Xem các bài viết

Tập khí

Cậu con đang đánh đàn. Tôi về rồi rón rén đi lên trên tầng gác, nhẹ nhàng để cậu không nghe thấy.

Thấy mình cũng giống hệt cậu ấy. Đi đâu về cậu ấy lẳng lặng vào phòng khách ngồi mở tablet ra xem, vì cậu ấy biết, nếu để mẹ nghe thấy cậu về, thể nào cậu cũng phải tiếp chuyện và trả lời những câu hỏi cũ rích „học thế nào ? Cô bảo gì ? Chơi với ai, đã làm xong bài tập chưa“, heheh.

Cậu ấy mà biết mẹ về, thế nào cũng chạy ra hỏi tablet đâu, rồi chúi đầu vào đó quên sạch những gì cần làm. Đây là cuộc đấu tranh nội tâm không có hồi kết – giữa phần lý trí bảo rằng cần làm một số thứ – với phần thói quen thích chơi càng nhiều càng tốt. Chẳng cứ gì một đứa trẻ, một người lớn cũng chẳng khá hơn. Lý trí bảo đừng, thói quen bảo có.

Bên đạo Phật có từ Tập khí, là một từ không thuần việt, nhưng mô tả tương đối sát khái niệm thói quen được tích tụ ngày này qua ngày khác, thói quen nuông chiều bản thân. Ngủ muộn, ăn nhiều, ngồi xem tivi hàng giờ, nóng nảy, kiêu ngạo… mọi thứ toàn là tập khí, ai cũng muốn bỏ, mà không bỏ nổi.

Anh cu chắc cũng muốn học hành tử tế hơn để điểm số khá khẩm hơn, nhưng anh ấy không kiềm chế nổi.

Khó anh nhỉ, nhưng mẹ nghĩ nếu ý thức tập từ bé thì tốt hơn. Tập không phải do bị áp đặt, mà tập cách nhìn ra cái điểm yếu đó của mình. Điều tối thiểu cần làm được, là trước khi đầu hàng cái tập khí cứng đầu, thì cũng phải thành thật với bản thân và nhận biết – ta đã để nó thắng. Biết đâu lúc nào đó anh sẽ có đủ nghị lực mà bỏ nó đi. Vì tin mẹ đi, nhiều khi người ta không biết sự tồn tại của cái tập khí đó trong bản thân mình.

Tập khí thì nhiều dạng nhiều kiểu, nhưng bản chất đều giống nhau. Tập nhìn ra được rõ ràng một thứ, các thứ khác đều tương tự.

Hôm nay và tuần này trời sẽ rất đẹp. Khoác cái áo khoác nhẹ có thể đi dạo tung tăng dưới nắng. Về Garching thấy mưa vừa tạnh. Ngó nghiêng mấy đám hạt gieo hàng tuần nay, thấy chúng chẳng động tĩnh gì.

Heheh, có những thứ người khác làm nhẹ như trở bàn tay, mà mình thì hỳ hụi thử đi thử lại không biết bao nhiêu lần mà không được.

Yêu bản thân

Hôm nay nói chuyện với con gái, chị bảo qua chuyến đi này chị thay đổi nhiều. Chị sẽ chỉ chơi với người biết đánh giá tôn trọng tình bạn và sự có mặt của chị, thay vì chạy theo ai đó để được họ chấp nhận làm bạn.

Chị hợp với những người bạn ở bên Anh. Ở đó chị được là bản thân, được nói điều mình suy nghĩ mà vẫn được chấp nhận. Chị cảm thấy người ta thích làm bạn với chị vì chính con người chị.

Hỏi về chuyện khi trở lại Đức, liệu chị có nhớ những người bạn bên Anh không, chị bảo ở đâu thì giờ cũng vậy, cũng vẫn sẽ có những tình bạn làm chị vui, nhưng nếu không thì cũng ok, chị sẽ không chạy theo ai cầu xin tình bạn của họ nữa cả.

Một sự thay đổi lớn, mẹ nghĩ vậy, nhất là ở lứa tuổi chị.

Cái câu cửa miệng „mình phải biết yêu mình trước“ có thể đọc được khắp nơi, nhưng chắc mỗi người hiểu một kiểu.

Tôi không nghĩ nuông chiều những mong muốn của bản thân là yêu bản thân. Nếu mua một hay hai đôi giày đẹp khi mình thích, là điều rất nên làm. Nhưng nếu đã có đủ giày rồi mà vẫn cho phép mình mua tiếp chỉ vì mình thích, tôi nghĩ đó không phải là yêu bản thân. Đó là nuông chiều bản thân.

Yêu bản thân, đối với tôi, là luôn giữ mối liên hệ thâm sâu với nội tâm của mình. Khi ta nói chuyện với người ta yêu mến, ta đặt 100% tâm trí của ta vào họ, cảm nhận cảm xúc của họ. Với bản thân cũng vậy, cũng phải luôn đặt tâm trí của mình vào nội tâm của mình, hiểu cặn kẽ từng rung động nhỏ của nó.

Khi duy trì một mối liên hệ thường hằng với nội tâm của mình, bạn cho phép tình yêu từ vạn vật tràn vào và chảy qua người bạn, đó chính là tình yêu bản thân chân thật nhất, tôi nghĩ vậy.

Nó không liên quan đến việc bạn làm gì, bất kể cho mình hay cho người. Nó liên quan đến việc bạn làm như thế nào.

Nhưng mẹ hoàn toàn nhất trí với chị, khi thời gian của ta còn có hạn, thì chỉ nên dành nó cho những người biết đánh giá sự có mặt của mình. 

Lao động

khi bạn đọc tản kể của những người xấp xỉ 50, bạn sẽ thấy nhiều câu khẩu hiệu. Thực ra họ không hô khẩu hiệu, họ nói đúng điều họ ngộ ra. Nhiều thứ người ta chỉ ngộ ra với tuổi tác. Và nhiều thứ chỉ ngộ ra khi đã qua trải nghiệm.

Lao động thực sự đem lại niềm vui. Một thứ niềm vui rất sâu lắng và lành mạnh. Niềm vui nuôi dưỡng.

Có thứ niềm vui nó chỉ khu trú trên đầu, in your mind. Có thứ niềm vui lan tỏa thấm vào từng thớ thịt, tế bào. Thứ niềm vui thứ 2 có thể trải nghiệm trong nhiều hoạt động, một trong những hoạt động đó là làm việc có chừng mực.

Nếu bạn còn trẻ, nhất lại là người thành phố, có thể bạn sẽ cười trừ. Nếu bạn còn là trẻ con như Tí, bạn sẽ „ja ja ja … mẹ nói nhiều quá“. Heheh.

Trẻ con có lẽ chưa hiểu, và chắc cũng không cần hiểu lao động là gì. Nếu bố mẹ có thể lôi kéo chúng vào làm cùng các công việc hàng ngày, làm với sự vui vẻ, chúng sẽ nhớ niềm vui đó. Chúng sẽ không ngại lao động. 

Những người lớn lên từ đồng ruộng, được tiếp xúc và làm quen với lao động từ nhỏ, họ cũng có niềm vui đó. Họ đi qua ngày của họ với mọi nghĩa vụ một cách nhẹ nhàng, họ dễ có nhiều niềm vui.

Còn những người thành phố được chiều chuộng như lứa bọn tôi, phần lớn phải tự học, nhiều khi phải học cả đời để biết yêu lao động. Tôi nhớ có những quãng đời tôi chật vật loay hoay để làm tối thiểu những thứ cần làm trong ngày. Đó là khi ở nhà thì hai đứa còn rất nhỏ, công việc chỗ làm thì ngụp lặn trong bể kiến thức mới. Thường là ở nhà nhưng đầu vẫn không ở nhà.

Về sau nghĩ lại, thời gian này nếu mỗi ngày có ai đó trợ giúp việc nhà khoảng 2 tiếng, cuộc sống sẽ trôi đi thú vị hơn nhiều, trẻ con sẽ vui hơn vì mẹ chúng ít stress hơn. Tuy vậy cái gì cũng có cái giá của nó. Có lẽ vì có thời gian đó mà tôi ý thức được sâu sắc hơn hoàn cảnh thong thả về sau, biết enjoy từng khoảng thời gian „không làm gì“ của mình mà không lao theo những hoạt động „để lấp chỗ trống“ khác.

Túm lại là có thứ niềm vui đó, heheh. Có những người trẻ tuổi tôi rất yêu mến. Và mong từ đáy lòng là họ sẽ được hạnh phúc, dù hoàn cảnh hiện tại đang làm họ mệt mỏi.

Và đó là thứ niềm vui rất lành mạnh. Bạn sẽ không muốn so sánh niềm vui đó với các thứ niềm vui hưởng thụ khác, vì nó khác, đáng được đứng riêng và đáng được cảm nhận.

 

Đồng tiền

Hôm nay đẹp trời. Sáng có mưa chút xíu, đủ ướt sân, rồi lại nắng ráo. Dân tình lại đổ ra làm vườn. Nhờ hai bố con phụ làm những việc nặng, tôi làm được gần hết những gì muốn làm cuối tuần ở trong vườn. Đó là một cảm giác dễ chịu.

Thậm chí còn trồng được một giỏ hoa tím, loài hoa tôi rất thích. Hoa nhỏ, màu xanh đậm. Giống một loại hoa hay cắm cùng hoa lay ơn ở Việt Nam ngày tết.

Lởn vởn trong ngày lại cứ nghĩ về bán hàng đa cấp và những người bị vướng trong đó. Thỉnh thoảng tôi có đọc thấy nhiều người tán gia bại sản, gia đình bị tan tác điêu đứng vì tham gia loại kinh doanh này.

Mới biết đồng tiền có sức quyến rũ ma quái. Ai may chưa vướng thì chưa biết, đã vướng vào thì u mê không còn biết đường ra. Có lẽ nó giống tác dụng của thuốc phiện vậy.

Lại nghĩ đến tử vi có hai sao Địa không Địa kiếp, cũng có tính hai mặt như đồng tiền, có thể tạo môi trường tôi luyện con người, nhưng cũng có thể tác oai tác quái giật dây con người như giật dây một con rối.

Nếu là thầy tử vi hay thầy tướng giỏi, chắc tôi sẽ mon men đến những công ty đa cấp đó, quan sát tướng của những người ra vào nơi đó, rồi sẽ thử xin xem lá số của họ. Tôi sẽ nghiên cứu tập trung về hai ngôi sao này.

Có thể tôi sẽ nói cho vài người về lá số của họ. Rằng trong một số trường hợp, Địa Kiếp sẽ đưa ta đến một hoàn cảnh, mà ta có thể lựa chọn. Chọn đi với ma, hay đi với người. Khi đã ký giấy đi với ma, nó sẽ cho bạn tiền, thậm chí rất nhiều tiền. Nhưng tiền đó là giấy, rồi sẽ hết. Và nhiều khi bạn sẽ đi tiếp cuộc đời với hai bàn tay trắng, nhưng điều đáng sợ ở đây là đầu óc bạn đã bị dính chặt với tiền, vì đó là cái bạn lựa chọn.

Có nhiều người bị lừa, nhưng có những kẻ cố tình đi lừa người khác. Họ đã bán linh hồn của họ cho ma. Tránh xa lũ người đó ra là quyết định khôn ngoan cho cả quãng đời còn lại.

Buổi chiều xem đoạn phim tài liệu ngắn về con cầu treo nối Mỹ và Canada. Ở đó có một đội hai ba người có nhiệm vụ bảo dưỡng cầu. Họ sơn tuần tự tất cả những thanh sắt và dây treo làm nên con cầu. Cứ sơn hết từ đầu này đến đầu kia, thì lại quay lại sơn lại từ đầu. Họ phải đứng vắt vẻo trên cao để sơn, từng nhát từng nhát cẩn thận, để không một điểm nào bị gỉ.

Có hai người đồng nghiệp đã làm công việc đó cùng nhau 34 năm. Tôi bật cười khi người đàn ông kể „Chúng tôi làm việc cùng nhau, trở thành bạn tri kỷ của nhau, thậm chí còn đi nghỉ với nhau. Chúng tôi thật sự không thể thấy công việc nào lại có thể hay hơn công việc của chúng tôi“.
Trước đấy ông ấy bảo, dù đã làm 34 năm, nhưng khi vắt vẻo để quét sơn, ông ấy vẫn thấy cồn cào trong dạ dày.

Đó là thứ niềm vui của lao động chân chính. Khi làm bất kỳ cái gì cẩn thận với cái tâm, người ta sẽ có niềm vui. Niềm vui đó gắn với công việc, ngày qua ngày, nên họ tưởng họ yêu công việc của họ, mà thực ra là họ yêu niềm vui họ tìm thấy trong lao động, trong việc hoàn thành phần việc của mình, trong việc thấy mình làm một điều có ích.

Những người muốn làm tiền nhanh, và sẵn sàng làm bạn với ma để có tiền, mình không nghĩ họ sẽ vui. Có thể có một sự thỏa mãn nào đó, nhưng sự thỏa mãn đó sẽ kéo họ đi xuống mà họ không biết, vì họ không còn một linh hồn đầy đủ trong sáng để mà suy nghĩ rõ ràng rành mạch như người thường nữa.

Chuyện bố kể

Nghe bạn bố kể về mình mà thấy cứ ngờ ngợ. Hơi hơi giống, nhưng chắc chỉ một phần. Nên lại ngồi kỳ cạch tản kể.

Bạn bố có cái tài quên những gì không tốt của tôi. Cho dù bọn trẻ con có mách thế nào bạn ấy cũng bỏ ngoài tai. Bọn trẻ con đã từng mách bố khi ở nhà bị mẹ quát mắng, đôi lúc còn bị đánh.

Tôi đã từng đánh con, đã từng quát tháo làm chúng sợ hãi dúm dó, và đó là điều tôi không thích ở mình khi nghĩ lại tuổi thơ của bọn trẻ con. Cái gì xảy ra thì đã xảy ra, điều tôi có thể làm được bây giờ là chữa lành tối đa những vết thương có thể có.

Tôi vốn học nhanh, trong trường lớp cũng như trong cuộc sống. Lớn lên trong gia đình có đôi chút vấn đề, tôi không tin tưởng lắm vào cái gọi là tình yêu hay hạnh phúc gia đình. Có thời gian 27, 28 tuổi chỉ muốn lấy chồng cho xong để đỡ bị người đời hỏi han, may đi tây nên qua cái nạn đấy.

Kể cả khi đã có gia đình, tôi vẫn ngờ ngợ cái gọi là tình yêu và hạnh phúc gia đình. Bố mẹ tôi đã từng có tình yêu rất đẹp, mà về sau biến tướng thành một cái gì đó ngược hẳn lại. Nên tôi nghi ngờ liệu nó tồn tại có dài lâu. Tôi sống và mang theo mình đủ mọi khoảng tối vẫn lẩn quất đâu đó trong tâm tư. Những khoảng tối đó hay xuất hiện bất thình lình, rồi lại lặng lẽ ra đi không chào hỏi.

Bạn ấy sống bên cạnh tôi, chấp nhận mọi sự bất thường, trồi sụt trong tinh thần. Không đòi hỏi tôi phải này nọ, bạn ấy đón nhận tôi như tôi có, không một câu bình phẩm về món ăn cháy tôi nấu, về cái nhà bừa bãi chưa dọn. Bạn ấy dần cho tôi cái tự tin rằng tôi có thể trở thành người phụ nữ tốt.

Một điều rất quan trọng, là bạn ấy không quá bận tâm về tinh thần của vợ và luôn cho tôi khoảng trống tôi cần khi tôi lại đang rơi dưới đáy. Với một sự tự tin rất đặc trưng, bạn ấy cứ bình tâm hiện diện và rót vào cuộc sống của mấy mẹ con luồng khí ấm áp, trong trẻo.

Hai đứa chắc cũng thấy, nhiều lúc tôi đang rất stress và đang mắng mỏ hai đứa, chỉ cần có bạn bố về là tôi dịu đi nhiều. Lúc đó mà chúng có mách bố, bố cũng xuê xoa bênh mẹ – bố không nhìn thấy mẹ lúc mẹ đang bà la sát.

Ở nhà tôi đã từng là vậy, luồng yêu thương được rót từ bố, xuống mẹ, rồi từ mẹ xuống hai đứa con.
Còn bạn ấy lấy nguồn yêu thương đó từ đâu, tôi không rõ. Tôi nghĩ nguồn đó xuất phát từ ông bà, bố mẹ và chị em của bạn ấy.
Hàng năm trời như vậy. Đến một lúc nào đó, mỗi người đều trở thành nguồn năng lượng cho những người còn lại trong gia đình.

Nếu để Tủm Tí kể, chắc sẽ có một hình ảnh hơi khác đi chút. Tủm cũng học được của bố nhiều, luôn an ủi mẹ, rằng mẹ sẽ là người bà rất tốt cho con của Tủm, heheh.