Trung tâm

Mình muốn viết về một khía cạnh nữa của ego – nó luôn đứng ở trung tâm, nó phải là trung tâm.
Khi mình nói về ego là mình muốn nói về bản tính chung trong mỗi con người.
Không loại ai ra ngoài cả.
Chúng ta oe oe chào đời là đã được gắn cùng một cái ego,
cái ego không nhìn thấy được, nhưng nó như tảng băng chìm quyết định rất nhiều những thứ ta nghĩ, những điều ta cảm, những việc ta làm.
nó phát triển liên tục, thay đổi liên tục,
Nó cần thiết và có ích trong trường hợp này, nó cản trở và gây hại trong trường hợp khác.
Nó sinh ra là thế, nhị nguyên là bản chất của nó, luôn dao động giữa hai cực,
Nó là một cái tool, một công cụ, một nhạc cụ, một gì gì đấy cụ, heheh.

Sau này việc nói về ego trở thành một thói quen khá ăn sâu của mình,
và mình hay bị rơi vào tình trạng ông nói gà, bà hiểu vịt.
Khi nói về một tính nào đó, là mình nói chung, tức tính đó cũng có trong mình,
nói để mỗi người – có cả mình – ý thức về nó, để nó không lèo lái mình nhiều nữa.
Ít có ý chỉ trích cá nhân. Chỉ trích sao được, khi chính mình, bố mẹ mình, tất tần tật, ai cũng có ít nhiều?

Quay lại cái tính mình muốn đề cập – cái ego luôn thấy mình là trung tâm.
Nó luôn thấy nó đúng, right?
Nó luôn thấy vấn đề của nó to nhất, right?
Nó luôn phải có vấn đề, hết vấn đề thì nó không còn hiện diện nữa. Để còn có thể tồn tại, nó phải gây ra vấn đề.

Nếu ai chấp nhận được điều vừa viết trên, thì thấy đời khổ là đương nhiên.
Cái ego gây ra cảm giác khổ, phải còn cảm giác khổ cái ego mới tồn tại được.
Khổ thật sự, và cảm giác khổ khác xa nhau.
Rất nhiều khi, cuộc sống vẫn có vẻ khổ (trong con mắt của người khác), nhưng người trong cuộc lại không có cảm giác khổ.
Và ngược lại.
Nhiều người không tay không chân, liệu họ có cảm thấy khổ hơn người khác không? Không hề. Thậm chí có nhiều người còn ít khổ hơn phần lớn dân tình.

Có một mối liên quan rất khắng khít giữa cảm giác khổ, và khổ thật sự.
Khi cảm giác khổ ít đi, cái khổ cũng bớt đi. Cuộc sống nằm trong miền năng lượng khác, cao hơn.
Và ngược lại.

Xem xem

Thời gian cuối này mình vẫn đang chờ đợi một sự thay đổi nào đó,
Định đưa cô em cùng cha khác mẹ về thăm bố, có thể là lần cuối cùng,
Nhưng mẹ mình phản đối kịch liệt, điều mình không ngờ tới.
mới đầu mình không hiểu lắm, không nghĩ sự hận thù trong bà có thể lớn đến thế.

Giờ mình nghĩ, bà muốn yên chuyện.
Không muốn bới cái u nhọt bà phải chịu lên một lần nữa,
cái u nhọt bản thân nó đã gây đau,
lại còn thêm hội người xung quanh hay câu chuyện làm quà, nói đi nói lại,
thì thào sau lưng, thậm chí thì thào ngay trước mặt.

Ở VN người ta buộc phải sống giả dối.
Không giả dối người ta không thể có được cuộc sống bình thường.
Hoặc phải rất tỉnh táo và dũng cảm,
Hoặc phải có đủ compassion với mình và với hội ngồi lê đôi mách,
Hoặc phải trơ lì,

Cha mẹ ơi, mình ghét cái tính ngồi lê đôi mách này,
mình ghét cái tính thích dò hỏi thông tin người này để kể cho người kia,
Thỉnh thoảng mình là nạn nhân,
toàn chuyện nho nhỏ mà còn làm mình điên tiết,
huống chi những chuyện tày đình khác.

Chính vì ghét tính tọc mạch của ngưòi đời,
mà mình hay nói toẹt ra những thứ có thể hurt mình trước bàn dân thiên hạ.
Vốn cũng chẳng có gì quá to tát.

Đã viết xong, giờ xem liệu có sự thay đổi nào diễn ra.

Machine Learning

Bây giờ người ta hay nói về Machine Learning.
Mình thấy cơ thể người cũng hoạt động đúng theo logic này, như một cái máy tinh vi.
Tức cái gì bộ máy này nghĩ rằng cần dùng, thì nó sẽ tập trung lực để giữ,
cái gì nó nghĩ không cần dùng, thì nó để tiêu đi.

Tay chân không dùng, nó cho teo lại,
gân ghiếc ngồi trong một tư thế khòm khòm nào đó, nó cho gân phía đó ngắn tủn lại,
đầu không nghĩ, nó cho nghỉ luôn.
Cái gì không ôn luyện, nó xoá sạch các nơ ron liên quan.

Vì là máy nên nó làm việc rất máy móc,
nó không biết người ta phải ngồi lâu thế để kiếm cơm.

Và cơ chế này hoạt động trong mọi lĩnh vực,
không chỉ cơ thể vật chất,
mà cả trong hệ thống tinh thần, cảm xúc,
trong cả các loại cơ thể năng lượng khác mà người ta không ý thức được.

Nên mới sinh ra cái gọi là karma.
Giữ người lâu trong một tư thế tạo karma cơ thể,
Giận dữ, hờn ghen lâu một ai đó, tạo Karma cho tinh thần.
Tích cực duy trì một kênh năng lượng nào đó, cái kênh đó còn intact.
Kể cả kênh đục lẫn kênh trong.

Túm lại là ta sống liên tục từng ngày từng giờ từng giây với cái máy đó,
và cái máy đó chẳng làm gì hết ngoài machine learning, máy móc như một cái máy, nhỉ.

Old pattern

Đọc một bài trên Therainbowscribe.
Vẫn những thông tin đã từng đưa, không có gì mới.
Rằng mỗi người cần hàng ngày thanh lọc cơ thể cảm xúc,
cần buông bỏ những pattern cũ, để thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn cũ, lối sống cũ.

Viết chắc chỉ cần 4, 5 dòng,
làm cần hàng năm, thậm chí cả đời.
Nên chắc mình sẽ vẫn cứ viết lại.

Suy nghĩ kiểu cũ thì có nhiều, cứ để ý dòng suy nghĩ của mình là thấy ti tỉ, nếu không nói nhiều như cát sông hằng heheh.
Chẳng hạn – Luôn sợ : Sợ sai, sợ thất bại, sợ có gì bất trắc, sợ mất,
thậm chí còn những cái sợ nhỏ lặt nhặt nhưng làm người ta trở nên rất tù túng: sợ bị đánh giá, sợ bị khinh rẻ, sợ thiệt, …

Khi có niềm tin lớn vào số phận và phần divine trong mỗi con người, người ta bớt được khá nhiều nỗi sợ.

Giờ thì về thôi,
nắng rất đẹp, mà mát mẻ.
Sáng nay đi xe đạp rất thích, gió lộng dễ chịu.

Bài học

nhìn lại toàn bộ cuộc sống, với cái tầm trung trung của mình, nhìn ra chỉ có vài bài học lớn.
Không học trước sẽ phải học sau,
không học đời này sẽ học đời khác.

Sống chủ động, chịu trách nhiệm về mọi thứ xảy ra với mình, là một trong các bài học.
Chịu trách nhiệm về cuộc sống vật chất, đủ đầy hay thiếu thốn,
Chịu trách nhiệm về cuộc sống tinh thần, đủ đầy hay thiếu thốn,
Chịu trách nhiệm về sức khoẻ của mình,
Chịu trách nhiệm về tâm linh của mình,
Chịu trách nhiệm về Karma của mình.

Có hai cách, hoặc hoàn toàn nhận trách nhiệm vào mình,
hoặc đổ lỗi cho người khác, cho hoàn cảnh, cho xã hội, cho tuổi già, cho gien, cho Karma,…
Mình sinh ra và lớn lên với xu hướng nổi trội – đổ lỗi cho người khác,
thành ra mình rất ý thức được những rào cản nào, khó khăn nào khi người ta muốn chuyển sang xu hướng khác,
đồng thời cũng ý thức được sự thoải mái hay sự khó chịu nào người ta trải nghiệm khi sống với các xu hướng đó.

Giờ đến tuổi cơ thể mất dần sự dẻo dai, mắt mờ dần, đầu óc mất dần sự nhanh nhẹn,
xuất hiện những cái đau lặt vặt ở đâu đó,
thấy mình ngại dần,
Ngại nhảy (bước dài), ngại cúi, ngại tập động tác khó,
Ngại đọc, ngại nghe, ngại học cái mới, ngại tìm hiểu,
ngại đủ các thứ ngại.

Và lại nhận thấy ở mình những lựa chọn nho nhỏ phải làm trong ngày,
giống hệt những lựa chọn trước đây mình đã từng phải làm.

Những lựa chọn tuy khác nhau về objects nhưng giống nhau về bản chất,
Thay vì hành động mình làm theo xu hướng, một cách bản năng, kiểu giận thì quát tướng lên (hihi giờ vẫn vậy)
thì làm hành động khác, để được một outcome tốt cho tất cả các parties.
Chẳng hạn quát xong cum cúp xách đít đi xin lỗi, thay vì nghĩ mình đúng, heheh.

Giờ giống hệt, thay vì nằm hay ngồi hay tập ở tư thế tránh cái đau,
thì chủ động ngồi hay nằm hay tập vào tư thế bị đau.
Trong khi cái đau đang hiện diện,
thở đều, tập trung cảm nhận cái đau,
Hình như trong hơi thở ra, tại giây cuối của hơi thở, có năng lượng gì đó vào trung hoà điểm bị đau.

Mình cứ hay viết những cảm nghĩ đang hiện diện,
phét lác là chính chứ chả làm được như mình viết, có thì cũng chỉ trên dưới 10%,
Mà,… phét lác cũng hay chứ, hay tuyệt luôn ấy.
Phét xong ngồi ôm bụng phệ cười hềnh hệch, heheh.