Xem các bài viết

Kiểm tra tiếng Đức

Tối hỏi Tí làm bài tiếng Đức thế nào, cậu bảo tột.
Hỏi khoảng bao nhiêu điểm, cậu bảo từ 4 trở lên (năm là điểm tồi, 6 là điểm đúp).
Bảo hôm qua Tí bày bừa kinh quá, mà mẹ không dám nói, sợ Tí quạu mẹ.
Cậu cười khinh khích khoái chí, mẹ sợ Tí à? Mẹ sợ Tí mắng mẹ à?
Sợ chứ, mà lần sau con cố gắng bình thường, tử tế với mọi người chút, ok? Tách ra khỏi cái stress của con một chút, nó sẽ đỡ hơn.

Cậu ầm ừ, không biết có nghe không. Mình không biết liệu hồi trẻ nếu có ai dậy mình những điều này, thì mình có làm được không.

Từ khi các bạn còn bé, mình đã hướng dẫn các bạn một số thứ, một cách rất bản năng. Sau này đọc thấy người ta cũng khuyên như vậy. Chẳng hạn nếu Tủm sợ cái gì đó, mẹ hỏi cục sợ của Tủm nằm ở đâu. Tủm bảo ở bụng, mẹ hỏi màu gì, Tủm bào màu đen, mẹ hỏi nó ở đâu rồi, đi chỗ khác hay có màu khác rồi. Tủm bảo nó chuyển xuống chân rồi, và ra khỏi người Tủm rồi.

Nghe thì biết vậy chứ không biết các bạn có thật sự thấy vậy không. Dù sao thì có vẻ rất có ích.

Tí thì rất nhanh, hỏi cục lo nằm ở đâu, thế là cậu tự mô tả vài chỗ, rồi ngủ hoặc chuyển sang chuyện khác ngay.

Hôm qua anh đã rất panic, hùng hục đọc, hùng hục lẩm bẩm như ông sư tụng kinh. Chưa bao giờ thấy anh ấy lo lắng đến vậy. Tối khuya rồi vẫn bịt tai học, mẹ thấy thương nhưng không dám hó hé nói câu gì. Chỉ sáng nay bảo hơn nửa bạn trong lớp Tí đang lo giống hệt Tí đấy, con không phải người duy nhất đâu, nên lên bục nói cứ bình thường, nói sai cũng ok, quên cũng được, chậm chậm hài hước khéo lại vui.

Rồi nhân một cái gì đó bỗng cậu nói về ý nghĩa của cuộc sống. Cậu bảo Tí nghĩ suốt mà không nghĩ ra, ý nghĩa của cuộc sống là gì. Người ta sinh ra, cố gắng có đủ mọi thứ, rồi chết. Cuộc sống cuối cùng chả có ý nghĩa gì cả.

Heheh, đây là điều mẹ không ngạc nhiên, mẹ có cảm giác cậu có xu hướng tâm linh. Nói vài câu với cậu về cái mẹ nghĩ, không có ý định giải thích nhiều, vì có giải thích cũng không được. Đây là lĩnh vực không lời, thuộc về cảm nhận. Người chưa từng ăn xoài thì có mô tả mấy cũng không thể thay thế được việc anh ta nếm nó trực tiếp. Mà mẹ cũng đã được nếm xoài đâu mà mô tả xoài thế nào cho cậu. Vậy nên cậu cứ việc hỏi, cứ việc tìm câu trả lời.

Mẹ chỉ muốn tránh cho cậu một số ngả rẽ bất lợi cho cậu. Có đôi người vì thấy cuộc sống vô nghĩa quá mà mất niềm tin hủy hoại cả cuộc sống của mình. Chỉ cần có niềm tin, thì mọi sự lên xuống trong cuộc sống đều có ý nghĩa, đều sẽ có thể biến thành trái ngọt sau này.

Hai chị em giờ lại tung tẩy. Cứ sau những lần kiểm tra thế này, mới thấy cái tung tẩy thơ thới thật là dễ chịu.

VN

Buổi trưa đứng nhá vài cọng rau,
Nhìn qua cửa sổ ra cảnh vật bên ngoài.
Tuyết vẫn đọng lại từng đống hai bên đường.
Cây khẳng khiu một màu xám.
Gió lặng.

Vẫn phảng phất không khí giao thời.
Nếu có vài bác đi xe đạp chở mấy cây đào giữa đường, chắc mình cũng không ngạc nhiên.
Mấy năm cuối được về tết, mình giảm hẳn cảm giác nhớ nhà nhớ tết.
Nếu lâu lâu không về, chắc sẽ lại nhớ.
Nhớ cảm giác của hồi xưa, chứ tết bây giờ không còn gây ấn tượng đặc biệt nữa.
Thỉnh thoảng đọc bài của một bạn trên FB về mùa đông, về tết, thấy đúng cảm giác của người đi xa.

So với bạn chồng, mình gắn bó với VN nhiều hơn.
Từ hồi trẻ đã không muốn ra khỏi VN.
Đã từng ngồi thu lu trong góc nhà enjoy cảm giác mình ở trong nó, trong không khí VN, không gian VN.
Không cần gì đặc biệt hơn.

Giờ đây mình enjoy cuộc sống bên này, nhưng vẫn biết một phần của mình vẫn sẽ khắc khoải,
nếu mình không về thăm VN được nhiều như mình mong mỏi.

Không có đào

Đang chuẩn bị slides để trình bày trong buổi họp lúc hai giờ, thấy cậu Architect đầu bù tóc rối ra nhăn nhó, mày có thể chuyển buổi họp sang tuần khác không?
Đầu tao giờ đang ù lên vì vài chuyện, sẽ không tập trung được.
Heheh, giờ thì cậu ấy đang tranh luận ầm ỹ với ai đó qua phone, giọng nóng nẩy.
Tốt thôi, mình sẽ viết một chút trước khi bắt đầu việc khác.

Tối hôm qua đã khá muộn, gần mười rưỡi, chị vẫn lê la phòng bố mẹ.
Có lẽ chị hơi áy náy vì hôm trước chị đã hơi to tiếng với bố mẹ.
Mẹ biết chị đang trong tình trạng lo lắng và đôi chút hoảng loạn vì bài kiểm tra hóa hôm sau, nên không lấy làm điều.

Câu chuyện lúc đầu lam man không đầu không đuôi, nhưng vẫn đến được điểm đó.
Tại mẹ đi ngay vào vấn đề. Mẹ bao giờ cũng đi thẳng đến vấn đề, người trong nhà đã quá quen và nhanh chóng nhập cuộc.
Chị nghĩ rằng bố mẹ, nhất là bố, vẫn không willing thả chị ra.
Mẹ bảo chị đang phát triển rất nhanh, thay đổi hàng ngày, chị phải để bố mẹ có thời gian để thay đổi suy nghĩ của mình.
Bố mẹ không thể biết cái gì đang diễn ra trong đầu chị, trong suy nghĩ của chị, trong tình cảm của chị.
Chị đang làm rất đúng – nói ra để bố mẹ hiểu.
Có duy nhất một điều mẹ thấy chị cần làm tốt hơn – nói bình tĩnh rõ ràng, bớt emotion đi.
Và không được chờ đợi bố mẹ sẽ chấp nhận ngay.

Chị bảo ra ngoài chị rất cool, chị không còn quan tâm nhiều người khác nghĩ gì, cảm gì về chị.
Nhưng cảm xúc của bố mẹ lại rất quan trọng với chị, chị không muốn bố mẹ buồn hay thất vọng.
Có gì đó quen quen trong những lời này, heheh.

Mẹ phân tích với chị, có hai aspects trong chuyện này.
Một là cần duy trì communication với bố mẹ, một cách khách quan, để hai bên hiểu nhau.
Hiểu rồi sẽ dẫn đến tin tưởng, trust.
Hai là cần để ý quan sát emotion của bản thân, release những cảm xúc bị tích tụ từ bé.
Không để những cảm xúc đó làm nhiễu suy nghĩ của mình về hiện tại.

Khi chị còn bé, mẹ đã nhiều lúc rất củ chuối với chị, các bạn thân của chị đã có lúc vài lúc củ chuối với chị.
Chị đã có những vết thương nào đó trong tâm hồn, chị cần biết tự chữa nó.
Mẹ cũng vậy, cũng vẫn đang tự chữa những vết thương của mình.
Chúng ta, nhất là những người gần nhau, làm tổn thương nhau nhiều, một cách vô tình, một cách vô minh.
Chấp nhận, không phán xét, và tập trung năng lượng tự chữa lành.

Hôm nay nhân dịp nghe cậu Architect gào thét qua điện thoại,
Mình nhận ra, có lẽ đây là cơ hội tốt để cả team nhận ra tầm quan trọng của sự trao đổi.
Trau dồi thêm cách trao đổi, vốn là cái họ đã làm tốt hơn dân Việt nói chung nhiều.
Sao cho thông tin lan tỏa đúng, nhanh.
Muốn vậy mỗi người cần hiểu rõ lĩnh vực của mình,
Open, mở tai với lĩnh vực của người khác,
Không chờ đợi người khác phải hiểu lĩnh vực của mình,
Họ hiểu đến đâu, tốt đến đó, không thì vẫn cứ phải bình tĩnh mà giải thích.

P.S. Viết hôm qua chưa xong, hôm nay viết tiếp
Chứ thực ra mình muốn viết về thời tiết.
Đẹp, lạnh, hơi mù mù sương, gợi nhớ đến tết.
Không có đào mà vẫn có cảm giác mênh mang của những ngày giáp tết.
Một chú chim đậu im phăng phắc trên đỉnh cành cây,
Lại nhớ ảnh bạn chồng đăng trên FB.
Đúng là khi hiểu toàn cảnh, người ta có cách nghĩ khác.
Nhìn chim thường mình lại cảm nhận cái tĩnh mêng mang của nó.
Chim chỉ cảm nhận trực tiếp, nó không lo lắng ân hận,
Nó không có quá khứ tương lai.

Thứ hai 21.01

Chị kiểm tra xong môn hóa, em kiểm tra xong môn toán.
Hai hôm nữa Tí có kiểm tra tiếng Đức.
Cậu sẽ còn hơi căng thẳng đến lúc đó.

Hôm qua chị có vẻ ức chế và lo lắng về bài kiểm tra, nước mắt vòng quanh nói chuyện với bố mẹ. Chị vẫn bị chuyện nọ xọ chuyện kia, kiểu tinh thần không ổn định thì nhìn gì cũng ra một màu xám ngoét. Hôm nay kiểm tra xong rồi lại tươi như hoa cứt lợn.

Từ nay cho đến tháng 6 năm sau chị sẽ có khá nhiều bài kiểm tra. Ở lớp các bạn bị áp lực khá nhiều, chị cũng bị lây theo, nên bố mẹ cứ phải phanh lại. Mà chị chỉ được mỗi cái lo, bài vở vẫn đến sát nút mới sờ đến, các trò chơi bời nhảy nhót vẫn đủ không bỏ buổi nào.

Tí giờ tự lo lắng chuyện học hành, bố mẹ không phải giục cậu một câu nào. Có chăng thì chỉ nhắc ngủ sớm lấy sức. Hôm nay mẹ về lúc cậu đang ngủ. Cậu mắt nhắm mắt mở hỏi mẹ, Tí ngủ nhiều thế có sao không. Mẹ bảo không sao, đang tuổi lớn thế là bình thường. Cơ thể con đang phải lo nhiều chuyện, buồn ngủ cứ ngủ thôi. Thế Tí thấy tay hay chân Tí có dài ra không?

Không, đầu Tí dài ra….

Hahah, quên chưa kể với bố. Anh lại nghĩ đầu anh dài ra mới chết tôi.
Chắc anh thích thông minh hơn.
Thật, mẹ vẫn luôn lăn tăn anh có thông minh không.
Mà trước đây thì còn lo anh không thông minh, chứ giờ mẹ thấy anh cứ lơ ngơ như thế lại đâm hay, nhẩn nha không bon chen, thích gì làm nấy, cái gì đến thì đến.
Đời này, khôn ranh không lại với trời.

Tạm thế,

Lúc nãy có lướt qua một câu của ET, use whatever challenge comes into your life as a kind of fuel for the flame of consciousness – coi mọi thử thách trong cuộc sống của bạn như chất liệu thổi bùng sự tỉnh thức trong bạn.

Câu này hợp với mình bây giờ. Ngoài vùng comfortzone, khó tránh khỏi stress, căng thẳng, … sẽ đủ mọi cung bậc cảm xúc, tha hồ mà phải tỉnh thức.

À, vùng xương sống của mình giờ đang có vấn đề. Cả người thì vốn đã có vấn đề thời gian gần đây rồi, nhưng giờ là mấy đốt sống từ giữa lưng lên tới cổ.

Giờ mình nhìn các vấn đề sức khỏe khá thoải mái. Với công việc hiện tại khó mà đòi hỏi một cơ thể không đau đớn chỗ nào. Tuy vậy mình tin cơ thể có thể trở lại dẻo dai hơn, nếu có nhiều thời gian và không gian cho nó.

Nóng ruột

Mình bắt đầu nổi giận thật sự với trò quay con người như quay con cừu của thế giới điên khùng này.
Mình đã để hệ thống đó manipulate mình thời gian quá dài.
Mình cho phép chúng làm mình bị stress, rồi truyền cái stress đó sang người cạnh mình, xung quanh mình.

Và bây giờ thì stop.
Không bực mình nữa, mỗi khi có sự thay đổi đòi hỏi từ phía ngoài.
Lằng nhằng đến mấy thì cũng cứ tằng tằng, ai cũng bị lằng nhằng.
Mất nhiều thời gian thì cũng cứ tằng tằng tuần tự mà làm.
Nhìn cho rõ cái gì quan trọng hơn.
Làm việc trong stress mọi thứ thường không chạy, dù có tập trung đến mấy.
Và mọi thứ bị ảnh hưởng – tinh thần, sức khỏe, không gian xung quanh.
Mỗi khi có cơ hội tiếp xúc với bất kỳ ai, để ý giúp họ bình tĩnh lại. Họ cũng là nạn nhân không kém gì mình.

Cả thế giới này đang lồng lộn, đều là nạn nhân.
Calm them down… my ego is one of them.

Sáng nay mình đã làm tốt vài điều. Để ý giữ tâm nhẹ nhàng qua ngày.
Nói chuyện rất bình thản với T. về vấn đề của bạn ấy.
Nói chuyện nhẹ nhàng với J. về vấn đề cũng của bạn ấy.
Và giờ nhẹ nhàng viết cho chính mình về vấn đề cũng của bạn ấy.

Nóng ruột – đặc tính nổi trội của mình trong thời gian này.
Quá đề cao thời gian. Để mình bị lôi vào vấn đề của thời gian.
Càng đề cao mình sẽ càng có vấn đề với nó.
Thời gian là phần không thể tách rời của ego.
Có thời gian ego mới có thể tồn tại.

Nếu ta tập trung vào now, mọi thứ sẽ tự động tuôn chảy đâu vào đấy.