Chuyện ảnh ọt

Đọc về chuyện ảnh ọt, lại nhớ lại các bạn nhà mình mấy năm trước.
Có thời gian các bạn không thích chụp ảnh, tránh đi và tỏ thái độ khó chịu.
Và các bạn Việt Nam khác nữa, cùng kiểu nhăn mặt khó chịu khi ống kính hướng về mình.

Chuyện các bạn không thích chụp ảnh mình thấy ok,
nhưng nếu chỉ vì bắt chước, vì sợ các bạn khác nói, lại nhăn mặt hay tỏ thái độ khi người lớn chụp, thì mình thấy không ok.

Sau 2,3 lần nhận thấy vẻ mặt khó chịu này, mẹ bèn ngồi nói chuyện với Tủm.
Nói vì sao mẹ thích chụp ảnh, mẹ vốn thích chụp từ xưa, mỗi khi mẹ thư thả có thời gian, lưu lại những khoảng khắc của các bạn.
Mẹ hay người lớn chụp là với thiện ý, không muốn làm gì xấu đối với các bạn cả.
Nói với Tủm về cảm giác của mẹ khi nhìn khuôn mặt nhăn nhó khó chịu của một bạn nào đó,
“và lần sau không bao giờ mẹ hướng ống kính về bạn đó cả. Mẹ cảm thấy mình không được welcome. Nếu con không thích,
con có thể nói một cách hoà nhã “con không thích bị chụp ảnh hôm nay”, và người ta sẽ không chụp, mẹ bảo đảm.
Câu đó Tủm cũng có thể nói với mẹ, mẹ thấy ok không có vấn đề gì”.

Sau đó cô gái không còn tỏ thái độ khó chịu, kể cả khi các bạn xung quanh tránh né nhăn nhó.
Cô thậm chí còn cố gắng cười.
Mình vẫn nhận ra đâu đó cái ý nghĩ của cô “có gì đâu mà mẹ chụp nhỉ … “
nên mình rất đánh giá thiện ý của cô, không thích mà vẫn chiều, không vì phản ứng của những người xung quanh mà phớt lờ cảm xúc của người thân.

Sau này có FB cũng vậy, cũng có thời gian cô có vẻ ngại ngùng bị mẹ post lên.
Mẹ cũng lại ngồi nói chuyện với cô vì sao mẹ post.
Những câu chuyện mẹ kể là những câu chuyện hàng ngày, mẹ chả thấy có gì “hơn, superior” hơn nhà khác, chỉ là những mẩu chuyện nho nhỏ như mọi mẩu chuyện trong các gia đình khác, nhưng là của gia đình mình. Gia đình hàng xóm mẹ post lên làm gì, biết cái gì đâu, có giá trị gì với mình đâu mà post.
“Cũng có lúc thích khoe này kia, là tính bình thường của con người thôi. Ai cũng thích khoe ở đâu đó, nhưng khi mẹ khoe mẹ biết mẹ đang khoe”, heheh.
“Và vì mẹ là người Việt Nam, mẹ có nhu cầu nói tiếng Việt, đọc tiếng Việt, chia sẻ bằng tiếng Việt”.
“Nếu con không thích, mẹ sẽ không post nữa.”
Rồi cô cũng thấy ok, không còn thấy ngại ngùng. Kiểu thôi mẹ kể gì, viết gì thoải mái, miễn là mẹ thấy vui.

Chuyện post ảnh, cũng không phải không có lăn tăn.
Sự thể là ảnh của mình, nhất là khi người khác chụp, thường mình, ít nhất là phụ nữ, không thấy đẹp.
Nhất là khi mình được chụp ở những góc cạnh mà mình không nhìn thấy hàng ngày trong gương.
Cả nhà cũng một hai lần ngồi nói chuyện về ảnh.
Mẹ bảo từ hồi bố vào FB mẹ dần dần đỡ hẳn khoản lo lắng mình trông xấu đẹp thế nào.
Vì rõ là bố chỉ post ảnh bố thấy là đẹp, mà mẹ thấy nhiều ảnh mẹ trông xấu.
Dần dần chấp nhận, mình xấu thật thì ảnh sao đẹp được, cứ bày ra toàn dân, cũng tốt, chả vì thế mà mình xấu đi.
Mình có cơ hội nhìn thấy đầy đủ hiện trạng hiện tại của mình, chả còn nhu cầu che đậy sửa sang, nhẹ một phần đầu óc.

“Đấy chị thấy không, mấy ảnh mẹ thấy hai chị em rất đẹp, chị lại thấy xấu.
Mấy ảnh chị thấy đẹp, mẹ thấy tựa tựa nhau, nó không tự nhiên, lớt trớt, chỉ là phần trăm rất nhỏ của con người chị.”

Có hôm chị được người ta mời đi chụp ảnh cho một project nào đó,
trước lúc chị đi mẹ cũng nói chuyện vài câu với chị,
thoả thuận trong 50% shots chị sẽ làm đẹp, tỏ ra tươi tỉnh duyên dáng như chị muốn,
50% shots còn lại chị thử đừng cố làm mình đẹp, mà thử quên mình đi, toàn tâm toàn ý với khung cảnh xung quanh.

Hahah nói vậy, chứ làm được vậy khó lắm,
Nhưng ý thức về cái phản xạ của mình, cũng là cái gì đó rồi, nhể.

Anh Tí thì kệ heheh, thế nào cũng okie, ị đùn cũng okie, ảnh đẹp xấu sao cũng okie, ai nói gì cũng okie.
Sướng thế chứ.

Tham

Viết tí, không vài hôm nữa lại quên heheh.
Hôm qua thấy cái tham của mình to khiếp.
Nếu mà nhìn được, chắc nó phải phình to cả cái nhà, ép tung cả cái trần mất.
Cái tham thật là làm mình mất hết cả thanh thản vui vẻ.

Lượn lờ trong FB xem có cái phòng nào ở VN tàm tạm hợp với túi tiền của mình,
thế mà sao sa đà vào những villa đẹp ngút trời luôn, mà tiền toàn gấp 10, 20 số tiền mình có.
Thế là đầu óc ráo riết kiếm tiền ở đâu, bòn rút chỗ nào, cộng đi cộng lại vẫn chỉ có vậy, con số không nhích lên là bao.
Cho phép cộng trừ thêm cả 2 năm còng lưng làm việc nữa, vẫn chả đủ mua 1 góc villa.

Heheh, tối thấy mất béng vài tiếng vui vẻ trong ngày.
Bèn ngồi khoang chân, nói thầm trong đầu “tôi biết tôi tham rồi, tôi biết cục tham của tôi nó to thế nào rồi, giờ xin hãy cùng tôi làm loãng cái tham đi”.
Chả biết cái cục tham đấy có bớt đi chút gì không?

Thật, tham là một, giận là hai, si là ba, đúng là nên biến khỏi trái đất này nhỉ, càng nhanh càng tốt.
Chả giải quyết được gì, chả có chút add-on hay ho gì.
Ngày thì cứ đi qua …

“Mẹ yêu con”

Ông giờ đã khá ổn.
Vết bỏng càng ngày càng nhỏ, chắc cần khoảng 1 tuần nữa là ổn.
Vết loét chỉ còn lại bằng 3 hạt đỗ, chắc 1 tuần nữa cũng sẽ ổn.
Ông đã ngồi dậy được, chân đã tập nâng lên nâng xuống được.
Chỉ còn dị ứng là vẫn quay đi quay lại, không rõ do thuốc ngấm quá sâu hay do gì,
tiếp nước thì chỗ mẩn bớt đi, nhưng dừng tiếp là lại nổi lên khắp người.

Người ta bảo do thuốc của bs Thuỷ, mình không rõ,
kể cả do thuốc đó, mình cũng vẫn đánh giá và biết ơn Thuỷ và thuốc của bạn ấy.
Ta không thể biết cái gì tốt, cái gì xấu trong thời điểm hiện tại.
Ta chỉ có thể làm cái ta cho là cần vào từng thời điểm, đúng sai không biết, và sẽ không bao giờ biết.
Không bước lên 1 hòn đá, sẽ không có hòn đá tiếp theo.

Chị Loan kể ông thỉnh thoảng mếu, không rõ ông mếu gì,
Hỏi có nhớ bà không, ông bảo nhớ.
Khổ thân ông, bà thì già rồi cũng khó đi lại nhiều,
con cái thì ở xa thế này, mình thấy đường về khó khăn trong tình hình dịch, lại đang chờ xem chef có cho về VN làm việc tele không.
Thôi ông cố gắng. May có chị Loan, mình có cảm giác chị Loan thương ông, bất kể sự hạn hẹp về trình độ và sự nhanh nhẹn của chị ấy.
Mình hàm ơn chị ấy.

Bà cũng khá ổn, không còn loay hoay quá nhiều.
Tuần vừa rồi bà lại chuyển đi chuyển lại đám hàng của bà,
Mình đã bực mình vì bà lại làm vài người bị ảnh hưởng.
Họ chỉ là bạn của mình, bực dọc khi bị bà phiền nhiễu.
Trong conversation với họ, mình đã đứng về phía họ để phê phán bà,
chỉ để tránh cho họ bực dọc mà không kêu được thôi.
Và bị trách là “chị không có chữ nhẫn”. Ý bạn ấy là nhẫn với bà.

Bạn ấy trách đúng thôi, mình không có chữ nhẫn,
mình cũng chẳng quan tâm chữ nhẫn của mình đến đâu,
giờ chỉ làm cái gì trước mắt cần làm,
bà gây chuyện ở đâu thì xông vào đó mà dàn xếp, để người khác đỡ bị ảnh hưởng, và đỡ bị bực mình.
Còn bà, mình đã dần hiểu bà, hiểu cách suy nghĩ, cách hành động của bà,
hiểu nên bức xúc ít dần đi, thương nhiều lên.
Sự có mặt hàng ngày của mình có tác dụng nâng đỡ tinh thần lớn với bà,
bạn bè ở nhà sẵn sàng chìa tay giúp đỡ bà khi mình yêu cầu, điều đó cũng đem lại cho bà sự tin tưởng.
Mình hàm ơn tất cả.

Hôm nay bà nhắn tin, bảo “mẹ yêu con”. Mình cũng nhắn lại “con yêu mẹ”.
Nghe nó cứ sáo sáo sao đó, không quen.
Mình rất thương bà, mong bà bình yên trong tâm hồn.
Nhưng bảo mình có yêu bà không, mình không biết.
Viết vậy cho bà vui thôi.

Tu hành dũng mãnh

Heheh, vẫn thích viết… Vậy thì viết
Cho những ai vẫn không hiểu sự có mặt của họ quan trọng thế nào trên mặt đất,
Chẳng cần họ ông nọ bà kia, không cần danh vọng, không cần nhà to ô tô đẹp, không cần con cái thành công,…
Không cần già hay trẻ, không cần khoẻ hay ốm đau,
Không cần lành lặn hay thiếu hụt,
Chỉ cần con người họ tĩnh và trong, chỉ cần họ hiện diện.

Cái hiện diện của họ sẽ vô hình chung giúp ai đó quanh họ rẽ theo ngả này, tránh đi ngả khác.
Be proud of youself. Your presence counts !!!

Heheh lúc viết này trong đầu mình lướt qua bao nhiêu khuôn mặt.
Họ chắc không biết khuôn mặt của họ, sự có mặt của họ, từng ngày từng ngày giúp cho mình tĩnh bao phần.

Đọc được bài thơ trong FB.
Thấy cám ơn ông trời thế.
Ông ấy đã không lạnh lùng đẩy mình vào những tình huống mà mình không còn đủ sáng suốt mà lựa chọn.
Nhưng đường đời còn dài, không ai nói trước được. Rón rén thôi, và tin trời lo.
Bài thơ của người đang dũng mãnh tu hành.
Mình không dũng mãnh, tu hành cũng mờ mịt, nên sẽ thay câu đầu bằng câu “Trên đường loay hoay sống”

Trên đường tìm chân lý
Nhiều ma quỷ nhiễu nhương
Chúng muốn ngươi lầm đường
Vướng mắc trong sân hận
Rồi ngươi khổ cùng tận
Lạc lối trong ái ân
Chúng luyện ngươi dần dần
Thành ma quỷ địa ngục
Vạn kiếp trong tham, dục
Sống muôn đời phàm tục
Trong uế trược mông lung
Rồi đến bước đường cùng
Ngươi sẽ thành ma quỷ
Lạc lối giữa nhân gian
Với muôn ngàn tội lỗi

  • Giác Tự Long, 14.5.2020 –

Trời lo

sáng ra hý hửng định ngồi viết vài dòng, thì lại phải ngồi hì hục soạn lại vài thứ trong công việc.
Mình nghiệm thấy, khi làm cái gì đó mà trong bụng cứ thấy sao sao, không hoàn toàn hài lòng, là y như rằng nó sẽ quay lại để mình lại phải dụng tâm suy nghĩ.
Và nó sẽ còn quay lại cho đến khi không còn cảm giác sao sao đó nữa.
Vấn đề không nằm ở đúng sai, vấn đề nằm trong “cái cảm giác sao sao” heheh.

Cái định viết là về tâm thế “để trời lo”.
Cũng một câu, nhưng cách sử dụng lại rất khác nhau.

  1. Người ta thốt ra câu này trong lúc aquy, chưa cố hết sức, nhưng chán không muốn loay hoay nữa.
  2. Người ta thốt ra câu này khi ỉ lại, lười, muốn trốn tránh trách nhiệm,
  3. Người ta chủ động sống theo cách này, một mặt vẫn chịu trách nhiệm, không ngại làm những việc cần làm.
    Mặt khác trong thâm tâm họ tin tưởng vào sự vận hành của vũ trụ, nên điềm tĩnh không lao xao.
  4. Người ta loay hoay mệt mỏi quá rồi, đã cố hết sức rồi, và giờ buông tay, đành kệ cho số phận xoay vần.

Có sử dụng theo cách nào, thì cuối cùng ta cũng sẽ đến cái điểm 3 hoặc 4.
Nếu luôn luôn là điểm 4 thì cả đời nhìn chung lại khá mệt mỏi, nhỉ.

Cuộc sống luôn đưa ra những hoàn cảnh, về chi tiết thì khác nhau, nhưng bản chất đều giống nhau – nó đều bắt bạn phải ra khỏi comfort zone.
Ra khỏi comfort-zone, bạn mới học được cái gì đó, mới lớn lên, mới hiểu biết ra được.
Có người ra vô vài lần đã rút ra được bài học cho mình,
Có người chui ra chui vô suốt mà vẫn không hiểu ra được bài học đó.

Bài học mà mình nghiệm ra khá sớm là nếu sống theo cách thứ 3 cuộc sống sẽ nhẹ nhàng vui vẻ hơn rất nhiều.
Có nhiều không gian, nhiều trải nghiệm, nhiều thăng hoa.
Lòng biết ơn sẽ hiện diện ngày càng solid trong tâm hồn của bạn.
Cảm giác biết ơn dễ làm người ta cảm thấy hạnh phúc.

Nghiệm ra bài học là một chuyện, sống theo nó lại là chuyện khác.
Để sống theo nó, bạn phải đủ mạnh để không bị cái ego của bạn nó đè đầu cưỡi cổ bạn.
Cái ego luôn thúc giục, nó luôn muốn sở hữu cái này, chối bỏ cái khác.
Nó không có niềm tin, nó chỉ đòi hỏi, nó không biết “biết ơn” là gì.
Nó chả xấu chả tốt, nó sinh ra như thế.
Chỉ là, hiểu nó, biết dẫn dắt nó, thì nó ngoan.
Không thì nó tung hoành đẩy dúi ta vào góc này, góc kia, không một phút ngưng nghỉ, cho tới hết đời.

Mình đang trong moment tưởng là mình phải nhìn cái ego của người khác tung hoành.
Tưởng là mình có lựa chọn, hoặc để cái ego đó cũng đẩy giúi mình, như sóng dồn lên dập xuống, hoặc mình cần tỉnh táo giữ mình đủ tĩnh, không cho nó vùi dập mình.

Chỗ này quan trọng – khi ta còn có sự chia rẽ phê phán trong thâm tâm, thì mọi thứ mình nghĩ, chỉ là “tưởng”, không bao giờ là sự thật.
Nhìn sâu ra thì cũng vẫn chỉ là quay về hiểu biết chính mình và biết dẫn dắt chính mình mà thôi, chả có ego nào ngoài ta sất.
Không dễ, cũng không khó. Chỉ là một chút uncomfort-zone.

Và cái trick ở đây cũng vẫn thế – nhận trách nhiệm, làm cái gì trong moment cần làm, không lao xao, không bức xúc, kể cả những thứ liên quan cảm xúc.
Phần còn lại – trời lo.

Heheh, khô như ngói nhỉ.
Thôi cho cái ảnh man mát bù lại. Hai chị em đang dử mèo.
Mèo nhà hàng xóm, có vẻ còn trẻ, lúc nào cũng nhơn nhơn đi lại trong vườn, kiểu coi trời bằng vung.
Nhưng cứ có người là sợ, không chạy đi nhưng giữ khoảng cách, đôi mắt tròn vo nhìn không chớp.
Chị kiên nhẫn đưa tay dịu dàng gọi, thằng em sốt ruột đập đập cái cọng cỏ.
Sao anh ta lại có thể nghĩ con mèo nó ra với anh ta nếu anh ta giơ cái ngọn cỏ ra dử nhỉ, nhất lại còn đập đập kiểu mày ra đây thì chết với tao?
Chắc anh lại không bật não rồi.