Chiêm nghiệm

Trời vận hành theo vài quy luật nhỉ.
Là mình chiêm nghiệm ra, dựa trên cái mình đọc, thấy và bản thân cuộc sống của mình.

Thứ nhất là muốn gì sẽ được nấy, trừ những cái đi ngược quy tắc tự nhiên.
Cái này chắc có người phản đối, vì ai cũng thiếu cái gì đó.
Họ thiếu cái này nhưng họ ít để ý họ có thừa cái khác.
Có thể trong thâm tâm họ trước đây, cách đây 10, 20 năm họ đã rất khát khao cái họ đang có, nên hiện giờ họ có.
Giờ họ lại khát khao cái họ đang thiếu.
Rồi họ sẽ có trong vài năm, vài chục năm nữa, nếu khát khao đủ lớn, đủ bền, và phúc đức có đủ.

Phụ thuộc nhiều vào phước đức. Có càng nhiều phúc đức, sự hình thành (manifestation) các khát khao đó càng nhanh, càng mạnh.
Cần cẩn thận với các khát khao của mình! Nhất là khi phước đức mỏng.
Đủ ăn đủ mặc rồi, vẫn cứ khát khao vật chất là một sự phí phạm, nhể.

Khát khao cho riêng mình ít có power, khát khao không vị kỷ, power rất lớn. Ông trời khôn.

Cái thứ 2 – khi không có lòng biết ơn đến những gì ta đang được nhận, cái đó sẽ biến mất khỏi cuộc sống của ta.
Nên đang đủ ăn đủ mặc, mà coi thường vật chất, coi là chuyện tất nhiên, sẽ đến lúc lại điên đảo vì thiếu chúng.
Đang gia đình ấm êm, coi là chuyện tất nhiên, nhoai ra ngoài muốn cái khác, sẽ đến lúc lạnh từ trong lạnh ra.

Nhân một việc bình thường vẫn chạy, giờ bỗng chựng lại chỗ này chỗ kia,
mình nghĩ do thiếu sự biết ơn của người trong cuộc đối với những người đã giúp mình, nên ra cái tút này heheh.

Ông trời ấy, hay thần hộ mệnh, hay vũ trụ càn khôn, khôn khủng khiếp.
Mình không biết mình, chứ mọi mọi suy nghĩ cảm xúc hành động của mình,
vũ trụ càn khôn nhìn rõ rệt như nhìn bàn tay.
Nhể.
Cố gắng để làm người hoàn hảo không lỗi là không tưởng.
Nhưng làm người biết mình biết ta, biết tôn trọng đất trời, biết khiêm nhường, có lỗi biết mình có lỗi, là có thể.

Space

Đi tìm lại một cái Link, đọc lại vài bài, nhìn thấy bài này.
http://www.vivu-room.com/2019/08/12/chan-2/

Hoá ra cách đây 1 năm mình đã có space chuẩn bị cho một cái gì mới.
Và đây chính là cái mới – chăm bố mẹ mình.
Một công việc 1/2 fulltime.

Hiện tại bà và chị gv đã khá ổn với việc mua đồ ở cửa hàng ngay chân toà B1.
Vừa phải, không quá đắt, rau có vẻ được chọn lựa, không đến nỗi quá đáng sợ. Mua vừa phải, ăn vừa phải, đủ. Cả nhà có vẻ hài lòng.
Mình chỉ còn cần phải trả tiền đều đặn, không còn phải đi mua từng mớ rau, cân thịt cân cá.

Ông thần hộ mệnh của mình luôn tử tế vậy,
Dù khá nghiêm, đôi lúc lạnh lùng, nhưng ông ấy không bao giờ đẩy mình vào tình huống làm mình quá mệt mỏi.
Ông ấy cũng không để mình ăn chơi xả hơi quá lâu.
Cứ nghỉ một chút là có một platform mới, công việc bài tập mới.

Lúc nãy vừa trao đổi với Hà con cô Lan.
Hai mẹ con cùng ở nhà E7 BK, có lẽ mọi người biết mình, nhưng mình không biết họ.
Hà bảo sẽ giúp để hai bà liên lạc được với nhau, thấy ấm áp.

Trước đây mình đã nương cái bóng của mẹ mình,
đi đâu quanh BK cứ bảo con bà Tâm ông Đắc là mọi người nhiệt tình hồ hởi.
Bây giờ đến lượt mình là người nâng đỡ bà,
có sự hiện diện của mình mọi người kiên nhẫn với bà hơn, bà cũng cảm thấy tự tin hơn.

Heheh, tạm vậy cho hôm nay. Họp hơn nửa ngày, Telconf, ngồi tê cả đít.

Cố tĩnh

Tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh …
tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh …
tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh …
tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh …
tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh …
tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh …
tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh …
tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh …
tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh …
tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh …
tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh …
tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh …
tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh …
tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh …
tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh …
tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh …
tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh …
tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh tĩnh …

Cụ bà mách cô gv làm gì với ông, và bảo “con phải làm gì chứ”.
Bà không vui khi mình vẫn hoà hoãn với cô gv.
Mình bảo con nói với mẹ rồi, mọi thứ phụ thuộc vào phước đức của mình thôi.
Phước đức ông dày thì sẽ gặp người tử tế chăm lo,
bạc thì mình có chửi bới mấy cũng chẳng khá lên.
Mình đâu có theo họ được sát 24 trên 24 tiếng.

Con với bà cũng vậy, cũng phải dựa vào phước đức của bản thân thôi,
mỏng thì con có thể mất việc nay mai.
Rồi bệnh tật rình mò xung quanh, ai dám nói bọn con không bị dính virus chết trước ông bà. Thôi cứ vui vẻ chín bỏ làm mười, phước tăng heheh.

Bà không nói gì nữa,
Mình nói hơi khó vào tai, nhưng mình thật sự nghĩ vậy.
Với bà đôi khi cứ phải nói phũ phàng như vậy, phân tích đúng sai giờ không vào tai nữa.
Phước đã mỏng, sống cởi mở sẽ không bào mòn tiếp cái phước mỏng teo ấy nữa. Ai giúp được mình? Chỉ có mình giúp mình thôi, xởi lởi ra thôi

Vô tư ngu ngốc

Hehe vừa nói chuyện với bà, nghe giọng nói gắt gỏng của bà tinh thần lại tụt xuống dưới âm.
Rồi đôi lúc đi qua nửa ngày với cái mood âm đó, trầy trật giữ tinh thần để mình từ từ thoát khỏi nó.

Con người là loài động vật ngu ngốc.
Chúng ta vô tư đổ những năng lượng tồi lên người khác, không hề ý thức từng cái nhăn mặt, từng câu gắt gỏng của mình ảnh hưởng tới người khác thế nào. Thông minh ra một chút – biết mọi cảm xúc của mình chỉ là tạm thời. Để tạm đó, sống tiếp, đừng truyền tiếp sang ai.

Rồi chúng ta vô tư để người khác đổ năng lượng tồi lên mình.
Thông minh ra một chút – đó chỉ là năng lượng thoáng qua.
Họ không chủ ý đổ lên mình, chỉ là tính họ như vậy thôi.

Chung quy vẫn là do để cái mind, cái suy diễn cảm xúc lèo lái mình nhiều quá. Vô tư để cho nó lèo lái heheh. Nói nặng hơn là thiếu tu dưỡng.

Bà thế hệ cũ, nhiều tuổi rất khó thay đổi.
Nhưng mình thì vẫn có thể thay đổi.
Thay đổi sao cho trời đất có đảo điên thế nào thì vẫn vui vẻ được.

Sùng bái cái mind

Có những moment trong cuộc sống mình phải tiếp xúc với nhiều cái minds,
đúng hơn là với nhiều người, những người sử dụng cái mind của họ một cách sùng bái.

Bạn đã bao giờ nhìn bọn trẻ con say sưa kể bố tao mẹ tao chưa?
Bố tao đi máy bay nhé, máy bay to hơn máy bay của bố mày,
Mẹ tao biết may nhé, nhanh hơn mẹ mày nhiều.

Haha chúng ta người lớn không hơn bọn trẻ con,
sùng bái cái mind của mình, nó nói thì chỉ có đúng, nó nghĩ thì không trượt đi đâu được.
Nó mà cho cái gì là tốt, thì cái đó hẳn là tốt,
nó mà đã ghét cái gì, thì cái đó hẳn là rất dở.

Người lớn thậm chí còn kém trẻ con ở đoạn,
chúng sùng bái bố mẹ vậy thôi, chứ chúng không dìm bố mẹ người khác.

Trong tình huống đó bạn làm gì?
giơ cái mind của mình ra đập nhau chan chát, bênh người này, bỏ người nọ.
Hay giấu biệt nó đi, hahah.
Không dễ, khi đó là những nguời bạn yêu quý. Và nhất là khi những người đó đang phê phán thù hằn nhau.

Giấu đi nhỉ, cho nó im đi, nhỉ, cái mind của bạn ấy.
Kệ cho những cái mind ngoài kia giương vây giương cánh thù hằn cãi cọ nhau,
ngu ngơ và im là tốt nhất, nhỉ.