Nháo nhào

Mình vẫn bị sự nháo nhào của bà làm mất sự tĩnh tại cần thiết.
Bà nháo nhào kỳ lạ, những việc nhỏ như con kiến cũng khiến bà nháo nhào.
Nháo nhào như một người sợ bị chết đuối vung chân tay tìm chỗ bám.

Chỉ là từ thiện ý mà thôi,
muốn làm tốt cho mọi người,
muốn giúp đỡ, muốn là người có ích,
nhưng cứ vội vã sấp sấp ngửa ngửa, nên lại gây thêm chuyện thay vì giúp đỡ ai.

Thiếu niềm tin, không buông bỏ được.
Niềm tin này người ta chỉ có được khi người ta có sự chín muồi, tỉnh thức nào đó,
đủ chín muồi, đủ tỉnh thức để nhận ra dù có ngọ nguậy thế nào, thì mọi sự vẫn diễn ra như nó cần diễn.
Bớt ngọ nguậy, sự việc diễn ra nhanh hơn, êm hơn, thậm chí tốt hơn nhiều.

Nếu mọi sự như ý mình, cảm ơn trời đất.
Nếu mọi sự không như ý mình, cũng cảm ơn trời đất.

Tai nghe

Hôm qua tinh thần mình trầm ghê lắm,
kiểu trống hoang, cảm thấy đời sống chẳng có ý nghĩa gì.
Mình để kệ, cố gắng tập trung vào công việc,
mặc dù thấy khó tập trung, cứ lơ vơ ở đâu ấy, không hẳn nghĩ ngợi.
Thật khó làm việc, khi thấy những thứ mình làm chẳng có một ý nghĩa gì.

Gọi điện cho bà, bà đang “bắt” ông đánh đàn, “bắt” làm mấy thứ bà nghĩ là tốt cho ông.
Bà không ý thức được là bà “bắt”, nên bà không có lỗi.
Phần lớn chúng ta hành động duy ý chí, nghĩ cái gì đó là đúng thì ép buộc người khác làm.
Bà sống trong môi trường đó từ bé đến lớn, nên hành động của bà như vậy là tất nhiên.
Mình đứng ngoài thì thấy thương cả 2 ông bà.
Nếu họ biết học cách nghe ngóng nhau một chút, tôn trọng nhau một chút, sẽ tốt cho cả hai.

Tuy vậy cả nhà đã đi một bước dài,
mình thấy bà làm thành tâm, không chỉ còn để show, hay để đỡ bứt dứt.

Hôm nay mua cho bà cái tai nghe, thấy nói chuyện rõ ràng hơn hẳn, tiếng ổn hơn hẳn.
Cái tai nghe của TQ, đã tưởng chẳng ra gì phải vứt đi, may sao lại ổn.
Muốn thử nói chuyện với ông.
Nếu nói được, nếu ông nghe được, mình sẽ lại đi được thêm 1 bước nhỏ nữa.
Ông nên biết mọi người yêu mến, mong điều tốt lành cho ông.
Tai điếc đặc, không có nối kết với bên ngoài, có thể cụ không hiểu sao con cháu biến đâu cả không ở cạnh ông lúc ốm đau.

Cụ sau đó có hợp tác hay không, là lựa chọn của cụ, cũng là phước đức của ông và 2 người phụ nữ bên cạnh ông.
Phải đủ phước đức, người ta mới có thể đủ sáng suốt, hoàn cảnh xung quanh đủ yên ắng, để mà hành động một cách hợp lý,
Không đủ phước đức, hành động không hợp lý, phước đức lại càng bạc.

Nên, sống sao, nghĩ sao, nói sao cho phước đức đừng bạc đi, là ổn.
Nghe sáo, nhưng thật sự là như vậy.
Bám vào đâu cũng không chắc, tiền của không chắc, tây tàu chả chắc,
cứ miên miên đừng bào mòn cái phước đó, sẽ ổn.

Ông hôm nay lại vẫy vùng đấm đá rất ghê chống bị trói tay,
mình bảo bà và chị Loan mỗi lần vậy chờ ông thêm 10, 20 phút nữa,
sau khi cơn lỳ đi qua ông sẽ cho buộc.

Mình đã biết cây hoa giấy nằm ở đâu,
tạm cho nó nằm đó, miễn là sống, rồi sẽ tìm chỗ khác cho nó.
Hoa giấy có màu hồng điểm trắng. Hiện còn nhỏ, chắc dưới 1m.
Rồi nó sẽ lớn.
Quan trọng là bà sẽ chăm nó hàng ngày,
chăm cây đem lại nhiều ích lợi không ai ngờ.
Tiếp xúc cây cối, tiếp xúc đất, đó là cách tốt nhất để tự chữa bệnh tâm.

Hai người phụ nữ

Lại nhận được vài ảnh của ông.
Ảnh ông đánh đàn, ảnh ông ngồi bên cửa sổ, ảnh ông vẫy tay.
Khi bà bảo ông có nghe thấy con gái nói gì không, ông mếu, trả lời ông không nghe thấy..

Mình cảm thấy hai người phụ nữ cách đây nửa vòng trái đất đang chăm chút ông với cả tấm lòng.
Mong ông khoẻ mạnh, mong ông vui.
Họ làm được vậy khi tinh thần họ bình yên,
khi có sóng gió, họ sẽ lại quay về thói quen cũ, tập trung vào bản thân, đổ lỗi.

Lúc đó mình phải tỉnh, thật tỉnh.

Mình là người “được” rất nhiều,
Những góc gách buồn khổ tối tăm của mình đang được chuyển hoá,
Đứa con nào cũng vui, cũng xúc động khi thấy mẹ mình tử tế, tốt bụng.

Hôm nay, mừng cho cả nhà.
Còn mai thế nào, tính sau.

Mình mua một cây hoa giấy, không hiểu bà để ở đâu.
Bà mà chụp cho mình một cái, thì tốt quá heheh.

Bà gửi ảnh ông

Tinh thần trầm,
Nhận được nhiều ảnh của ông, do bà chụp.
Khuôn mặt ông vô cảm, đôi mắt trống rỗng không một nét vui, kiểu kệ ai làm gì tôi cũng được, bắt tôi làm gì cũng theo.

Có ảnh nét mặt còn rất nghiêm, lạnh lùng.
Đôi mắt như muốn hỏi “Trời còn bắt tôi sống đến lúc nào?”.

Không biết ông còn muốn kéo dài cuộc sống của mình,
nếu ông muốn, thì mình vui với mỗi ngày ông được sống thêm.
Lại càng vui nếu mỗi ngày thêm đó, cả ông lẫn bà lại buông bỏ thêm được chút,
bớt giận, bớt hận, bớt níu kéo,
thêm tha thứ, thêm yên bình, thêm chấp nhận.

Với mình, dần dần mình đánh giá từng cuộc gọi với bà, với chị Loan, từng cơ hội mình được song hành với các cụ.
Vẫn có những lúc bức xúc, giận dữ, nóng nảy, nhưng vẫn có gì đó tuôn chảy ngầm phía dưới.
Mình nhận thấy những cuộc nói chuyện hàng ngày với bà có tác dụng tốt về tinh thần cho cả bà lẫn cho mình.
Có hôm cụ con cà con kê hết chuyện này sang chuyện khác,
Chỉ con cà con kê dài dòng, không hối thúc không ráo riết.
Giữ được tinh thần này cho tới lúc các cụ từ giã cõi đời, mình sẽ hoàn toàn thanh thản để các cụ đi mà không níu kéo.

Vẫn một câu được nhắc đi nhắc lại, cho cả bà lẫn cho mình.
mẹ đã làm rất tốt, ông còn ở lại được hay không là do mệnh, do phước đức của ông.
Đi chưa chắc đã là dở. Cứ để ông đi không cần níu kéo, thêm mệt, thêm đau.
Còn ông sống được ngày nào, để ý để cả nhà vui vẻ bình an ngày đấy.

Nghe nhạc 432 Hz, nó thật sự có tác dụng calming.