Giải nghiệp

Hàng ngày, hàng giờ qua đi, mọi thứ trải ra như một cuốn phim.
Với chúng sanh, nghiệp đang trổ, không ngừng nghỉ.

Tỉnh một chút, chúng ta có 2 lựa chọn chính.
Giải nghiệp, hay tích nghiệp.

Để giải nghiệp, phải không sợ nghiệp trổ.
Thậm chí, người ta còn thấy vui, thú vị khi nghiệp trổ.
Xấu hay tốt dưới con mắt nhân gian, cũng chỉ là nghiệp trổ, một nút thắt.
Không tránh né, tưng tửng mà tiếp nhận, có chút hài hước nữa, nút thắt sẽ được giải.
Nếu không, dù làm gì, nói gì, nghĩ gì, sẽ tích thêm nghiệp.

Nghiệp chỉ là những thói quen, tập khí tích tụ.
Sống cho khéo, nghĩ cho khéo, đầu nó từ từ rỗng rang, nghiệp từ từ loãng ra.

Đó là lý do vì sao cần tu dưỡng khi còn minh mẫn.
Cứ cái gì có thể giải nghiệp được, thì làm, nương vào sự trổ ra của nghiệp.
Mình làm, giúp người trong gia đình làm.
Một câu xin lỗi, một cử chỉ làm hoà, một cái cười xoá nghiệp …

Tới lúc sức đã yếu, đầu không còn sáng suốt, mà chưa học được thói quen cười hehe xuề xòa với những thứ bất như ý,
thì chỉ còn tích nghiệp mà thôi.

Được đồng hành cùng người già, là may mắn lớn của mình.
Nhìn ra được quá nhiều điểm củ chuối của bản thân.
Và trở nên xuề xoà hơn, nhiều thứ không còn nhiều ý nghĩa.

Tỉnh, mê

Mỗi khi đọc những bài kiểu “hãy hiếu thuận với bố mẹ khi họ còn sống”, mình thấy lấn cấn.

Một, là do nhột – mình thấy cái không hiếu thuận của mình (theo con mắt thế gian).
Hai, là mình thấy người ta hay nói về sự hiếu thuận, nhớ nhung, nối tiếc khi bố mẹ thật sự đã không còn đó.

Phần nhiều người quá vất vả tất bật cho cuộc sống mưu sinh và không có điều kiện gần bố mẹ khi còn sống, dễ trải qua tình trạng thứ 2 này.
Chẳng hay, chẳng dở, cuộc sống nó là vậy.

Nhiều người tuy được sống bên cạnh bố mẹ, nhưng cũng do vất vả tất bật cho cuộc sống mưu sinh, họ không luôn có đủ sự kiên nhẫn, hoà nhã chăm chút bố mẹ theo cách họ mong mỏi.
Chẳng hay chẳng dở, cuộc sống nó là vậy.

Cuộc sống nó là vậy.
Chẳng có gì hay, chẳng có gì dở.
Nhưng nếu biết cách, luôn có những giây phút thăng hoa.
Thăng hoa khi không cạnh nhau, thăng hoa khi cạnh nhau.

Có một sự liên kết vô hình giữa con người, nhất là giữa bố mẹ con cái, vợ chồng.
Cái kênh liên kết đó càng nhiều sự cảm thông, thấu hiểu, biết ơn, thì nó càng phát sáng, mềm mại, uyển chuyển.
Nó nuôi dưỡng, nó nâng đỡ, cả hai bên.
Ngược lại, nó huỷ diệt, nó ngốn ngấu năng lượng, từ cả 2 bên.

Nuôi dưỡng hay huỷ diệt, nó không dừng ở 1 cá nhân, nó lan sang các cá nhân bên cạnh, xung quanh.
Nó còn lan sang cả tương lai, sang thế hệ tiếp theo.

Nên, khi còn cùng tồn tại, sống tỉnh táo với nhau, là đủ, nhỉ.
Thường, sẽ có 1 bên tỉnh hơn.
Bên tỉnh nên tận dụng cơ hội để nhìn rõ bên mê, sẽ trở nên tỉnh hơn.

Tỉnh hơn là làm sao? là qua cái mê của bên kia mà nhìn ra cái mê của mình.
Khi cái mê của mình không còn, mình sẽ chỉ còn thương cái mê của bên kia, thay vì bực dọc hay thất vọng.

Lao xao

Sáng bạn gái cùng làm rủ đi uống cà phê nói chuyện về cuộc bầu cử sắp tới, hơn nửa tiếng.
Không quan tâm thì thôi.
Chứ quan tâm và nghe ngóng các nơi, các đảng, không thoát khỏi cảm giác chông chênh, mất phương hướng.
Cảm giác như đất dưới chân bị rung chuyển, người ta không còn điểm để bấu víu.

Thực ra, điều nên làm nhất là thôi không bấu víu.
Chọn ra 1 đảng mình thấy có vẻ đỡ tệ nhất, rồi bình tĩnh xem mọi thứ sẽ đến đâu.
Bản thân cái chữ “mình thấy” cũng không bấu víu.
“Mình thấy” cái gì ? Lèo tèo vài cái bề nổi, thậm chí đám bề nổi đó cũng đã đi qua 1 loạt các miệng/media.

Cụ Tờ Rum nói gì là cả thế giới xô ngang xô dọc.
Mà cụ ấy nói gì, định gì, có trời mới biết.
Bản thân cụ ấy chắc gì đã biết.
Có loại người, cứ nắn gân người khác cái đã, bằng lời hoặc hành động.
Thấy gân mềm ta nắn tiếp, thấy gân cứng ta thả.
Thấy nắn được việc ta nắn tiếp, không được việc ta nắn chỗ khác.

Và cả thế giới đang làm cái việc thày bói sờ voi.
Hội u tu bơ thì rõ là béo rồi, công việc của họ, hàng trăm nghìn view nuôi họ hàng ngày.
Chỉ có hội hóng hớt, mới cần nhìn lại hehe.

Như ta đây, tối tối ôm tablet, nghe hết thằng này chửi thằng kia, thằng kia chửi thằng này.
Mới đầu thấy lao xao chao đảo lắm, vai cổ căng cứng hết cả lên.
Làm việc cũng không căng như thế.
Giờ quen rồi, thấy ngộ. Như một tuồng chèo
Mọi thứ chỉ có thế, rồi nó sẽ thế.
Lao xao chao đảo nó cũng thế, không lao xao chao đảo nó sẽ vẫn thế.

Hôm qua ngoác miệng bảo bạn chồng.
Chăm chỉ xem thời sự tin tức, một phần là để học tiếng Đức tiếng Anh.
Mà chả thấy tiếng nào khá lên chút gì cả.
Không chừng hết bầu cử rồi, lùn vẫn hoàn lùn.
Haha

“Xao o ooo”

Thấy hơi lạnh phả ra từ cẳng chân và cánh tay.
Nửa nghĩ đó là hơi lạnh từ trong người được giải phóng ra.
Nửa nghĩ có thể đó là dấu hiệu sẽ bị cảm ốm.

Hôm trước có đọc đâu đó, rằng nếu bị nhiễm lạnh, mà ngâm chân nước nóng quá, thì cái lạnh đi sâu vào bên trong.
Tới lúc nhiều nó sẽ tạo cảm giác buốt giá dù mặc rất nhiều.
Chỉ nên để ấm ấm để cái lạnh ra từ từ.
Hay đó chứ, nhỉ. Mà cũng chẳng biết cái thông tin nào đúng sai. Hay cả hai cùng sai hahah.

Cứ có cảm giác cuộc sống nó đang lay mình hơi mạnh mẽ tí, kiểu tỉnh đi Hà.
Sao mày cứ miên man mê muội vậy.

Thích tỉnh lém chứ bộ. Có đứa nào biết vì mê nên khổ, mà thích mê tiếp đâu.
Nhưng làm sao mà tỉnh hahah.

Nên vẫn cứ quăng lên quật xuống.
Thấy mình đang bị quăng lên quật xuống.
Nhìn thấy người xung quanh bị quăng lên quật xuống.

Tự dưng nghĩ đến cái chữ “Xao” của anh cu Tí. Tức là “Sao bố mẹ gọi” đó.
Anh ta cứ thấy bố mẹ gọi là dóng dả “Xao o ooo” – kéo cái chữ o dài hơn cái gậy.

Anh ta ở bên Nhật có vài tháng, mà cô Liên Hương đã mời anh ta đến nhà ăn cùng gia đình 4, 5 bận.
Dù cô có bảo nấu đơn giản, chứ mình cứ suy từ bản thân ra, gì thì gì cũng mất nhiều công sức.

Chả hiểu sự có mặt của anh ta có làm gia đình cô vui lên chút nào không.
Chứ anh ta cứ hồn nhiên vác cái miệng đi ăn chực, rồi về kể tưng tửng chữ được chữ mất, bố mẹ thấy buồn cười quá đi.

Chuyện đã cũ

Sơn biết không? Mình nghĩ cuộc sống luôn cân bằng và fair.
Ai cũng có những gánh nặng họ phải gánh.
Em Hà đã gánh cái gánh nặng của em ấy, và có thể em ấy sẽ có một tuổi già bình yên.
Nên mình thấy mọi thứ ok và hợp lý.
Mình cứ hay đùa với bạn chồng, có thể vì mình phải lo cho mẹ mình, mà mình sẽ không phải lo cho bạn ấy và cả cho chính mình hehe.

Nếu có conflict với ai, cứ bình tĩnh, là chuyện bình thường thôi.
Mình còn nhiều thời gian mà.
Có thể hỏi các bạn ấy vì sao các bạn ấy giận. Mẹ cần làm gì?
Xin lỗi nếu không thể hiểu các bạn ấy.
Xin lỗi nếu mình đã từng làm gì sai.
Cứ xin lỗi thôi, còn các bạn ấy cũng cần thời gian để có thể tha thứ.
Con Sơn mình không biết có điều kiện tốt hơn người khác không,
chứ sống xứ người rất vất vả, vất vả từ cái tiếng, từ cái ngoại hình, từ cái thói quen vất vả đi.
Cố gắng tìm hiểu để thông cảm cho các bạn ấy.

Nhân dịp này mình nhắc lại 1 chuyện đã cũ.
Sơn sang chơi Đức, mình đã chuẩn bị tinh thần để đón mình Sơn.
Lại thấy Sơn bảo đi cùng nhiều người, thì mình không thể đón tất.
Nếu mình đón đưa bạn bè kiểu vậy, mình không còn sức lực để làm việc và sống bình thường nữa.
Rồi Sơn bảo Sơn bị lạnh ốm. Thế là mình cuống cuồng đem một đống quần áo rét để đi U-Bahn tới nhà ga.
Đi ô tô tới nhà ga giữa trung tâm mình chưa từng đi (tới tận bây giờ), và cũng không dám đi.
Tìm chỗ đỗ mất nhiều thời gian, đi bộ từ chỗ đỗ tới nhà ga mất hàng chục phút.

Ra tới bến U-Bahn, tàu bỏ chuyến.
Đằng nào cũng muộn, nên mình không đi nữa, lại lếch thếch đem đống quần áo về.
Mọi người đi mua bán, Sơn muốn mình đón mọi người vì mọi người mua hàng nặng.
Cùng lý do với ô tô và chỗ đỗ, mình lại đang làm việc, nên không thể đi.

Mình không kể với Sơn, vì biết Sơn đằng nào cũng không hiểu.
Sơn không hiểu làm việc ở đây nặng thế nào, là người châu Á, lại phụ nữ, nó nặng thêm gấp rưỡi.
Nhưng thôi, phận ai nấy sống. Mình chọn rồi thì mình chịu thôi.
Chỉ có điều, những yêu cầu và mong đợi từ bạn bè cho những cuộc viếng thăm, mình buộc phải bỏ xuống.

Hà kể chỉ để Sơn hiểu cho con cái mình.
Chúng không tồi, chúng có những cái khó riêng.