Grand Canaria – 12.2017

Viết tí nhỉ.
Cho cái não nó thông thông ra một tí.

Vừa đọc bài làm cách nào để nâng cao tần số rung động.
Thấy trong đó có đề cập đến chuyện viết.
Tốt quá, đúng sở thích mà lại có ích nữa thì còn đòi hỏi gì?

Thể thao cũng tuyệt tốt luôn.
Mà sao mình lại không thích thể thao mới dở chứ.
Đúng hơn không thích bất cứ cái gì cứ phải làm hùng hục.

Mình đôi khi rơi vào tình trạng mông lung.
Thấy mọi thứ bình bình, không có gì phải quá lo, không muốn cái gì đặc biệt.
Công việc đã từng là focus một thời gian, giờ đây nó ở trạng thái không đòi hỏi nhiều chú tâm nữa.

Mình đang tìm một cái gì đó làm mình rất hứng thú.

Giờ có một kiểu nói chuyện với bạn chồng.
Cho phép nói về đủ các thứ mình mơ ước.
Người tham gia cho phép mình được mơ ước cùng, mà không gây ra áp lực rằng chúng phải được thực hiện.

Mới thấy, riêng cái chuyện nói ra, cho phép fantasie của mình hoạt động thoải mái,
nó đã đem lại cho mình khá nhiều trải nghiệm rồi.
Đến nỗi mình không còn rất mong mỏi được trải nghiệm trong đời thực nữa.

Có vẻ như, mình đã từng có trải nghiệm rất đẹp với cái gì đó.
Nên mình mơ có tiếp, cứ nghĩ nếu được làm cái đó là đủ để mình hạnh phúc.
Nhưng nhiều khi mình chỉ cần trải nghiệm lại 1 lần nữa, thậm chí chỉ trong suy nghĩ, là mình hết mơ.
Hết mơ có nghĩa đầu mình không còn bị đóng đinh vào cái đó thôi.

Kiểu một dàn hoa giấy chẳng hạn.
Mình thấy nó ở đâu đó, trong một kỳ nghỉ nào đó, giữa gió biển mát lộng.
Tinh thần thơ thới, nắng và hoa, mọi thứ tạo một ấn tượng rất sâu .
Thế là cái đầu mình đóng đinh vào giàn hoa giấy.
Mà giàn hoa giấy chỉ có ở xứ nóng.
Thế là đầu mình lại đóng đinh vào một mảnh vườn ở Việt Nam.
Mảnh vườn đó chắc chắn phải có vài cây dừa, vài cây cọ.
Ngôi nhà có 2 tầng, tầng trên có cái sân thượng rất rộng với một giàn hoa giấy.

Hahah, ước mơ đã từng đóng đinh trong đầu của tớ đoá.

Tìm mãi mới ra vài cái ảnh có giàn hoa giấy.
Nhà nào cũng một giàn hoa giấy, từng lọn hoa vươn ra ngoài đường mềm mại.
Chiều tà nên bên ngoài thấy rất đẹp và dễ chịu, mà vào ảnh thì hơi tối chút.
Mà chả hiểu sao không có ảnh nào của mình chụp mới lạ.
Chắc máy hết pin he he.
Đảo Grand Canaria – Tây Ban Nha 12.2017

Điểm xuất phát

Đọc 1 bài “Sống không vì Tiếng Đời Khen Chê thật ra vô cùng khó! “.
Thấy chúng ta có 1 xu hướng chung – cứ luôn muốn phải đạt một cái gì đó, nhỉ.

Đạt được thì chắc là hay rồi, thích rồi.
Vấn đề là rất ít người đạt được trên 80%.
Phần lớn đạt được 10%, trong đó có ta.
Vậy với 10% đó, ta thất bại và bất hạnh?

Đây là điểm mình nghĩ cần thay đổi trong suy nghĩ.
Mình nhìn ra, chỉ cần thay đổi vài điểm trong suy nghĩ, là cuộc sống của ta từ màu xám chuyển sang màu sáng.
Mà không cần phải tạo áp lực đạt đến cái gì cả.

Điểm xuất phát – hiện tại – chỉ là điểm xuất phát.
Với mỗi người mỗi khác. Không hơn, không kém, không xấu, không tốt.
Thậm chí còn không có thuận lợi hay khó khăn.
Đi đường bằng thì nhanh hơn, dễ hơn, tác dụng chữa bệnh, làm khoẻ người là 10.
Đi đường núi (khó khăn) thì mệt hơn, khó hơn, tác dụng chữa bệnh, làm khoẻ người là 100.

Cái xuất phát điểm thuận lợi lại còn có một điểm bẫy.
Nó gây cho ta cảm giác hơn người khác, dễ làm ta cao ngạo, thiếu đồng cảm, nhỉ.

Cứ nhìn ra xung quanh, những đứa trẻ ít được nuông chiều, thường phát triển tốt.
Được nuông chiều quá, phát triển chậm hơn, thậm chí còn xuống dốc.
Vậy cứ coi như ta như đứa trẻ đi, chỉ hơn đứa trẻ 20, 30 tuổi mà thôi.

Không vội đi đâu cả, cứ túc tắc mà đi thôi, nhỉ.
Tuổi trên 50 về mặt nào đó thật sự là sướng.

Toàn bộ cuộc sống chính là là một sự giảng dạy

Mỗi khi mình khui sâu vào tâm trí cảm xúc của mình,
thấy ở một điểm nào đó, nó trở nên ngột ngạt như thiếu không khí vậy.
Vậy là những khi ta sống triền miên trong những ý nghĩ lo lắng giận hờn,
ta cũng sống triền miên trong tình trạng thiếu khí này mà chưa chắc đã nhận ra.

Những lúc đó lại lò mò đi đọc cái gì đó thơ thới heheh.
Cảm giác như được đi lên núi hít thở không khí mát mẻ trong lành vậy.
Trong thời gian này vẫn trung thành với ĐTVTĐ và những quyển cùng tác giả.

Quyển sách “Những khai sáng mới” (cũng ở dạng đối thoại với Thượng Đế) có nói nhiều về đức tin của người trẻ.
Có một đoạn nói về vai trò của người lớn – Toàn bộ cuộc sống chính là là một sự giảng dạy cho giới trẻ.

Mình tóm lược vài thông tin trước đó (qua lăng kính của mình nhé):
Đức tin là nền cho suy nghĩ, và từ suy nghĩ dẫn tới hành động.
Nếu ta thật sự muốn thay đổi thế giới này, ta phải đi từ việc thay đổi đức tin.
Con người giờ tin búa xua, nhưng lại mê muội cho rằng chỉ cái ta tin là đúng, cái thằng hàng xóm tin là sai.
Nên oánh nhau loạn tùng bậy.
Tất cả các tôn giáo, các giáo lý, ở tột cùng chóp của nó, đều dẫn về 1 sự thật tối thượng.
Chỉ có đám ta bâu nhâu ở dưới, tin tả pí lù, rồi cứ phân biệt đúng sai bè phái mà thôi.

Và tin một tôn giáo nào đó, không có nghĩa không được mở rộng đức tin.
Chúng bổ sung cho nhau. Không cần phải từ bỏ cái gì sất, mà chỉ cần mở rộng tầm nhìn qua lăng kính mới.
Lăng kính mới này không nhất thiết là từ vài cuốn sách mốc thếch hôi rình ở góc thư viện nào đó, được viết ra từ hàng trăm năm trước.
Mà nó có thể mới tinh, vừa được xuất bản – chính là cuốn sách này.

Và vì giới trẻ là lực lượng tiếp quản thế giới này, nên đức tin của họ cũng cần được để tâm.
Mọi thứ được giảng dạy bây giờ không còn hợp và không có thể cứu vãn thế giới nữa.
Đức tin của người trẻ cần được thay đổi.

(Từ giờ là trích dẫn – trang 18)
“Đúng. Nhưng điều đó không thể xảy ra trừ khi con thay đổi Đức tin của những người đang giảng dạy giới trẻ. Và điều đó nghĩa là tất cả các con. Vì các con đang dạy giới trẻ không chỉ ở những trường học, mà còn trong mọi khoảnh khắc của cuộc sống, khi chúng quan sát con, những hình mẫu vai trò của chúng, sống cuộc sống của con.
Đây là điều mà con phải hiểu: Toàn bộ cuộc sống của con là một sự giảng dạy. Mọi thứ mà con nghĩ, nói và làm hướng dẫn những người khác.

Con có tưởng tượng rằng những người khác không biết con đang nghĩ gì không? Đó có phải là ý tưởng của con rằng họ không lắng nghe những gì con đang nói sao? Có phải con đang hi vọng họ không quan sát những gì con đang làm?

Những người trẻ, đặc biệt, rất hào hứng học về cuộc sống, và họ học phần lớn về cuộc sống từ chính cuộc sống.
Và chúng biết điều này một cách trực giác. Đó là lý do vì sao chúng quan sát rất gần.
Người trẻ không bỏ lỡ điều gì cả. Con nghĩ con đang đùa chúng sao? Hãy nghĩ lại.

Chúng thấy nỗi sợ. Chúng thấy cơn giận. Chúng thấy sự đạo đức giả. Chúng thấy nói một đằng làm một nẻo. Và đúng, chúng thậm chí biết nhiều về những gì con đang nghĩ. Nhiều hơn là con nghĩ chúng biết.”

Yếu đuối

Giờ mình mới nhận ra.
Đó là một trong vài mục đích bền bỉ mình đã có và đã luôn cố gắng làm từ khá lâu rồi.
Từ khi mình nhận ra có những môi trường mình không cảm thấy tương đối thoải mái.

Có lẽ là từ khi sang Đức.
Không biết do môi trường làm mình nhận ra, để thoải mái như cá trong nước, cần cố gắng rất nhiều.
Hay do lúc đó cái bản ngã của mình đủ lớn, nên sự chia cách giữa mình và môi trường trở nên rõ nét hơn.
Giống như nước thì vẫn có đó, nhưng con cá tưởng mình nằm trên cạn, nên nó vùng vẫy sặc sụa.

Thế là cứ bền bỉ ngày qua ngày, một cách rất bản năng, mỗi hôm một chút, loay hoay để mình chấp nhận năng lượng xung quanh.
Loay hoay để năng lượng xung quanh cũng rung động synch với mình.
Từ chỗ học, đến chỗ làm.
Từ trường mẫu giáo của các bạn trẻ con, đến trường cấp 1, cấp 2.
Từ bạn bè, đến hàng xóm gần. Song song là với bố mẹ.
Mấy năm cuối mon men sang nhà của mình trên FB.
Giống hệt bạn Mina nhà này, cứ dò dẫm thăm thú rồi rón rén mở rộng phạm vi.

Từ đầu mình đã cảm thấy, đối đầu không phải là cách tốt.
Đối đầu chỉ đem lại mâu thuẫn và ngốn mất rất nhiều năng lượng.
Nên mình chọn hoà hợp.

Muốn hoà hợp, cách tốt nhất là chân thực, và chân thành.
Chúng ta không khác gì nhau mấy, ai ai cũng muốn được chấp nhận, cảm thông và yêu thương.
Muốn mình được chấp nhận, phải giúp người xung quanh hiểu mình.
Để họ hiểu điểm yếu, cũng như điểm mạnh.
Khi bị tổn thương, hãy bày tỏ chân thành.
Giữ trong người sẽ thành ẩn ức, thì cái chữ hoà hợp sẽ ngày càng xa.

Và tới tuổi 50, nhận ra cái luật của vũ trụ – Muốn mình nhận được cái gì, mình phải chủ động cho đi.
Muốn được chấp nhận, cứ chủ động chấp nhận ngưòi khác.
Muốn được yêu thương, cứ chủ động yêu thương người khác.

Đây là quá trình, chúng ta tất cả không ai hoàn hảo, chúng ta đều đang mò mẫm.
Đúng ra là mò mẫm cả đời. Ý nghĩa của cuộc sống cũng nằm ở đó.
Đúng hết, biết hết, chả còn cái gì phải thử, phải tìm hiểu, sống làm cái gì?
Liệu có gì thích thú?

Sao phải xấu hổ, phải dằn vặt, phải ân hận về những cái mê muội, cái sai, cái yếu của mình?
Thay vì đó sao không hàm ơn, khi được chấp nhận, được hiểu, được yêu mến, được cảm thông.
Chỉ khi đã biết hàm ơn, chính mình cũng sẽ chấp nhận, sẽ hiểu, sẽ yêu mến, sẽ cảm thông người khác.
Cả cuộc đời có phải sẽ thanh thoát lên nhiều không?
Với cùng một hoàn cảnh sống.

Nên hạnh phúc thật sự là lựa chọn!
Dù lúc đầu phạm vi lựa chọn có vẻ hạn chế, nhưng bạn sẽ thấy nó nhiều dần lên.
Và nếu tất cả những người quanh bạn đều hiểu và chủ động sống như vậy,
bản thân bạn cũng cảm thấy cái hạnh phúc được nhân đôi.
Giống con cá thay vì bơi trong chậu, thì giờ nó được ra ao vậy.

Heheh, nên mình thấy hàm ơn mọi sự đồng cảm, mọi sự tham gia có thiện ý.
Những sự tham gia không có thiện ý vẫn làm mình chùn bước, lăn tăn, tổn thương.
Nhưng nếu chúng chỉ là 3/10, thì mình vẫn ổn. Yếu đuối thế đấy.
Mình muốn giữ friend list của mình ở mức cái ao làng,
vì nó hợp với mức yếu đuối và quá nhạy cảm của mình đoá heheh.

Khoe

Khoe thuộc bản ngã, ai cũng thích khoe. Trẻ cũng như già.
Mấy cô bé hàng xóm, mình đi qua mà hỏi các cô một câu,
là các cô kể tông tốc đủ thứ nhà cô, rồi sang nhà bạn cô.

Trẻ con khoe rất vô tư, chưa có cái ngã.
Đó là cái chia sẻ thuần tuý về những gì các cô bé đang quan tâm.
Lớn lên bị giáo dục nhồi nhét, người ta không còn có sự chia sẻ vô tư đó nữa.

Sự méo mó trong nhận thức khiến cái khoe trở nên “khoe khoang”.
Trẻ con thì nói thẳng băng “bố tao khoẻ hơn bố mày”.
Còn người lớn thì tế nhị hơn, để người đọc tự hiểu “nhà tao có điều kiện hơn nhà mày, tao thông minh hơn, tao tử tế hơn”.
Có chữ hơn thua heheh.

Mình bảo “Vì khi khoe ra, trời đất tự dưng lấy đi mất” – đây là nói về cái sự khoe khoang.
Cái chia sẻ vô ngã – lợi người lợi ta – thì không.

Không biết mọi người thế nào, chứ mình luôn cảm thấy có ai đó canh chừng mình.
Có thể đó chỉ là lương tâm của mình mà thôi.
Khoe khoang là sẽ xảy ra cái gì đó để mình biết “đừng có tưởng mình hơn ai”.
Phê phán ai là cũng sẽ xảy ra cái gì đó để mình biết “đừng có tưởng mình tốt hơn họ”.
Mà càng ngày càng hiện tiền, nhiều khi giờ trước giờ sau, không cần phải chờ đợi lâu la gì.

Cái chữ “trời đất lấy đi mất” có hơi quá đáng, bảo là “trời đất gõ đầu ngay” thì đúng hơn.

Có thể điều này cũng xảy ra với nhiều người, nhưng họ không nhận ra mọi thứ chỉ là sự đáp lại của trời đất đối với dòng tâm trí của họ mà thôi.
Nhiều người cho là do ngoại cảnh, do người này, người kia.
Nói chung là do “ai cũng sai, mỗi tớ đúng”, hahah.

Bản tính mình thì chắc vẫn còn chút chút thích khoe khoang chỗ này chỗ kia.
Nhưng khi viết mình để ý để nó hiện diện ít nhất, để cái ý chính đến được với người đọc.
Cái ý chính này nó không xuất phát từ cái bản ngã hơn thua của mình.
Khi viết mình ở trạng thái có nhiều compassion hơn là khoe khoang.
Và khi cái ý ấy đến được với người đọc, mình thấy rất vui.

Tự dưng cứ có cái nhu cầu để bạn bè của mình hoà vào cùng một miền năng lượng nào đó heheh.