Xem các bài viết

Ngày của mẹ

Từ đầu tuần trên các kênh truyền hình và radio đã đề cập đến ngày của mẹ (Muttertag – Mother’s day) vào cuối tuần này. Làm mẹ thật sự là một hạnh phúc, một trải nghiệm quí báu, nhưng cũng là một thách thức lớn đối với người phụ nữ.

“Mẹ thương con có hay chăng
Thương từ khi thai nghén trong lòng …”
Câu hát này cứ ngân nga trong tôi với nhiều cảm xúc dạt dào khi nghĩ đến mẹ tôi. Tôi chắc rằng nhiều người Việt yêu mến bài hát này của nhạc sỹ Nguyến Văn Tý, nó như câu hát ru của mẹ đã đi vào tâm khảm từ lúc còn bé. Nhạc sỹ lúc viết bài hát này chắc phải có một sự rung động đặc biệt từ con tim, hiếm có bài hát nào có thể truyền cảm được như vậy. Cám ơn ông, “thank you for the music !”

Ở Việt Nam khi nói đến người mẹ người ta hay nói đến sự hy sinh nhẫn nại thầm lặng vô bờ bến để nuôi dạy con. Nhà có thiếu thốn đến đâu, mẹ cũng tìm cách chạy ngược chạy xuôi lo toan cho cuộc sống gia đình (Tú xương – Thương Vợ):
“Quanh năm buôn bán ở ven sông
Nuôi đủ năm con với một chồng …”

Dù mưa nắng, bom đạn chiến tranh mẹ luôn che trở cho các con (Huyền thoại mẹ -Trịnh Công Sơn):
“… Mẹ về đứng dưới mưa
Che đàn con nằm ngủ …
Mẹ lội qua con suối
Dưới mưa bom không ngại …”
Thật là những hình ảnh đáng trân trọng.

Tuy nhiên tôi muốn nói đến một khía cạnh khác ít được đề cập đến ngoài sự hy sinh, nhưng cũng không kém phần quan trọng của người mẹ đối với sự phát triển của con cái đó là lòng tin (Vertrauen – Trust) vào con mình và khuyến khích chúng.

Tôi nhớ hồi còn bé khí mới lên 10 tuổi, lúc đó ba tôi đi vắng, tôi được mẹ giao nhiệm vụ đi mua gạo. Từ nhà đến cửa hàng gạo chỉ khoảng 1 km, nhưng vấn đề là 20kg gạo cũng khá nặng đối với tôi lúc bấy giờ.
Với chiếc xe đạp cà tàng tôi cố gắng hết sức cho bao gạo lên Baga chở hàng đằng sau xe. Chỉ mới tập đi xe đạp nên tôi không dám nhảy lên đạp, vừa đẩy xe về nhà vừa ngoái nhìn đắng sau trông không cho bao gạo tụt xuống.
Chiếc xe đạp lúc bấy giờ là xe đạp người lớn nên ghi đông cũng tương đối cao đối với tôi, vừa đẩy nó vừa rung, đến lúc lên dốc đầu đường toát hết cả mồ hôi. Đến đầu ngõ vao nhà tôi thở phào nhẹ nhõm vì đoạn cuối trong ngõ đường phẳng đi dễ dàng.
Chiều đi làm về mẹ cười vui khen tôi hoàn thành nhiệm vụ. Tuy trong lòng rất hý hửng vì được khen, tôi vẫn làm mặt ra vẻ đó là chuyện đơn giản, tôi là con trai trong nhà nên làm được là chuyện tất nhiên 🙂

Vợ tôi về mặt tâm lý này cũng hơn đứt tôi. Bạn ấy luôn khen các con khi chúng làm được điều gì dù nhỏ. Tủm Tí có tình cảm đặc biệt đối với mẹ.

Tủm với mẹ nhiều khi nói chuyện rủ rỉ rất lâu nếu cô nàng có vấn đề gì cần tư vấn, hoặc trước khi làm gì quan trọng.
Mẹ không những đưa ra cho chị những ý tưởng hay mà còn khuyến khích và tạo điều kiện cho chị làm nhiều cái mà chị thích, nào cưỡi ngựa, nào nhảy, nào vẽ, tụ tập bạn bè, vv.
Mỗi một hobby của chị là mẹ tốn không biết bao nhiêu thời gian công sức tìm thầy, tìm chỗ và mua sắm dụng cụ (dầy, áo, mũ cho đi ngựa, bút, mực, giấy vẽ, vv.) để chị theo đuổi.
Mẹ không chờ đợi gì ở chị, thành công hay giỏi giang, mẹ chỉ muốn chị được tung bay như chị muốn.

Đối với anh Tí mẹ là chỗ dựa tinh thần không thể thiếu. Mỗi lúc mệt mỏi anh chỉ cần ôm mẹ là có thể nạp đủ năng lượng để tiếp tục “công việc” của anh, bất kể đó là sáng ra khó tỉnh ngủ để dạy đi học, hay chơi bời quá mệt với các em nhà hàng xóm buổi chiều, hay thâm chí chỉ là lúc giải lao giữa các bài tập tiếng Anh mà anh đang phải cố vận động hết trí não để làm cho xong (để còn đi chơi :-).
Cái dọng kéo dài vui cười có một không hai của anh “Mẹ ist so … süß” (Mẹ thật là đáng yêu) khi sờ tóc mẹ không lần nào là không khiến vợ tôi phải cười ngặt ngẽo theo thật to.
Anh cu luôn được mẹ khuyến khích mỗi khi anh có vấn đề gì khó khăn. Thấy anh học từ tiếng Anh vất vả, học trước quên sau, mẹ bảo anh “Tí học rất nhanh vào, phát âm cũng chuẩn … nhưng học tiếng là vậy, phải học đi học lại thì mới nhớ được”. Anh dần dần đỡ mè nheo và chịu học với mẹ hơn.
Có giai đoạn thấy anh đánh đàn đến chỗ khó cứ sai đi sai lại, càng khó anh lại càng cố đánh nhanh cho qua rôi thấy sai mãi anh bậm bịnh không chịu tập nữa, mẹ khen anh “Tí đánh đàn nghe hay lắm, tiếng đàn rất rõ ràng, mẹ rất thích nghe tiếng đàn của Tí … những chỗ khó người khác tập cũng rất lâu mới được và phải tập đánh chậm, lúc hết sai rồi mới đánh nhanh dần lên”. Giờ anh đã tự học đàn mà không nỉ neo (nhiều) nữa.

“Chín tháng qua chín năm gian khó tính khôn cùng
A á ru hời ơ hời ru …”
Công lao của mẹ thật như “nước trong nguồn chảy ra” không thể nào kể hết.

Nhão ruột

Bật kênh VTV4, ngồi kiên nhẫn nghe vài bài hát, hy vọng sau đó sẽ có bộ phim nào vui vui.

Nghe đến bài thứ 3, thấy não nuột chịu không nổi, lại lên gác ngồi vừa nghe nhạc chuông có tiếng nước chảy tí tách, vừa gõ tản kể. Cái thể loại tôi viết có người gán cho chữ tản văn. Nghe có vẻ nho nhã hơn, nhưng tôi thấy cứ dùng chữ tản kể lại hợp hơn.

Buồn có một sức mạnh khó cưỡng. Vậy nên người ta mới say đắm nhạc vàng như vậy. Hình như khi buồn đến mức độ nào đó, người ta thấy tự thương bản thân, rồi thương luôn sang cả hàng xóm. Nghe thêm vài bài thương luôn cả nhân loại. Và người ta thấy mình thật tốt vì đã có lòng thương. Thương cả nhân loại chứ ít đâu.
Heheh. 

Có điều, nhiều người buồn đắm đuối quá. Yêu buồn quá.
Trên đời còn nhiều thứ cảm xúc khác mà, thử vứt cha cái buồn ra khỏi cửa sổ xem nào. Trải nghiệm cảm xúc khác đi xem nào, chán rồi lại quay lại buồn tiếp, mất gì của bọ.

Buồn ngày qua ngày, tháng qua tháng, chán chết…

Boring lắm, một màu lắm. Có lẽ là ý tưởng mới đấy, chắc phải làm workshop với các nhà viết/hát nhạc vàng. Thỉnh thoảng chêm một tràng trống, hoặc tràng cười ha ha vào, thậm chí thêm chút nhảy cha cha cha nữa, có phải sinh động nhiều màu không nhỉ?

Vừa đọc lại thấy buồn cười cái chữ não nuột. Buồn não nuột, từ hay ghê… Nghe mấy cái bài lê thê đó người nó cứ chảy nhão ra, ruột cứ như trũng thòng xuống hết cả. Chắc từ đó mà ra chữ nhão ruột, mà về sau mới bị nói chệch ra thành não nuột?

Lời có cánh thứ 8

Tiếng Đức:
“Der Tod eines Wurms ist die Geburt einer Schmetterling”

Tiếng Việt:
“Cái chết của con sâu là sự ra đời của con bướm”

Tiếng Anh:
“The death of a worm is the birth of a butterfly”

Sự vận hành của thiên nhiên thật huyền diệu. Nó cũng dậy cho ta nhiều bài học. Nhưng bài học này có thể hiểu thế nào đây ?

Có một lần tôi đọc ở đâu đó có một nhà khoa học nhìn thấy một bạn sâu rất vất vả để chui ra khỏi cái vỏ bọc của nó để chở thành một con bướm cất cánh bay. Cái lỗ quá bé nên con sâu phải cần cả tiếng đồng hồ mới có thể chui ra khỏi cái vỏ đó.
Thấy vậy ông ta bèn lấy một con dao và rạch cái vỏ bọc của một con sâu khác cho nó đỡ vất vả phải chui ra. Quả đúng như vậy, bạn này chui ra rất dễ dàng nhưng … nó lại trở thành một con bướm tàn tật không thể cất cánh bay.
Nhà khoa học bèn đến hỏi một nhà sinh học vì sao bạn bướm sau khi sinh lại bị tàn tật. Sau khi ông ấy kể chuyện đã giúp bạn sâu ra khỏi vỏ thế nào, nhà sinh vật thốt lên: “đấy chính là điều tệ hại nhất bạn đã làm cho con sâu ! Chính do cái lỗ rất nhỏ, con sâu phải dùng hết sức bình sinh của mình để chui ra khỏi đó. Trong quá trình này đôi cánh của nó được phát triển mạnh mẽ. Nhờ vậy khi ra khổi vỏ cánh của nó đã đủ khỏe để có thể bay ngay được.”

Nhiều khi để đạt được điều gì cần có thời gian không thể đốt cháy giai đoạn. Mẹ tôi kể ngày xưa khi thấy mẹ tôi than là tôi lúc mới sinh không chịu ăn, hay khóc ông nội tôi bảo “Trăng đến rằm trăng tròn, không phải lo đâu con”. Quả thật đại đa số các ông bố bà mẹ thường rất hay lo lắng quá mức cần thiết cho con cái của họ. Cái chúng cần là thời gian để phát triển và phat triển một cách tự nhiên, không quá bị áp đặt.

Vợ tôi không biết có sự tĩnh tại này không, nhưng mỗi khi thấy tôi lo lắng về kết quả học tập không mấy tốt đẹp của anh cu Tí bạn ấy đều bảo “Bố không lo đâu, mẹ tin là đến một vài năm nữa anh cu sẽ đâu vào đấy thôi mà, mẹ luôn đánh giá sự thay đổi của anh cu từ năm này sang năm khác, chứ không nhìn vào kết quả trước mắt !” Có lẽ chính vì vậy thay vì lo lắng bạn ấy luôn vui được với những tiến bộ dù rất nhỏ của con cái.

Hơn nữa có lẽ để đạt được những điều lớn lao phải vượt qua được những trải nghiệm nhất định, thậm chí rất đau đớn.

 

Tin tưởng

Phải ngồi 2 tiếng học về việc bảo vệ thông tin cá nhân.

Tôi trả lời sai một câu, và trên màn hình hiện ra một ngón tay to tướng chỉ thẳng vào tôi, ngón tay ngọ ngoạy trông rất đe dọa.
Nó gây một cảm giác thật sự khó chịu. Nếu được đánh giá, tôi đánh giá đây là một software không thân thiện.

Tôi nghĩ về truyền thông hiện nay, và về một người bạn luôn nhiệt tình nhồi vào đầu tôi cái tư tưởng sợ sệt.
Bạn ấy nghĩ tôi ngây thơ, vô tư.
Có thể. Nhưng tôi thà chọn cách sống ngây thơ, vô tư (theo từ của bạn ấy), còn hơn suốt ngày sợ sệt với những bất trắc có thể xảy ra, có thể không.

Con người sợ sệt nhiều quá.
Họ có lý do, tôi biết những lý do đó. Họ cứ việc sợ, nhưng không nhất thiết phải nhồi nhét nỗi sợ vào đầu người khác.
Tôi lựa chọn cách sống ở giữa, đôi khi cố tình quên nỗi sợ đi để mà enjoy cuộc sống.

Đôi khi cố tình quên những độc hại đi để mà đặt vài món xào đầy dầu mỡ ngoài quán, hoặc nhâm nhi miếng bánh ngọt đầy bơ.
Đôi khi cố tính quên đi những trận đánh bom có thể ở đám đông nào đó để enjoy một buổi lễ, một buổi hòa nhạc.
Đôi khi cố tình quên đi những bất trắc có thể xảy ra với trẻ con để cho chúng có khoảng không để vùng vẫy.
Đôi khi cố tình quên đi những đe dọa về thông tin cá nhân từ khắp nơi để vẫn hồn nhiên kể về cuộc sống của mình. Tôi muốn hiện diện như một con người tự do.

Chúng ta tự làm ta mất tự do, hay ai đó làm ta mất tự do?
Có lẽ nửa này nửa kia. Xã hội làm ta mất tự do 50%, và ta làm ta mất nốt cái tự do nhỏ nhoi còn lại.

Tôi chọn cách tránh xa những người sợ sệt. Nhìn họ tôi thấy không vui. Đời ngắn bằng mẩu, sao mà lắm sợ thế.
Tôi cố tình gạt sang bên nhiều nỗi sợ, để làm nhiều thứ không phải ai cũng làm.
Vì đó là lựa chọn của tôi, nên tôi ý thức được cái gì có thể xảy ra, đến cái giá tôi phải trả nếu có bất trắc.

Và có một điều, tôi nghĩ mỗi sinh linh trên thế gian này đều được bảo vệ bởi nhiều sinh linh ở thế giới vô hình.
Bạn sợ sệt đi trên thế gian, có khác nào đứa trẻ sợ sệt nép vào bố mẹ nó mà không tin vào sự bảo trợ của bố mẹ nó.

Thằng con trai của tôi khi còn bé, là người dạy tôi sự tin cậy.
Nó không đi mà nó lao.  Qua đường nó chẳng thèm nhìn.
Lên xe nó đạp thục mạng chẳng cần biết có xe nào lao ra từ đường bên cạnh.
Giờ lớn hơn chút nó chẳng khá hơn nhiều.
Bố mẹ nói nhiều nó bỏ ngoài tai, vì có người chỉ học được qua trải nghiệm của bản thân.
Chúng tôi chẳng có cách nào khác là gắn cho nó một cái mác „bất cẩn“ và học tin tưởng vào thần hộ mệnh của nó.

Tin tưởng, giữ tâm trong lành, sống chừng mực, và biết hàm ơn, tôi nghĩ vẫn là sự bảo vệ tốt nhất mà ta có thể chủ động gây dựng, thay vì sợ sệt.

Giọng nói

Có những đặc điểm của bản thân mà nếu không ai nói cho mình biết, mình sẽ không bao giờ biết. Rồi lắm lúc đi gần hết cuộc đời vẫn không biết vì sao mình không được nhận cái mình đáng được nhận.

Hôm trước, lúc kết thúc cuộc họp với công ty bạn, vừa bỏ cái tai nghe ra khỏi đầu, Fritz đi lại gần bàn tôi, giọng hầm hè „tao không thể chịu nổi người phụ nữ này“. Tôi không ngạc nhiên. Fritz là người khó tính. Trước đây hồi tôi mới vào làm cậu ấy cũng khó chịu ra mặt với tôi.

Sau này khi đã thân thiện hơn, cậu ấy thỉnh thoảng ca cẩm người này nói khó chịu, người kia giọng như ra lệnh,… Tôi có lần bảo „có lẽ trước đây mày cũng không thích giọng tao đúng không? Nhưng là người nước ngoài, tao trước hết chỉ cố gắng làm sao để người khác hiểu ý của tao. Còn sau đó mới tính đến chuyện lịch sự … “. Nó nhướn mắt nhìn tôi hơi ngạc nhiên. Nó thường ngạc nhiên trước cách nói thẳng như ruột ngựa và đi trực tiếp vào vấn đề của tôi. Tôi cười nói thêm „vả lại hồi đó tao có hai đứa con lít nhít ở nhà, buổi chiều có vài tiếng mà phải làm bao nhiêu việc, nên tao hay phải nói với giọng ra lệnh, ngắn và rõ, thành thói quen rồi …“. Nó cười hà hà, không ra phản đối cũng chẳng ra thông cảm.

Tuy khó tính, nhưng khi người khác nhận ra vấn đề ở bản thân, nó lại trở nên dễ tính. Tôi thì vốn dễ dàng nhận ra điểm xấu ở bản thân và không ngại nói to chuyện đó, có lẽ vì vậy mà quan hệ giữa tôi và nó càng ngày càng đơn giản.

Về sau nghĩ lại tôi lại thấy nhờ cậu ấy mà tôi ý thức được giọng nói của mình ở chỗ làm. Cậu ấy luôn phản ứng ngay lập tức và rất rõ ràng với tone giọng của tôi. Tôi không phải người mềm tính, khi có gì không ưng ý giọng nói của tôi phản ánh ngay tâm trạng bất an của mình. Và đó là điều đáng kỵ đối với nhiều người. Cái sự nóng nảy đó được nhìn nhận như sự thiếu tôn trọng người khác. 

Người phụ nữ cầm trịch cuộc họp ấy là người nước ngoài, tiếng Đức khá nhưng phải tập trung nghe mới hiểu. Và phải công nhận rằng giọng nói của bà ấy có gì đó không mềm mại thật. Nó dễ gây phản ứng thiếu thiện cảm, thậm chí phản kháng ở người khác. 

Nhưng có lẽ không ai nói thẳng với bà ấy chuyện đó.