Có gì mà mất

Bà và anh giúp việc lại có xô xát.
Bà nói chuyện với mình mà như có ý để anh ấy nghe.
Mình hiểu cái bức xúc của cả 2 người,
Mình có ưu tiên bà hơn, không hẳn vì bà là mẹ mình, mà vì bà tuổi đã cao, tinh thần không còn chắc,
bà còn ít thời gian hơn, và nếu không phải là mình, sẽ không còn ai bênh vực che chắn cho bà cả.

Nhiều bực bội tích tụ trong con người bà, cũng như trong con người ông,
Bà và ông đều không biết cách, không được học cách nói chuyện, trình bày một cách từ tốn nhẹ nhàng,
Vậy là cứ việc nhỏ hoá to, luẩn quẩn trong bức xúc,
Giờ ông ốm thì bà lại đấu tranh với một cái gương mới – anh giúp việc.

Viết cho anh trai vài câu, dù biết có thể anh ấy không thèm đọc, hoặc đọc thì lại khó chịu.
Anh ấy đã thẳng thừng muốn gạt bỏ bà khỏi cuộc sống của anh ấy, và cũng đã nói ý nếu mình bênh bà, anh ấy cũng sẽ sẵn sàng gạt bỏ mình.

Mình hiểu tính anh ấy, không trách, cũng không chờ đợi gì khác.
Chính ra cái đó gần tình yêu hơn là mọi thứ tình người ta cứ rêu rao trong sách trong phim.
“Tôi tôn trọng quyền tự quyết, tự lo của anh. Tôi không can thiệp” – và đó chính là tình yêu trong con mắt của mình.
Giằng díu làm gì, chỉ lôi nhau xuống hố với cái ego chết tiệt của mỗi người.
Nên nếu anh ấy rõ ràng được như vậy, quyết liệt được như vậy, cũng tốt.

Mình cũng chỉ thử thôi, chứ mình không hy vọng mẹ mình sẽ ngộ ra.
Và với những cái thử này, mình có thể mất anh trai.
Cũng ok, giờ mình cũng chẳng sợ mất gì, trời đất luôn có đó, ta luôn có đó, có cái gì mà mất.

Viết cho anh trai

Em kể chuyện này, anh Hùng đừng bức xúc nhé. Em chọn cách viết, vì qua đó em nói được hết ý mình định nói.

Bà với anh Vân có xô xát, là những xô xát nho nhỏ hàng ngày mà bất cứ ai sống với nhau đều có.
Bà khó tính, đúng rồi. Không có người già nào không khó tính.
Em thấy bà đã rất cố gắng thời gian cuối, cố gắng buông bỏ, cố gắng nghe lời, cố gắng bớt tham, cố gắng bớt giận, bớt bức xúc.
Tuy vậy tật thì khó đổi, hàng năm còn chưa ăn thua, huống gì vài tháng.

Cái làm bà đau khổ nhất là bà cảm thấy bà mất contact với con trai – là anh Hùng.
Em đã nói những câu phũ phàng để bà đừng hy vọng nối lại cái contact này nữa, để bà sống những tháng năm cuối đời trong thanh thản, nhưng chắc bà không hiểu đúng ý em,
hoặc đơn giản là mẹ thì người ta không dễ dàng để mất con như vậy.

Tình cảm là chuyện khó nói, nên em hiểu cảm giác của anh Hùng, em cũng hiểu cảm giác của mẹ.
Bà rất sợ những lúc xô xát thế này anh Vân lại nói với a Hùng, rồi hai mẹ con đã xa lại càng xa nhau.
Em thật sự rất thương bà ở điểm này, nó tuyệt vọng, vô vọng sao đó.

Anh Vân không liên quan, là một người giúp việc nhận lương, anh ấy cần biết vị trí của anh ấy.
Em tôn trọng cả 2, nhưng em không khuyến khích anh Vân coi thường bà.
Em viết thế này, phòng khi sự việc đến tai anh Hùng thì anh Hùng đã phần nào biết trước.

Ân hận

Sáng nay nói chuyện với anh giúp việc, vì cho ông ăn mắm tép + thịt mà vết thương của ông bị chảy nước.
Khổ thân ông, người xung quanh chăm khéo thì người bệnh sẽ đỡ rất nhiều.
Mình nói với anh giúp việc, có gì mình làm sai thì sửa thôi, chứ đừng nói lại với anh trai mình, tránh hiểu lầm trách móc nhau, hố ngăn cách mẹ con vốn đã có, đừng làm nó sâu thêm.

Tiếp xúc nhiều với người ở VN, mình lại thấy rõ thêm cái may mắn của mình,
Mình hầu như không bị trách móc phê phán. Nếu thỉnh thoảng con cái có phê này phê kia, thì cũng là những tật mình biết rồi, với mình là cơ hội để xin lỗi nên nhận vui vẻ, nhận ngay.
Và cũng là cơ hội biết cái bức xúc của các bạn để giúp các bạn biết chấp nhận hơn, biết thông cảm hơn với bố mẹ, với người xung quanh.

Bạn chồng chấp nhận con người mình, cả tốt cả xấu. Sự chấp nhận này không làm hỏng mình. Mình luôn biết hai mặt của con người mình, nên rất đánh giá mọi sự chấp nhận. Cả ở chỗ làm cũng vậy, các bạn cũng chấp nhận và cho phép mình bộc lộ con người thật của mình.

Chính vì vậy mà mình cũng có xu hướng chấp nhận những người xung quanh. Lỗi thì ai cũng có, sai thì ai cũng có. Có lỗi có sai thì nhận biết rồi tập trung vào sửa. Không cần phải ân hận hay trách cứ nhau.

Mình vẫn thấy đây là may mắn hi hữu mình được chăm sóc bố mẹ mình, dù từ xa và gián tiếp. Hệ thống mua bán nhanh nhạy ở VN, dịch vụ rất có sẵn ở VN cho phép mình làm chuyện đó.
Hôm qua nhờ một cô bé tìm rau ngải và lá lốt lên bóp lưng cho bà. Không hiểu cô ấy có làm được không.
Mình muốn có một mạng lưới những người giúp việc mình tin cậy ở nhà.
Họ không chỉ giúp mình chăm sóc ông bà, mình cũng muốn giúp họ.
Mình muốn những người xung quanh mình có được cảm giác đó – được tin cậy, được tôn trọng, thấy mình có ích, thấy mình đường hoàng và xứng đáng.

Giúp việc

Mình đang làm công việc người giúp việc,
Lặt nhà lặt nhặt, mất khá nhiều thời gian.
Ở VN người ta vẫn sống theo kiểu nông dân dân dã,
Có thì bán, hết thì thôi, hứa hôm nay lại bảo ngày mai,…
Bạn sẽ luôn trong tình trạng bị động. Tìm rồi, quyết định rồi, lại phải tìm lại, quyết định lại.
Đi chợ nhanh gọn hơn.

Song song, mình “dậy” mẹ mình,
dậy dùng mobile, dậy nhận đồ, dậy phải kiên nhẫn, dậy chấp nhận sự muộn màng,…
Bà không còn nhanh nhạy, không còn nghĩ được xa hơn, muốn gì phải có tắp lự, sai một chút là khó chịu.
“Dậy” thì “dậy” thôi, mình không biết bà có còn thay đổi được không.
Dù sao đến giờ có cảm giác bà đã thay đổi được khá nhiều so với khi ông mới ốm. Bà đã chấp nhận phần nào, không còn loay hoay chọc bên này, chọc bên kia, để tiễn ông đi đâu đó cho “rảnh nợ”.
Hahah, mình đang rất nặng lời với mẹ mình, nhưng đấy là cảm giác mình có. Nên cứ lải nhải “phúc phận của mình có vậy, nên chấp nhận thôi”.

Đúng là chỉ có vậy, càng giẫy càng bị thắt, càng giẫy càng chết.
Chấp nhận và làm sao để tất cả mọi người dễ chịu như có thể.

May sáng nay bà nghe lời, đã gọi điện cho ông chủ nhiệm khoa cao cấp,
ông ấy đã nói rõ ràng không nhận ông vào, ông phải điều trị ở nhà và chấp nhận hiện trạng.
Để cụ tự làm là cụ đùng đùng tìm mọi cách đưa ông lên rồi ăn vạ trên đấy. Loạn cả cái viện lên.
Hihi, mẹ của mình đấy.
Giờ thấy thương cụ, đời cụ không gặp ai tử tế sống sát bên cạnh, nên loay hoay vất vả.
Già rồi, xa con cái, không người trẻ sát bên, thiệt thòi đủ điều.
Người ta bảo già cậy con là đúng, giờ mình thấm thía luôn.
Đúng hơn là già cậy trẻ. Không nhất thiết là con cháu trong nhà.

Còn sức, còn minh mẫn thì cố mà tu dưỡng tâm tính thôi, rồi trời đất lo cho, phái vài người trẻ đến với mình, đúng người, đúng lúc.

80%

cái tính chi li của mình áp dụng trong mọi thứ, trong đếm buồn đếm vui, đếm tiền, đếm thời gian, đếm tâm sức.
Cái đếm đầu tiên có lẽ liên quan đến chuyện ăn uống của Tủm.
Tủm vốn ăn ít, cô ấy ăn như mèo, vừa chậm vừa ít. Tuy vậy từ bé cô ấy đã ăn với sự ngon miệng thấy rõ, kiểu enjoy.
Mình cũng không ép Tủm ăn nhiều, nhưng vẫn đặt ra một lượng tối thiểu cần ăn trong 1 bữa.

Do một lý do nào đó, khi mình đã múc phần ăn ra bát là tìm mọi cách để con ăn hết, không phải đổ đi.
Chắc trong thâm tâm mình vẫn tham, ham hố, nên bao giờ cũng múc nhiều hơn mức con có thể tiêu thụ.
Thế là 80% của bát bột bay rất nhanh, còn 20% còn lại cần gấp đôi thời gian, thậm chí gấp 3, dây dưa mãi không hết một thìa.
Không những mất thời gian, mà con cũng không vui, mẹ cũng không vui.

Sau, chẳng biết sau bao lâu, mình quyết định múc ra bớt đi, bớt đi 4,5 thìa.
Thế là ăn rất nhanh, ăn xong con cũng vui, mình cũng vui, hài lòng cả đôi bên.
Chuyện ăn uống của các bạn vì thế luôn khá nhẹ nhàng, vui chứ ít khi căng thẳng.

Quy tắc này về sau mình áp dụng cho nhiều thứ, cứ dừng lại ở 80%, tự dưng có không gian, dễ thở hơn nhiều.
Cũng không phải luôn áp dụng được ngay, mà đôi khi cũng trải qua giai đoạn bức xúc.
Kiểu ngu lâu học mãi không vỡ ấy, chẳng hạn những thứ như điểm số, độ học chăm chỉ, độ làm chăm chỉ, độ thu dọn sạch sẽ, độ nghe lời, …
Danh sách những “độ” này càng ngày càng rộng ra. Không còn chỉ liên quan tới các bạn trẻ, mà liên quan đến chính bản thân mình.
Tiếc là vài thứ vẫn không áp dụng được, kiểu dừng ăn khi đã đạt độ no 80% heheh.

Hôm trước thấy cô con gái có vẻ stress vì thi cử quá, lại kể lại chuyện cho ăn 80% bát bột của mẹ khi xưa.
Bảo chị nếu để được điểm XX con thấy stress quá, thì lấy 80% của XX thôi, đạt được đã là quá tốt rồi.

Nhà có hai đứa,
Một đứa toàn phải xui bớt cầu toàn điểm số đi,
Một đứa toàn phải khích cho nó động não tí,
Mà nó không chịu nhích ngón tay để động ! Dù cả thế giới này nói gì thì nó thấy nó động thế là đủ hehe