Hôm qua có hai từ làm mình suy nghĩ trên FB : nghiện và chán.
Cả hai tính chất này đều là đặc tính chung của con người trên hành tinh, một khi họ chưa đạt tới độ fulfillment nào đó của tâm hồn.
Sự viên mãn này không bao giờ đạt tới từ bên ngoài.
Sự viên mãn này chỉ đạt tới khi bạn luôn connected với nguồn – your inner core.
Khi ta không thông lưu với cái nguồn đó, ta luôn cảm thấy chống chếnh thiếu thốn.
Quan sát một đứa trẻ con là thấy.
Trong vòng tay mẹ nó rất an nhiên, fulfilled.
Ra khỏi vòng tay đó nó nhớn nhác, chống chếnh, thiếu tự tin.
Để bù đắp vào sự thiếu hụt đó, người ta bươn bải đi tìm cái thay thế.
Nên mới sinh ra từ nghiện và chán.
Vậy nên khỏi tò mò phân biệt bạn nghiện cái gì, chán cái gì.
Mà nhìn vào tận gốc – bạn cảm thấy viên mãn đến đâu, thiếu hụt đến đâu.
Nếu bạn có một gia đình yên ấm, được hưởng trọn tình yêu của bố mẹ khi bạn còn bé,
Bạn không bị sự kiện nặng nề gì trong quá khứ,
bạn không phải lưu vong trong một môi trường xa lạ, khác hẳn nơi bạn sinh ra và lớn lên,
rất có thể bạn là người rất balanced.
Bạn cứ việc tằng tằng mà sống, rồi tằng tằng già đi.
Mọi thứ bạn làm nói chung đều ok, vì bạn đã, đang và sẽ connected với cái core của bạn, một cách chắc chắn, dù bạn không ý thức được nó.
Hoặc nếu bạn là người ít nhiều giác ngộ, bạn biết bồi đắp, giữ gìn mối liên hệ thâm sâu với tâm hồn của bạn, bạn cũng sẽ đến gần với sự viên mãn này.
Số người rơi vào hai trường hợp trên không nhiều, chiếm vài phần trăm là cùng. Chúng ta nói chung ở chín mấy phần trăm kia, tức luôn thiếu thốn.
Không biết có ai đồng ý với mình ở điểm này không nhỉ.
Mình thì mình chấp nhận – mình có thiếu thốn, nên nghiện và chán chắc chắn là có mặt, lúc ít lúc nhiều.
Với mình chấp nhận luôn là bước thứ nhất. Như bước mở đường.
Bước thứ hai – đi tìm cách giải quyết, nếu không thích nghiện hay chán.
Mỗi người cần tìm cho mình một con đường.
Các con đường rất khác nhau, đường của người này chỉ có thể là reference cho người khác, chứ không thể áp dụng cho người khác.
Cách giải quyết của Eckhart Tolle rất hợp với mình. Nó cụ thể, có hệ thống, nó đơn giản và dung dị.
Bắt đầu từ đây ai không thích lý luận hay ET có thể dừng lại. Vì nó khá là lòng thòng.
Toàn bộ teaching của ET chỉ là bồi đắp phần being trong cuộc sống hàng ngày.
Chúng ta luôn giao động giữa hai trạng thái – being và doing.
Con người hiện đại đề cao quá nhiều doing, làm cái này, làm cái kia, đạt cái này, đạt cái kia, suy nghĩ này, suy nghĩ kia.
Phần being vì thế càng ngày càng hẹp lại.
Một ví dụ nhỏ để minh họa doing và being: khi bạn thấy một bông hoa đẹp.
Phần being hiện diện khi bạn tặng cho bông hoa đó sự chú ý toàn bộ, hòa tan (merge) bản thân bạn một cách trọn vẹn với vẻ đẹp của nó, sự tươi tắn của nó, mùi hương của nó, sự lay động của nó trong gió.
Phần doing sẽ ngay lập tức thay thế khi : Bạn nghĩ về bông hoa, bạn nghĩ nó đẹp, bạn nghĩ phải chụp nó, bạn nghĩ phải viết về nó… Bất cứ một ý nghĩ nào khởi lên là đã thuộc về doing.
Make sense ? Bạn thấy phần being của bạn được bao nhiều phần trăm?
Với FB cũng vậy.
Bạn đọc một stt, bạn nhìn một bức ảnh. Bạn cảm được bao nhiêu trong đó? Compassion? Sự thơ thới?
Bạn nghĩ bao nhiêu trong đó? Cái nghĩ của bạn giúp ích cho being hay làm cho being càng hẹp lại?
Sau này sau một thời gian loay hoay với FB, mình nhận diện mình rõ hơn, chấp nhận mình hơn,
Và mình có một trick khá đơn giản, khi đọc các stt về con cái, mình nghĩ về con cái của mình, lập tức hiện diện compassion.
Nhìn ảnh cá nhân của bạn bè post, mình nghĩ về cảm giác của mình khi chọn ảnh của bản thân để post lên, lập tức hiện diện compassion.
Nhìn ảnh phong cảnh, hoa lá, nhớ lại cảm giác thoáng đãng mình đã từng có khi chơi ngoài thiên nhiên hay khi ngắm cây ngắm hoa, lập tức hiện diện compassion.
Compassion là một cảm giác rất rộng rãi, nó gần với being.
Đó là cảm xúc nuôi dưỡng được. Lúc đầu có thể hơi cưỡng bức, với thời gian nó trở nên tự nhiên, automatic.
Khi ý nghĩ nổi lên, sẽ có phân biệt tôi và bạn.
Khi đã có phân biệt, luôn có đúng và sai. Có nghi ngờ và phán xét.
Thường (40% thời gian? 60% ? 90% ?) người ta luôn cho là mình đúng, mình tốt. Khác sự thật vài km, nhể.
Cái phân biệt này, nó chả đem lại cảm giác thơ thới gì, ngoài một cảm giác đắc thắng – tôi khôn hơn, tốt hơn, thông minh hơn, biết điều hơn bạn.
Cảm giác đó nổi lên, làm mình sướng chút, rồi nó được thay thế ngay bởi một cảm giác đối ngược, ít nhất là với mình, mình cảm thấy bớt yêu mình đi.
Cứ tưởng tượng xem, mỗi lúc mình viết với cái tâm phân biệt phê phán, mình khoái chí được tí, rồi mình lại bớt yêu mình đi tí.
Giống hệt kiểu ăn quá đà. Lúc ăn sướng mồm tí, ăn xong lại áy náy giận mình.
Túm lại là có gì liên quan đến nghiện và chán không nhỉ?
Mà mình ấy mà, luôn viết thì như voi mà làm thì như chuột.
Tiếng Việt là gì nhỉ “Nói thì như … mà làm thì như mèo mửa”. Quên béng mất cái vế đầu, ah rồng bay!!!