Trao đổi với bạn bên Viện DL, làm cái thủ tục thanh toán hợp đồng với viện.
Lòng nặng trĩu, tim như bị bóp nghẹt lại.
Thấy thương bà, nhưng thấy mình chưa thể làm gì cho bà.
Lại lang thang bất định.
Không có 1 nơi gọi là nhà.
Mình thì tính toán ngược xuôi.
Cái “hiếu” của mình không đủ để mình có thể vứt hết tất cả.
Không thu nhập, sẽ phải tính toán từng đồng để trang trải cuộc sống mấy năm với bà.
Còn cái tuổi già của mình nữa, lại chông chênh, lại bắt con cái phải gánh gồng.
Mà mình biết mình rõ lắm, biết mình chịu bà được đến đâu.
Sống gần bà, 1 ngày vài tiếng, là hợp lý.
Gần nữa, nhiều nữa, ngày này qua ngày kia, mình chịu không nổi.
Bà có cái riết ráo khiến người khác, nhất là cái đứa không vững như mình, cảm thấy rất bất an, cứ như đang 1 chân ngâm trong dầu nóng vậy.
Bà lực bất tòng tâm, mong chờ người khác làm nhanh nhanh ngay lập tức những thứ cụ muốn, hôm nay muốn A, mai đã lại muốn B, khiến mình cảm thấy mình như con rối bị quay mòng mòng.
Rồi mình sẽ gắt gỏng, sẽ nói lời khó nghe.
Thật là phục những người sống cùng bố mẹ trong hoàn cảnh khó khăn mà vẫn giữ được sự tĩnh tại lắm.
Viện hay những người đã từng sống cùng bà, giúp bà, mình biết ơn họ lắm.
Dù có điểm này điểm kia chưa hài lòng, thì chắc mình cũng chẳng thể làm tốt hơn, chẳng thể dễ chịu mát tính hơn họ.
Mà, cũng coi như một cơ hội để mình xem cái sự tin tưởng vào trời đất của mình mạnh mẽ đến đâu.
Xem cuộc sống sẽ đưa đẩy hai mẹ con như thế nào.
Cái gì đến, khắc đến, nhỉ.
Đi cùng người cùng có niềm tin và kiểu hành động như mình, dễ hơn nhiều lắm.
Khi tâm tĩnh, dù bên ngoài có hay có dở, cứ từ từ mọi thứ sẽ lại tuôn chảy bình an.
Còn vừa phải đối phó bên ngoài, vừa phải đối phó vạc dầu nóng dưới chân, hông có thú vị lém hahah.
Viết vậy thôi, nhưng mình biết mình sẽ enjoy được những ngày tới.
Con người mình quá thực tế để có thể để thời gian qua đi mà không thu lại được cái gì.