Openness

Công ty mình làm việc nhiều với bên Ấn Độ. Thời điểm này bên đó đang vật vã vì Covid,
nên thỉnh thoảng lại có 1 email của sếp to nhất thông báo tình hình chung.
Cái email mới nhận lần này có cái subject “Openness”.
Nó mang nhiều tình thương mến trong đó, nên nó chạm tới tim mình.
Email này viết sau khi ông ấy nói chuyện với top managers ở bên Ấn.
Chữ “Your” là về các managers đó.

“Your openness reflects why xxx , today and tomorrow.
Openness involves sharing your feelings and allowing sensitivity to these feelings.
Openness also means embracing imagination and curiosity – to a future that may seem unfathomable,
too difficult to reach at the moment, but a future that is bright, filled with hope, promise and love.”

Sharing your feelings – chia sẻ cảm xúc của bạn.
Đây cũng là cái mình cứ loay hoay suốt. Trong phạm vi hẹp, rồi rón rén nới dần ra.
Thật muốn sống trong một môi trường trong đó mọi người chia sẻ chân thành cảm xúc của họ.
Nơi mọi người chấp nhận những cảm xúc của người khác một cách nhẹ nhõm cảm thông.
Đã là cảm xúc, thì đều đáng tôn trọng, đều xứng đáng với con người, không có cái gì đáng chê bai giấu diếm.

Mình đã đọc ở đâu đó rất lâu, và có 1 đoạn mình nhớ mãi.
Rằng tại sao trước đây con người có khả năng telepathic, tức cảm nhận được ý nghĩ cảm xúc của nhau mà không cần lời nói.
Mà giờ đây hầu như không ai còn khả năng đó nữa. Nó đã bị đóng!
Nó mà không bị đóng, thì con người sẽ cảm thấy gì nhỉ? Ngập tràn tình yêu? Sự cảm thông? Sự chia sẻ? Hay những rung động khác?
Những người còn khả năng đó (Empath) thì phần lớn quằn quại đau đớn, thấy mình chơ vơ lạc lõng,
họ cảm nhận được nhiều xung động từ xung quanh mà trái tim nhạy cảm của họ không chịu nổi.

Mình nghi nhiều người tự kỷ cũng “bị” mở khả năng này.
Phần lớn họ sợ đám đông. Đám đông đối với họ có lẽ không chỉ là 1 tập hợp người.
Mà khéo là một con quái vật với đủ các tia đen, đỏ, xám chiu chíu rối rít,
là tập hợp những cảm xúc của đám người đó phát ra.
Nhỉ,

Nghề ngỗng

Lịch sử lặp lại.
Từ khi chị Tủm lên lớp 10, chơi chủ yếu với bạn, ít đi chơi với bố mẹ, thế là ảnh cứ ít dần đi. Giờ anh Tí cũng vậy, thấy cũng ít dần. Sẽ chịu khó chụp khi các bạn ở nhà hơn vậy.

Vì nghề ngỗng của chị Tủm vẫn là một topic mở, nên thỉnh thoảng vẫn được đưa ra bàn. Chị chỉ muốn chuẩn bị tinh thần cho bố mẹ, rằng chị có thể bỏ học giữa chừng. Còn bố mẹ chỉ muốn nói chuyện để giúp chị nhìn nhận mọi thứ một cách cân bằng hơn. Trong thâm tâm, bố mẹ không muốn chị vì nghề học đó mà cảm thấy bất hạnh.

Trong công cuộc nói đi nói lại này, Tí đứng về phía chị, nhưng cậu cũng không phản đối bố mẹ. Cậu nhìn mọi thứ rõ ràng và lý trí hơn chị. Rằng muốn sống tốt phải có một nguồn thu nhập ổn định.

Cậu nói điềm tĩnh “nếu cho mẹ chọn, mẹ chọn làm một việc mà mẹ thấy rất thích, nhưng nhu nhập không nhiều, hay mẹ chọn một nghề thu nhập rất nhiều, nhưng mẹ không thích nghề đó”. Câu hỏi hơi bất ngờ, chưa kịp suy nghĩ nên mẹ bảo “mẹ chọn nghề thứ nhất”. Cậu cười cười.

Tối đi dạo nói chuyện với bố, bảo mẹ bất ngờ quá nên chưa nghĩ ra để nói, rằng với thu nhập thấp, khả năng mình hài lòng với cuộc sống giảm nhiều.
Vẫn có những người hạnh phúc và hài lòng, nhưng không nhiều.

Haha, vẫn là cách nghĩ rất khác nhau của 2 thế hệ, nhỉ. Một thế hệ cần sự ổn định, 1 thế hệ sẵn sàng dấn thân, để được trải nghiệm, được tự do.

Nhưng nghĩ lại, khéo chỉ cần 10 năm nữa, thế hệ trung niên phần lớn sẽ nghĩ khác bây giờ. Họ sẽ đánh giá những người biết enjoy cuộc sống với minimal vật chất, thay vì chỉ chăm chú làm ra tiền.
Khéo người chả có gì mà mặt mũi lúc nào cũng tươi hơn hớn, cười toe toét, làm gì cũng sáng tạo và bay bổng, lại được sủng ái ngang với người có rất nhiều sở hữu, rất nhiều quyền hành.
FB lại chỉ ầm ầm follow cái người thứ nhất, thì sao nhỉ?

Ta thường không ý thức được xã hội ảnh hưởng đến các quyết định của ta mạnh mẽ đến thế nào. Nếu xã hội không quá trầm trồ vài cái xe mới, vài ngôi nhà to, vài chỗ nghỉ tiện nghi, thì mình nghi chả mấy ai còn cố sống cố chết để đạt được mấy cái đó.

Khéo cả xã hội lúc đó thi nhau vào rừng mặc khố, trèo cây thoăn thoắt như khỉ, thi nhau cười to hơn, dõng dạc hơn, sảng khoái hơn, lạc cả giọng như đười ươi.
Nhỉ, heheh,

Đam Mê

Đọc mấy dòng này:
“Life as you know it is changing tremendously.
Life will take a decided turn for the better for each of you.
The task is by no means over, the work continues and will, for many years to come,
but your sense of struggle, your sense of lack is leaving now and in its place will come feelings of joy and love,
peace and harmony, of harmonious flow to your everyday life,
including the flow of abundance into all facets of your life and your Being.”

nghĩ đến một câu hỏi của một bạn “thế thì các bạn trẻ làm gì?” khi mình nói bọn mình muốn chia
cho mỗi bạn một phần tài sản (không quá nhiều, nhưng mình đánh giá từng đồng trong đó).

Giờ nhận ra một trong vài nguyên nhân: mình muốn giảm bớt cái “sense of struggle, sense of lack” cho các bạn,
để các bạn có cơ hội được sống phần nào với đam mê của các bạn.

Hiện tại các bạn đang phải thoả hiệp, nửa này nửa kia.
Phải bỏ ra hơn nửa thời gian học/làm cái các bạn không thích,
chỉ để bảo đảm sẽ có việc và thu nhập cho cuộc sống.

Nhưng có lẽ cũng tốt khi phải sống nửa này nửa kia một thời gian.
Đủ lâu để biết thế nào là đam mê, và đam mê của mình là gì.

Thế giới nhị nguyên đó, không trải nghiệm sâu sắc sống “không có ánh sáng (tối)” thì không thể đánh giá được ánh sáng.
Không trải nghiệm sâu sắc “sống thiếu đam mê”, thì không thể đánh giá được “sống với đam mê”.

Oh 2 cái câu cuối mình vừa mới ngộ ra đoá.
Vậy là thay vì cảm thấy áy náy khi nhìn chị “vật vã” với những môn học chị không thích.
Mẹ sẽ chỉ còn quan sát cái gì đang diễn ra trong tâm hồn chị.
Chị đang cần/được trải nghiệm cái “vật vã” đó thôi.
Cái “vật vã” này mà chưa đủ độ, con người dễ sống “đứng núi này, trông núi nọ”.

Chỉ cần đừng sốt ruột, mong mong chóng chóng cho cái “vật vã” nó qua.
Chị trải nghiệm sâu sắc chừng nào, cái đam mê của chị càng được hun đúc chừng đó.
Nhỉ.

Tếu táo

Ai tiếp xúc với mình ngoài đời thì thấy mình khác như trong FB.
Ngoài đời mình không nói chuyện con cái gia đình mấy đâu.
Ai kể gì thì mình nói đôi ba câu, kiểu con chị/con mình cũng vậy.
Mà thật là chúng giống nhau cả.
Quan trọng là trong cuộc sống hàng ngày có vui vẻ với nhau không thôi.

Không thích tâm sự, không thích nghe chuyện “bí mật” của ai đó.
Bản thân mình cũng không thấy có gì bí mật để mà không chia sẻ với nhiều người. Nhưng sẵn sàng giỏng tai nghe nếu người nói đang bức xúc và chân thành cần ai đó lắng nghe để giải toả.

Nên trong đám đông hay ngồi la cà hóng chuyện các ông là vậy.
Thấy chuyện của họ thoáng hơn, rộng rãi hơn.
Phải tội hay đùa, nên hay làm loãng chuyện của các ông.

Mình thích đùa, đùa đến mức ai mà không quen thì có thể mếch lòng.
Cười đến mức ai mà không quen cũng có thể chạnh lòng.
Nhưng thật sự chỉ là do thích đùa và thích cười, chứ không có ý xỏ xiên móc máy ai.
Vì biết cái tính xỏ xiên móc máy nó chỉ hại mình, nên không làm.

Đây mới là môi trường mình mong muốn cho bản thân nhất.
Nơi mỗi người vẫn được là mình, mà vẫn cùng hoà tan trong một thứ năng lượng rất thân ái.
Tin cậy thâm sâu, nên ai nói gì cũng ok, không có sự hiểu lầm phê phán.
Mình lúc đó sẽ chỉ còn tếu táo thôi.
Tếu táo thích lắm, nó mới thơ thới làm sao heheh.

Kèm Tí

Nói chuyện về bạn chồng cái.
Vì gia đình mình có bạn chồng, chứ nếu có ai khác hiện diện, như ông, chú bác, bạn hàng xóm, đứa con lớn …
thì mình cũng sẽ kể về người đó.
Vậy khi đọc chỉ đừng nghĩ “ah chuyện về bạn chồng” “của” bạn Hà.
Ý nghĩ đó sẽ ngăn không cho đầu bạn mở, để cảm nhận cái ý mình muốn nói.
Mà ý đó là gì? Là sự biết ơn của mình đối với người đã giúp Tí.
Và ý thứ 2 – các ông chồng có lẽ chưa chắc đã ý thức được, vai trò của họ, của tâm trạng họ, của từng hành động nhỏ,
ảnh hưởng lớn tới gia đình thế nào.

Sẽ chỉ khoang vùng lại về chuyện kèm con, cho nó dễ kể hihi.
Khi Tí sang lớp 6, bố đã nhận trách nhiệm kèm Tí về Toán, sau đó là Lý.
Bố nhận một cách tự nguyện, và lên kế hoạch làm đều đặn, dù chỉ 1,2 lần trong tuần.
Sau một thời gian Toán của Tí khá lên. Cậu dần tự tin. Trong lớp cậu tự nhận mình là 1 trong vài bạn giỏi toán.
Trình độ toán ở đây không cao, trường lớp thả lỏng ít luyện, nên top 5 cũng chỉ tương đương top trung bình của VN thôi.

Sự tự tin của 1 đứa trẻ trong bất cứ lĩnh vực nào, góp phần quan trọng trong sự phát triển về nhân cách của bạn ấy.
Khi tự tin dù chỉ trong 1 môn, Tí trở nên thoải mái hơn, chơi bạn dễ hơn, rộng hơn.
Về nhà cậu cũng vui vẻ tự tin hơn, cởi mở nói về những gì cậu nghĩ.

Đây là quá trình kéo dài hàng năm. Và mình phục sự bền bỉ của bạn chồng.
Dù có đôi lúc nóng ruột to tiếng, nhưng nhìn lại cả quá trình, quả thật bạn chồng có thể tự vỗ vai 3 cái, thậm chí 6 cái hahah.
Nhờ có bạn ấy mà mình thả Tí hoàn toàn, khi nhận thấy Tí đã ít nhiều biết tự học.
Khi thả mình đã lường trước trong đầu, điểm cậu sẽ ở khoảng nào.
Nhìn thấy cậu tự lo khi điểm xuống thấp, mình thấy sự có mặt của mình không còn quá cần thiết.

Đỡ hẳn một khoản lo lắng học hành cho Tí, mình trở lại làm fulltime, cho phép mình dấn thân vào công việc, nhận trách nhiệm mới.
Không phải thăng chức sếp siếc gì nhé (nói cho đỡ hiểu nhầm hahah), chỉ là dấn thân vào lĩnh vực mới cần thời gian và đầu óc thôi.
Và nhờ vậy, cái cảm giác “hài lòng” trong công việc của mình dần dần rõ nét.

Đúng là một công đôi việc heheh.

Nên nhìn ra xung quanh, thấy khuôn mặt thanh thản của người mẹ,
thấy khuôn mặt tự tin sáng láng và cởi mở của những đứa con,
mình luôn rất đánh giá những người đứng đằng sau – có thể là ông bà, là bố, cô chú, anh… và những hành động có thể không to tát, nhưng bền bỉ của họ trong gia đình.

Ảnh : Bố và Mina. Dù bố là người ít sốt sắng chuyện nuôi mèo nhất.
Nhưng hai nhân vật này có vẻ rất quý mến quyến luyến nhau hahah.