Ngạo mạn

Viết bài trên FB, bạn sẽ có một số trải nghiệm.
Khác với khi đọc.

Trải nghiệm thường gặp, là bạn nói A, nhưng người đọc hiểu B.
Nếu bài viết nói về 1 nhân vật khác, cuộc sống khác,
sự hiểu A ra B này không có tác động nhiều.
Khi bài viết nói về chính cuộc sống, con người, tâm hồn của bạn.
Nó thật sự có tác động.

Vì sao nó lại tác động vậy?
Cũng là câu hỏi cho bản thân mình.

Mình giận dữ khi bị hiểu lầm.
Khi cái ý mình viết ra lại được hiểu theo cách mình cho là rất tầm thường hahah.
Khi mọi người luôn gán cho mình những thứ mình không nghĩ, không lo.

Rất dở cho mình, có nghĩa trong con người mình có gì đó không ổn.
Mọi người hiểu là chuyện của mọi người.
Vì sao mình lại giận dữ?

Ngạo mạn? Cho là mình tử tế hơn mọi người?
Cho rằng họ không xứng đáng đọc những gì mình viết.
Cho rằng họ chỉ quan tâm những thứ tầm thường?
Có lẽ là ngạo mạn, nhỉ.

Mình sẽ nghĩ về chữ ngạo mạn này và về cảm xúc này.
Mình nghĩ mình sẽ rất khó thoát ra khỏi cái ngạo mạn này.
Có một cách khá dễ dàng – là tránh viết, tránh tiếp xúc.
Vậy sao mình vẫn cứ viết, để rồi vẫn vẫn giận dữ khi bị “tầm thường hoá” bởi vài người?

Thánh thiện

Giọng hát này giúp người ta cảm nhận được một dimension mới trong miền cảm xúc.
Nghe bài này nhớ tới con gái mình:
https://www.youtube.com/watch?v=0go_TIm4jtI

Hỏi mình có muốn Tủm hát hay vậy không? Thành công như vậy không?
Không. Mình tôn trọng đủ tâm hồn của Tủm để biết nâng niu trọn vẹn tâm hồn đó, không mong muốn cô trở thành một ai khác.

Hỏi vì sao mình nghĩ tới Tủm?
Cô gái bằng giọng hát trời phú của mình chuyển tải được cái tâm hồn trong trắng và đầy tràn tình yêu của các cô gái lứa tuổi ấy.
Đầy khao khát, đầy trăn trở, nhiều mơ mộng về tình yêu.

Hỏi vì sao mình cảm động?
Mình thấy thương Tủm và những thanh niên cùng lứa tuổi.
Họ đang bị xã hội, gia đình đẩy tới một góc mà họ phải tự bóp nghẹt phần nào trái tim nồng ấm khao khát yêu thương, khao khát được yêu thương.
Khao khát tự do, khao khát thử, khao khát được bày tỏ bản thân, khao khát được trải nghiệm.

Hỏi có tiếc cho Tủm khi gia đình cô không giúp và không ủng hộ cô đi theo khao khát của mình?
Không. Thương và cảm thông với cô thì có, nhưng tiếc thì không.
Cha mẹ cô cũng chỉ vừa thoát (liệu có thật thoát không?) cái tình trạng “cố bơi để không chìm”.
Chỉ khi người ta đã bơi hoàn toàn giỏi, mới có thể thảnh thơi nhìn mây bay trên trời, mới biết có gì đó khác ngoài vật lộn.
Nên thôi, tài sản bố mẹ cho cô chỉ có vậy. Họ chỉ làm được vậy.
Cô làm gì với nó, lại là khả năng và cuộc sống của cô.

Hỏi muốn chúc gì cho Tủm ngay trong moment này?
Mong cô trải nghiệm thật trọn vẹn cái tâm hồn thánh thiện của lứa tuổi này.
Vốn thánh thiện từ khi nhỏ tới giờ, nhưng chỉ tuổi này mới ý thức được.
Cuộc sống phía trước sẽ làm cái thánh thiện đó lui lại đằng sau.
Nhưng nó vẫn có đó, để mỗi khi nghe một bài hát hay, nhìn 1 bông hoa đẹp, thấy một ánh mắt thương mến, nó lại hiện diện, như đôi cánh thiên thần nâng đỡ tâm hồn cô.
Tới tuổi trung niên, nó sẽ như ngọn đèn sáng ngày đêm, toả chiếu con đường dẫn cô về nhà.

Cao ngạo

Lạ lùng, mình bị một cái tính rất củ chuối,
là mình đòi hỏi những người bạn có một tầm suy nghĩ nào đó.
Nếu họ không đạt tới tầm đó, cũng ok thôi, nhưng mình không coi họ là bạn nữa.
Và chỉ mong họ cũng không coi mình là bạn.
Coi như 2 người 2 ngả không liên quan.

Đó là một suy nghĩ rất cao ngạo, ngạo mạn.
Mình là cái đinh gỉ gì, mà dám đòi hỏi người khác.
Biết thế hàng chục năm nay mà vẫn không thể sửa được.
Vẫn có những tính cách khiến mình có muốn cũng không thể lại gần họ được.
Mặc dù biết, nhiều khi nó chỉ là một cái tật nho nhỏ, không thể đại diện cho cả con người họ.

Có lẽ nó liên quan một chút tới tính nhạy cảm và hay suy diễn của mình.
Nghe người ta nói về anh A chị B dù chả liên quan,
mình có thể tưởng tượng sẽ có ngày họ nói về chính mình như vậy.

Rất khó diễn tả cái cảm giác này, làm mình nhớ lại vài tổn thương trong quá khứ.
Khi đôi lần bị gán cho những thứ mình không nghĩ, không làm.
Bị gán sau lưng, bị bàn tán sau lưng, mà người bị bàn không có cơ hội nào để thanh minh.
Tổn thương bởi đó là những người tự nhận là “bạn thân”.
Nếu không phải “bạn thân” chắc mình không bị tổn thương đến vậy.

Mọi thứ tình trên đời này nó rất tạm bợ.
Hôm nay cùng quan điểm, cùng kẻ thù, thì gọi là bạn, thậm chí bạn “thân”.
Ngày mai khác quan điểm, thậm chí chỉ cần anh giàu tôi nghèo, thì chuyển sang hết bạn.
Lúc đó mới biết cái cốt lõi của mỗi con người.
Người đàng hoàng sẽ không nói sau lưng, không bàn tán ác ý, không soi mói chuyện riêng tư.

Đã gọi là bạn, cần có sự tin cậy tối thiểu.
Có gì không rõ, không ưng, hỏi thẳng, nói thẳng, nhỉ.
Tính đó hơi thái quá, nhỉ, không hợp với tính người Việt.

Bạn bè FB

TH này, mình không hiểu bạn lắm.
Bạn thả tim khá nhiều trên tường của mình. Khen quá nhiều.
Tương tác với các cmt của bạn bè mình quá nhiều.
Làm mình thường bị nhột, không hiểu cái motive của bạn là gì.

Vì nhìn các stt và các cmts của bạn, mình biết bạn quan tâm cái khác.
Tốt mà, cái gì trong cuộc sống đều đáng được quan tâm.
Người đói cái này, người khát cái khác.

Tuy vậy qua đó mình không nhìn thấy mình có nhiều điểm chung.
Mình cũng không muốn có sự hiểu lầm rằng mình với bạn là bạn thân.
Nên mình mong bạn giữ khoảng cách với mình.
Cứ là bạn bè bình thường như hàng trăm bạn bè trên FB khác.

Điều này mình cần, để mình còn được “là mình” khi viết trên FB.
Hy vọng bạn hiểu ý của mình.

Stt này chỉ bạn và mình đọc được thôi.
Mình sẽ xoá sau khi bạn đã đọc.

Năng lượng nữ

Melinda, hoạt động chính của bà ấy trong những năm tới có thể là
“Trao quyền cho phụ nữ để xoa dịu những nỗi đau khổ trên toàn cầu.”

Và sau 5 năm nữa, có thể là
“Giáo dục để mỗi người biết tôn trọng tiếng nói của trái tim trong mỗi người, để xoa dịu những nỗi đau khổ trong từng tâm hồn”.

Hahah, những tiếng nói tuyệt vọng.
Nhưng cũng phải có vài người nói. Và cần nhiều người nghe, nhiều người ủng hộ.
Mình ủng hộ bà ấy, theo nghĩa – vì hiện tại năng lượng nam lấn át quá, năng lượng nữ cần được ủng hộ.
Năng lượng nam (dương) là sự mạnh mẽ, quyết liệt, quyết chiến quyết thắng không thua thằng nào cả.
Năng lượng nữ (âm) mềm mại hơn, thiên về hoà hoãn, hoà hợp, yêu thương.
Hai thứ năng lượng này tồn tại trong mỗi người, mỗi tập thể.
Thế giới này để có yên ổn thịnh vượng, cần cả 2 loại năng lượng này, trong một tương quan hài hoà.

Mình làm việc trong môi trường kỹ thuật, rất dương, mình hiểu 2 khái niệm này.
Cũng đã có thời gian loay hoay mệt mỏi với năng lượng dương quá nhiều mà năng lượng âm quá thiếu.
Đến nỗi bản thân và các nữ đồng nghiệp cũng bị nam hoá.
Rồi đến 1 thời điểm nào đó, nhận ra, mình không nên tìm thứ năng lượng mềm mại đó ở đâu cả, ngoài từ chính bản thân mình.
Và cuộc chiến chấm dứt heheh. Kiểu thấy mình có dư của cải mà không biết dùng vậy.
Giờ chỉ cần để ý để mình luôn trong một trạng thái, để thứ năng lượng đó hiện diện.
Trạng thái nối với thiên nhiên, với những tâm hồn đồng điệu, với sự cảm thông, với trạng thái yên bình.

Có ai hiểu mình không nhỉ?
Không cần gân cổ tranh đấu bất bình làm gì.
Không cần hùng hổ thả bom chỗ này, đàn áp chỗ khác.
Thế giới đủ lắm rồi. Lấn át hết cả rồi.
Vẫn cần các tiếng nói giúp mỗi người nhìn ra thực trạng, cần các hoạt động cải thiện,
nhưng trộn thêm năng lượng âm, mà nói, mà làm.

Chẳng hạn, thay vì “lũ khốn kiếp, chúng nó lại phá hết rừng”.
Có thể là “nghĩ về những rừng cây điều hoà không khí sẽ bị đốn sạch trong nay mai, thấy xót xa”.
Cảm xúc (chân thành) chính là năng lượng âm. Nó đang bị bỏ qua, bị đàn áp tội nghiệp.