Xem các bài viết

Nóng nảy

Ngồi làm việc nghe cậu sếp nói chuyện với team khác, giọng hơi nóng nảy, bỗng nghĩ về thời gian trước đây của mình.

Sẽ luôn có những thời gian như vậy, và nếu có sự chuẩn bị tinh thần rõ ràng, người ta tránh được nhiều sự khó chịu.

Mình nhận ra, con người luôn nằm ở những mức tiến hóa rất khác nhau,
Về mặt cuộc sống lẫn về mặt tư tưởng,
Nghĩa vụ (và quyền tự thân) của mỗi người là tự tiến lên một cách bền bỉ và vững vàng,
Trong quá trình này, họ nương vào những người, những nguồn tiến hóa hơn họ, để tự gạn lọc mình.

Đồng thời, song song với đó, họ còn có nghĩa vụ giúp những người xung quanh cùng tiến lên qua tương tác với họ.

Vậy trong từng thời điểm, giữ tinh thần thật mở, sẽ đạt hiệu quả cao nhất.
Khi được tiếp xúc với người trong lành hơn mình, để tinh thần hoàn toàn mở, học hỏi, quan sát, nương vào họ mà gạn lọc bản thân.
Đó là một cơ hội cuộc sống đem đến.
Nguồn đó nhiều khi là người bình thường, trẻ con, thiên nhiên, con vật.

Khi tiếp xúc với một cá nhân nào đó có trường năng lượng đặc hơn, nó dễ làm mình nóng nảy.
Lúc đó cũng phải để ý để tinh thần mở hoàn toàn. Càng mở càng transparent, mọi thứ càng dễ loãng ra, trôi chảy hơn.
Mà làm mình đỡ bức xúc.

Vừa nhận thấy mình đã reply một thư một cách nóng nảy.
Mình đã rất không hài lòng với cách làm việc cứ đoán đoán như vậy,
Và lại đoán thiếu sự suy nghĩ.
Sự đoán này làm người khác mất nhiều thời gian.

Thư qua thư lại,
Hóa ra mình sai, mình đã không nhìn kỹ phần prerequisites.
Tuy vậy, giải pháp mà họ đưa ra không có ích cho mình hiện tại.
Cái làm mình nóng nảy tiếp là họ lại đòi này đòi kia từ phía mình,
Những việc lại làm mình và hội IT mất nhiều thời gian,
Để cuối cùng chẳng đem lại cái gì.

Suy đi nghĩ lại, cuộc sống nó là như vậy.
Nó trôi đi một cách rất có lý, theo trật tự của nó, theo timing của nó, hòa hợp vạn vật rộng lớn khắp cùng.
Còn ta thì luôn chờ đợi một cái gì đó ta vẽ lên trong đầu, với cái trí hết sức hạn hẹp và luôn nhiều ảo tưởng,
Và khi nó không xảy ra như ta muốn,
Thì ta nóng nảy.
Mà thậm chí nó có xảy ra như ta muốn, nhiều khi ta cũng mụ mị không nhìn ra.
Chả phải nhiều khi, mà luôn luôn.
Rất là mụ mị !

Nóng ruột

Có một sự nóng ruột nào đó trong người mình.
Nó bắt đầu từ phía giữa lưng, điểm mình hay mỏi khi ngồi thiền (gọi là ngồi yên thì đúng hơn)
Mỗi người luôn có một vài điểm nào đó trong cơ thể,  chúng sẽ bị căng đầu tiên khi chúng ta quá tập trung.
Người ở lưng, người ở cổ, người ở vai, người ở thắt lưng.
Trải qua cả chục năm, vài chục năm, vùng đó sẽ đau và bị thoái hóa ít nhiều.

Là một điều hay nếu ngay từ trẻ người ta đã biết ngồi yên lặng lắng nghe điều chỉnh cơ thể của họ.
Về một mặt nào đó, cơ thể là temple của mỗi linh hồn,
Khi còn trẻ người ta không biết đánh giá nó, bảo vệ nó, hàm ơn nó.
Chỉ đến khi nó mỏi mệt, bắt đầu kêu to lên, người ta mới để ý tới nó.

Nhưng mình đang định nói đến sự nóng ruột.
Sự nóng ruột của mình đã có tiến bộ, không còn là sự nóng ruột về tinh thần nữa, mà thiên về cơ thể.
Tức mình nhận biết được nó từ khi nó chưa trở thành một cảm xúc nóng ruột trong đầu.

Mình luôn nhận thấy có sự tương ứng giữa thế giới bên ngoài hàng ngày, và thế giới bên trong.
Bên ngoài, mình đang để ý từng ngày thu dọn xử lý đống đồ lưu cữu.
Vứt đi là dễ nhất, rõ rồi. Về mặt tiền nong chắc chỉ  vài chục Euro là cùng. Nhưng xử lý sao để đem lại một lợi ích nào đó về mặt tinh thần, mới là điều đáng quan tâm.
Vừa đáng quan tâm, vừa đáng đánh giá.

Trong quá trình này, mình chú tâm nhất sự thong dong, không nóng vội.
Loại sự nóng vội muốn xử lý cho nhanh, cả quá trình đem lại một niềm vui không nhỏ.
Vui khi nhớ lại những gì có liên quan mà mình đã trải nghiệm,
Còn vui vì một cái gì đó rất khó tả, nó thơ thới từ bên trong, chắc hơi giông giống trạng thái thanh lọc cơ thể.

Mọi thứ gently, khó nhận thấy.
Chính cứ chục cái gently đó, đem lại một cái gì đó hiện hữu rõ ràng hơn.

Hôm qua đem hộp oliu mang từ Úc về ra ăn.
Một sự ngạc nhiên rất vui khi thấy chúng đã được bỏ hạt và ngâm trong dầu dừa.
Cảm nhận lại rất rõ nét ngày hái quả, nắng đẹp, cả nhà thơ thới, lũ trẻ con nô đùa vui vẻ hì hục trẩy quả.
Cảm nhận lúc bác Diệu ngâm quả, lúc mình nhặt quả cho vào hộp đem về Đức.
Lạ làm sao là quên béng lúc mình bỏ hạt. Có lẽ lúc đó tâm hồn treo ngược ở đâu mất, tiếc.

Mận dại

Đẹp … không thể đẹp hơn.
Khắp nơi, chỗ nào hoa mận cũng ra trắng cành.
Ong rì rì chăm chút từng bông.
Nhìn qua thấy thường, nhìn kỹ hơn chút đẹp lạ lùng.

Bên kia đường là xe đạp của mình. Đi làm về lơ vơ vài vòng trong vườn rồi đạp xe đến đây chụp ảnh. Nắng xiên, nhìn từ phía xe đạp rất đẹp, nhưng chụp sẽ tối vì ngược nắng. Chụp hướng này lên ảnh đẹp hơn.

Vườn 02

Vẫn chưa hiểu đây là cây gì. Hôm nay đưa ra ngoài để bạn ấy phát triển. Không nghĩ đó là cây ớt.
Đưa vài cây mướp đáng ra ngoài, không hiểu chúng có sống được không. Che chắn rất cẩn thận heehe.
Cây bí đao, cũng không chắc chắn chúng sẽ chịu được. Để xem sao.

Vườn 31.03

Hoa mộc lan. Hoa này nở sớm nhất, hoa trắng cành. Sau khi hoa rụng hết cánh, lá xanh sẽ nhú ra. Cả cây có dáng rất đẹp.
Hoa mộc lan
Hoa anh đào. Cây anh đào tuy nhỏ mà rất sai quả, quả lại ngọt.
Cũng một dạng đào, nhưng quả bẹt nên được gọi là Platefirsisch. Năm trước ra khoảng 3 chục quả, nhỏ nhưng thơm và ngọt.
Hoa nhìn gần