Chuyện gì

Tủm tối qua hỏi bố mẹ “Bố mẹ suốt ngày đi dạo với nhau thì nói chuyện gì? Nói mãi cũng hết chuyện chứ?”.
Hahah, thấy câu hỏi rất hợp lý.
Đúng là chuyện gì mà lắm thế nhỉ.

Một trong những đề tài mà mình thích nói, là những cú thử.
Thích thử lắm. Nhất là những cái liên quan tới sức khoẻ năng lượng.
Hồi xưa thì đúng là nhẹ dạ cả tin, người ta nói gì là mình cũng tin.
Sau cái tin dần giảm dần, giờ thì không tin nữa, nhưng vẫn ghi nhận thông tin.

Tính thích thử vẫn vậy. Nhưng motivation có khác.
Không hẳn là chữa càng nhanh càng tốt, mà kiểu tò mò thử xem sao.
Xem cơ thể có biến chuyển gì, tác dụng thế nào,…
Thiên về nghiên cứu quan sát, rất thú vị.

Nhận ra, đôi khi những thứ rất là bên lề, lại đem lại tác dụng rất lớn.
Kiểu chất xúc tác ấy.
Nhưng người ta thường quên cái bên lề.

Chẳng hạn tiếng cười.
Tiếng cười là cái gì đó có tác dụng rất mạnh mẽ.
Nhưng phải cười haha, cười sảng khoái, cười không ngụ ý gì.
Có bất cứ vấn đề nào trong cuộc sống, bạn nhìn thẳng vào nó,
tìm những góc cạnh buồn cười của nó, cười haha với ai đó, và vấn đề đó sẽ chuyển biến.
Mình cá cược là nó thường chuyển biến theo chiều hướng dễ chịu.

Về cơ thể, mình có cảm giác hệ thống thần kinh và trí nhớ của cơ thể có một ảnh hưởng rất lớn tới cảm giác của con người.
Ví dụ, bạn bị gẫy chân. Cái chân đã lành, nhưng thần kinh và trí nhớ vẫn lưu giữ cảm giác cũ, bạn vẫn nghĩ nó yếu, nó đau.
Hay kiểu bạn ghét ai đó, sau đó 1 tháng bạn vẫn ghét người ta, mặc dù trong 1 tháng đó bạn không bị cảm giác ghét đó.
Và 1 tháng, cũng như 1 ngày, đủ để con người trở thành 1 con người mới.
Đơn giản là vì cảm giác ghét đã bị lưu trong trường năng lượng của bạn.

Bên Phật có từ A Lại Da, nghiệp. Cũng là bộ nhớ.

Nên nếu có bệnh, mình sẽ để tâm hai thứ:
một là thanh lọc cơ thể tốt như có thể, ăn uống nhẹ nhàng. Để ý đến đầu ra (qua ruột già, mồ hôi,…) hơn đầu vào (qua miệng).
Hai là thanh lọc tâm trí, trường năng lượng.
Bạn tin bạn bị bệnh thì có mà cả núi thuốc cũng sẽ không làm bạn hết bệnh, chỉ làm bệnh thêm vì cơ thể phải gom sức để mà tống chất thải ra ngoài.

Cái thứ 2 khó hơn, cần luyện.
Bạn Tờ Rung Của có sản xuất loại gây xung điện. Không hiểu có tác dụng reset lại cái bộ nhớ của cơ thể không nhỉ?

Tự dưng tẩn mẩn nghĩ, khi trẻ thì háo hức tìm hiểu bên ngoài.
Có tuổi ta tìm hiểu cái bên trong, thú vị mà, có kém thú vị chút nào đâu?
Chị tới 55 tuổi, khắc hiểu bố mẹ nói chuyện gì, nhỉ, hehe.

Cạo răng

Chế độ xã hội ở Đức tốt, hoặc ít nhất thì đã tốt một thời gian.
Rất tốt cho những người thu nhập thấp hoặc không có thu nhập.
Thường thường với người thu nhập cao, vì họ phải trả cho nhà nước không ít.

Vì “đã” tốt nên dân tình nhiều phần “đã” bị u mê đi, kiểu trẻ con bị bế nhiều, ít đi thì chân sẽ yếu đó.
Mình là 1 trường hợp khá điển hình.
Không những được nhà nước “đã” bảo đảm o bế (bằng hứa hẹn lương hưu, hứa hẹn bảo hiểm,…)
Còn được công ty, chồng và con o bế và vẫn tiếp tục o bế.

Người sống trong môi trường ít sự o bế hơn, phải tự lực hơn, họ sẽ không tin vào thằng nhà nước nào sất, họ sẽ tạo dựng từ khi còn có sức.
Đó là điều tốt.
Tự mình làm, tự mình hưởng, con người luôn khoẻ mạnh, cả về tinh thần lẫn thể chất.

Mình vẫn biết ơn mọi thứ mình nhận được.
Đồng thời nhận ra vài thứ của mình yếu quá hehe.

Mình vẫn còn may là nhận ra dù muộn, nhưng tạm tốt là khi chưa bất lực lắm.
Những người cao tuổi hơn, từ 70 đổ lên trên, nhiều người có nhiều vấn đề.
Hoặc trên 50 nhưng thu nhập kém, bập bênh.
Vừa quay lại, học lại cách loay hoay với cơm áo gạo tiền.
Vừa loay hoay với những tâm lý hoang mang ngổn ngang.

Tạm thế, chả có tinh thần làm việc, vì sắp có hẹn bác sỹ răng.
Không thích người ta cạo tới cạo lui mấy cái chân răng của mình.
Nhưng đôi khi, thời thế thế thời, họ phải cạo họ mới có tiền.
Nên họ sẽ tìm mọi cách lùa bạn vào để họ cạo răng, 1 năm 2 lần.
Bạn cảm thấy bạn như một con lợn.

Nhưng mình sẽ không cam tâm làm lợn.
Mình sẽ hiên ngang đi vào như một con người, hiên ngang nói với bác sỹ rằng hãy chỉ làm cái tối thiểu.
Rồi ngồi vào ghế, nhắm nghiền mắt lại, chờ đợi thằng cha bác sỹ sẽ làm như anh ta đã làm, không nhiều hơn, và cũng không ít đi.

Răng sẽ ê buốt vài ngày, bắt đầu từ khi thằng người ngồi vào ghế làm răng.
What else?

Thử nghiệm

Sáng ra, lúc lấy cà phê, bạn nữ đồng nghiệp hỏi : tình hình thế nào?
Mình toét miệng, tao vẫn đang experiment với Castor Oil, hôm nay là ngày thứ 7.

Cô ấy cười.
Cùng tuổi, nhất lại cùng nghề, nên cùng có một số cái đau, dù không cùng 1 chỗ.
Người đau lưng, người đau chân.
Người đau đầu, người mỏi mắt….

Bạn ấy thiên về thuốc, hở ra cái gì là giới thiệu cho mình thuốc này thuốc kia.
Mình thiên về không dùng thuốc, nhưng lại thích kể về những thử nghiệm của mình.

Cái tính thích thử nghiệm với các loại cây lá, lối ăn, mình có từ trẻ kia.
Hồi đó còn sự háo hức, kiểu làm và chờ đợi một kết quả nhanh và ngoạn mục.
Thử nhiều rồi mới biết, chả có gì nhanh và ngoạn mục hết.
Cái này hợp với người này, không hợp với người khác.
Chỉ có thử một cách từ tốn, chút một, lên bản thân, mới biết.

Thích nên mình có thể kể về chúng một cách háo hức.
Háo hức hơn là nói về công việc hay về chính trị thời sự thế giới haha.
Cô bạn quen rồi nên cũng chỉ nghe thôi, kiểu tò mò không hiểu cô này sẽ đi đến đâu.

Hôm qua cô ấy kể chuyện hai vợ chồng đang bàn mua 1 cái xe đi camping, có đủ bếp, chỗ tắm, chỗ ngủ trên xe.
Xe có đủ thứ vậy sẽ rất cao, mà hiên nhà của cô ấy lại thấp hơn 20 cm.
Chồng cô ấy đề nghị đào đất hiên xuống 20cm để đủ chỗ cho xe.

Mình cười haha “sao tao thích cái ý nghĩ của chồng mày thế”.
“Hà, không có gì đáng cười hết, để tao đưa mày đến đào hiên với ông ấy thì mày hết cười”.
“Uschi, tao thấy mọi ý nghĩ kiểu đó đều rất thú vị. Tại sao lại không bàn và cười chứ? “

Mình thích bàn, tại sao lại không để sự tưởng tượng của mình bay bổng một chút, nhất là khi chúng đem lại những tràng cười thoải mái.
Và thích thử nghiệm những gì đơn giản, không để lại hậu quả nghiêm trọng.

Cô con gái thấy mắt mẹ ướt, hỏi sao lại ướt bóng thế kia.
Mẹ bảo tại mẹ thử bôi Castor oil lên xem mắt có làm sao không.
Cô con gái quen với tính mẹ rồi, chỉ từ chối không làm cùng mẹ, chứ không phê phán ngăn cản gì hết.

Trước đây khoảng 2,3 năm thì cả 2 bạn hay cười và cản mẹ thử làm cái này cái kia.
Mẹ bảo các bạn xem lại xem, mẹ toàn thử những thứ không tốn kém tiền bạc mấy, dễ kiếm dễ mua.
Cũng chẳng tốn kém thời gian nhiều.
Mà so với người cùng tuổi, mẹ chả dặt dẹo hơn họ.
Ở tuổi mẹ, huyết áp, máu vẫn ổn, sức khoẻ tạm, không phải dùng thuốc, không phải đi bác sỹ đều đều.
Vậy là những thứ mẹ làm không có hại, chưa cần nói nó lợi hay không, đúng không?
Mẹ cũng không đến nỗi ngu để mà làm chỉ vì nghe người khác nói.

Mọi lý thuyết đều khô không sức sống, nếu không được trải nghiệm.
Mình thì rất thực tế, ai có nói trời nói đất gì, khuyên này khuyên kia, kệ.
Mình cứ nhìn vào thực tế, vào sức khoẻ thể chất, sức khoẻ tinh thần của người đó.
Mọi thứ của họ ổn, mình mới mở tai mình nghe hahah.
Nghe rồi còn tìm hiểu tới lui, thấy tàm tạm không hại, mới thử.

Nhưng nghĩ lại, giờ còn đọc được, còn lướt mạng được.
Tới lúc già không đọc được, thì đành phải nghe những người bên cạnh thôi, nhỉ.

Castor Oil (dầu thầu dầu)

mình nghe rất nhiều về oil này rồi.
Nhưng gần đây do chị Tủm mua 1 lọ mà chỉ dùng có xíu, mẹ bèn quan tâm thử dùng.
Dầu rất đặc, ai mà không thích cảm giác nhớp nhớp dính dính sau khi bôi thì sẽ khó áp dụng.

Vào Youtube thì ôi trời vô số kể các videos. Người trẻ phần lớn dùng để lông mi lông mày dài hơn haha.
Nhưng nếu đọc comments, sẽ thấy rất nhiều người sử dụng, đặc biệt dân Ấn độ và dân châu Phi, nơi có rất nhiều cây thầu dầu.
Người tuổi trên 50 ứng dụng nó để chữa kha khá bệnh.
Dầu có đặc tính là ngấm rất sâu, nên nó đi qua lớp da bên ngoài mà có thể ngấm vào lục phủ ngũ tạng và có những tác dụng như nhiều người trải nghiệm.

Mình viết cái tút này liên quan tới việc xoa bóp bàn chân với dầu.
Mình nghe và đọc về xoa bóp bàn chân từ rất lâu rồi, khi còn ở tuổi 25.
Nhưng hồi đó khoẻ, chả bệnh tật gì, nên chỉ xoa xoa cho biết, rồi thôi.

Sau này khi đủ trung niên (hehe), nhận thấy có những điểm đau ở lòng bàn chân, thử xoa thì thấy khá mỏi tay, lợi bất cập hại, nên làm bập bõm, năm được vài lần.

Giờ xoa với dầu, mới thấy nó là một cái gì đó khác hẳn.
Thứ nhất, dầu khiến da trơn, nên việc xoa bóp trở nên nhẹ nhàng và thú vị.
Thứ 2, có thể vì chân trung niên nên ít thịt hơn, xoa dễ hơn.
Thứ 3, nếu làm đều đặn, bạn có thể cảm nhận được từng thớ thịt thớ gân ở lòng bàn chân.
Chỗ nào mềm mại, chỗ nào đau,…
Và nếu bạn có xu hướng nghiên cứu trải nghiệm, đây thực sự là 1 bộ môn rất thú vị.
Chỗ hôm qua còn cứng, hôm nay đã mềm hơn. Chỗ hôm qua còn là 1 cục thịt, hôm nay đã thấy rõ có những hạt lổn nhổn tách biệt.

Mình mới làm được dưới 1 tuần, chưa thể nói nó đem lại cái gì.
Chỉ nghĩ, xoa bóp bàn chân sẽ là 1 trong những hoạt động yêu thích của mình khi nghỉ hưu haha.
Viết để sau này anh phây nhắc lại, lại sẽ đi mua 1 lọ dầu thầu dầu, và bóp chân…

Bà Barbara o’neal nói rất nhiều về dầu này.
Ông Edgar Cayse, người thường chuẩn bệnh trong lúc nghủ (sleeping Prophet), cũng giúp chữa nhiều bệnh bằng dầu này.

Cuộc đua

tôi cảm nhận mình đang chơi với dao.
Mọi sự không thật sự đi theo hướng tốt đẹp.
Sẽ có những sự ghen tỵ hướng tới mình, mặc dù những gì tôi có được không thật là hoành tráng.
Nhưng chỉ cần (có vẻ) hơn hay được ưu ái hơn, là sự ghen tỵ này hiện diện, kể cả những người mà tôi gọi là bạn.
Là 1 phụ nữ có tuổi, xuất thân từ châu Á, chỉ khi mình đứng dưới người ta, bạn sẽ nhận được cảm tình.
Nếu không, hãy coi chừng.
Trừ khi họ đã đứng ngoài cuộc đua.
Thực ra người ta vẫn luôn có thể tham gia cuộc đua, vì thích thú.
Nhưng tâm trí đã đứng ngoài cuộc đua.

Để đây để vài tháng nữa nhìn lại.
Nó không liên quan đến sự kiêu mạn của tôi. Tôi không kiêu mạn trong công việc hay những gì liên quan tới logic.
Nhưng cũng là sự cảnh tỉnh nào đó. Vì sự kiêu mạn vẫn có gốc rễ rất sâu trong tư tưởng của tôi.