Xem các bài viết

Nghiện và chán

Hôm qua có hai từ làm mình suy nghĩ trên FB : nghiện và chán.
Cả hai tính chất này đều là đặc tính chung của con người trên hành tinh, một khi họ chưa đạt tới độ fulfillment nào đó của tâm hồn.

Sự viên mãn này không bao giờ đạt tới từ bên ngoài.
Sự viên mãn này chỉ đạt tới khi bạn luôn connected với nguồn – your inner core.
Khi ta không thông lưu với cái nguồn đó, ta luôn cảm thấy chống chếnh thiếu thốn.
Quan sát một đứa trẻ con là thấy.
Trong vòng tay mẹ nó rất an nhiên, fulfilled.
Ra khỏi vòng tay đó nó nhớn nhác, chống chếnh, thiếu tự tin.

Để bù đắp vào sự thiếu hụt đó, người ta bươn bải đi tìm cái thay thế.
Nên mới sinh ra từ nghiện và chán.
Vậy nên khỏi tò mò phân biệt bạn nghiện cái gì, chán cái gì.
Mà nhìn vào tận gốc – bạn cảm thấy viên mãn đến đâu, thiếu hụt đến đâu.

Nếu bạn có một gia đình yên ấm, được hưởng trọn tình yêu của bố mẹ khi bạn còn bé,
Bạn không bị sự kiện nặng nề gì trong quá khứ,
bạn không phải lưu vong trong một môi trường xa lạ, khác hẳn nơi bạn sinh ra và lớn lên,
rất có thể bạn là người rất balanced.
Bạn cứ việc tằng tằng mà sống, rồi tằng tằng già đi.
Mọi thứ bạn làm nói chung đều ok, vì bạn đã, đang và sẽ connected với cái core của bạn, một cách chắc chắn, dù bạn không ý thức được nó.

Hoặc nếu bạn là người ít nhiều giác ngộ, bạn biết bồi đắp, giữ gìn mối liên hệ thâm sâu với tâm hồn của bạn, bạn cũng sẽ đến gần với sự viên mãn này.

Số người rơi vào hai trường hợp trên không nhiều, chiếm vài phần trăm là cùng. Chúng ta nói chung ở chín mấy phần trăm kia, tức luôn thiếu thốn.

Không biết có ai đồng ý với mình ở điểm này không nhỉ.
Mình thì mình chấp nhận – mình có thiếu thốn, nên nghiện và chán chắc chắn là có mặt, lúc ít lúc nhiều.

Với mình chấp nhận luôn là bước thứ nhất. Như bước mở đường.
Bước thứ hai – đi tìm cách giải quyết, nếu không thích nghiện hay chán.

Mỗi người cần tìm cho mình một con đường.
Các con đường rất khác nhau, đường của người này chỉ có thể là reference cho người khác, chứ không thể áp dụng cho người khác.
Cách giải quyết của Eckhart Tolle rất hợp với mình. Nó cụ thể, có hệ thống, nó đơn giản và dung dị.

Bắt đầu từ đây ai không thích lý luận hay ET có thể dừng lại. Vì nó khá là lòng thòng.

Toàn bộ teaching của ET chỉ là bồi đắp phần being trong cuộc sống hàng ngày.
Chúng ta luôn giao động giữa hai trạng thái – being và doing.
Con người hiện đại đề cao quá nhiều doing, làm cái này, làm cái kia, đạt cái này, đạt cái kia, suy nghĩ này, suy nghĩ kia.
Phần being vì thế càng ngày càng hẹp lại.

Một ví dụ nhỏ để minh họa doing và being: khi bạn thấy một bông hoa đẹp.
Phần being hiện diện khi bạn tặng cho bông hoa đó sự chú ý toàn bộ, hòa tan (merge) bản thân bạn một cách trọn vẹn với  vẻ đẹp của nó, sự tươi tắn của nó, mùi hương của nó, sự lay động của nó trong gió.

Phần doing sẽ ngay lập tức thay thế khi : Bạn nghĩ về bông hoa, bạn nghĩ nó đẹp, bạn nghĩ phải chụp nó, bạn nghĩ phải viết về nó… Bất cứ một ý nghĩ nào khởi lên là đã thuộc về doing.

Make sense ? Bạn thấy phần being của bạn được bao nhiều phần trăm?

Với FB cũng vậy.
Bạn đọc một stt, bạn nhìn một bức ảnh. Bạn cảm được bao nhiêu trong đó? Compassion? Sự thơ thới?
Bạn nghĩ bao nhiêu trong đó? Cái nghĩ của bạn giúp ích cho being hay làm cho being càng hẹp lại?

Sau này sau một thời gian loay hoay với FB, mình nhận diện mình rõ hơn, chấp nhận mình hơn,
Và mình có một trick khá đơn giản, khi đọc các stt về con cái, mình nghĩ về con cái của mình, lập tức hiện diện compassion.
Nhìn ảnh cá nhân của bạn bè post, mình nghĩ về cảm giác của mình khi chọn ảnh của bản thân để post lên, lập tức hiện diện compassion.
Nhìn ảnh phong cảnh, hoa lá, nhớ lại cảm giác thoáng đãng mình đã từng có khi chơi ngoài thiên nhiên hay khi ngắm cây ngắm hoa, lập tức hiện diện compassion.

Compassion là một cảm giác rất rộng rãi, nó gần với being.
Đó là cảm xúc nuôi dưỡng được. Lúc đầu có thể hơi cưỡng bức, với thời gian nó trở nên tự nhiên, automatic.

Khi ý nghĩ nổi lên, sẽ có phân biệt tôi và bạn.
Khi đã có phân biệt, luôn có đúng và sai. Có nghi ngờ và phán xét.
Thường (40% thời gian? 60% ? 90% ?) người ta luôn cho là mình đúng, mình tốt. Khác sự thật vài km, nhể.

Cái phân biệt này, nó chả đem lại cảm giác thơ thới gì, ngoài một cảm giác đắc thắng – tôi khôn hơn, tốt hơn, thông minh hơn, biết điều hơn bạn.
Cảm giác đó nổi lên, làm mình sướng chút, rồi nó được thay thế ngay bởi một cảm giác đối ngược, ít nhất là với mình, mình cảm thấy bớt yêu mình đi.

Cứ tưởng tượng xem, mỗi lúc mình viết với cái tâm phân biệt phê phán, mình khoái chí được tí, rồi mình lại bớt yêu mình đi tí.
Giống hệt kiểu ăn quá đà. Lúc ăn sướng mồm tí, ăn xong lại áy náy giận mình.

Túm lại là có gì liên quan đến nghiện và chán không nhỉ?
Mà mình ấy mà, luôn viết thì như voi mà làm thì như chuột.
Tiếng Việt là gì nhỉ “Nói thì như … mà làm thì như mèo mửa”. Quên béng mất cái vế đầu, ah rồng bay!!!

Stillness – sự trống rỗng

Khi viết trên FB mình nghe ngóng phản ứng của mọi người nhiều.
Đôi lúc vẫn có hiện tượng ông nói gà bà hiểu vịt.
Nhưng qua đó mình nhận ra mức độ tỉnh thức của mỗi người nằm ở đâu.
Đồng thời cũng nhận ra cái ego của mình vẫn còn khuynh đảo cảm xúc của mình đến mức nào.

Người tỉnh thức hoàn toàn, không còn nằm trong vòng điều khiển của ego nữa, họ sẽ nhìn mọi thứ từ trên xuống.
Họ phân biệt rõ ràng đâu là phản ứng của ego, đâu là lời lẽ của một cái tôi rộng lớn hơn.

Người ít tỉnh thức, họ nhìn mọi thứ qua lăng kính của họ, và không ý thức được điều này.
Họ phân biệt quá rõ ràng đúng, sai, xấu, đẹp, mà không ý thức được những khái niệm đó trăm người trăm ý.
Khi bị cái ego phong tỏa, họ đọc đấy mà như không đọc, nghe đấy mà như không nghe, vì họ bị lùng bùng trong một vòng suy nghĩ đặc kín.

Trong trường hợp đó, cái mind của mình, suy cho cùng giống hệt cái da của mình, tác động tới mình.
Mình lạnh không có nghĩa người khác cũng thấy lạnh,…

Mình liệt mình vào đoạn giữa giữa, tức ý thức được mình không phải là cái ego, cái mind.
Khi viết mình ý thức để cái ego không nổi lên, hoặc có thì vừa phải, đủ để nó (cái ego) cảm thấy hài lòng mà yên lặng hơn.
Trong cuộc sống mình cư xử với bản thân cũng vậy, thích ăn thì vẫn cho phép mình ăn (dù đã đủ no), chỉ để có một sự yên ổn nào đó để tập trung vào việc khác.

Phần lớn mọi người nằm đâu đó ở giữa giữa,
Mặc dù họ không phân biệt rõ ràng bằng ngôn từ như mình.
Mình dùng ngôn từ của Eckhart, vì hiện tại đọc và nghe ông ấy rất có ích cho mình,
Teaching của Eckhart không dừng ở  ngôn từ, khái niệm, nó đi rất sâu vào thực hành.
Từng bước nhỏ, từng phút nhỏ, từng hành động nhỏ.

Hiện tại đang là thời điểm mà mỗi video của ông ấy lại làm mình mấy lần aha.
Chẳng hạn, ông ấy bảo các bậc thầy tâm linh không  dạy học trò ngôn từ, lý thuyết, labels.
Họ dậy qua sự hiện diện của họ, thứ năng lượng hiện diện dưới ngôn từ.
Túm lại là mình thấy may mắn khi ông ấy đang sống, và mình cảm nhận được cái gì đó quý giá khi nghe giọng ông ấy, hay nhìn ông ấy nói chuyện.
Stillness, unmanifested world.

Các đề tài trong các video đó rất đời thường và mang tính thời đại.
Ông ấy đã gần 70.
Có ai đó đã viết trong comment dưới một video : Tôi là người có mặt trong video này. Tôi ngồi ngay hàng đầu tiên, rất gần ông ấy.
Và thỉnh thoảng ánh mắt chúng tôi gặp nhau.
Mỗi lần gặp nhau, tôi nhận ra đó là đôi mắt của người giác ngộ: một sự trống rỗng tuyệt đối.
Không phải là sự trống rỗng không có gì.
Mà là sự trống rỗng tràn đầy.

Một comment rất là đẹp bằng tiếng Anh. Mình đã xúc động chút xíu khi đọc comment đó.

Ngày thứ ba của năm mới

Tuyết rơi chăm chỉ. Nó mà cứ chăm chỉ thế này, đến chiều là tuyết sẽ chất đống mọi chỗ mọi nơi.
Khối người lại chết mệt vì dọn tuyết, vì xe tắc tị trong tuyết. Khéo là mình không biết chừng heheh.

Nhưng hiện tại thì cứ biết là nó đẹp cái đã. Rất đẹp, calming.
Đi ra quán ngồi ăn trưa. Thời gian cuối có cái thú ngồi quán, nhìn ra ngoài ngắm tuyết.
Nhưng ngồi thì phải ăn, mà ăn thì không có món ít như mình cần.
Mình chỉ cần một bát súp nóng và một xíu bánh mì.

Nên lại mua cái bánh to tướng, cố nhồi nhét, để về với cái bụng nặng chình chịch.
Cả cuộc sống của mình, nhìn ra đến hơn 60% là cái thân làm tội cái đời, chẳng ai làm mình khổ, ngoài mình.

Hôm nay không phải là ngày làm việc hiệu quả.
Từ sáng mình đã nhận ra.
System cũ không đủ feature, nên phải set up system mới … vốn là việc không đơn giản.
Đụng đâu dừng đấy.
Trước đây nếu làm cùng team thì người khác làm, giờ một mình một môi trường, đành phải tự làm.
Mình nhận ra ở đây cũng vẫn thói con lừa cái thân làm tội cái đời.

Không quen, ít làm, mới thì tất nhiên là chậm,
Mày mò thì tất nhiên là cần thời gian,
Còn mình thì nóng nảy muốn cho nó xong.
Càng nóng nảy tất nhiên là càng lắm vấn đề.

Buổi trưa đi ăn, hôm nay mua một phần tư cái bánh Pizza, ăn một phần, gói về một phần. Bụng đỡ nặng, heheh.
Vừa gặm nhấm vừa nhìn tuyết rơi, ngẫm ngợi.
Nếu mình biết hết cả, hoặc biết phần lớn, chắc là mình không nóng nảy, sẽ cứ túc tắc làm, đến đâu lần mò đến đó.
Vì chỉ biết phần nhỏ, vì ù ù cạc cạc, chả biết lê được bao nhiêu phần đường, nên mới nóng nảy.
Tương tự như trong cuộc sống thôi,
Vì u mê nên mới cứ bươn chải, nóng nảy.
Chứ biết rõ sự đời, người ta cứ túc tắc mà đi, sống được đến đâu thì sống, làm được cái gì thì làm.

Hôm qua nghe một băng của ET nói về sự chết.
Ông ấy có cái giọng rất điềm đạm. Rất present.
Ông ấy bảo, nếu con người không nhìn thẳng và chủ động hiểu rõ cái sự chết,
Cuộc sống sẽ rất nông và hời hợt. Người ta không thật sự sống.
Cuộc sống là vĩnh cửu, chết không phải là đối lập của sống.
Chết chỉ là đối lập của Sinh ra.
Mọi thứ đều sinh ra và chết.
Cuộc sống là bất tử.

Ông ấy có hướng dẫn phải làm quen với sự chết như thế nào.
Bất cứ lúc nào có một sự kết thúc, chia tay, là có sự chết, có sự trống rỗng, có thể có nuối tiếc, buồn rầu.
Nhìn thật sâu vào sự trống rỗng đó, người ta sẽ làm quen với sự chết.

Cái gì trong ta nhìn thấy sự chết, sự không thường tồn – chính là phần bất tử trong ta.
Cái gì trong ta nhìn thấy phần con lừa của ta – chính là phần bất tử trong ta.
Nhìn lại, chắc phải đến hơn 90% cái thân làm tội cái đời – thật

Mình có hai tính làm tội đời mình – bạc nhược và nóng ruột.
Bạc nhược thấy hàng ngày, gần như hàng phút.
Nóng ruột ít hơn, vì mình chỉ nóng ruột khi mình vượt qua được cái bạc nhược và làm cái mình không thích,
Vốn rất hãn hữu heheh.

Thư cho Trang (3)

Hehe, chị hiểu cảm giác đấy. Take your time, thích thì viết, biết vậy.
Đến tuổi bọn chị, người ta thấm nhuần, rằng con người rất khó hiểu nhau, thường là hiểu lầm.
Nên sống chủ yếu bằng niềm tin, trust, rằng dù mình có nói gì, viết gì, thì người kia cũng sẽ cố gắng hiểu theo thiện ý.
Bởi vậy nên chị viết khá thoải mái.
Người không hiểu mình trước sau cũng không hiểu,
Người có thiện ý sẽ chấp nhận mình như mình có.

Giờ không nhớ là chị đã có lần nói với Trang chưa.
Nên cứ nói lại một lần, để có thể nó hóa giải một hiểu lầm nho nhỏ nào đó.
Chị nhớ lơ mơ, chưa chắc đã đúng.
Cái nhớ trong đầu người này cũng khác hẳn cái nhớ trong đầu người khác, dù về cùng một sự kiện.
Cái mind của ta luôn uốn cong sự việc làm đẹp cho cái ego của nó.

Vậy thì là:
Hồi bọn em sang chơi ấy, em hành động hoàn toàn ok, như một người trẻ tuổi tốt bụng chưa hiểu biết về cuộc sống gia đình nhiều.
Chị cũng là người ok, phải tội lười.
Thời gian đó như một kẻ chỉ muốn ngồi bệt xuống nghỉ mà cứ bị đời đẩy đi hết chỗ này sang chỗ khác, làm hết việc này sang việc khác.
Chị đã mua vé cho bọn em đi xem concert cuối tuần, và sau đó do em hoãn nên bị lỡ sao đó.
Rồi em lại nhiệt tình lo cho Chính, trong khi qua kinh nghiệm, chị biết người em cần lo chính là em, chứ không phải ai khác.
Và sau đó là toàn bộ câu chuyện củ chuối. Chắc nó làm em tổn thương ít nhiều.
Biết là em với cái tâm trong lành của em, em sẽ cố gắng để không trách cứ ai.
Nhưng chị thì không thoải mái mỗi khi nghĩ về chuyện này.
Chị đã chấp nhận rằng mình vốn củ chuối, đã , đang và sẽ củ chuối với người này người kia.
Chuyện củ chuối thì thuộc về tính người rồi, không thể thay đổi,
Nhưng chuyện mình có thể làm là nói cởi mở để người kia hiểu mình ready đến đâu, vì sao mình hành động vậy.

Thế đấy, hehe.
Giờ thấy cái củ chuối của mình được Trang bỏ qua. Chị đánh giá thiện ý này.
Nhưng vẫn cứ phải chuẩn bị tinh thần thôi, vì cái củ chuối của chị có thể phát lộ ra bất cứ lúc nào.
Vốn không đi theo đám đông, theo luật lệ, nhiều việc chị chủ ý không làm.
Dù có thể bị coi là không hiếu khách, không tử tế.
Trước đây cũng như bây giờ, khi thời gian vẫn hạn hẹp,
chị cho rằng mình cần lo cho mình,
cho người cạnh mình,
cho người cần mình trước nhất,
Rồi mới đến những người khác, những người có mình thì vui, không có mình cũng không kém vui đi mấy.

Tuy vậy, giờ có tuổi rồi sẽ nói thẳng một cách nhẹ nhàng hơn, thay vì đổ nước lã vào đầu người khác.
Vì có một niềm tin rất solid, rằng con người ai cũng muốn tử tế.
Chỉ là … chúng ta thường không hiểu nhau.

Có những người chị muốn dành thời gian cho họ,
Viết cho họ vài câu, ngồi với họ vài giờ.
Em cũng thuộc trong số những người đó,
Vì em tôn trọng thời gian, sự có mặt của chị,
Vì cái tâm hồn của em nó rất trong trẻo,

Cứ để mọi thứ hiển lộ, cho mọi thứ tuôn chảy như nó cần chảy …
Thế giới này đã đủ xiềng xích, nhể …

Mắt mỏi

Thử thách lớn của mình giờ là đôi mắt.
Đến buổi chiều là đã rất mỏi, nhìn chút lại phải dừng lại.

Hôm qua nói chuyện trên FB với một chị cùng ở trường BK.
Chị ấy bảo bạn chị ấy về hưu hết rồi, thời gian xông xênh, vậy mà mỗi chuyện nhấn Like trong FB cũng cứ phải đắn đo ngại ngùng.
Heheh, mình hiểu chị ấy, nhưng cũng hiểu sự ngại ngùng nếu có của ai đó.
Cả hai bên đều không hạnh phúc, đều có mâu thuẫn nào đó trong nội tâm.

Nói về mặt sức khỏe, đúng là tuổi mình nên làm việc kiểu khác.
Nhưng hoàn cảnh chung, nhìn ra những việc khác cũng không khá hơn.
Đến tuổi phải chịu một số vấn đề về sức khỏe thì có làm gì cũng bị.
Nghỉ hưu ngồi nhà cũng bị.
Thôi thì chấp nhận và cứ tằng tằng làm cái gì mình có thể làm.

Sáng nay tuyết rơi tuyệt đẹp.
Đứng nhìn chúng bay, vừa loạn xạ, vừa không loạn xạ.
Từng bông tuyết thì chắc thấy loạn xạ lắm, lúc lên lúc xuống.
Lúc tưởng đã yên vị, lại bị thổi bung lên.
Nhìn toàn cảnh thấy không hề loạn xạ.

Đọc qua vài bài mình viết về vườn. Thấy hay, cảm nhận lại được cảm giác thơ thới lúc đó.
Thấy thật sự là nên dành chút thời gian cho việc viết những việc quanh quanh nho nhỏ.
Đã lâu mình không để ý chuyện đó.
Mình coi cái blog này như nhật ký của mình,
Ít giấu diếm và cũng không quan trọng quá chuyện thông tin rò rỉ.
Cái mình viết ra, một là chỉ là phần bề nổi của mình, phần nhiều thuộc ego, vốn không thường tồn.
Hai là chúng đã thuộc về quá khứ ngay khi thành mặt chữ,
Con người mình vẫn thay đổi hàng ngày, và nó vẫn không hề có ý định dừng lại.

Cái phần thường tồn thì ai cũng có, cũng không việc gì phải dấu giếm.
Nó ẩn sâu.
Nó hiện diện ở bản thân bạn được phần nào, bạn sẽ synch với phần đó của người khác.
Không thì luôn là ông nói gà, bà hiểu vịt.