Lời có cánh thứ 12

Tiếng Anh (Úc):
“When life gives you lemons. Buy sugar. Make it to lemonade !”

Tiếng Đức:
“Wenn das Leben Dir Zitronen gibt, dann kauf Zucker und mach Limonade drauß !”

Tiếng Việt:
“Nếu bạn trong đời nhận được quả chanh, hãy mua thêm đường để làm nước chanh !”

Đi chơi ở Cairns một thành phố phía bắc Úc, nơi đây quanh năm nóng như Sài gòn ở Việt nam, tôi đọc thấy câu thành ngữ này trong nhà nghỉ, trên lối đi ra biển.

Câu châm ngôn này từ đâu ra và có ý nghĩa gì ? Ở Úc, nhất là vùng phía bắc khí hậu rất phù hợp cho các loại quả như chanh, cam, quít, bưởi, vv đều cùng họ Citrus.

Tôi ngờ rằng ngày xưa khi trồng các giống cây này, người nông dân chỉ cố gắng trồng các loại cây mang lại quả ngọt như cam, quít, chứ không muốn cây cho ra quả vừa đắng vừa chua chư chanh.
Thế rồi như một sự sắp đặt của tạo hóa, cây chanh vẫn ra đời và có chỗ đứng của nó, nếu không nói là một chỗ đứng vững chắc. Chanh được dùng trong các món ăn, trong nước chấm, trong các bài thuốc chống ho, chống sốt. Thế đấy từ vị thế của một loại quả không được mong đợi, chanh đã trở thành hương vị được sử dụng nhiều nhất và không thể thiếu trong đời sống.

Hồi còn bé đi học trời nắng chang chang, lúc về nhà được mẹ pha cho một cốc chanh đường uống vào mệt mỏi tiêu tan hết. Có lẽ bởi vậy về sau tôi lại thích những quả có vị chua như táo (nhỏ của Việt nam), sấu hay mận.

Chanh, cũng như ớt hay tất cả các quả có vị cay, chua, đắng khác đều có tác dụng như gia vị không thể thiếu trong các món ăn. Nó là những điểm chấm phá làm nên sự đa dạng không nhàm chán.

Và cũng vậy người Úc chấp nhận quả chanh và làm thành thứ nước uống được ưa chuộng nhiều nơi trên thế giới. Con người khi đã chấp nhận cái gì như một phần của mình, họ có thể cải biến và làm nên được nhiều điều kỳ diệu lại chính từ những cái ban đầu cho là yếu kém, không hợp lý này. Suy cho cùng không có gì là tốt, cũng chẳng có gì là xấu, nó chỉ là cách ta nhìn nhận đánh giá chủ quan mà thôi.

Thấy bố đọc câu châm ngôn tiếng Anh này theo kiểu giọng Đức hai bạn Tủm Tí xúm lại vừa cười, vừa đu lên người bố vừa trêu. Đúng bố mẹ dâu có được học tiếng Anh cơ bản như các bạn từ nhỏ.
Phần lớn là tự học sau này, làm việc lại nói chuyện với các bạn không phải là người nói tiếng Anh gốc (Ấn Độ, Singapor, etc.), do vậy nên không thể nói chuẩn được.

Nhưng nếu xét như tiếng Việt chẳng hạn, người Bắc, người Nam hay người Trung nói cũng có giống nhau đâu. Không thế nói giọng nào là chuẩn Việt được. Vậy nên đúng như câu châm ngôn này, mình làm cái tốt nhất mình có thể làm được trong điều kiện của mình thôi. Tí cứ không hiểu tại sao bố phát âm tiếng Anh sai như vậy mà các bạn Úc vẫn hiểu đúng ý bố 🙂 Anh không để ý đấy thôi, bố còn dùng cả chân tay thao tác liên tục, lẫn mồm miệng và mặt mũi nhăn nhó thể hiện nên các bạn ấy có không hiểu tiếng cũng phải hiểu bố muốn nói gì. Phải không các bạn ?

Tần số

Chị nói rằng với một nhóm bạn nào đó, chị cảm thấy như cá trong nước. Chị cảm thấy họ rung động cùng tần số với chị.
Và đó là điều chị đã trải qua rất intensively ở Anh.

Ở Đức, chị gặp một vấn đề, có lẽ đặc trưng với một số người châu Á ở đây: Khi người châu Á giỏi một môn gì đó hoặc một nhạc cụ gì đó, các bạn Đức sẽ cho là do họ chăm chỉ cày cuốc, chứ chẳng có gì đáng ngạc nhiên hay tự hào.
Điều đó làm chị thấy unfair và không còn hứng học hành.

Mẹ đang làm việc, bạn ngồi cạnh đang gọi điện, và mẹ bỗng lại nhớ đến một cảm giác tương tự trước đây.

Người Đức họ trọng khả năng tổ chức.
Họ có thể rất kém trong việc tính toán, hì hụi giải một bài toán lý… nhưng họ rất khá trong một số lĩnh vực.
Họ đánh giá cao đầu óc tổ chức, khả năng tiến hành một project trong thời gian dài từ A đến Z.

Họ đánh giá cao khả năng nhìn bao quát.
Họ đánh giá cao khả năng nhìn xa.
Họ đánh giá cao sự sáng tạo, bứt phá về phía trước….

Chính những khả năng này khiến họ tiến nhanh và mạnh trong một số lĩnh vực.
Muốn để người Đức ngưỡng mộ, phải chứng tỏ mình trong những lĩnh vực đó.

Nếu không, cứ làm tốt công việc của mình. Mọi công việc khi làm tốt đều được tôn trọng, bất kể nó là công việc gì.

Những đặc tính trên của người Đức là do mẹ đúc kết trong môi trường làm việc và tiếp xúc của mình. Họ thuộc tầng lớp trung lưu, có học vấn, hoạt động trong các lĩnh vực thiên về tự nhiên, có suy nghĩ tương đối rõ ràng.
Các tầng lớp khác mẹ ít tiếp xúc nên không biết.

Mình chỉ cần nhìn ra rõ ràng để có định hướng nào đó cho bản thân.
Một công việc đôi khi không rất đúng với sở trường, nhưng lại bảo đảm một môi trường đồng nghiệp hợp với mình.
Hoặc một công việc hoàn toàn đúng sở trường, nhưng lại đi liền với một môi trường phức tạp hơn.

Quanh Tủm sẽ luôn có nhiều người không cùng tần số với con, theo từ của Tủm là không rung động cùng „Wellenlänge“.
Chắc Tủm đã có đúc kết rằng khi con người không rung động cùng tần số, họ rất khó nói chuyện với nhau.
Tủm cũng đã quyết định sẽ không để ai được kéo Tủm vào các vấn đề của họ.
Đó là quyết định đúng, nhưng để làm được, ở đôi người cần có thời gian và kinh nghiệm sống.

Mỗi người luôn đứng đúng chỗ của mình, trong hoàn cảnh được tạo riêng ra cho mình, hợp nhất để họ hoàn thiện một aspect nào đó trong con người họ.
Mình đã qua được bước nào thì cứ bước tiếp, không cần quan tâm nhiều đến việc „góp ý, cải thiện“ con người làm gì.
Vì mình có học bài học của họ đâu mà biết.
Vì họ có quyền được học bài học riêng của họ, lâu hay ngắn, đó là do họ quyết định.
Nhưng đã là con người, ai ai cũng cần sự thông cảm, space, sự chấp nhận.

Giữ tâm trong sáng, không chật ních những phê phán, giận dữ, so sánh,… là điều tốt nhất mình có thể làm cho thế giới quanh mình, mẹ nghĩ vậy.
Điều này đôi lúc mẹ làm được, đôi lúc không.

Giữ tâm trong sáng… như bạn Anna của Tủm vậy…
Và quý trọng sự có mặt của những con người đó trong cuộc sống của mình, dù ngắn ngủi, dù qua đường.

Viết rồi chẳng hiểu mình viết về cái gì,
Nhưng thôi đã viết thì cứ tải lên.
Có thể Tủm sẽ đọc lại một lúc nào đó.

Lời có cánh thứ 11

Tiếng Đức:
“Wege entstehen dadurch, dass man sie geht.”

Tiếng Việt:
“Đường hình thành khi ta đi.”

Tiếng Anh:
“Routes are created by walking.”

Lời có cánh này tôi đã nghe được đâu đó một lần.  Lần này lại thấy trong đầu thư thầy hiệu trưởng trường Tủm Tí gứi phụ huynh học sinh cuối năm để lấy ý kiến đóng góp về những thay đổi của nhà trường trong năm học vừa qua.

Lời có cánh này thực sự như một sự thức đẩy, động viên đặc biệt là với lớp trẻ hãy tự mình tìm ra lối đi mới cho bản thân mình, cho xã hội, cho tương lai.

Tất cả mọi lối đi đều đã được hình thành từ những con người trong nhiều thế hệ. Nó là những đường mòn mà ta nên biết và học hỏi. Nó chưa chắc đã hay, cũng chưa chắc đã dở, nhưng có khi chỉ thích hợp với một dai đoạn lịch sử, một hoàn cảnh nào đó. Dám nghĩ dám làm cộng với sự hiểu biết quá khứ sẽ tạo dựng được một xã hội phát triển và đi lên.

Chị Tủm đã về sau một năm đi học xa nhà. Những gì chị đã trải qua và đạt được trong năm qua thật là quí giá cho hành trang vào đời của chị không thể dùng bất cứ tiền nào mua được. Đến bây giờ bố mẹ đã thật sự vui với sự phát triển về nhân cách của chị qua một năm đi học xa.

Chị đã gặp cả trở ngại, lẫn may mắn. Chị đã phải tự mình quyết định cánh hành xử trong mọi trường hợp (mà không có sự giúp đỡ của bố mẹ), cũng như chấp nhận những gì đến với mình. Con đường chị đi qua nó không quá chông gai làm chị mệt mỏi nản chí, cũng không phải là rải thảm đỏ làm chị tự kiêu hay đánh giá thấp những cái trước đây chị có. Nó đã làm cho chị tự tin vào bản thân mình, dám nói to lên rằng chị sẽ sống một cuộc sống mà mỗi ngày sống sẽ là một ngày vui !

Chị cứ tiếp tục mạnh dạn đi con đường của mình, bố mẹ sẽ luôn ủng hộ và giúp đỡ chị nếu có thể trừ khi đến giai đoạn “ăn rồi nói chưa ăn”.

Tủm và các bạn ngựa (17.09.2011)

Tôi muốn kể về Tủm và các bạn ngựa (17.09.2011).

Nhiều chuyện về bọn trẻ con mà tôi nghĩ rằng tôi phải viết lại. Vậy mà tối thường chỉ viết lại được một phần nhỏ, thường lại không phải những moment joyfull với chúng nó. Tối cũng lại là lúc đầu óc không thật thư thái, viết chủ yếu như một công việc cần làm. Mặc dù trong quá trình viết tôi cũng có niềm vui.

Tuần trước Tủm cưỡi Ulli không có yên. Ulli bị một bạn ngựa đá nên bị thương, không thể đặt yên lên được.

Tủm gồng người trên ngựa, la oai oái „Mama“ khi Ulli không chịu nghe theo. Không có cái thúc ngựa nên ngựa không nghe lời. Lúc muốn nó đi nó lại phi. Cô giáo cứ vừa nhìn Tủm cong người trên ngựa, vừa cười. Cô nói Tủm là đứa không dễ bỏ cuộc, Tủm sẽ schaffen được.

Hôm đó và hôm sau Tủm bị đau mỏi hết cả người. Tủm kể lưng bạn ngựa cứng như sắt, và khi cưỡi mỗi lần hạ mông xuống là lại bị thanh sắt đó dập vào xương cụt. Không có yên nên cũng không có chỗ để chân để đứng cho mông không chạm lưng ngựa.

Hôm nay Tủm cưỡi Gismo, cũng một bạn màu nâu đen. Đó là bạn ngựa đực.

Bọn trẻ con đã giúp tôi có vertrauen với động vật hơn. Giờ tôi đã có thể ôm đầu ngựa giữ nó lại mà không sợ hãi. Hôm nay tôi nhìn vào mắt của Gismo và cảm tình với nó ngay lập tức. Một đôi mắt đen thật thông minh và hiền. Nó có vẻ cứng cổ hơn Ulli, nhưng tôi không ngại nó.

Lần đầu nhìn con ngựa Tủm sẽ cưỡi màu nâu sậm, tôi hơi tiếc và nghĩ giá nó màu trắng Tủm sẽ thích hơn. Nhưng Tủm bảo ok, màu nâu Tủm cũng thích. Hôm nay Gismo cũng màu nâu sậm, Tủm nói „ngựa Tủm cưỡi toàn màu nâu sậm“. Mẹ hỏi Tủm thích màu gì hơn, Tủm nói Tủm thích màu nâu.

Tủm thích cả 2 con Tủm cưỡi, mặc dù các bạn đều có những mặt này mặt kia làm khó cho Tủm. Tủm nói Tủm thấy các bạn hay lắm, ngộ. Cái cách Tủm kể về hai bạn làm người ta cảm thấy ngay Tủm thấy các bạn rất ngộ nghĩnh.

Gismo cũng lười nhác giống Ulli, nhưng có vẻ chịu phi hơn. Nó phi nhanh, đi trap cũng nhanh. Nó là con ngựa đực duy nhất trong nhóm và có vẻ nhanh hơn các bạn khác. Cô giáo cũng có ý cho Tủm một con ngựa nhanh nhẹn và dám làm hơn, hợp với Type của Tủm hơn.

Mẹ luôn thấy vui khi được đi chơi cùng một bạn, hoặc là Tủm, hoặc là Tí. Không biết có phải vì các bạn vui khi được đi riêng với mẹ, hay vì không có người kia để nói chuyện, mà các bạn rất chịu khó nói chuyện với mẹ. Từ chuyện này lan sang chuyện khác, không ngừng nghỉ.

Ngồi trong bóng râm chờ Tủm ăn kem, các bạn chó chạy ngoắng xung quanh. Tủm nhìn bạn chó nhỏ đang hù dọa bạn chó to và bật cười. Tủm nhận xét các bạn chó nhỏ bao giờ cũng tỏ vẻ rất tự tin, sủa rất to, còn các bạn chó to thì đực mặt đứng nhìn, không thèm phản ứng. Tủm bắt chước bạn chó nhỏ sủa, vừa sủa vừa vênh mặt lên, rối rít nhắng nhít. Sau đó Tủm bắt chước bạn chó to, mặt nghệt như ngỗng ỉa, nhìn ngây ngô một lúc rồi bỏ đi.

Mẹ được một phen cười thoải mái. Tủm luôn rất hài hước khi bắt chước các bạn động vật. Mà Tủm rất thích bắt chước các bạn động vật và trẻ con.

Hỏi Tủm quen với bạn nào hơn, chó hay ngựa. Tủm bảo với cả hai. Tôi luôn ngạc nhiên sao Tủm biết nhiều về các bạn chó thế, giống này tên gì, sẽ cao bao nhiêu. Hỏi từ đâu Tủm biết, Tủm bảo kinh nghiệm. Do Tủm hỏi chủ của các bạn chó khác nhau trên đường đi.

Tủm rất dạn dĩ và không ngại hỏi khi nó cần biết gì. Tôi nghĩ điều này Tủm học được của Samira. Tôi muốn viết về cô bé này từ lâu, về cả Emily nữa. Sẽ có hôm tôi sẽ viết.

Thư cho Tủm

Hôm nay lúc đi dạo gần trường Tủm, bố mẹ gặp Mia.

Cả gia đình Mia chuyển hẳn về Garching. Hiện nhà bạn ấy đang được dọn dẹp lau chùi, sau đó mới chuyển đồ đạc vào. Lúc Tủm về bạn ấy đang ở bên Pháp, sau đó đến 21 tháng 8 bạn ấy đi học lại, „trường quốc tế“ – Mia cười nói „tiếng Đức của cháu giờ quá dở rồi“. Tính ra bạn ấy ở bên Mỹ gần 4 năm ?

Mia lớn gần bằng bố, vậy là bạn ấy sẽ không quá cao, chỉ cao hơn Tủm một tí. Bạn ấy nhẹ nhàng và tự nhiên, rất tự nhiên, bạn ấy từ xưa đã vậy đúng không chị?

Không biết chuyện sẽ được gặp lại Mia có làm Tủm vui lên không khi nghĩ đến chuyện rời bỏ nước Anh và các bạn bên ấy.

Tủm lúc đó chắc sẽ buồn lắm, mà chắc sẽ buồn trước đó hàng mấy tuần kia. Hồi còn nhỏ, mỗi khi sắp kết thúc một kỳ nghỉ, chị buồn bã bứt rứt, khóc lóc gây sự trước đó vài ngày. Lớn lên chị đỡ hơn, ý thức được tính đó của mình nên ít tỏ ra ngoài, tuy vậy chị vẫn buồn.

Nếu có mẹ bên cạnh, hai mẹ con sẽ nói chuyện với nhau một chút. Nhiều cảm xúc khi được nói ra sẽ không thay đổi tính chất, buồn thì vẫn là buồn, vui thì vẫn là vui, tuy vậy nó trong trẻo rành mạch hơn và không có cái quyến luyến hay sợ hãi vốn làm người ta bứt rứt mê mụ.

Viết vẫn là một cách làm tốt, nếu Tủm không nói chuyện đó được với Anna. Không biết Tủm có tiếp tục viết như hồi đầu mới sang Anh lúc buồn bã cô đơn ?

Tủm có biết điều gì Tủm thích ở các bạn bên đó, ở cuộc sống bên đó, ở gia đình bên đó. Cái gì sẽ làm Tủm nhớ nhất ? thiếu nhất khi về Đức ?

Tủm có biết điều gì sẽ làm Tủm không vui khi quay trở lại nhà với các bạn ở trường. Cái gì làm Tủm sợ hãi nhất, hay khó chịu nhất ?

Cái gì sẽ làm Tủm vui khi Tủm quay về nhà ? Cái gì sẽ làm Tủm vui nhất ? Tủm viết được ra. Rồi chị cho bố mẹ đọc thì hay quá, mẹ vốn quan tâm Tủm nghĩ gì, nhưng không thích thì không nhất thiết.

Hôm trước bố mẹ đã nói chuyện với em Tí.

Em sẽ vui khi có chị ở nhà, tuy vậy em nghĩ là Tủm sẽ không vui khi quay trở về, và Tí biết mình có phần lỗi trong đó. Tí sẽ cố gắng không xông vào phòng Tủm mà không gõ cửa, sẽ cố không nhòm vào Handy của Tủm, sẽ cố tôn trọng sự riêng tư của Tủm.

Nhưng Tủm biết rồi đấy, Tí chỉ hứa cho đúng vài tiếng đấy thôi, vài tiếng sau em quên béng hết rồi, không phải vì Tí thất hứa, mà vì con người của Tí như vậy, trí nhớ rất ngắn. Nên chắc chắn khi về nhà Tủm sẽ lại thỉnh thoảng, nếu không nói mỗi ngày khoảng một lần, điên tiết rú rít vì giận Tí.

Chắc bố mẹ cũng có phần nào đó trong nguyên nhân làm Tủm cảm thấy không thoải mái lúc về nhà.

Mẹ thì từ trước tới nay vẫn đòi hỏi các bạn phải giữ nhà cửa ở mức gọn gàng tối thiểu. Mẹ rất không thích bước vào một cái nhà lộn xộn bừa bãi với một đống bát đũa bẩn la liệt trên bàn sau khi đi làm về. Và mẹ đã từng mắng hai bạn nhiều lần. Nhưng có lẽ giờ đây hai bạn nên thỏa thuận, nếu Tí là người chịu trách nhiệm dọn và rửa, Tí sẽ là người nghe mẹ mắng nếu không làm, còn Tủm không liên can. Tí cũng đã đồng ý, hy vọng là anh ấy nhớ lời. Còn gì căng thẳng có thể đến từ phía mẹ không nhỉ? 

Về nhà vài ngày đầu Tủm cứ thoải mái buồn, rồi nỗi buồn sẽ qua, là chuyện bình thường, ai cũng thế.

Tạm vậy đã. Mẹ hy vọng sự có mặt của Mia làm Tủm vui hơn chút khi nghĩ đến chuyện về nhà. Con rủ bạn đi nhảy Jazz xem, biết đâu bạn thích. Và nên rủ sớm, trước khi bạn quyết định tham gia các cái khác.