Mức 4

Hôm qua có kể về 5 mức nói thật mà mình đọc gần đây.
Mức 1 – Nói với chính bạn sự thật về bản thân bạn.
Mức 2 – Nói với chính bạn sự thật về người khác.
Mức 3 – Nói với người khác sự thật về bản thân bạn.
Mức 4 – Nói với người khác sự thật về bản thân họ.
Mức 5 – Nói với mọi người sự thật về mọi sự.

Bạn Lan hỏi “Vậy mức 4 thì thế nào?”
Mình chưa nghĩ đến câu hỏi này, nhưng nghĩ về nó một chút thì cũng hay.

Mình chính ra hay nghĩ lắm nhé.
Chưa thấy cái dở của cái việc hay nghĩ này, vì thường mình nghĩ ở mức chung chung,
không liên quan đến từng cá nhân riêng lẻ. Kiểu nhìn những người mình từng biết/tiếp xúc mà đưa ra nhận định vậy.
Chắc chắn đó là những nhận định mang tính chủ quan, không đúng như sự thật rồi.
Và hôm nay mình đánh giá thế này, mai đã hoàn toàn có thể khác.

Quay lại câu hỏi. Khi đã đặt ra mức thì chắc phải đi từ từ.
Phải đạt được mức đầu, rồi đến mức 2, rồi đến mức 3. Sau đó mức 4 chỉ còn là một bước tiếp theo.
Khi đạt được mức đầu và mức thứ 2, mình nghĩ tâm sẽ không còn phân biệt gì nhiều.
Chúng ta giống nhau lắm. Chỉ khác nhau về biểu hiện thôi.
Chẳng hạn cùng tham, người tham danh vọng, người tham tiền, người tham ăn, người tham chơi.
Biết rõ mình, biết rõ sự thật về mình, người ta có sự yêu thương thông cảm với bản thân và người khác.
Bớt đi, hoặc ít nhất ý thức rõ sự phê phán chia rẽ anh/tôi.

Mức thứ 3 – muốn đạt được phải có sự hiểu biết và buông bỏ nào đó.
Nhìn rõ cái bản ngã của mình và những người xung quanh và biết mình có thể dấn thân đến đâu.
Nhìn nhận rõ cái sỹ diện không đáng để phải giữ khư khư khi nó không đem lại điều gì tốt lành cả.
Lúc đó, người ta có thể nói mọi thứ về bản thân với người khác.

Khi bộc lộ được bản thân chân thật trước người khác,
thì mức thứ 4 chỉ là bước tiếp theo.
Người ta thường không phản ứng vào nội dung lời nói,
mà phản ứng vào cách nói, giọng nói, và tâm thức người nói.
Nói với tình yêu thương, thông cảm, cái gì cũng trở nên dễ nghe hết, nhỉ.

Kiểu sau 10 lần nói “con bạc nhược lắm …”.
Thì thêm lần thứ 11 “con thấy mẹ cũng bạc nhược …”, sẽ chẳng hề hấn đến ai. Có chăng – là một sự thông cảm qua lại rất nhẹ nhõm giữa 2 người nói chuyện.

Heheh, nói chuyện với bạn một xíu.
Mùa xuân năm nay dài, đến, rồi lại đi, rồi lại đến, gọi là đỏng đảnh cũng được. Gọi là bền bỉ chung thuỷ cũng đúng.
Cây cối vẫn xanh một màu xanh non mướt.

Nói sự thật

Đến đúng thời điểm này bỗng mình không còn nghĩ đến chuyện ly hôn của vợ chồng BG nữa.
Còn trước đó vẫn hơi vẩn vơ.
Những câu nói “chuyện người, dính líu gì đến mình”, đúng với người này, không đúng với người khác.
Khi mình cảm thấy có dính líu, đơn giản chấp nhận nó, thậm chí suy tư liên hệ với bản thân một tẹo.
Cũng tốt, rất tốt là đằng khác.
Không có cái gì xảy ra mà không liên quan cả.
Chúng ta liên quan đến nhau chặt chẽ hơn ta tưởng rất nhiều.

Có một câu mình mới đọc, rằng có 5 mức nói thật.
Mức 1 – Nói với chính bạn sự thật về bản thân bạn.
Mức 2 – Nói với chính bạn sự thật về người khác.
Mức 3 – Nói với người khác sự thật về bản thân bạn.
Mức 4 – Nói với người khác sự thật về bản thân họ.
Mức 5 – Nói với mọi người sự thật về mọi sự.

Ta nói về 3 mức đầu cái, nhỉ.
Trung thực ở đây liên quan tới cảm xúc.
Khi có bất cứ cảm xúc nào nổi lên, tỉnh táo nhận biết nó như nó có.
Buồn nhận biết buồn, vui nhận biết vui.
Ghen tỵ nhận biết ghen tỵ, sợ hãi nhận biết sợ hãi.
Ghét nhận biết ghét, yêu nhận biết yêu.

Ở mức 3 – khi nói ra được cảm xúc thật của mình.
Có gì đó thay đổi, bạn bỗng nhận ra, cảm xúc đó không còn dính líu liên quan nhiều tới bạn.
Bạn nhận ra: chúng không có thật.

Bạn đã bao giờ nói với ai đó rằng bạn ghét họ chưa, vì abc ?
Nói một cách bình thản, chân thành.
Dám chắc, chỉ sau đó vài chục phút, bạn sẵn sàng quay lại ôm hôn người đó.
Một mối quan hệ mới, trong sáng hơn, thấu hiểu hơn, đã được sinh ra thay vì cái quan hệ cũ đã nặng nề cũ rích.

Hehe, vui không?

Tình khác

Dịp này mình quan tâm tới vụ B.G., đọc báo mạng,
thấy mọi người tập trung nói nhiều vào một số mặt, vài bài liên quan tới nhân vật thứ 3.
Và ít nói một số mặt khác. Tỷ lệ có thể là 10:1.
Nhìn vậy tính sơ sơ ra dân ta quan tâm gì, nhìn nhận sự việc như thế nào.

Có những thứ ta gán cho người khác, một cách chủ quan.
Ta rất quan tâm ăn uống, ta tưởng ai cũng đặt ăn uống lên đầu như ta.
Ta rất quan tâm quần là áo lượt, ta tưởng ai cũng thèm đồ hiệu như ta.
Ta rất quan tâm tình này tình nọ, ta không hề biết người ta có thể quan tâm tới thứ tình khác.

Hồi còn trẻ, mình có quan tâm tới tình yêu, thích anh này anh kia.
Nhưng lúc đó mình đã biết có thứ tình khác với người khác giới.
Mình nghĩ do mình có anh trai, do mình rất yêu anh trai nên yêu luôn bạn bè anh ấy.
Đó là thứ tình cảm rất thơ thới, thân thuộc, vô tư không chờ đợi đòi hỏi.
Đơn giản là enjoy sự có mặt của nhau, vô tư nhìn nhau cười sảng khoái.
Sẽ là một cảm giác thăng hoa khi có thêm sự đồng điệu tâm hồn,
và được đáp lại bằng thứ tình cảm tương tự.
Có âm có dương nên có sự cân bằng, khác với tình bạn đồng giới.
Nên nó không hẳn là tình bạn, nhưng nó không có luyến ái trai gái trong đó.
Mình không mong, thậm chí cảm thấy khổ sở, khi bị đáp lại bằng thứ tình cảm trai gái thông thường.

Người ngoài không hiểu có thể gán cho các thứ quan hệ đó những cái nhãn khác.
Và kiểu dán nhãn đó đã vài lần làm mình tổn thương sâu sắc khi còn trẻ.
Lớn lên có kinh nghiệm hơn, hiểu được vì sao mọi người nghĩ vậy.
Con người chỉ có thể hiểu những thứ họ đã trải qua, ở mức của họ.

Nên đọc mấy bài, cứ nghĩ, liệu bao nhiêu phần trăm thật sự đã trải nghiệm tình bạn, tình yêu?
Và bao nhiêu phần trăm trong đó thật sự tôn trọng tình yêu và tình bạn của mình nhỉ.
Nếu tôn trọng, chắc họ biết tôn trọng tình yêu và tình bạn của người khác.
Mà nếu không trôn trọng, thì chắc đó là thứ tình gì đó rồi, không thể gọi là tình bạn hay tình yêu, nhỉ.

Heheh phét lác cái. Cho cái tỷ lệ 10:1 nó nghiêng sang cái số 1 một xíu.

Tiêu tiền

Ảnh anh đã 3 năm. Anh ngạc nhiên hồi đó mình gầy thế heheh.

Sáng nay nhìn thấy bộ đồ anh mua qua Amazon để trồng cỏ cho mèo ăn.
Mẹ tấm tắc nhìn bộ đồ, đẹp và tinh tế.
1 cái chân đế bằng gỗ, 1 cái hộp bằng sứ để đất để trồng cây, 1 gói đất mịn, chắc là bột vỏ cây, 1 cái xẻng bé xíu, và vài gói hạt.
Cái gì cũng bé xinh xinh, chất lượng và tinh tế. Chắc đồ sản xuất bên Nhật.

Hỏi bao nhiêu tiền, mẹ thấy con số cũng kha khá, giống con số mẹ nghĩ.
Bèn đứng lại vài phút nói chuyện với anh về chuyện tiêu tiền.
Mẹ bảo nên biết mình đang nằm ở đâu, nhà mình đang nằm ở đâu, để cân đối chi tiêu.
Nếu là mẹ, mẹ nghĩ bỏ ra 1/3 số tiền đó để mua thì hợp lý.

Có những người giàu ở mức họ thừa tiền, nhiều người cũng vất vả quản lý đám tiền đó.
Có người giàu ở mức tiêu không cần nghĩ.
Có người sung túc ở mức đủ, tiêu tiền vẫn cần suy nghĩ cân nhắc.
Mẹ nghĩ nhà mình ở mức này.
Nếu bố mẹ tiêu quá đi, mẹ không nghĩ nhà mình có những thứ nhà mình đang có bây giờ.
Tí ngúc ngoắc đầu “Tí biết”.

Điểm thứ 2 mà mẹ càng ngày càng để ý cân nhắc khi mua cái gì đó – là nghĩ đến môi trường.
Mua vào, thì lại vứt vài thứ đi.
Ở trong nhà, nhiều góc ngập đồ không dùng.
Nhìn ra ngoài, các kiểu rác ngập đầu!
Ở Đức nhìn thấy 1, thì ở một số nước nhìn thấy 10, thậm chí 20.

Nên ở địa vị của Tí, mẹ sẽ chỉ mua hạt cỏ, và dùng bát để trồng.
Mình có nhiều bát mà. Cậu gật gật gù gù.
Cậu có xu hướng mua đồ đắt hơn nhiều số tiền cậu nên chi.
Và rất nhiều khi – đắt chỉ vì đẹp, theo trend, chứ lại không tốt khi sử dụng.

Cái này mẹ cậu tới tận bây giờ vẫn chưa làm được nhuần nhuyễn .
Mẹ cậu tiêu tiền rón rén, chi tiêu rón rén.
Cái gì cần tiêu cho cuộc sống hàng ngày thì cứ tằng tằng như robot thôi, không để ý.
Cái gì cần cho tinh thần cảm thấy vui, thơ thới, thì cũng chịu chi tiêu ở mức vừa đủ.
Kiểu thay vì ăn một bữa thịnh soạn ở một nơi sang trọng,
thì vào 1 nơi gần đó, vẫn phong cảnh đó, mức sang trọng thấp hơn chút, ăn đơn giản tối đa.
Vẫn hưởng cái cảm giác đủ đầy của thiên nhiên xung quanh, và của cái gọi là sự luxus.

Còn sắm thêm, hưởng thụ thêm, cái gì thấy không thật cần thiết thì không mua, không làm.

Nhưng luôn có một cái ranh giới, nhỉ.
Chi tiêu rón rén quá thì cũng dở, mình bỏ qua nhiều niềm vui nho nhỏ.
Ở trung đạo vẫn là tốt nhất.

Cũng chỉ có mình thôi, chứ may ở nhà có bạn chồng chi tiêu hợp lý, chịu chi khi cần. Nên mình được hưởng thụ ké nhiều.
Nhưng lại cũng phải chịu ké vài thứ comfort mình thấy thừa, không nhất thiết phải có. Kiểu robot hút bụi trong nhà heheh.
Mua rồi thì chịu thôi, chớ thà hàng ngày mình đứng lên quét nhà 10 phút, khoẻ người, vui. Còn hơn ngồi chịu trận 1 tiếng cái tiếng ro ro rất to của cậu ta.

Ờ nhưng đó cũng là cuộc sống đó. Khi trải qua rồi, người ta lựa chọn cái hợp hơn. Chưa trải qua, nhìn mấy cái robot đi trong nhà, thế nào cũng khấp khểnh thích mua, hahah.

Đại hạn

Cứ bước vào một đại hạn (10 năm) mới, mình lại xem xét các lá tử vi của cả nhà một chút.
Lại những cảm xúc đan xen. Những cảm xúc đã có từ lâu, và luôn luôn lặp lại.
Nó có tốt/xấu không? Tốt/Xấu tới mức nào.
Soi mói xem đi xem lại, đọc tới đọc lui toét cả mắt,
rồi cuối cùng lại rút ra cái kết luận đã từng rút ra vài lần: Ta hổng có biết gì hết.

Mình cứ ngạc nhiên về cái gọi là khả năng quên của con người.
Chắc nó xảy ra với nhiều người đó, không chỉ mình.
Nhưng có lẽ vì cái quên đó, mà con người mới mở rộng được cái biết của mình, nhỉ.
Cùng 1 sự việc, cùng 1 hoàn cảnh, nhưng mỗi lần xem lại, trải lại, lại nảy ra cái gì đó mới?
Phát triển kiểu trôn ốc đó, hy vọng đi lên hahah.

Bạn nào đọc bài này, bỏ qua kiến thức tử vi của mình nhé. Không luận đúng sai.
Cái trình đó lùn thảm hại, nên nó không hé mở cho mình cái gì hết về những thứ sẽ xảy ra trong tương lai.
Tuy vậy nó đủ để cho phép mình suy tư về cái gọi là bản đồ số phận của con người.

Cái bản đồ đó có đủ các loại sao.
Mỗi loại sao đại diện cho một tính cách nào đó.
Tính cách đó trong hoàn cảnh này thì “tốt”, trong hoàn cảnh khác lại không “tốt”.
Nếu con người ý thức mà hạn chế sự nổi trội của ngôi sao này, thì cuộc sống sẽ đi theo ngả này,…
Và tất tần tật những thứ đó trộn lại, tạo nên cái gọi là môi trường, để ta trải nghiệm cái gọi là cuộc sống.
Người ngộ ấy, họ sẽ chơi và thử với mọi thứ trong cái môi trường đó, giống trẻ con vậy,
để xem cuộc sống nó sẽ ra cái màu gì heheh.

Đại hạn 10 năm nay của mình vào cung nô bộc, chắc sẽ dính dáng nhiều đến bạn bè.
Bạn bè là một môi trường rất lớn, nếu trong môi trường này mà có được cảm giác như cá trong nước,
kiểu được tung tăng vô tư bơi lội cùng cả 1 đàn cá, thì tuyệt nhỉ.
Mình nghĩ 10 năm này mình cũng sẽ trải nghiệm nhiều về bạn bè.

Nhưng tút này nói về 1 ngôi sao – “Thiên Cơ”.
Thiên Cơ mà đắc/miếu (tốt) thì thường người đó có khả năng nhìn nhận nhiều thứ rất trúng.
Của mình nó hãm !!!
Thảm nào mình nhìn nhận mọi thứ nó cứ trật re.
Đi chỗ lạ chuyên môn chọn đường đi ngược lại với đường cần đi.
Trật suốt ngày vậy, nên có cái phản xạ – Hà, những thứ đi từ cái não của mày ấy, hay sai lắm.
Lúc nói chuyện với bạn chồng, hay nương theo bạn ấy, vì bạn ấy có Thiên Cơ đắc.

Nhưng sao hãm đó lại có tuần triệt án ngữ, mình dịch là – dù mình có ngô nghê và dốt nát đến đâu,
dù đi lạc loanh quanh 1 lúc thì vẫn sẽ có gì đó đẩy mình khỏi con đường sai.
Tuần triệt là 2 sao có khả năng biến tốt thành dở, biến dở thành bớt dở.

Cái mà mình ngộ ra trong lần xem này, là mình sẽ không thấy được thiên cơ hihi.
Mình sẽ luôn luôn ở lại trong vô minh, hoặc ít ra còn ở lại đó dài dài.
Có một lý do nào đó khiến mình cần ở lại trạng thái này, dù mình biết có trạng thái khác.
Và cái duy nhất mình có thể làm trong lúc đó – vui, hài lòng và chơi với cái vô minh đó.
Hahah, thày bói giỏi chưa?

P.S. Đừng ai nhờ mình xem nhé.
Sẽ đẩy mình vào trạng thái phải nói cái mà mình biết thừa là phét lác đó heheh.
Các sao nói ở trên chỉ là mượn gió bẻ măng thôi,
nói cái suy nghĩ nho nhỏ của mình về cái gọi là dòng chảy cuộc sống thôi.