Hôm nay học cả ngày,
về khá sớm.
Bước vào nhà, cảm
thấy một sự chống đối từ phía hai bạn. Các bạn nói
chuyện gì đó sau lưng mẹ. Phản ứng đầu tiên là muốn
trả thù. Bằng cách mắng? Phạt? Lạnh lùng?…
Trong thâm tâm biết tất cả chắc chắn đều không đem lại cái gì hay ho cả.
Mình gọi hai bạn ra,
bảo ngồi nói chuyện 5 phút, và nói đúng trong 5 phút.
Tủm nhìn đồng hồ một cách rất khiêu khích. Tủm làm
mẹ nhớ đến một người bạn của Tủm, và mẹ thấy
thông cảm với người mẹ của bạn ấy một cách trọn
vẹn. Không có người mẹ nào cảm thấy thoải mái khi
cảm thấy một sự thù địch đến từ những đứa con
của mình.
Chuyện bắt đầu từ
hôm qua, khi mẹ yêu cầu Tí đánh đàn lại để thu âm.
Mẹ thấy thích nghe
những lúc Tí đánh ở nhà, cho dù lỗi này lỗi kia, nhưng
nó mạnh dạn rõ ràng, rất có hồn. Đi đánh ở nơi khác
Tí rón rén, nghe rời rạc thiếu sức sống, mất đi nhiều
phần authentic.
Bài tập đằng đẵng
mấy tháng, giờ vẫn còn nhớ. Chỉ cần 1,2 tuần sau nữa
sẽ lại quên, nên mẹ muốn Tí làm ngay.
Hai chị em chống đối, Tí kiểu nhây nhưa đùn lại hôm sau, chị thì phản đối kịch liệt.
Tí bảo Tí không muốn làm trong hôm nay. Cậu vốn lười, phản ứng của Tí có thể hiểu được.
Chị Tủm bênh Tí, với luận cứ rằng không ai có quyền bắt người khác làm gì chỉ để mình vui.
Bố mẹ phê phán Tủm, yêu cầu chị không can thiệp, nếu không định nói vào.
Tủm nổi loạn.
Sáng nay Tủm vẫn giữ
thái độ bất cần. Mẹ làm hòa với hai chị em, nhưng
Tủm có vẻ muốn tiếp tục nổi loạn, chứng tỏ mình
đúng.
Lúc nãy mẹ bảo, gần nguyên văn
„mẹ cảm thấy hai chị em có gì đó chống lại mẹ. Nhưng mẹ vẫn muốn nói một lần cho hai bạn hiểu ý mẹ. Hai chị em rất khác nhau, mỗi người có mặt mạnh riêng. Tủm thông minh, tốt về logic, về tổ chức. Tí tính tốt bụng hồn nhiên, thích làm người khác vui. Chính tính đấy của Tí sẽ làm Tí thành công về sau, chứ về mặt Logic Tí chưa chắc bằng Tủm. Vậy hai bạn cố giữ mặt mạnh của mình trong cuộc sống, đừng bắt chước nhau. Tí vì quý cô giáo mà đi đánh đàn, vì quý Peter hay Micha mà chiều các em, và có thể vì muốn mẹ vui mà sẽ đánh đàn. Vậy thì cứ làm, đừng bắt chước chị Tủm nổi loạn.“
Hai chị em đưa mắt
nhìn nhau cười. Cử chỉ này lại làm mình nhớ lại cô
bạn của Tủm, cũng kiểu nhìn người khác cười khiêu
khích trong khi mẹ bạn ấy đang nói chuyện. Lại một cảm
giác cảm thông sâu sắc.
Mẹ bảo „ngay trong
thời điểm mẹ thấy các bạn chống lại mẹ. Các bạn
nói gì đó sau lưng mẹ, và điều đó làm mẹ khó chịu,
nó làm mẹ thấy bị tổn thương. Nhưng tình yêu là tự
nguyện, mẹ không có quyền gì bắt các bạn phải tử tế
với mẹ cả. Câu chuyện đến đây kết thúc“.
Cả hai bạn mỗi người
đi một chỗ, mở Handy ầm ỹ.
Tí yêu Tủm, và bị
ảnh hưởng của Tủm rất nhiều. Khi biết chị có điều
gì không hài lòng với bố mẹ, Tí cũng giương vây giương
cánh, chứng tỏ đứng về phía Tủm. Có điều Tí nhiều
khi làm quá.
Lần sau thì mẹ nên
làm gì? Không nên căng thẳng với Tủm hôm qua vì chuyện
của Tí? Để Tủm nói cho hết ý của Tủm? Có lẽ vậy
thì tốt hơn.
Cũng rất có thể khi
các bạn còn bé, mẹ đã chỉ tay năm ngón bắt các bạn
làm nhiều việc mà các bạn hoàn toàn không muốn làm. Sự
ấm ức vẫn còn đủ để làm các bạn phản kháng mạnh
mẽ.
Nói công bằng ra, mẹ
đã nóng vội. Nóng vội muốn Tí làm xong, trước khi mẹ
quên. Mẹ chóng quên nên somehow muốn các bạn làm xong để
khỏi phải nhớ.
Mình đã bám dằng
dằng vào cái video đàn của Tí như một con đỉa. Không
có nó thì sao nhỉ? Chả ai chết. Vì bám vào nó mà mình
đã làm rối ra vài thứ.
Tuy vậy cũng tốt, có
điều kiện để các bạn nhìn lại mình, mẹ nhìn lại
mình.
Sự lạnh lùng của
Tủm làm mẹ cảm thấy bị tổn thương.
Mẹ không thể nói mẹ
tử tế, chỉ vì vài năm gần đây mẹ đã biết điều
hơn. Nếu Tủm không phản kháng rất mạnh và công khai
mọi nơi mọi chỗ thì mẹ chắc cũng chẳng khá lên.
Còn trước đó thì từ
củ chuối là quá đúng để mô tả cách cư xử của mẹ
với các bạn mỗi khi mẹ tức giận.
Giờ đây trả nợ cái củ chuối đó thôi. Nếu không muốn cái bức xúc của các bạn nó sẽ trồi lên trong 10, 20 năm nữa. Hoặc dở hơn là nó lại truyền tiếp xuống chồng/vợ con.
Cái lạnh lùng của Tủm đến đúng thời điểm này vẫn làm mẹ buồn sâu sắc.
Mẹ không ngại xin lỗi, Tủm. Mẹ dễ dàng để cái tôi của mình xuống để có sự yên ấm trong nhà. Nhưng có nên chờ đợi ở chị điều đó không nhỉ?