Xem các bài viết

Đồ lưu cữu

Đã hai ba tuần nay tập trung giải quyết đồ ăn lưu trữ từ cách đây vài năm, có thứ hàng chục năm.
Những thứ không nỡ quẳng đi khi chuyển nhà, lại để vào một góc.
Gì thì gì, cũng là tấm lòng của người mua cho.

Nấm đông cô, các đồ ăn của VN.
Thời xưa thiếu thốn đồ VN nên đi phép hay tha các thứ sang.
Giờ đây cần thì đi mua thôi, không phải trữ nữa.

Rồi đồ mọi người tặng coi như quà VN.
Nào cá mực, tôm khô, ruốc,… chiếm trọn vẹn một nửa ngăn tủ lạnh.
Vẫn còn vài thứ. Có lẽ không còn quá nhiều.
Nhưng cảm giác bí bức như đang sống trong một vũng đồ cũ vẫn vần vũ trong đầu mình.

Nên liệt kê ra để có một cái overview, bớt đi cảm giác đó heheh.
2 con cá mực. Chắc phải lôi ra nhai dần. Tính ra mỗi tuần nhai được ¼ con, vậy là cũng phải 2 tháng nếu chịu ăn đều. Ôi cha mẹ ơi.
Hai gói giun biển gì đó để nấu phở. 4 lần nấu phở may ra thì hết. Vậy là cũng phải 1 tháng.
Nấm đông cô, chắc phải nấu 4 lần nữa may ra thì hết. Tức 4 tuần.
Đậu nành mua từ lâu lắm rồi để làm sữa đậu nành. Mua cả một cái máy làm sữa đậu nành từ VN, làm cũng được lâu lâu, rồi bỏ. Khá mất công, sữa cũng nhạt phèo. Nấu lên chắc phải 8 lần mới hết.

Quinoa cũng mua một đợt ăn nhiều, sau các bạn trẻ con không thích ăn nữa, kêu khô. Loại Quinoa này đúng là ăn không ngon. Bố mẹ đành nấu khi các bạn không ăn cùng. 4 lần nữa sẽ hết.
Tôm khô đã nấu ăn được vài bữa, phần còn lại cần 2 lần nấu nữa.
Ui cha, nhìn ra chắc cũng phải 3 tháng nữa may ra mới dọn sạch.

Trời phật phù hộ, mong từ giờ không có ai tặng đồ ăn nữa.
Mà tốt hết là không tặng bất cứ đồ gì.
Gần 100% là sẽ không dùng, đúng là bỏ thì thương mà vương thì tội.

Ngoài ra tuần vừa rồi còn trội lên một cảm giác mình không kiềm chế được đoạn ăn, nhất là ăn ngọt.
Cảm giác này làm mình rất down.
Mình từng nhiều lần bị cảm giác này khi còn trẻ.
Hồi mới sang nga ăn bánh mì phết bơ không dừng lại được.
Hồi mới về VN ăn hạt đậu phộng bọc bột không dừng lại được.

Và giờ là ăn ngọt không dừng lại được.
Mình không biết nó có liên quan đến đoạn thu dọn đồ ăn ở trên hay không.
Cứ rơi vào tay là chỉ muốn ăn cho hết sạch sành sanh, để đỡ phải gói lại.
Người nặng nề ra, tinh thần bớt phần thư thái.

Từ lâu mình không còn ngạc nhiên nhiều về bản thân, biết nó chỉ có vậy, và có rất nhiều điều không tưởng có thể xảy ra bất cứ lúc nào.
Giờ thấy bất lực lạ lùng. Không biết phải làm gì với cái thân thể mình.

Tự dưng thấy thương mẹ mình thế. Có lẽ bà cũng đã có những lúc như vậy. Ăn vội ăn vã mọi thứ trong tầm nhìn, rồi sau đó lại đau khổ với sự phì nộn của mình.

Giờ xuống xem lại lần nữa đám đồ cũ. Khi mình không còn nóng ruột muốn tống khứ chúng đi, mình nghĩ là sẽ ok trở lại.
Có thể vứt chúng đi, thật sự là có thể vứt đi, nhưng mình không muốn dùng cách đó.

Chủ nhật

Làm vườn, không có cảm giác làm được nhiều như hôm qua. Nhưng việc chính vẫn là làm vườn.

Bây giờ nghĩ lại cũng chẳng nhớ đã làm gì ngày hôm qua.

À đúng rồi, chiều thứ 6 bố mẹ và Tí đi lấy đất ở bên Ismaning.
Hôm qua vun đất cho các gốc cây to.

Đi lấy đất luôn là những moment mình rất thích. Chỉ cách trung tâm vài cây nhưng trông như làng quê. Cả khoản đất rộng với các núi đất khác nhau xung quanh. Máy trộn ủi đất đứng đâu đó. Những đống đất vẫn đang lên men bốc khói nghi ngút. Mùi đất thum thủm.

Mình thích cả cái cảm giác xúc từng xẻng đất đổ lên xe. Đất mùn đen thui, tơi xốp. Người làm vườn, bới tay vào đất nhiều chắc đều hiểu cảm giác quý đất này.

Lần này Tí xúc đất, mẹ chỉ đi dạo xung quanh. Anh Tí cời cời đất, xúc mỗi tí đầu xẻng, trông rất ẻo lả. Mẹ với cái ý nghĩ bố hồi xưa chưa có gia đình chắc cũng vậy thôi, đỡ thấy bức xúc.

Lôi được đống đất về, lại thêm một túi vỏ cây trải lên trên đỡ cỏ, là thấy làm được việc quan trọng cho mùa xuân.

Hôm qua lụi cụi xới gốc, nhổ cỏ, thêm đất mùn cho gốc cây.
Được những gốc cây quan trọng. Hôm nay làm tiếp.

Cái làm được hôm nay mà làm mình vui và hài lòng, là thu dọn lại một khoảng đất thường bỏ hoang.
Khoảng đất đó đổ toàn đất mùn để trồng rau.
Rau không trồng được vì có quá nhiều sên trần,
Chúng chỉ cần một đêm là mọi mầm non đều bị cắt đứt.

Thế là khoảng đất đó để trồng lung tung, lúc hoa, lúc để dại, vớ được gì trồng cái đó.
Hôm nay xới tới đất lên thấy cơ man là rễ.
Không hiểu rễ của cây gì.

Nghĩ về đời người,
trong mỗi con người cũng có cơ man là rễ, vốn là ti tỉ các trải nghiệm cảm xúc từ khi sinh ra, mà khéo cả từ khi chưa sinh ra, tới giờ.
Từ đó có thể mọc lên cơ man là cỏ dại.
Đất càng tốt, hoàn cảnh càng thuận tiện, cỏ dại mọc càng nhiệt tình.
Chỉ có cách trồng cây tốt, hợp, cây tốt được chăm sóc sẽ lớn lên, át đi cỏ dại.

Chậu cây từ năm trước, năm nay ra hoa đầu tiên.
Rêu mọc dại, nhìn gần rất đẹp. Người ta không bao giờ có thể biết cái gì là hay, cái gì là dở, cái gì có giá trị, hay cái gì không. Giờ có thằng dở hơi nào đó bỏ ra một triệu làm cái nghiên cứu về sự quý hiếm của đám rêu này nhỉ, mình tự dưng thành tỉ phú không biết chừng.
Chắc mai là nở, hoa đào.

Sinh Nhật Tí

Sinh Nhật Tí đã qua ba tuần rồi, giờ mới ngồi xếp lại ảnh. Thời gian này luôn có nhiều thứ xảy ra. Tiết trời thay đổi, nắng và ấm áp, hoa cây nở nụ, người ta thích ra ngoài tha thẩn hơn là ngồi trong nhà.

Chị Tủm làm bánh. Giờ chị làm cái nào ra cái đấy. Ăn thì đôi lúc còn hơi khô, chứ nhìn ngoài thì không kém mua ngoài hiệu.

Tí trình bày trick chơi bài cho mọi người. Bác Trung có vẻ rất khoái. Bác Trung là một người biết nghe, bác luôn tập trung hoàn toàn vào cuộc nói chuyện, khiến câu chuyện có chất lượng hơn, sâu hơn.

Bác nghịch cái máy ảnh của cô Hà sao đó mà ra được nhiều ảnh rất nghệ thuật.

Ươm cây

Nghe tin vỉa hè là vài hôm trước là lập xuân.

Cũng có vẻ đúng, trời nắng và cây đâm chồi mạnh mẽ. Mình cũng ươm được vài cây. Cây húng chó, tía tô, rau mùi, cây bí đao, cây su su. Hay mướp đắng nhỉ? Chịu, phải xuống xem lại. Ah may quá có ảnh, vậy đúng là mướp hương.

Lên được mầm, còn có lên được cây không, có ra quả bọ nào không, lại là cả một câu chuyện dài. Mình không chờ đợi gì, có thì một hai quả cũng không làm cả nhà béo hẳn lên hay khỏe hẳn ra, chỉ thấy niềm vui lúc chăm cây ươm mầm thì đúng là hiện diện bất tận.

Cây cối và thời gian tiếp xúc với chúng là nguồn đem lại sự tĩnh tại rất lớn cho tâm hồn. Càng tĩnh lại càng thấy chúng đẹp, lại càng thấy vui được tiếp xúc với chúng. Cái kênh nối với thiên nhiên của ta lại càng rộng mở trong trẻo.

Mình giờ làm gì cũng không còn mong chờ kết quả. Thấy cần thì làm, làm thì vui. Nhìn kết quả thấy khá dửng dưng. Vì thực ra cuộc sống có hết mọi thứ rồi, có còn thiếu thốn gì nữa đâu.

Phong Lan

Không biết có phải lan cũng cảm nhận được mùa xuân không, mà tất cả các cây lan quanh mình đều nở hoa, không trừ một cây nào.

Ở nhà phần lớn là hoa bạn chồng mua tặng vợ nhân dịp gì đó, một hai cây là do hai đứa mua tặng mẹ.

Hoa lan ra hoa rồi phải cắt đi, thì đợt hoa tới sẽ mọc từ gốc. Đôi khi mình quên không cắt, thế là đợt mới ra từ cành hoa cũ, dài loằng thoằng.

Có 2 cây chụp ở chỗ làm. Một cây của Hella gửi lại trước khi bà ấy nghỉ hưu. Mình sẽ gửi cho bà ấy xem. Vậy là phải đến 9 năm Hella có mặt ở chỗ làm. Chỉ khoảng 3 năm sau này mình nhận ra có một sự thanh thản trong bà ấy, cũng là thời gian bà ấy mua cây phong lan này. Thời gian này mình hay nói chuyện với bà ấy. Còn trước đó lúc nào cũng tất bật, bận rộn.

Cũng tiếc, đời thực ra không dài cho những lo lắng tất bật.