Cầm lái

trong một tút mình có nói chữ cầm lái.
Rằng là người trưởng thành, mình nên chủ động giữ vai trò cầm lái.

Nghe chữ “cầm lái” nó to tát, nhìn ra nó là những quyết định rất nho nhỏ hàng ngày.
Tính ra có hàng trăm các quyết định nho nhỏ, mà nó lái cuộc sống của mình và của người xung quanh ra một hướng nào đó.

Mình nói đơn giản khi có conflict với con cái.
Bình thường ta sẽ gân cổ lên cãi nhau với con, thành lời hay trong tâm, để chứng minh tao đúng mày sai.
Khi trưởng thành người ta thấy không quan trọng cái đúng sai nữa, mà quan trọng là cái tâm yên lành của cả 2 và sự phát triển đúng đắn của con.
Vậy là sẽ có 1 quyết định ngay lập tức: thay vì cãi nhau, giúp con bình tĩnh lại, tìm ra hướng để giải toả bức xúc.
Và kết quả là một câu nói “có lẽ mẹ đã sai, thế hệ mẹ có cách suy nghĩ đó, có thể không hợp với thế hệ con … Mẹ xin lỗi vì lại hành động theo thói quen, lên giọng không cần thiết… “.
Có ti tỉ cách, nhưng lý do đằng sau chỉ có 1 : Tình yêu với con và với bản thân.

Có một điều rất hay ở đây: khi bạn có quyết định và hành động, mà lý do đằng sau là tình yêu.
Bạn ngay lập tức nhận được phản hồi, mà lý do sau đấy cũng là tình yêu.

Con bạn sẽ ngay lập tức dịu lại, thậm chí còn có thể nói câu “con cũng xin lỗi, không nhất thiết phải căng thẳng thế”.

Đấy là những việc xảy ra hàng ngày trong các gia đình mà sự giao tiếp vốn đã ổn.
Còn những môi trường chưa có thói quen này, thì cứ phải chuẩn bị tinh thần bạn phải 1 mình một lái vài tháng, 1 năm.
Cho đến khi người khác nhận ra – có 1 cách hành động khác.
Họ thấy hay, tức khắc họ bắt chước.

“Cầm lái” là vậy. Bạn đang lái con thuyền của đời bạn. Và khuyến khích người khác lái con thuyền của đời họ.
Khi tất cả mọi người trong 1 tập thể đều chủ động cầm lái con thuyền đời mình,
đó là một tập thể rất vui.
Họ thong dong vừa chèo vừa ngắm nhìn, có lỡ tay để thuyền đụngng bên này, bên kia, thì cười xoà, chỉnh lại.

Phét lác đoá. Bức tranh trên là bức tranh gần hoàn hảo rồi.
Cách sống đó là cái mình cũng đang thực hành thôi.
Lên xuống, lúc được, lúc không.
Thì sao, có còn hơn không heheh.

Thực ra – 50 tuổi, bạn có thể giúp người trẻ hơn, giúp người già hơn.
Vì bạn đang ở lứa tuổi trưởng thành nhất, sung sức (về tinh thần) nhất.
Chủ động cầm lái thôi, làm thôi, thử thôi. Sai ta lại sửa. Thía mới vui !

Vai trò

Đọc 1 bài trên mạng nói về tính qua loa của người trẻ tại VN.

Mình nhớ có thời gian làm việc với các bạn trẻ của Ấn Độ.
Cũng chỉ cách đây 6-8 năm, tức mình cũng U50 rồi.
Cũng đã trải qua cái cảm giác bức xúc đó.
Bàn thì thấy trơn tru, cái gì cũng ok.
Bàn việc với các bạn rất nhanh, chả thấy hỏi han khúc mắc gì cả.
Đến lúc làm mới thấy đúng là chữ qua loa.

Qua thời điểm bức xúc, bắt đầu tới thời điểm chấp nhận.
Nhìn rõ mức làm việc của các bạn, khả năng làm việc của các bạn.

Chủ động mổ xẻ những việc cần làm. Dù các bạn có ok thì vẫn cứ liệt kê ra, càng chi tiết càng tốt.
Thay vì đổ 1 gói việc lên đầu các bạn, mổ xẻ ra từng gói nhỏ, cần làm vào lúc nào, để các bạn không bị cảm giác áp lực.
Thay vì phải làm tất, đặt priority cái gì buộc phải làm, cái gì nice to have.
Thay vì họp hàng tuần, thì thêm 1,2 lần nữa trong tuần…

Và trong quá trình chỉ có khen, hạn chế tối đa chê, cho dù trong đầu có bực mình lúc này lúc kia.
Vì thực ra là do lỗi của mình, không nhìn ra cái lỗ hổng đó để lấp từ đầu.
Có vấn đề gì xảy ra không đổ lỗi cho ai hết, nhận về cả team rồi tìm cách xử lý.

Cũng là một quá trình, có lúc ổn, có lúc chật vật.
Cũng là thời gian thấy rõ mọi kiêu mạn nóng nảy trong tính cách của mình.
Lắm lúc thấy chán mình luôn ấy.
Cho tới 1 thời điểm, mình cảm thấy mình nhuần nhuyễn trong việc đó,
thì chuyển sang làm cái khác, thôi không làm cùng các bạn nữa.

Sau một thời gian có việc phải cùng làm với nhau, ngỡ ngàng với sự phát triển của các bạn.
Chỉ còn ngồi mà nghe và chiêm ngưỡng heheh.
Và nhận thấy một mối quan hệ sâu hơn, bạn bè ngang tầm hơn, với vài bạn.

Ta có tuổi, có kinh nghiệm, thì chủ động giữ vai trò cầm lái thôi, nhỉ.
Người trẻ họ thông minh, họ học nhanh.
Mà họ còn gần 20 năm nữa để “siêu” gấp mấy lần mình hahah.

Mà cái này cả team mình học được của một sếp, ông ấy đã thôi cách đây vài năm.
Nhưng mình nghĩ dấu ấn ông ấy để lại cho từng người không hề nhỏ.
Nhất là với mình, vì một mặt nào đó mình vào team với tinh thần rất mở.
Ông ấy không bao giờ chê trách, phê phán ai.
Ai làm gì cũng đúng, cũng tốt.
Ông ấy chỉ hướng và khuyến khích mỗi người đạt được cái tốt nhất họ có thể.

Vai trò của người lớn tuổi đoá. Thật sự là rất quan trọng.
Và rất quý báu, nếu được tôn trọng và sử dụng đúng cách.
Không chỉ trong công việc, mà trong cả cuộc sống thường nhật.

Nó là chuỗi niềm vui tuy nhỏ nhưng rất trong trẻo,
khi thấy sự có mặt của mình mỗi ngày góp phần chuyển dịch một cái gì đó, dù chỉ 1 mi li mít.

Làm bạn với Thượng Đế (1)

Quyển “Làm bạn với Thượng Đế”.
Cũng là 1 quyển sách cùng tác giả với người viết “Đối Thoại với Thượng Đế”.
Hoá ra ông ấy viết những 33 quyển sách hahah.
Cho đến thời điểm này mình vẫn không thấy tiêu tốn thời gian vô ích khi đọc ông ấy.

Một là do ông ấy rất chân thành. Ông ấy không ngại nói về mọi ngóc ngách trong tâm hồn suy nghĩ của ông ấy.
Có gì mà giấu, khi người ta hiểu sâu sắc rằng mọi mảy may suy nghĩ của họ đều đã được nhìn thấu.
Mọi mảy may suy nghĩ hành động của họ đã hiện diện, đã góp phần tạo ra bức tranh tổng thể.
Đã thuộc về “quá khứ” mà vẫn không phải quá khứ. Đã được làm và vẫn có thể được làm lại – redone.

Hai là ông ấy biết có một năng lượng nào đó bao trùm, biết hết, hiểu hết, chấp nhận hết, vẫn đang phát triển và rộng mở vô cùng tận.
Và ông ấy để tâm mình rộng mở tiếp nhận năng lượng đó.
Để “tâm rộng mở” cũng là 1 khả năng. Nó càng rộng mở, càng chân thành, nó càng có cơ hội phát triển.

Quyển sách bàn nhiều đến cái gọi là “tình bạn”.
Đây cũng là điều mình suy nghĩ nhiều khi ở tuổi trung niên.
Tuổi trẻ của mình ngoài gia đình hơi lộn xộn ra, thì khá đơn giản, hồn nhiên và lành tính hahah.
“Lành tính” vì không nghĩ xấu thôi, chớ vẫn liên tục làm người xung quanh phiền hà tổn thương.

Nhớ hồi mới đi Nga về, mình hay nói huyên thuyên ba la về thời sinh viên với cô em gần nhà.
Tại cô ấy thích nghe về một thế giới xa lắc nữa, nên có lẽ cô ấy là 1 trong ít người mình kể.
Thậm chí nếu chiểu theo trí nhớ tồi tàn của mình, cô ấy là người duy nhất.
Cái tò mò trong trẻo của cô ấy khiến người đối diện thích kể chuyện hahah.
Có hôm cô ấy hỏi “nghe chị kể em cứ có cảm giác ai cũng yêu chị”.
Mình chột người 1 giây, rồi bảo “thì chị đều yêu mọi người mà, nên họ có yêu chị thì cũng bình thường mà”.
Hahah, rất là vô tư !!! Và cái chữ “yêu” của mình nó rộng rãi lắm. Mình yêu mọi người thật. Nên bảo tuổi trẻ = tình yêu là mình tin.

Tới lúc có gia đình riêng, con cái, công việc, tài sản, lúc đấy mới nảy nở lắm tính xấu. Những tính của bản ngã, khi con người có sở hữu. Bắt đầu có so sánh, ghen tị … Tự mình thấy mình hỏng có đẹp hahah.
Cũng loay hoay lắm, đọc nhiều lắm, sám hối nhiều lắm.

Nhưng giờ mới ngộ ra, khi mình lành tính, mình không hề biết mình lành tính. Giờ mình hết lành tính, mới thấy lành tính là cái gì.
Và mình sẽ quay trở về với cái lành tính đó, mới đánh giá được nó,
mới biết thật là thơ thới làm sao khi không ghen tị với ai, bất bình với ai sất.

Bản ngã sinh ra để làm cái đó, mọi thứ trên đời sinh ra để làm cái đó.
Đi khỏi nhà để biết thế nào là nhớ nhà, là quê hương.
Tách khỏi Thượng Đế để biết thế nào là niềm vui tột cùng khi trở về hoà nhập với Thượng Đế.

Cái đoạn tách và hoà nhập này không có thật, chỉ là niềm tin trong tâm của mình thôi. Nên câu trên phải nói là “tưởng mình tách khỏi Thượng Đế … nhận ra mình là 1 với Thượng Đế”.

Thế đấy, lại lạc đề rồi.
Nhưng thôi đành vậy, cứ viết đại, chứ không thì chả viết được gì.

Trải nghiệm

đúng là khi người ta có trải nghiệm tốt, người ta dễ kể ra hơn.
Không có nghĩa người ta toàn trải nghiệm “tốt”.
Lại càng không có nghĩa trải nghiệm “tốt” hay hơn trải nghiệm “xấu”.

Mạng xã hội dễ đẩy những ai đang trong hoàn cảnh “xấu” tới tình trạng tồi đi, là vì vậy.
Thấy cuộc sống tinh thần của mình đang tối om, mà sao mọi người sáng thế, vui thế.
Hay mình làm cái gì sai, hay ông trời quá bất công.

Những gì xảy ra trên bục biểu diễn khác những gì xảy ra sau cánh gà. Cứ tin là vậy !
Có điều những trải nghiệm “tốt” hiện tại của ai đó, sẽ an ủi những ai đang trong trải nghiệm “xấu” giống quá khứ của họ.
Nên chia sẻ thì vẫn nên chia sẻ, và người đọc chỉ cần tỉnh táo lựa chọn.

Không cần sốt ruột mong mọi thứ “xấu” qua nhanh.
Đời lạ lắm, càng sốt ruột, càng lâu qua.
Càng ôm trọn, cảm nghiệm trọn, càng ngọt ngào hơn, và tất cả chuyển sang màu sáng lúc nào chả biết.

Mọi thứ “xấu” mình đang trải qua, nó mang lại không biết bao nhiêu sự thông tuệ, mà những người không trải qua, không thể có.
Cứ nhìn hội đã từng trải qua cái chết, họ sống sâu sắc và vui bằng mấy người thường.
Hội đã từng trải qua mất mát, họ sâu sắc, độ lượng và có lòng thương rộng rãi bằng mấy người thường.

Vừa đọc bài của một bạn trên FB.
Biết quá khứ gập ghềnh của bạn ấy, nên thấy không hề ngạc nhiên với hiện tại của bạn ấy.

Bla bla vậy thôi, chứ mình biết, lúc tinh thần đang tối om, mệt mỏi lắm.
Tập trung cái năng lượng ít ỏi, tử tế với mình, yêu thương mình thôi.

Nhiều lời

Hihi nói chuyện một chút nhỉ.
Cuối tuần đi qua nhà hàng xóm uống rượu tán phét.
Hai vợ chồng bằng tuổi hội mình, ông chồng bằng tuổi bạn chồng mình.
Bạn vợ kém mình 1 tuổi.

Nói chuyện một lúc ông chồng bảo “tao thấy mày buổi sáng đôi lúc tập cái gì đó, giống TCQ, trong vườn nhà mày. Tao thấy rất đơn giản, chỉ vài động tác. Tao nghĩ là tao sẽ tập theo mày.”
Cậu quay sang bạn chồng “tao thấy bài tập của mày cũng rất hay, nhưng phức tạp quá. Tao đã thử đi một khoá về TCQ nhưng học xong về nhà tao quên sạch.”.
“Đó là lý do tao chọn bài của Hà, chứ không phải của mày”. Cậu cười cười nhìn hết người này đến người kia phân trần.

Mình lúc mới quen cũng khá buồn cười với kiểu “nhiều lời” của cậu ấy.
Đưa ra đủ các lời rào trước đón sau, để không ai có thể hiểu lầm gây mếch lòng. Về sau mình hiểu cách cư xử đó không hề dở tẹo nào.
Nhất là thời đại này ai ai cũng có cái tôi to đùng, nhiều cái có thể gây hiểu lầm. Thà mang tiếng nhiều lời một chút, nhưng tránh được khối va chạm không đáng có. Những va chạm nhỏ, nhưng lại ngốn nhiều năng lượng đến không ngờ.

Có những lúc mình có thể cáng đáng và làm nhiều việc cùng lúc, bởi đầu mình sáng và trống.
Có những lúc cứ loay hoay kể cả vài việc nhỏ, bởi đầu mình nặng nhiều ý nghĩ bức xúc đan chen chiu chíu.
Không hẳn chỉ liên quan tới khả năng làm việc.

Điều này mình thấy rất rõ ở bản thân.
Có gì đó khúc mắc với người thân, là đầu óc lúc làm cứ vẩn vơ, không tập trung được. Rồi chỉ khi đã làm hoà, đã xin lỗi, đã thấy người thân thoải mái, đầu mình mới gọn gàng lại.

Với một số bạn chơi gần mình cũng thế. Mình không “lạnh lùng” như mình có thể tỏ ra đâu.
Nên thường chủ động xin lỗi khi nhận ra mình gây tổn thương, thậm chí có thể 2,3 lần nếu cần.
Xin lỗi đôi khi chỉ là hành động để tạo lại bầu không khí hài hoà. Vì nhiều khi mình gây lỗi không hề cố ý. Hoặc bị đẩy vào tình thế mà mình buộc phải hành động rất “củ chuối”.
Nếu không được tha lỗi, mình sẽ chủ động tách ra, một là vì sự “sống còn” của cái não “sáng và trống” của mình.
Mà hai là vì sự hoà hợp, vốn quan trọng với mình hơn cả cái ý muốn “tôi đúng”, lại không quan trọng với người kia.

Các bạn đã từng “được” mình xin lỗi, các bạn không biết trong thâm tâm mình rất hàm ơn các bạn.
Tha lỗi, lại tha lỗi nhanh và trọn vẹn, cũng là một khả năng.
Nhiều bạn còn “được” mình xin lỗi thầm nữa kia, trong tâm thôi, khi chợt nhận thấy mình đã làm tổn thương ai đó.

Hi hi hơi xa chủ đề chính rồi, nhưng thôi đã viết dài đến đây thì kệ vậy.
Có thể mình hơi quá nhạy cảm, có thể mình quá quan trọng đến cái “não trống”.
Nhưng mình nghi có nhiều bạn giống mình.
Không có gì “sai” trong đó cả, biết mình nhạy cảm thì cứ chủ động làm cái gì đó cho nó bớt bị chông chênh đi, nhỉ.
“Nhiều lời” chẳng hạn hahah. Tất nhiên phải là lời có thiện ý.

Và nếu cảm thấy partner (vợ/chồng) của mình nhạy cảm, thì cứ “nhiều lời” chút xem sao, nhỉ. Cái câu “sao anh/cô cứ nghĩ thế này, thế nọ” không đem lại gì nhiều ngoài thêm xa cách. Họ không muốn nhạy cảm đến như vậy đâu.