Xem các bài viết

Dọn cây

Hôm nay dọn dẹp làm bước thứ nhất trong „kế hoạch“ trồng cây mình „ấp ủ“.
Đám gỗ để làm giá đã mua từ hôm trước.
Hôm nay bạn chồng đóng lên.

Bạn chồng lần này cũng như mọi lần, cứ cặm cụi chuẩn bị cho vợ những thứ vợ cần, mà không chờ đợi đòi hỏi mình trồng được cái gì. May quá thôi, chứ bạn ấy mà đòi hỏi, chắc mình im im cho qua không dám hỏi han gì quá. Vốn hậu đậu, mình khó có thể làm nên trò trống gì trong vài lần đầu.

Đấy là còn chưa kể tính lười, nhiều khi đi làm về chỉ muốn ngồi lê la, không nhúc nhắc trông coi cây cối xem chúng còn ngắc ngoải hay không.

Vậy là đã trồng được một hộp rau tía tô. Sử dụng được đám cát đỏ thải ra từ bể cá. Trộn đám cát sỏi đó với đất mùn, ra một thứ đất xốp tốt cho cây, ít nhất là theo lý thuyết.

Thích thế chứ. Cảm giác sử dụng lại được một cái gì đó, nó sướng hơn nhiều cảm giác mua một cái gì mới. Nhất là ở cái thời đại đang rất thừa này.

Để sang xuân ta làm bước thứ hai – tậu cây hoa giấy.

Góc đó giờ trông đã tươm tươm rồi. Cây leo lá to có đám rễ nghềng ngoàng tạo cảm giác rậm rạp của rừng nhiệt đới. Chỉ cần nó tươi tốt lên nữa là sẽ rất đẹp.

Hahah, mình thấy cái tính vun quén của mình buồn cười thế chứ, nhưng mà vui.

Lack

Nghĩ về cảm giác thiếu – lack – của con người. 
Hôm trước có nghe Yến nói tử bình của con người có nhiều nhất là 4 trong 5 hành (kim mộc thủy hỏa thổ). Mình liên tưởng nó tới cảm giác thiếu.

Con người sinh ra trong thế giới này là bắt đầu quá trình thiếu. 
Cái cảm giác thiếu thốn tồn tại gần suốt cuộc đời đó sẽ thúc giục người ta đi tìm cái làm cho họ full.
Có người nghĩ họ thiếu tiền, có người thiếu tình, có người thiếu sự tôn trọng, người thiếu sức khỏe…
Con người ai ai cũng bươn bải đi tìm cái họ thiếu.
Cảm giác đủ đầy đôi khi có trong chốc lát, tạm thời, rồi lại qua nhanh. Người ta lại nhanh chóng nhận ra họ đang thiếu.
Con người nói chung đều nhận ra họ thiếu cái gì, nhưng có ai suy nghẫm về cảm giác thiếu không nhỉ. Ta lao đi tìm cái ta thiếu, nhưng có vẻ ta không hề muốn bỏ cái cảm giác thiếu này.

Cảm giác thiếu gắn liền với thân thể. Cái thân thể đói nếu không được ăn, lạnh nếu không được mặc đủ, mệt nếu không được ngủ.
Cảm giác thiếu gắn liền với trí óc. Chán nếu không được chú ý, buồn nếu không được tôn trọng,…

Trừ khi nhận ra sâu sắc mình không phải cái thân này, cái đầu này, cả thế giới này, may ra mới đạt đến trạng thái đủ đầy, nhỉ.

Copy từ FB no-thing
Robert Adams
Excerpt from: Satsang

Unfortunately, that’s not how it works

Many spiritual people who understand maya, believe it only relates to the physical plane. But maya is the universe. The entire universe is maya, illusion. It seems to be real. It seems to be very real for some people. Then how do they get out of their predicament? People still believe that if I change my status, if I’m poor and I become rich, or if I’m sick and I become healthy, if I’m miserable and become happy, then everything will be OK

Unfortunately, that’s not how it works. To acquire happiness, true happiness, unalloyed happiness, forever happiness, it is your true nature. You have to transcend the world. You have to become non-attached to this world. I’m not saying you have to give up anything.

I’m not saying you have to go live in a cave or live in a forest. You merely have to give up everything in your mind. And when you give up everything in your mind, then you have to give up your mind also. When you give up your mind, what is left? Pure awareness, consciousness, absolute reality, this is your true nature.

So you see, you are not your body. You are not your mind. You are not the universe. You are not the world. You just have to change your identification…

Cây nha đam

Lại vui lập được chiến công nho nhỏ – gội đầu. Cái khoảng khắc mới gội đầu xong, nó rất sướng. Kiểu làm được xong một việc mình vốn ngại. Lại có thời gian xông xênh không phải làm gì (ít nhất là không ra ngoài được vì tóc ướt).

Hôm nay sửa soạn chỗ trên tầng thượng đưa mấy cây aloe lên.

Để dưới tầng hầm không có nắng, lại bị khô cằn lâu ngày, cây trông ẽo ợt như gần chết.
Cây to là cây mẹ, đẻ ra 12 cây con. Đến giờ sống được 11 cây, 5 cây khỏe mạnh tươi tốt, 6 cây dặt dẹo mới được đưa lên.
Cây mẹ mình mang từ VN sang. Có lẽ phải đến gần chục năm. Lần đó mình về phép một mình.

Mình khen cây của ông bà trồng ở dẻo đất cạnh cửa sổ tốt quá.
Thế là ông bà bắt mình mang một cây sang.

Hôm đó về chuẩn bị đồ để bay đi.
Bước vào nhà thấy bố mình đang ngồi gói ghém cây rất cẩn thận.
Ông ngồi xổm ngay chỗ cửa ra vào, ánh sáng hắt từ hai cửa sổ hai bên.
Lớp trong ông bọc cây toàn bằng báo ẩm,
lớp ngoài cùng bằng túi nilong, để nước không thấm ra ngoài.
Ông làm rất từ từ tỉ mỉ, với sự cẩn thận vốn có của ông.
Mình rất nhớ hai bàn tay của ông. Bàn tay chuối mắn, các ngón rất mập mạp. Mình thừa hưởng được của ông bàn tay chuối mắn đó.

Bên này, cây trồng rất dễ ở ngoài trời.
Nhưng mùa đông rất lạnh, cây chịu không nổi, lại phải đem vào trong nhà.
Thường để cạnh cửa sổ, vốn rất nắng và nóng.
Cây lắm lúc quăn queo lại vì nóng quá.
Để ở bậc cửa sổ chán rồi lại cho xuống tầng hầm, cây nhợt ra vì ít nắng.
Năm thì đem ra ngoài sớm quá, đêm lạnh, cây thâm tím cả lại.
Năm thì đem vào trong muộn quá, cây cũng thâm tím cả lại vì lạnh.
Ở nhà cũ, rồi chuyển sang nhà mới. Vẫn một chu trình.

Cây mẹ đó trải qua không biết bao nhiêu trải nghiệm lên xuống.
Do thời cuộc thì ít, mà do sự bất cẩn đẻnh đoảng của mình thì nhiều.

Bể cá

Bể cá đã có từ khoảng 4 năm nay, nhưng có gì đó lạ lùng khiến nó không thể trở thành một điểm sống động lung linh, cái nó cần trở thành.

Mình ngạc nhiên khi thấy mình rất ít khi nhìn vào bể cá, mặc dù mình là người rất dễ tính với cái gọi là đẹp. Chỉ cần có màu xanh, có sự sống động, có sự mềm mại, là mình thấy đẹp.

Mà một bể cá thì có quá nhiều thứ để nó có thể đẹp. Có nước mềm mại, có lá xanh, có cá sinh động.
Có lẽ do đất sàn quá tối, do ít đất nên cây cối không xanh tươi được.
Vậy là nó cứ vật vã ở đó, gần 4 năm. Đôi lúc thấy đẹp khi anh Tí vừa làm sạch bể, nhưng chưa bao giờ nó đem lại cảm giác “Wow…”.

Anh Tí là người chịu trách nhiệm về bể cá. Anh có vẻ bối rối cố tìm mọi cách để nó trở nên đẹp hơn, sống động hơn.

Gần đây bỗng cả nhà quyết tâm cải tạo nó. Bố đặt sỏi nền màu sáng hơn, đặt đất, đặt cây. Và cuối tuần vừa rồi, khi mọi thứ đã đầy đủ, cả nhà tập trung làm.


Phải chuyển cá sang thùng, hút nước ra, hút toàn bộ cát cũ ra, lau chùi kính. Xong mọi thứ lại cho đất mới vào, cho sỏi mới vào, trồng cây, cho nước vào, cho vài đồ deco vào.

Mất gần cả ngày, hai bố con cũng đã hoàn thành xong. Nước quá đục nên lại phải thay nước lần hai. Mẹ thấy bố đúng khi yêu cầu thay nước lần thứ hai, nhưng mẹ cũng cảm nhận được sự thất vọng tràn trề của Tí khi phải làm lại.

Mẹ đã can thiệp để Tí được tự do chọn giữa hai lựa chọn – vẫn để nước cũ, nhưng thử cho vài con cá vào xem có sống được không, và thay nước mới. Tí đã đồng ý với lựa chọn hai. Mẹ luôn muốn giúp để các bạn ý thức, trong cuộc sống ta luôn có lựa chọn. Khi được tự do lựa chọn, người ta sẽ có trách nhiệm với lựa chọn của mình, và vui vẻ với mọi outcome.

Mẹ thì vui đặc biệt với hai deco của mẹ. Một là mành tre ở đằng sau bể cá, thay cho một bức hình nào đó. Hai là cái cây uốn lượn được đính chắc vào hòn đá trắng. Cái cây đó là rễ của cây dâu năm trước nhổ đi. Trông rễ cây uốn éo mẹ có cảm giác có thể làm được gì đó mà chưa nghĩ ra, nên vẫn để vật vờ ở góc vườn. Giờ đem vào, bóc vỏ làm sạch, cho vào bể thấy quá hợp luôn.

Giờ đây đó là điểm nhấn ở góc bên này.
Mình cứ nghĩ, mỗi một góc nhà tương ứng với một phần nào đó trong cuộc sống tinh thần của mỗi người. Nó lộn xộn (đối với ta) chứng tỏ tâm ta có gì đó lộn xộn xám xám ở đâu đó.

Mồng tám tháng ba

Hôm qua bày tỏ với bạn chồng, rằng mình chỉ cần hai bố con dựng cái giá lên trên tầng thượng để mẹ trồng rau thơm, là mẹ đã rất hài lòng rồi.

Mình nói chung là không thật mát tay, làm gì cũng phải mất khá nhiều thời gian thử đi thử lại mới nên cơm nên cháo.
Thử trồng rau thơm hàng chục năm nay,
Mấy năm đầu bận rộn con cái, kiểu thử nhưng không để tâm. Và tất nhiên nó không lên.
Sau này có thời gian hơn, thật sự muốn có rau thơm ăn hàng ngày. Cái cảm giác thiếu thốn này cũng tạo nên một phần trong cái gọi là “nhớ nhà”.

Trồng ngoài vườn thì bị sên ăn. Chả nhẽ lại giết sên, lại ghét cái cảm giác mình ghét sên, nên bỏ cuộc.
Loay hoay treo lên thì thấy cây rất còi cọc, vất vả cả mấy tháng được vài cọng rau ăn không bõ, không bằng một nửa mớ mua ngoài cửa hàng.
Vả lại, như vậy chỉ trồng được mùa hè.

Bèn trồng trong nhà hòng có cả rau cho mùa đông.
Được lớp trưởng T.Sơn mang cho rất nhiều hạt giống tốt.
Hai năm nay gieo lúc nào, lên được lúc đó.
Vài bận đầu lên được 2, 3 phân, rồi nắng quá cây chết.
Vài bận sau rút kinh nghiệm dần dần.
Thêm gần đây dùng vài cọng tre cắm phía nằm sát tấm kính, nắng chiếu vào cây đủ mà không quá gắt.
Giờ cây đã lên được 20, 25 phân, có thể ngắt ăn được một bữa.

Trong quá trình loay hoay, cái suy nghĩ của mình cũng dần dần thay đổi.
Không còn đòi hỏi, chờ đợi cây phải to mập như mua ngoài chợ.
Lèo tèo vài cọng có mùi thơm là tốt quá rồi.
Mà với cách ăn như mèo ăn của chị Tủm, mỗi lần chị ấy chỉ thiến có 2, 3 cây.
Mà mặt mũi cứ sáng bừng lên, tấm tắc mùi rất thơm, Tủm rất thích.

Không còn sự chờ đợi sốt ruột, việc trồng cây trở nên rất thú vị.
Cây lên đều, chậm rãi. Tưới không cần nhiều, chỉ cần một cốc nước rải từ từ đều khắp các cây.
Khoảng 4 tuần là cây được 20, 25 cm, có thể hái ăn đều đều.
Vậy là chỉ cần có 4 hộp cho mỗi loại, gieo cách nhau 1 tuần, là có thể ăn cả năm.

Đám cây tre cắm xung quanh chắn nắng, không hiểu sao đem lại cho mình nhiều cảm giác vui thích thế.
Có lẽ vì hình ảnh đám cây vươn thẳng trong vòng tre bao quanh, không còn đổ rạp èo oặt ra phía cửa kính, khiến mình có cảm giác ấy.

Trồng được đám rau thơm là thành công lớn rồi, dù rất lún phún, heheh.
Mình sẽ trồng thêm cây hoa giấy trên tầng thượng.
Với cái tay không thật mát của mình, chắc cũng lại sẽ vất vả vài năm nữa mới thành công.
Thì đã sao, túc tắc thôi.

Hình ảnh, mùi vị của mấy loại cây này sẽ giúp mình chuyển hóa cảm giác nhớ VN sang thành một niềm vui bền bỉ, sâu sắc.
Mình nghiệm ra, để chuyển hóa một nỗi nhớ, một nỗi khao khát nào đó, không nhất thiết phải hùng hục dịch chuyển, hùng hục mua này mua kia.
Có những cách đơn giản hơn, mà đem lại niềm vui sâu lắng hơn.

Nhưng có lẽ vốn là kẻ thích cây, nên tiếp xúc với cây cối luôn đem lại cho mình niềm vui rất đặc biệt.