Xem các bài viết

Kệ

Cho phép mình viết một tí.
Một cậu trong team lại nói rất to,
Và cái giọng cậu ấy làm người ta dễ bị bức xúc,
Bởi chính cậu ấy đang bức xúc,
Cậu ấy cố gắng để bên đầu dây kia hiểu điều cậu ấy muốn truyền đạt,
Điều không bao giờ là hiện thực.

Mình đã thấm nhuần quá rõ chuyện này,
Những gì bạn nói, những gì bạn viết, thường bị hiểu sai.
Con người chỉ có thể hiểu được ở mức của mỗi người.
Cả trong công việc lẫn trong cuộc sống.

Sự hiểu này khiến mình trở nên kiên nhẫn hơn,
Sẵn sàng nhắc đi nhắc lại,
Có điều sẽ viết vào đâu đó, để khi cần lại gửi đúng cái document mình đã dùng trước đây.

Hôm qua viết một bài trong FB,
Một bài rất vô thưởng vô phạt, cho FB đỡ hắt hiu.
Rồi sau một tiếng bỗng cảm thấy chán và chuyển sang chế độ ẩn.
Thấy sự có mặt của mình có một sự vô duyên nào đó,
Kiểu nói mà không có người nghe, cười mà không có người cười lại.

Mình nhận thấy mình đã rất cố gắng, tạo một môi trường thân thiện trong nhà FB của mình.
Nhưng đôi lúc vẫn thấy cứ rời rạc sao đó.

Người ra người vào âm thầm không một cử chỉ chứng tỏ mình đã có mặt.
Giống kiểu nhìn thấy một cái túi ni lông bẩn giữa đường mà người ta cứ thờ ơ đi qua, không ai thèm cúi nhặt vậy.
Cái tốt cái xấu cũng vậy,
Tốt không ủng hộ, xấu cũng cho qua, con trẻ sẽ nhìn vào cái gì để định hướng.

Mình viết những điều rất tủn mủn trong cuộc sống,
Một phần mình thấy vui với những điều tủn mủn đó,
Một phần mình muốn truyền đạt một thông điệp, nhất là cho các bạn trẻ,
Không phải những gì hào nhoáng, hưởng thụ,… mới đem lại niềm vui.
Mình muốn những người cùng tuổi, vốn là những người có tiền, thành công trong cuộc sống, cũng có động cơ đó.

Thay vì post ảnh đi chơi chỗ này, chỗ kia,
Ăn uống chỗ này, chỗ kia,
Thì hãy post những gì rất thường nhật hằng ngày, mà ai ai cũng có thể làm được.
Đọc một quyển sách, giúp đỡ chồng, vợ, chơi với con,…

Họ tất cả đều làm rất tốt, nhưng cái yên lặng, kệ nực cười này,
Khiến mình lắm lúc chả hiểu tình thân mến biến đâu sạch .

Râu mực

(Viết trên FB)
Thời gian cuối nhận ra mình đang cố gắng sử dụng những thứ mình có một cách có lý, làm mình cảm thấy hài lòng nhất. Riêng chuyện không phải vứt đi đã làm mình hài lòng không ít.

Vừa vặt mấy cái râu của 6 con mực ra ngâm cho mềm bớt. Có thể mình sẽ nấu với một vài quả dưa chuột muối. Răng giờ không tốt, nhá mực nướng không thấy khoái chí. Nấu nhừ có thể nhá được chăng?

Sáu con mực đó có mặt trong tủ lạnh chắc không dưới 3,4 năm.

Mình không nhớ nổi nó từ đâu ra.

Mối quan tâm lớn nhất của mình giờ là làm sao xử lý tất cả các đồ lưu cữu đó một cách từ từ điềm đạm, không nóng vội, không bức xúc, một cách càng tung tẩy càng tốt. Kiểu làm mà như không làm, nhưng vẫn làm không bỏ ngày nào. Sự nóng vội luôn tiềm ẩn ở đâu đó, làm mình ăn như ăn khoán, không hay ho tí nào cả.

Cần một sự điềm đạm và sáng tạo không nhỏ, heheh.

Thấy dân tình tránh FB vì các đoạn thông tin rò rỉ này kia, thấy ngồ ngộ.

Rêu

Ảnh này mà có ông thày dùi giỏi nhỉ, bảo rằng rêu này là loại rêu 1000 năm mới mọc một lần, có thể chữa đủ thứ bệnh. 
Chắc mình thành tỉ phú mất.

Rồi mình khoái chí, tung tiền vung vẩy mọi chỗ. Đi chơi mọi ngóc ngách. Ăn đủ các thứ, mặc đủ các loại, thăm đủ các nơi.
Sau mọi thứ đó không biết mình có cảm thấy thỏa mãn không nhỉ? Hy vọng là không lên quá nhiều cân vì ăn ngủ nhiều.

Rồi mình sẽ đầu tư tiền vào các công trình nào đó. Sẽ nói chuyện với đủ các loại thày dùi. Để cuối cùng nhận ra thật khó tìm được một thầy dùi vừa nói thật lại vừa hiểu biết.

Rồi mình sẽ phải phân loại bạn bè, người thân. Những người tử tế thì sẽ vẫn bên cạnh mình, mặc dù lắm lúc họ cũng chẳng hiểu tại sao mình lại giao du với hội “không tử tế”. Đó là một công việc không dễ chiu, khi phải phân loại bạn bè.

Hội không tử tế mà cần tiền chắc sẽ bao quanh mình, right? Mình sẽ thấy khó chịu, chắc là thế. Họ không xấu xa gì, họ cần tiền. Có nhiều người bị bệnh, bệnh hám tiền cũng giống hoàn toàn bệnh ham ăn, người ta không dừng được.

Rồi sao nhỉ?

Nhưng đó chỉ là đám rêu, để qua một năm trong một góc mát nó sẽ lên um tùm như thế. Nhìn kỹ từng cây rêu, thấy đẹp lắm. Chúng mọc hòa bình cạnh nhau, lớp này lớp kia hài hòa, mịn màng gọn ghẽ, như một bản nhạc.

Hết chuyện, heheh.

Đủ

Đi dạo một vòng,
Vài cây mận nụ hoa chi chít.
Mình rất thích hoa mận,
Nó gợi nhớ hoa mai, cũng nhỏ nhỏ xinh xinh trắng ngần.
Mình nhớ một cành hoa mận hồi còn độc thân,
Hái ngoài đường về, đem cắm trong lọ nước để trên bàn học kê sát cửa sổ, nhìn ra vườn phía dưới.
Mỗi hôm lại nở vài bông nhỏ nhắn.
Cả một cành hoa mong manh đẹp tuyệt diệu.
Rồi từng cánh hoa nhỏ nhắn rơi lả tả xuống bàn.
Không thối, không héo, vẫn một màu trắng tinh khôi mỏng manh.

Chỉ vài ngày, vài tuần đất trời sẽ thay đổi nhanh như đi tàu bay.
Cảm giác ngỡ ngàng, nếu ai cảm nhận được, sẽ nhanh chóng thay bằng cảm giác khác.
Chịu khó dừng chân vài chục giây, ngắm chục giây.
Đất trời có đủ, nhỉ,
Đủ cho mọi thứ, chỉ có con người là thích thiếu, thành ra thiếu mọi thứ.

Công cán

Ngồi viết một tý, rồi ra ngoài đi một vòng phơi mặt mốc.
Nắng rực rỡ. Cây ra chồi hết rồi, dù vẫn còn nhiều màu nâu. Chỉ vài hôm nữa sẽ xanh mướt khắp nơi.

Sáng nay đọc một bài, nói có 7 dấu hiệu bạn là người thành công.
Mình không suy nghĩ nhiều về chuyện mình có thành công hay không thành công,
Nhưng chắc chắn mình không liệt mình vào loại không thành công.

Một dấu hiệu là bạn làm mà không cần sự công nhận của ai.
Đoạn này mình lúc có lúc không.
Hôm nay nhận thấy mình lại có chút tị nạnh khó chịu với một bạn trong team.

Bạn ấy phải take over công việc trước đây của mình, vậy mà vẫn lơ vơ (vốn) và công việc chính vẫn đổ lên đầu mình.
Mi cần nhìn cho rõ ràng – bạn ấy không competent trong nhiều công việc.
Bạn ấy có vài tính không hay – cơ hội, nói điều không tốt sau lưng.
Đã biết rồi, sao còn phải bận tâm.
Cứ làm điều mình có thể làm, miễn là việc của cả team chạy.
Một cách khách quan ra, công việc đó mình có thể làm nhanh, gọn và rõ ràng,
Ai khác làm có thể lộn xộn và mất nhiều thời gian hơn.
Mình vẫn phải để bạn ấy làm, nếu bạn ấy có thiện ý.
Hiện tại thì chưa, bạn ấy vẫn thói quen để người khác làm, nhưng công thì vun vén cho mình.

Thực ra công của ai ? Có phải của mình không? Của cô Hà không?
Mình đúng là hồ đồ nhỉ.
Mình học công việc đó ở chỗ làm,
Mình lấy thời gian ở chỗ làm để làm công việc đó.
Mình nhận tiền vì những gì mình làm ở chỗ làm .
Vậy thì còn công cán gì ở đây?

Rõ ràng mình vẫn cần sự công nhận nào đó, rằng đó là việc TÔI làm.
Heheh. Khổ thân cái TÔI quá.