Rời viện DL

Trao đổi với bạn bên Viện DL, làm cái thủ tục thanh toán hợp đồng với viện.
Lòng nặng trĩu, tim như bị bóp nghẹt lại.

Thấy thương bà, nhưng thấy mình chưa thể làm gì cho bà.
Lại lang thang bất định.
Không có 1 nơi gọi là nhà.

Mình thì tính toán ngược xuôi.
Cái “hiếu” của mình không đủ để mình có thể vứt hết tất cả.
Không thu nhập, sẽ phải tính toán từng đồng để trang trải cuộc sống mấy năm với bà.
Còn cái tuổi già của mình nữa, lại chông chênh, lại bắt con cái phải gánh gồng.

Mà mình biết mình rõ lắm, biết mình chịu bà được đến đâu.
Sống gần bà, 1 ngày vài tiếng, là hợp lý.
Gần nữa, nhiều nữa, ngày này qua ngày kia, mình chịu không nổi.
Bà có cái riết ráo khiến người khác, nhất là cái đứa không vững như mình, cảm thấy rất bất an, cứ như đang 1 chân ngâm trong dầu nóng vậy.
Bà lực bất tòng tâm, mong chờ người khác làm nhanh nhanh ngay lập tức những thứ cụ muốn, hôm nay muốn A, mai đã lại muốn B, khiến mình cảm thấy mình như con rối bị quay mòng mòng.
Rồi mình sẽ gắt gỏng, sẽ nói lời khó nghe.

Thật là phục những người sống cùng bố mẹ trong hoàn cảnh khó khăn mà vẫn giữ được sự tĩnh tại lắm.

Viện hay những người đã từng sống cùng bà, giúp bà, mình biết ơn họ lắm.
Dù có điểm này điểm kia chưa hài lòng, thì chắc mình cũng chẳng thể làm tốt hơn, chẳng thể dễ chịu mát tính hơn họ.

Mà, cũng coi như một cơ hội để mình xem cái sự tin tưởng vào trời đất của mình mạnh mẽ đến đâu.
Xem cuộc sống sẽ đưa đẩy hai mẹ con như thế nào.
Cái gì đến, khắc đến, nhỉ.

Đi cùng người cùng có niềm tin và kiểu hành động như mình, dễ hơn nhiều lắm.
Khi tâm tĩnh, dù bên ngoài có hay có dở, cứ từ từ mọi thứ sẽ lại tuôn chảy bình an.
Còn vừa phải đối phó bên ngoài, vừa phải đối phó vạc dầu nóng dưới chân, hông có thú vị lém hahah.

Viết vậy thôi, nhưng mình biết mình sẽ enjoy được những ngày tới.
Con người mình quá thực tế để có thể để thời gian qua đi mà không thu lại được cái gì.

Lạc hướng

Tôi ngồi vừa làm việc vừa quan sát sự bực dọc, dù chỉ xíu xiu của mình.
Đúng hơn, những hoạt động của cái ego.

Cái ego luôn có sự bực dọc, ít hoặc nhiều, khi nó cọ sát với một ego khác.
Khái niệm thoáng đãng đủ đầy, nó không có.

Mình nghĩ mình hơi lạc hướng và mất thời gian khi định thuần hoá cái ego của mình.
Nó là như vậy. Nó sẽ luôn là như vậy. Không tốt không xấu.
Nó giống mọi ego khác, của những người xung quanh, cả ego của mẹ mình.
Nếu muốn nó “tốt” hơn lên, mình sẽ mất năng lượng. mất thời gian, và chả được tích sự gì.
Cái muốn này, cũng xuất phát từ ego mà ra. Chứ còn xuất phát từ đâu?
Có gì hay ho trong cái muốn này?

Tạm thế, mình làm việc tiếp.
Thực ra mình thích làm việc hehe.
Nhưng đôi khi bị lãng vì một số những hoạt động của não.

Bị yêu

Mình biết chắc chắn là rất nhiều người yêu mẹ.
Mình tưởng tượng được.
Những giây phút ở bên mẹ, với họ chắc là những giây phút êm đềm.

Mình thì không, ở cạnh mẹ mình chỉ có cảm giác yên tâm vì mình có mặt.
Nhỡ có gì xảy ra thì mình có thể hành động ngay.
Nhưng không có cảm giác êm đềm.
Vì từ bà toát ra cảm giác sợ, sợ tới lúc lại phải xa mình.

Là lỗi của mình, khi để tới nông nỗi bà bám lấy mình như thế này.
Đời đúng là vui – “Ghét cái gì trời trao cái đó”.
Cái mình rất sợ trên đời là bị yêu, bị người khác bám dính vào mình.

Chị Dậu đời mới

Thỉnh thoảng đọc U Soan của bạn Lục thấy vui vui hihi.
Bà cụ quàng khăn mỏ quạ, áo len màu phân ngựa, nhiều vàng hơn là nâu, mấy cái cúc phía dưới mở.

Dân tình tíu tít sắm tết, vui chơi.
Mình vẫn ngồi rung đùi làm việc.

Lại vừa install một loạt tools trong máy để thử vài thứ mình quan tâm.
Chả ai bắt. Thế giới mới bây giờ quá nhiều cái mới, đây AI, kia Agents, ai theo hết cho nổi.
Các loại tools cũng nhiều quá bàn tay.

Tuy vậy vì vẫn muốn biết, thì thử thôi.
Thử tới lúc không thể làm được nữa, thì cũng biết là không thể làm được nữa.
Còn nếu thử được, thì cái đầu nó thoáng ra một khoảng.
Đỡ phải lăn tăn tự hỏi chả hiểu dân tình đang nói về cái gì.
Cái não mình nó có hạn, hoặc là biết tàm tạm, hoặc phải gạt nó hẳn ra khỏi đầu.
Còn nếu cứ nửa vời, cái não sẽ suốt ngày chỉ có lăn tăn hahah.

Lại cảm thấy mình đang đứng chênh vênh trên đỉnh sóng.
Nó chạy hướng nào, đổ vào đâu, chịu không thể biết được.

Hôm qua vừa báo với viện DL, rằng sẽ đưa bà đi.

Bà khó chịu với nơi đó, và đổ hết lên đầu mình.
Bà đã hưởng mức cao nhất ở đó rồi, 1 mình 1 phòng, ăn ngủ theo nhu cầu, nhân viên nhân nhượng hết mức rồi.
Mà vẫn khó chịu thì mình phải làm gì đó thôi.
Để cụ khổ sở thì mình cũng không chịu được.
Dù biết có thể cụ chỉ phóng đại nỗi khổ của mình, chứ sự thực không hẳn như vậy.

Mất ngủ thì không thể đổ lỗi cho viện. Tới tuổi thì mất ngủ thôi.
Không biết liệu đi chỗ khác có đỡ mất ngủ không.
Ồn vì karaoke thì hồi ở Chùa cũng không tránh khỏi hahah.

Nghiệp chướng, như cái dây ngựa quàng vào cổ mất rồi.

Đi đâu giờ cũng chẳng biết.
Nhắm nhắm vài chỗ thì hoá ra toàn nói thì như rồng leo mà sự thật thì như mèo mửa.
Thôi đành. Tới đâu hay tới đó.
Có chết dấm dúi ở đâu thì cũng xong một đời, nhỉ.

Who cares?
Chị Dậu đời mới hahah.

Tham

Mỗi người chúng ta đều bị lôi đi xềnh xệch bởi một cái gì đó, nhỉ.
Hoặc bởi chính lòng tham, sự xáo xác của chính chúng ta.
Mong muốn yên ổn cũng chỉ là 1 loại xao xác hehe.

Hoặc bởi lòng tham, sự xáo xác của những người quanh ta.
Không phải bởi họ tham hơn, mà vì mình tạm đặt cái tham của họ lên trên cái tham của mình mà thôi.
Bạn sẽ hay thấy, bạn bị cái xao xác của con bạn, chồng hay vợ bạn, hoặc bố hay mẹ bạn,
chúng lôi bạn đi.

Sẽ không hẳn đúng khi nghĩ rằng bạn bị cái tham của người khác lôi đi.
Vì nếu không có cái tham của người khác, thì cái tham của bạn sẽ nổi trội lên thôi.
Còn theo các thầy đã giác ngộ, mọi thứ bên ngoài là cái gương của thế giới bên trong.
Bạn thấy họ tham, nhưng đó chỉ là phản chiếu cái tham trong chính bạn.

Bạn sẽ chống lại chúng, hay bạn nương theo chúng, làm mà không ấm ức, không kỳ vọng …, là nghệ thuật của bạn.
Chống lại, vẫn sẽ bị lôi đi, nhưng xềnh xệc hơn hehe.

Làm, dấn thân, mà không kỳ vọng, không sợ người xung quanh sẽ nói gì, là nghệ thuật của riêng bạn.
Là Grace, theo một nghĩa nào đó, nhỉ.

Trước đây mình hay ngoác mồm cười nói với bạn chồng, rằng thật may khi mỗi 1 thời điểm chỉ có 1 trong 2 bạn dở người.
Cứ thay nhau. Kiểu có 2 đứa cứ 1 đứa gào thì đứa kia im đó.
Thì giờ cũng thật là may khi chỉ có 1 cái tham đang lôi kéo mình.

Những ai quanh mình mà tự cảm thấy đủ đầy, hoặc có thể tự handle cái tham của mình, mình cám ơn họ lắm lắm luôn heheh.