Xem các bài viết

Hoa đại tây

Bên này gọi là magnolien. Không thơm lắm, cánh hoa dài và trắng, đôi khi phớt hồng. Dáng cây rất đẹp, hơi giống nhau, nhưng nhìn kỹ mỗi cây một kiểu. Nhìn cây luôn thấy một cảm giác hàm ơn nao lòng, về sự huyền diệu của thiên nhiên.

Buổi trưa tranh thủ đi chụp hoa. Giờ mắt không còn tinh, nên chỉ khi về đưa lên máy tính mới thật sự được ngắm hoa. Còn khi đi dạo nhìn tổng quan là chính. Vậy là thiệt thòi một chút, vì một trong những cái mình có thể ngắm không chán mắt là những tia nắng chiếu qua cánh hoa mỏng mảnh. Vừa tĩnh một cách sâu sắc, vừa động một cách diệu kỳ.

Mất điện

(Viết hôm qua)
Màn hình tối, mất điện.
Hôm nay cũng về sớm. Học đến 16 giờ là thày cho về.

Thường thì mình làm thêm đến 17:30, nhưng hôm nay ngồi cả ngày trong căn phòng kín với một đống người, không có mấy không khí tươi mát, thấy muốn về.

Trời nắng đẹp, bắt đầu từ hôm nay sẽ ấm dần lên, mùa xuân sẽ hiện hữu rõ nét hơn.

Thường từ tháng 2 là đã thấy mùa xuân đâu đây, kể cả khi vẫn có tuyết.

Cây căng tràn nhựa sống, dù chưa ra lá. Nhìn kỹ chút là thấy chồi non đã chi chít cành.

Mình hay nghĩ về thế giới unmanifested và manifested, trước xuân năng lượng đã chảy ngầm rất mạnh mẽ khắp nơi, vào xuân năng lượng đó sẽ thể hiện ra ngoài, để người ta nhận biết qua màu sắc hình thái.

Cuộc sống bỗng bị xẻo đi mất bao nhiêu phần, nếu người ta chỉ vui với những thứ đã hiển hiện.

Mùa đông người ta cứ mong mong chóng chóng đến mùa xuân, vì họ thấy mùa đông lạnh lẽo buồn bã. Ba bốn chục lần mong ngóng vậy, là đời người đã vèo qua, toàn mong với ngóng.

Mình nhận biết xu hướng này của con người từ khá lâu rồi.
Khi thứ sáu thấy mình vui vì được nghỉ, thứ hai thấy mình buồn rầu vì phải đi làm.
Đời còn mấy nả nếu 5 ngày buồn, 2 ngày vui?
Kể cả hai ngày vui đó, cũng chỉ có phần nhỏ xíu vui, nếu định nghĩa được chơi được nghỉ là vui.

Rồi tới khi Tủm Tí bắt đầu đi học.
Mỗi thứ hai các bạn vất vả khổ sở, hoặc sau mỗi kỳ nghỉ các bạn cũng buồn thỉu buồn thiu.
Mẹ bảo vậy là cuộc sống của các bạn chả còn mấy ngày vui, mấy giờ vui.
Tủm có vẻ thấm nhuần chuyện này. Cậu biết niềm vui của cậu sẽ chỉ còn xíu, nếu cậu không vui ở trường học.

Định lên kể chuyện hai bạn mà lại chuyện nọ xọ chuyện kia.

Hôm qua khi mẹ viết xong, xuống nhà thấy Tí đang học tiếng Pháp.
Cậu có vẻ rất chăm chú tự giác.
Học xong cậu thu dọn chỗ học và bàn ở bếp rất sạch sẽ, trước khi đi đánh bóng bàn.
Biết là cậu muốn làm mẹ vui.

Tối Tủm đi nhảy về không thấy có vẻ căng thẳng,
mới đầu chưa thật tự nhiên với mẹ,
nhưng sau đó thì ok, chắc chị cũng nhận thấy mẹ không còn chút mảy may trách móc chị.
Hôm nay thì hoàn toàn bình thường, như hai hôm trước không có bức xúc.

Có lẽ hai bạn có thay đổi suy nghĩ sau 5 phút nói chuyện hôm qua của mẹ.
Có lẽ các bạn hiểu chống đối kiểu kết bè kết cánh không đem lại cái gì hay ho cả.
Bản thân chuyện kết bè kết cánh cũng không hay ho, đó là kiểu làm tiểu nhân.

Sống nên có một chút quân tử, chân thành.
Nói thẳng, không nói sau lưng, và hành động đường hoàng.
Đấy là cách tôn trọng thiết thực nhất, tôn trọng mình và tôn trọng người khác.

Tí vẫn không đánh đàn.
Mẹ thấy ok.
Có lẽ hai chị em đã thỏa thuận không thỏa hiệp,
Tí đã đúng khi giữ lời hứa với chị,
Hai chị em cũng nên đồng lòng trong hành động.
Người ta vẫn có thể có ý kiến khác, phản đối, mà không bậm bịch nổi loạn,

Vẫn chưa có điện.
18:30, trời tối thui.

Chị nổi loạn

Hôm nay học cả ngày, về khá sớm.

Bước vào nhà, cảm thấy một sự chống đối từ phía hai bạn. Các bạn nói chuyện gì đó sau lưng mẹ. Phản ứng đầu tiên là muốn trả thù. Bằng cách mắng? Phạt? Lạnh lùng?…

Trong thâm tâm biết tất cả chắc chắn đều không đem lại cái gì hay ho cả.

Mình gọi hai bạn ra, bảo ngồi nói chuyện 5 phút, và nói đúng trong 5 phút. Tủm nhìn đồng hồ một cách rất khiêu khích. Tủm làm mẹ nhớ đến một người bạn của Tủm, và mẹ thấy thông cảm với người mẹ của bạn ấy một cách trọn vẹn. Không có người mẹ nào cảm thấy thoải mái khi cảm thấy một sự thù địch đến từ những đứa con của mình.

Chuyện bắt đầu từ hôm qua, khi mẹ yêu cầu Tí đánh đàn lại để thu âm.

Mẹ thấy thích nghe những lúc Tí đánh ở nhà, cho dù lỗi này lỗi kia, nhưng nó mạnh dạn rõ ràng, rất có hồn. Đi đánh ở nơi khác Tí rón rén, nghe rời rạc thiếu sức sống, mất đi nhiều phần authentic.

Bài tập đằng đẵng mấy tháng, giờ vẫn còn nhớ. Chỉ cần 1,2 tuần sau nữa sẽ lại quên, nên mẹ muốn Tí làm ngay.

Hai chị em chống đối, Tí kiểu nhây nhưa đùn lại hôm sau, chị thì phản đối kịch liệt.
Tí bảo Tí không muốn làm trong hôm nay. Cậu vốn lười, phản ứng của Tí có thể hiểu được.
Chị Tủm bênh Tí, với luận cứ rằng không ai có quyền bắt người khác làm gì chỉ để mình vui.
Bố mẹ phê phán Tủm, yêu cầu chị không can thiệp, nếu không định nói vào.

Tủm nổi loạn.

Sáng nay Tủm vẫn giữ thái độ bất cần. Mẹ làm hòa với hai chị em, nhưng Tủm có vẻ muốn tiếp tục nổi loạn, chứng tỏ mình đúng.

Lúc nãy mẹ bảo, gần nguyên văn
„mẹ cảm thấy hai chị em có gì đó chống lại mẹ. Nhưng mẹ vẫn muốn nói một lần cho hai bạn hiểu ý mẹ. Hai chị em rất khác nhau, mỗi người có mặt mạnh riêng. Tủm thông minh, tốt về logic, về tổ chức. Tí tính tốt bụng hồn nhiên, thích làm người khác vui. Chính tính đấy của Tí sẽ làm Tí thành công về sau, chứ về mặt Logic Tí chưa chắc bằng Tủm. Vậy hai bạn cố giữ mặt mạnh của mình trong cuộc sống, đừng bắt chước nhau. Tí vì quý cô giáo mà đi đánh đàn, vì quý Peter hay Micha mà chiều các em, và có thể vì muốn mẹ vui mà sẽ đánh đàn. Vậy thì cứ làm, đừng bắt chước chị Tủm nổi loạn.“

Hai chị em đưa mắt nhìn nhau cười. Cử chỉ này lại làm mình nhớ lại cô bạn của Tủm, cũng kiểu nhìn người khác cười khiêu khích trong khi mẹ bạn ấy đang nói chuyện. Lại một cảm giác cảm thông sâu sắc.

Mẹ bảo „ngay trong thời điểm mẹ thấy các bạn chống lại mẹ. Các bạn nói gì đó sau lưng mẹ, và điều đó làm mẹ khó chịu, nó làm mẹ thấy bị tổn thương. Nhưng tình yêu là tự nguyện, mẹ không có quyền gì bắt các bạn phải tử tế với mẹ cả. Câu chuyện đến đây kết thúc“.

Cả hai bạn mỗi người đi một chỗ, mở Handy ầm ỹ.

Tí yêu Tủm, và bị ảnh hưởng của Tủm rất nhiều. Khi biết chị có điều gì không hài lòng với bố mẹ, Tí cũng giương vây giương cánh, chứng tỏ đứng về phía Tủm. Có điều Tí nhiều khi làm quá.

Lần sau thì mẹ nên làm gì? Không nên căng thẳng với Tủm hôm qua vì chuyện của Tí? Để Tủm nói cho hết ý của Tủm? Có lẽ vậy thì tốt hơn.

Cũng rất có thể khi các bạn còn bé, mẹ đã chỉ tay năm ngón bắt các bạn làm nhiều việc mà các bạn hoàn toàn không muốn làm. Sự ấm ức vẫn còn đủ để làm các bạn phản kháng mạnh mẽ.

Nói công bằng ra, mẹ đã nóng vội. Nóng vội muốn Tí làm xong, trước khi mẹ quên. Mẹ chóng quên nên somehow muốn các bạn làm xong để khỏi phải nhớ.

Mình đã bám dằng dằng vào cái video đàn của Tí như một con đỉa. Không có nó thì sao nhỉ? Chả ai chết. Vì bám vào nó mà mình đã làm rối ra vài thứ.

Tuy vậy cũng tốt, có điều kiện để các bạn nhìn lại mình, mẹ nhìn lại mình.

Sự lạnh lùng của Tủm làm mẹ cảm thấy bị tổn thương.

Mẹ không thể nói mẹ tử tế, chỉ vì vài năm gần đây mẹ đã biết điều hơn. Nếu Tủm không phản kháng rất mạnh và công khai mọi nơi mọi chỗ thì mẹ chắc cũng chẳng khá lên.

Còn trước đó thì từ củ chuối là quá đúng để mô tả cách cư xử của mẹ với các bạn mỗi khi mẹ tức giận.

Giờ đây trả nợ cái củ chuối đó thôi. Nếu không muốn cái bức xúc của các bạn nó sẽ trồi lên trong 10, 20 năm nữa. Hoặc dở hơn là nó lại truyền tiếp xuống chồng/vợ con.

Cái lạnh lùng của Tủm đến đúng thời điểm này vẫn làm mẹ buồn sâu sắc.
Mẹ không ngại xin lỗi, Tủm. Mẹ dễ dàng để cái tôi của mình xuống để có sự yên ấm trong nhà. Nhưng có nên chờ đợi ở chị điều đó không nhỉ?

Chủ nhật

Hàng năm thường có một buổi hausmusik được tổ chức bởi nhà đàn Hirsch. Những năm trước tổ chức chỗ khác, nhỏ hơn. Năm nay chuyển sang chỗ mới, sáng sủa và có nhiều chỗ, rộng rãi sáng sủa. Hai bố con đang xem đàn. Anh Tí ra kết luận là đàn ở nhà tốt.
Cô giáo của Tí rất chịu khó gửi các bạn cô dậy đến đây biểu diễn. Học sinh của cô thường cũng được chọn lọc và đem lại cho khán giả nhiểu bài hay. Cô đang giúp Tí làm quen với đàn mới. Các bạn của cô đánh đều hay, nhất là bạn gái đánh ngay sau Tí. Tiếng đàn chững chạc tĩnh tại. Tí đánh cũng nhuần nhuyền, nhưng không hay bằng ở nhà. Cậu bảo đàn lạ quá, các phím quá nhẹ, thành ra khi đánh nhẹ thấy bị hẫng.
Sau buổi đánh đàn cả nhà ra Ostpark chơi và ăn chiều. Nắng rất đẹp, đông.
Tí đang xem kết quả của các anh đi đánh thi. Các anh đang thắng. Bố bảo Tí viết một câu khen các anh đi. Lúc Tí đánh có kết quả các anh rất chịu khó động viên Tí. Cậu còn nhiều cái phải học lắm.
Cậu luôn lợi dụng cơ hội chứng tỏ cậu cao hơn bố. Công viên này trước đây bố mẹ rất hay đi dạo khi mang bầu và đẻ Tủm. Có lần đứng trên cầu thấy có một đàn vịt bơi ngang qua, 7 con, nghĩ rằng có lẽ mình có con trai, heheh.
Rất sến sẩm heheh, đúng từ đang thông dụng. Bạn bố lãng mạn hơn mình, mỗi lần bạn ấy lãng mạn mình cứ phì cười. Lắm lúc thấy thương thương khi vớ phải mình chẳng mấy lãng mạn.

Hoa hồng

Vừa chọn ảnh post sinh nhật bạn xong, mới nhận ra mình có biết bao nhiêu là ảnh hoa đẹp.
Để im ỉm trong máy thì cũng chỉ là pixel, 1 và 0. Đem ra cho mọi người chiêm ngưỡng, lại trở thành cái gì đó khác 1,0.

Đích thị là có vẩy tí nước lên cánh hoa?
Nắng… Nắng và hoa, Nắng làm hoa đẹp lên, hoa làm nắng đẹp lên. Win Win…