Xem các bài viết

Life is love, including Ego

Sáng đọc một câu của Eckhart Tolle:
Cái Ego của chúng ta luôn tỉ tê : chúng ta không thể đau khổ, chúng ta phải tránh sự đau khổ.
Nhưng cuộc sống có một mâu thuẫn : Chừng nào chúng ta không chấp nhận đau khổ, chừng đó ta không thể chuyển hóa sự khổ đau.

Trong những người mình hay nghe hiện nay, ET là người nói nhiều nhất về đau khổ – suffering, nhưng lại là người trên khuôn mặt ít thấy có bóng dáng của sự đau khổ nội tâm.

Mình có một sự nhạy cảm đặc biệt với sự khổ đau của bản thân mình và của những người xung quanh.
Dù có nói đông nói tây gì, mình chỉ cần nhìn khuôn mặt cử chỉ là mình cảm nhận ngay sự đau khổ của họ, dù họ có cất giấu kỹ đến đâu.
Và có một kết luận : Không ai không đau khổ, nhưng có một số người chấp nhận, bởi vậy họ có sự thanh thản.

Có một sự đau khổ gây nên bởi mâu thuẫn trong nội tâm.
Chúng ta có cái đầu – mind, và có trái tim.
Trái tim ai cũng tràn đầy yêu thương, muốn được nhận và muốn được cho. Nó rất trong sáng, hồn nhiên.
Cái đầu và cái suy nghĩ mới là cái khá phức tạp.
Sự suy nghĩ hiểu biết giúp chúng ta sống ok. Với thời gian nó dần trở nên rất phức tạp.
Nó có xu hướng làm cho cuộc sống của ta rối rắm, nếu ta bị rơi vào vòng luẩn quẩn của nó.
Mâu thuẫn nội tâm sẽ nảy sinh, khi trái tim và cái đầu không hài hòa với nhau.

Có một gì đó rất lạ lùng trong cái đầu của chúng ta.
Không có nó, consciousness không thể hiện diện. awareness không thể được cảm nhận.
Nhưng đồng thời cái suy nghĩ nhị nguyên lại là một phần không thể tách rời của nó.
Vậy nên nó vừa là bạn, vừa là kẻ đối đầu.
Ta sẽ tranh đấu cả đời với kẻ đối đầu rất thông minh và tốt bụng này.
Để luôn luôn đạt tới sự hài hòa nội tâm ở đâu đó.

Đừng bao giờ hy vọng ta sẽ đạt tới một cái gì finally.
Có chăng, chỉ là cái chết ở cuối con đường, khi cái ego sẽ tan rã, bởi nó đã hoàn thành nhiệm vụ của nó.
Nhiệm vụ đặt ra từng barrier, trong mọi moment, để cái spirit vượt qua, qua đó nhận biết được chính mình.

Mà, có lẽ cái “chết” đó luôn hiện diện, đúng hơn là sự chuyển biến.
Nếu nhìn tất cả như một khối năng lượng,
Ego, spirit, cơ thể, hơi thở, sống, chết,….
Thay đổi liên tục, chuyển biến liên tục
Cảm nhận được dòng chảy bất tận của vạn vật, luôn luôn chảy, full of love.
Life is love, including ego.

P.S. Đọc lại thêm chút, heheh
Cái Ego được tạo ra với cái thông minh bản năng vốn có của vũ trụ.
Nó sinh sôi nảy nở trong môi trường thuận lợi.
Nó như cây dại, có đủ nắng đủ nước đủ đất thì phát triển tràn lan.
Nó như con cún con, được chủ cưng chiều thì ăn uống béo phì lười nhác lê thân.
Giữ nó vừa phải, nó sẽ giúp ta không biết bao nhiêu mà kể.
Nó là tình yêu, nó sinh ra từ tình yêu.

 

 

Ngày đi làm đầu tiên 2019

Sáng đọc thư của tổng giám đốc. Thường mình chỉ đọc qua loa, rồi nhanh chóng bắt đầu công việc của mình.
Hôm nay mình ngồi nhẩn nha gần 20 phút, đọc kỹ.
Họ là những người có đầu óc và tầm nhìn ở mức cao, những bài viết cho cả công ty được suy nghĩ đầu tư kỹ càng,
Bỏ ra 20 phút để thấm một phần ý tưởng trong đó, chắc chắn đem lại nhiều lợi ích.
Mình copy một đoạn, có nội dung chung chung. Tiếng Việt (dịch tháu) ở dưới

In many ways, we are defined by our work, as work is personal.  And we derive meaning and purpose from it.
Our work matters, and leaders strive to master their professions and techniques.
Happiness and mastery are as inseparable as heart and blood.

I have always liked the parable of the three bricklayers.
A traveler came upon three people working.
The traveler asked the first person what they were doing and the individual said, “laying bricks.”
The traveler asked the second person the same question, and the second bricklayer said “putting up a wall.”
When the traveler got to the third person, the third bricklayer said, “I am building a cathedral for future generations.”

They were all doing the same work. The first had a job, the second had a career, and the third had a calling.

Chúng ta định hình tính cách qua công việc, bởi công việc mang tính cá nhân. Chúng ta tìm ra ý nghĩa và mục đích của công việc chúng ta làm.

Bởi vậy công việc rất quan trọng, những người tiên phong luôn cố gắng cải thiện công việc và kỹ năng của họ.

Hạnh phúc và sự thuần thục liên quan mật thiết đến nhau.

Có một câu chuyện về 3 người thợ xây. Họ đều làm công việc giống nhau : Đặt từng hòn gạch lên nhau, trát vữa và kiến tạo ra một bức tường.

Khi được hỏi họ đang làm gì, người thứ nhất bảo “tôi xếp gạch”.
Người thứ 2 : Tôi đang xây tường.
Người thứ 3 : Tôi xây nhà thờ cho thế hệ tương lai.

Người thứ nhất làm công việc của anh ta.
Người thứ 2 xây dựng một sự nghiệp.
Người thứ 3 có một mission/ calling.

Ngày cuối năm

Đầu óc mình hơi giống một công trường đang cày xới đào chỗ này, đóng móng chỗ kia, nên nó hơi mông lung.

Không đủ tinh thần để làm bản tổng kết chung cho cả năm, thôi thì kể vài việc lặt vặt gần đây vậy.

Từ lâu mình đã định kể về những câu nói qua từng thời kỳ của Tí mà chưa làm. Giờ sẽ cố gắng nhớ lại, được đến đâu hay đến đó, đi từ thời điểm hiện tại trở lại trước.

Giờ Tí cứ gặp mẹ là giang tay gí nách vào mặt mẹ, vòng tay ôm đầu mẹ “Mẹ ngủ đi, ngủ đi…”.

Anh ôm cái đầu mẹ đu đưa. Mẹ cũng không lấy làm điều, tranh thủ thả người nửa phút. Cảm nhận con người anh, hơi ấm của anh, mùi nách hôi thum thủm của anh.

Lúc nãy mẹ hỏi sao cứ lại gần mẹ anh lại ôm đầu bảo mẹ ngủ đi, “Để mẹ khỏi nhìn khỏi hỏi”. Hahah, hóa ra thế đấy. Mà cũng đúng thôi, mẹ có mỗi tình yêu là có lý nhất, là cái anh đáng giá nhất. Cho cái trí thích lải nhải nó im đi cũng tốt thôi.

Rồi “Mẹ có cute không?”. Cả năm nay anh hỏi câu này, anh hỏi mẹ hàng chục lần, hai chục lần trong ngày, thỉnh thoảng anh hỏi bố. Giọng anh rú rít lên xuống trầm bổng. Câu hỏi đó theo sau câu khẳng định “Tí thấy mẹ cute…”. Mẹ mà trả lời cute theo giọng của anh là anh tít mắt cười khoái chí, vuốt đuôi “Oh cute, sao mẹ cute thế …”.

Trước đó là “I’m proud of you” và “are you proud of me?”. Cũng chục lần, hai chục lần một ngày, chắc kéo dài cũng hàng năm. Hỏi xong anh nhìn mẹ cười tõn tẽn, phụ thuộc câu trả lời của mẹ mà ngặt đầu ngặt cổ theo cách riêng, lần nào cũng như lần nào, mà lần nào cũng như mới. Với câu hỏi của anh, anh luôn trao được cái anh muốn và nhận được cái anh cần – một dạng trao đổi năng lượng rất đặc biệt.

Trước đó là “Bist Du süß? – Du bist süß” – mẹ có đáng yêu (sweet) không? mẹ thật đáng yêu. Cái chữ süß của anh nó chu ra cả miệng, không giống ai cả.

Trước đó nữa là “bist Du lieb” và Du bist lieb (mẹ có đáng yêu không? Mẹ đáng yêu).

Trước đó nữa thì mẹ quên mất rồi.
Giờ sẽ đi ngược lại từ khi Tí còn bé.

Bắt đầu biết nói sõi là câu “Tí liebe mẹ” – Tí yêu mẹ. Anh dùng câu này để nói bất cứ lúc nào anh thích nói, và sau này để trả lời cho bất cứ câu hỏi nào của mọi người mà anh không có hứng trả lời.

Chắc đến gần 8, 9 tuổi anh thay thế câu đó bằng câu hỏi “liebst Du mich?” Mẹ có yêu Tí không? Rồi bất kể mẹ nói câu gì sau đó, anh đều ngoác mồm lên “Oh bist Du süß”.

Có lẽ là hết, nếu mẹ có quên thì chỉ 1, 2 câu. Mỗi khi anh nghĩ ra câu gì là anh dính như keo vào câu nói đó. Nói hay hỏi, anh đều không cần câu trả lời. Cứ rú rít vậy rồi tít mắt ngoác mồm ra tự sướng.

Thêm một câu chuyện khác về ngôn từ của Tí. Tí rất nghèo nàn về ngôn từ, tuy vậy tóm được từ nào dùng cho mòn vẹt từ đó.
Hai chị em phát minh ra chắc phải đến 5,6 từ để gọi mẹ, và 6,7 từ để gọi bố.
Humsi, mumsi, Hunsi, Nannsi, Mẹ
Padle, Pupsi, Bố, Hấu, Fadle,…

Mỗi lần nghĩ ra từ nào là các bạn uốn lưỡi đọc có thật kêu, có đủ âm sắc trong đó. Chúng enjoy những từ đó một cách trọn vẹn, có vẻ như mỗi khi chúng gọi mẹ hay gọi bố, lại có một sợi dây nào đó trong con người chúng ngân nga, làm chúng sướng, heheh.

Giờ anh đang thay mặt cho cái vợt bóng bàn của anh. Vợt đó cần có độ ráp nhất định để có thể đánh bóng rơi đúng điểm mình muốn. Cứ đánh khoảng vài tháng mặt vợt lại bị mòn, phải thay mặt mới. Giờ anh tự làm được, trước đây toàn phải nhờ các anh làm.

Công đoạn gồm có bóc lớp cũ, dùng giấy giáp mài cho phẳng lớp gỗ, trát keo rồi dính lớp mới vào.

Chúc tất cả những ai đọc được bài này một năm mới tốt lành.

Trust and Surrender

Khổ cái thân mình, mỗi lúc lên định viết cái gì đó thì lại bị lan man đi xem hết chỗ này chỗ kia.

Hôm nay lại bị sa đà vào trang của bác Thiên Sứ, vốn bàn về phong thủy địa lý, có web riêng thiensulacviet.com.

Cái đầu mình hơi ngu. Tuy biết tất cả những môn học như Tử Vi, Phong thủy, địa lý,… đều có hàm chứa một tri thức khổng lồ và tinh túy của loài người, nên mình thích lắm, đọc nhiều vô thiên lủng, mà học không vào. Chỉ vì khi đọc về chúng mình thấy vui, thấy như mình được kết nối với một kho kiến thức vô cùng tận của vũ trụ, nên dù mít đặc mà vẫn cứ mải mê đọc. Còn kiến thức của bản thân thì vẫn loanh quanh con số không.

Tuy vậy vì loanh quanh con số không, mình biết kiến thức đó không dành cho người thường. Bạn không thể thấu hiểu chúng nếu bạn chỉ dùng đầu óc để lĩnh hội. Bạn cần dùng trái tim, khi mà đầu óc bạn tĩnh xuống 0 độ, khi không còn chút ý nghĩ hoài nghi gì nhởn nhơ. Khi trong tâm hồn bạn chỉ còn một chữ void to đùng. Void mà không trống hoác, đầy đủ tràn trề.

Mình đã một lần trải nghiệm cái void này. Nếu có thầy hướng dẫn, hoặc đã chán ngấy cuộc sống trần thế này, có lẽ mình sẽ thả mình vào cái void đó, và sẽ đạt được một tầm mới. Vẫn là mình, nhưng cái não trật tự hơn, đỡ ngu hơn, trống rỗng hơn.

Lúc đó mình sợ.

Hơi thở mới đầu bình thường. Người rất tĩnh. Bỗng hơi thở trở nên ngày càng sâu, nó tự thở, mình không thở. Từng hơi thở rất dài, dài như vô tận. Rồi như dừng thở. Rồi khoảng không đó. Đen mà không phải là đen. Trống mà như không trống. Trải nghiệm về hơi thở có thể kéo dài hơn, nhưng trải nghiệm về cái void chắc chỉ trong vài giây, vì mình đã sợ. Nói đúng hơn cái ego của mình sợ. Ngay lập tức mọi trải nghiệm biến mất, hơi thở trở lại bình thường. Trước mắt lại là một màu đen giống như màu đen người ta thấy khi nhắm mắt.

Mình có trải nghiệm này khi mang bầu Tí, lúc Tí sắp sinh. Sau khoảng chục ngày thực hành bước chân an lạc của Thầy Thích Nhất Hạnh: Nhấc chân lên tôi biết tôi nhấc chân lên, hạ chân xuống tôi biết tôi hạ chân xuống,… Miên miên trong hơn một tuần.

Đơn giản vì mình không thể đi nhanh.

Đơn giản vì mình còn mỗi việc : Chờ ngày Tí ra đời.

Tự dưng viết ra thế này, nhớ lại trải nghiệm của ET mà ông ấy mô tả trong Power of now. Có lẽ đúng ở cái moment sắp bị bị cuốn trôi vào cái biển trống không đáy đó, ông ấy thả người với sự đầu hàng, còn mình thì sợ hãi chống lại.

Chính là cái đó – trust and surrender.

Chợ Noel – trung tâm Munich

Chợ noel – trung tâm Munich

Hồi xưa thì mình thích không khí náo nhiệt ở chợ Noel. Giờ mình thích không khí tâm linh trong thời gian này. Các ban nhạc tập luyện những bài nhạc hoặc bài đồng ca ca ngợi Chúa trong nhà thờ.

Ngoài chợ bán rất nhiều những ngôi nhà gỗ nhỏ tượng trưng cho nơi Chúa ra đời. Đó quả thật là những tác phẩm nghệ thuật. Nhìn kỹ sẽ thấy rất nhiều cảm xúc.