Kiêu mạn (viết cho người tầm 60 và cuộc sống nói chung ổn)

vì sao ta kiêu mạn?
Kiêu mạn là sự tất yếu của nhị nguyên – chia rẽ, có cái “tôi” và cái “không tôi”.
Vì sự chia rẽ này mà con người trầm luân. Khổ !

Khi bạn hạnh phúc thật sự, sự chia rẽ này mờ nhạt đi.
Bạn muốn chia sẻ, muốn giúp đỡ, sẵn sàng vì người khác. Vì lúc đó người khác chính là bạn.
Trong trạng thái này, bạn có sự phúc lạc.

Cái kiêu mạn càng làm sâu sắc thêm cái sự chia rẽ này.
Nên về một mặt nào đó, khi có điều kiện (giàu chẳng hạn), bạn có xu hướng bất hạnh hơn người ít có điều kiện hơn (không giàu bằng).

Nên cứ ngồi rung đùi mà yên tâm – mọi lợi thế bạn đang có, chúng có thể nuôi nấng sự kiêu mạn, lúc đó lợi thế thành dở thế.
Hoặc chúng tạo điều kiện để bạn thấy sự kiêu mạn mà cẩn thận với cái tâm của mình. Lợi thế trở thành điều kiện thuận lợi.

Kiêu mạn

Set yourself a goal, Self-confidence will pave the way…
(hãy đặt ra 1 mục đích, sự tự tin của bạn sẽ tạo thành con đường đi tới đích đó)
Đây là mảnh giấy mình nhận được trong cái bánh may mắn cô Mai tặng.

Quá đúng rồi, nhỉ. Bất cứ điều gì mà con người mong mỏi sâu sắc, nếu đủ phước, nó sẽ hiện diện.

Nhớ đến câu đó, nhưng đang phân vân có hay không có chữ s sau chữ goal (nhiều mục đích).
Nhìn lại, không có chữ s !!!

Haha, tham lam quá!!!

Rất hợp lý thôi, có 100 đồng mà chia ra làm 3 giỏ, thì chỉ đạt được những thứ nho nhỏ thôi.

Nhưng kệ nó, cứ thêm chữ s vào, chạ chết ai hihi.

Mục đích thứ 2: bớt cái kiêu mạn đi.

Khi có điều kiện, cái này nó nổi lên dữ lắm.
Điều kiện là gì ?

  1. Thành công ở mặt nào đó (khi so sánh với người đời)
  2. Ngu muội – thích so sánh, và khi so sánh tưởng mình hơn người ở mặt nào đó.
  3. Lười chưa nghĩ ra …

Ở mình ấy, mình nhận ra cái kiêu mạn của mình nổi nhất, là khi mình viết tút hahah.

Mình viết tút khá đều, nên nhận ra liên tùng tục.
Vậy mà nó vẫn có đó, hầu như không nhỏ đi.
Nó bắt rễ rất sâu, rất rất rất sâu, nhiều tầng nhiều lớp …

Mục đích này phải dành cho cả đời.
Viết ra đây xem nó có dịch chuyển nhanh thêm chút nào không haha.

Cái đau (viết cho người ở ngưỡng 60)

Mắt hơi mỏi tý, đứng lên xoa xoa.
Đỡ mắt rồi, lại thấy cái lưng hơi mỏi hahah.

Cái đau thực ra không tệ.
Nó nhắc cho ta về cơ thể của ta mà thôi. Chỗ nào cần relax, chỗ nào cần sự chú ý.

Với thời gian, khi con người qua ngưỡng 60, cái đau sẽ nhiều lên.
Nhưng luôn có 1 cái nổi trội.
Chỉ cần nhận biết và làm cái gì đó an ủi nó : xoa tay lên đó chẳng hạn.

Cái não mình có cái rất hay là nó chỉ xử lý được một vài thứ trong 1 thời điểm.
Ta hoảng bởi vì trong thời điểm này đau chân, thời điểm sau đau tay.
Và não ta đinh ninh ta đau mọi thứ, nên nó mới buồn THÊM, mới khổ THÊM.
Thực ra ta đau mỗi 1 thứ ở 1 thời điểm haha. Như tất cả hội trên 60.

Mình làm cái chữ THÊM to oành, là vì từ hồi xa xưa đọc Eckhart Tolle, mình đã tâm đắc một điều ông ấy nói :
Đã sống ở đời là khổ, nhưng không nhất thiết phải THÊM cái khổ vào nữa.
Ông ấy cũng nói khá nhiều ở đâu đó, rằng không có khổ, con người không trưởng thành được.
Tức là rất nên welcome cái khổ, nhưng để ý để khổ vừa phải, đủ để trưởng thành thôi, hehe.

Mục đích 2025

Sáng dậy hơi chút lưỡng lự giữa làm việc ở nhà hay đến cơ quan.
Nhưng rồi quyết định đến cơ quan, làm việc nghiêm túc tập trung hơn, và chiều về sẽ cảm thấy trọn vẹn hơn.

Nhìn ngoài có thể thấy cứng nhắc, nhưng vì mình biết mình quá rõ: đã nhận tiền (kể cả có thể ít hơn mình kỳ vọng) thì sẽ làm ở mức mình thấy hợp lý, bất kể xung quanh có chày bửa phá phách thế nào.
Vì nếu không làm vậy trong thời gian làm việc, thời gian rỗi của mình sẽ không được trọn vẹn và thoáng rỗng như mình muốn.
Không biết người khác thế nào, từ bên trong mình luôn có một con mắt nào đó rõi theo.
Nó thấy mọi thứ, nhận biết mọi thứ.
Và dù cái não của mình có lươn lẹo thế nào, vẫn có cái biết “Hà, mày đã/đang làm gì đó không ổn”.
Haha, thấy ngộ, mà cũng thấy may.

S-bahn trống trơn. Cơ quan cũng trống trơn. Ngoài mình còn có 1 bạn Nhật, 1 bạn gái người Đức bên IT.

Sự làm việc đều đặn đem lại cho mình nhiều cái được hơn cái mất.

Giờ mình sẽ chỉ nói về cái mất.
Vì rất ngộ, là chỉ trong hoàn cảnh bất lợi, con người mới gạt được những râu ria mà trở nên tròn trịa, sạch hơn.

Cái mất lớn nhất là sức khoẻ, nếu làm việc một cách thiếu tỉnh táo.
Thế nào là làm việc một cách thiếu tỉnh táo?
Là làm việc 1 cách chúi mũi hahah.
Bạn chúi mũi đi theo cái suy nghĩ ham cầu, để mặc cho cái cơ thể đang bị căng cứng đâu đó tự loay hoay.
Nếu làm việc trong tỉnh táo, cơ thể vẫn relax suốt thời gian, thì không cần phải quá nhiều thể thao sau đó để compensate lại.

Đó, mục đích 2025 và những năm tiếp theo của mình đó:
Cơ thể vẫn có thể relax tối đa, mặc dù não vẫn ráo riết loay hoay quanh một cái gì đó nó đặt ra.

Thú vị hehe …

Nỗi đau tâm lý

Chắc từ giờ tới sáng ngày 02.01.2025 mình sẽ không ngồi vào máy tính nữa.
Vài dòng cho năm đang sắp qua.

Làm 1 loạt những thứ bình thường rất ngại làm.
Ngại vì ít làm nên cập rập.
Ngại vì cứ suy đi tính lại không biết có nên làm không.

Năm 2024 cái cục ngại của mình nhìn chung nhỏ đi so với các năm trước.
Riêng cái đoạn ngại tập thể dục thế thao nó vẫn khá to.
Mà thấy nhãn tiền luôn, tập một xíu người thanh thoát đi lại thoải mái.
Nằm lười là thấy chân tay nặng ra luôn.

Những lúc đó hay nghĩ về bố mẹ và người đồng tuổi với các cụ.
Họ kiên nhẫn lựa từng bước, từng cử chỉ, để vẫn hoạt động mà không bị quá mệt, quá đau.

Vừa đọc 1 bài hay hay về nỗi đau trong “Thiền Osho”:

Nỗi đau tâm lý có thể tan biến; và chỉ có nỗi đau tâm lý mới có thể tan biến.
Nỗi đau kia, nỗi đau thể xác, là một phần của sự sống và cái chết.
Nỗi đau thể xác chưa bao giờ là vấn đề.
Vấn đề chỉ là khi bạn đang nghĩ về nó.
Nếu bạn nghĩ đến tuổi già bạn trở nên sợ hãi, nhưng người già không run sợ.
Nếu bạn nghĩ đến bệnh tật bạn trở nên sợ hãi, nhưng khi bệnh tật đã xảy ra, không còn sợ hãi, không có vấn đề gì.
Người ta chấp nhận nó như một sự thật.

Vấn đề thực sự luôn nằm ở tâm lý.

Rất là “túng”, nhỉ – hehe.
“Túng” luôn! Đừng có nghe cái tâm lý nó lải nhải.
Kệ nó, làm thôi, sống thôi.