị tinh thần và sức lực, heheh.

Cuối cùng thì cũng lê lết gần đến quán ăn. Tuy vậy vì đã muộn, bọn tôi quyết định đi thẳng đến đỉnh Rotwand thay vì đến quán Rotwandhaus. Từ đây bớt cảm giác lê thê, thấy phấn chấn hơn, chân cũng không còn mỏi rã rời. Phần vì đã nhìn thấy đích, phần thì chân bỗng như quen rảo, cứ thế mà rảo.

Biển chỉ đường bảo 35 phút, nhưng bọn tôi cũng phải mất 40 phút mới lên đến đỉnh. Cảnh vật hùng vĩ rất đẹp, nên dừng lại chụp ảnh ngó nghiêng nhiều. Nhìn từ trên xuống có thể thấy nhiều con đường dẫn đến quán ăn, trong đó có một đường nhựa dành cho ô tô.

Từ đỉnh núi nhìn được ra mọi phía. Núi trùng trùng điệp điệp bao quanh. Nhiều người thích đi núi, có lẽ là họ muốn trải nghiệm lại cảm giác này. Có một cái đĩa đồng lớn có đường chỉ về các ngọn núi xung quanh. Nhận ra tên vài ngọn núi quen thuộc. Tuy vậy số ngọn núi đã đi cũng chỉ chiếm một phần nhỏ trong số ngọn núi được đề tên trên đó.

Đường về thấy nhanh hơn, mất 1 tiếng. 10 phút cuối cùng là lúc chân bắt đầu thấy run, đi không còn chắc. Lúc đó phải dùng tay nhiều. Tới bến Seilbahn đúng vào chuyến Seilbahn cuối cùng đi xuống, 16:15 phút. May, heheh.

Về nhà thấy anh cu Tí cởi trần đang làm Quittestrudel. Anh hỏi qua loa vài câu, rồi phán xanh rờn – khổ thân mẹ. Hình như anh nghĩ mẹ đi núi với bố là do mẹ chiều bố, nhưng thật ra cả bố và mẹ đều thích đi, có điều bố khỏe hơn, lại nhẹ mông hơn, nên trông không có vẻ mệt mỏi.