Bố từ sớm đã đưa anh Tí đi đánh bóng bàn. Không biết anh Tí có thích không, chứ bố thì háo hức thấy rõ.
Chị Tủm đi sinh hoạt với nhóm Pfadfinder. Các bạn sẽ vá lại lều để chuẩn bị cho những dịp cắm trại vào mùa hè. Sau đó chuẩn bị đồ ăn cho ngày mai mời những người vô gia cư.
Chị bảo chị thích những hoạt động thiện nguyện đó, mẹ ngứa mồm chêm vào, rằng giúp đỡ người khác thì tốt, nhưng nên tránh ý nghĩ rằng những người không làm thiện nguyện họ không tốt. Đã muốn làm điều tốt thì bất cứ ở đâu, trên đường, trong trường, trong lớp, thậm chí ở nhà cũng có vô số thứ để làm. Chị có vẻ không hoàn toàn vui với câu nhận xét của mẹ, nhưng chị phẩy tay cho qua, hôn hít chóng cả mặt rồi mới đi.
Mình đã làm một việc lâu nay ít làm – từ sáng đã gọi điện nói chuyện với mẹ, bà ngoại của Tủm Tí. Thường mình hay để đến trưa, khi tinh thần khá ổn định và không có thể bị ảnh hưởng dễ dàng.
Có lẽ cách nói cách hỏi của mình sao đó, mà những gì hận thù bà có với chồng và con trai từ hai ba chục năm nay, bà trút hết ra.
Lần nào cũng như lần nào. Những câu chuyện mình đã nghe gần trăm lần (không nói phét, 1 tháng 1 hoặc 2 lần), vẫn được nhắc lại, vẫn với một giọng nói dễ làm mình mất bình tĩnh.
Mình sẽ vui nếu lần sau cường độ bức xúc bớt đi so với vài tháng trước. Nếu vậy thì những cảm xúc nặng nề mình trải qua trong mỗi lần nói chuyện có vẻ đem lại một tác dụng nào đó, dù nhỏ.
Ồ một chuyện lạ lùng vừa xảy ra. Khi mình viết bỗng máy tự đưa ra mấy chữ „bồ đề tâm“, không hề ăn nhập đến dòng mình viết. Vả lại, cụm từ này mình hầu như không dùng không viết bao giờ.
Vậy là có nghĩa gì ? Rằng mình phải nghĩ về bồ đề tâm khi nói chuyện với mẹ mình, thông cảm với những bức xúc của bà?
Cái làm mình nặng nề không phải bản thân câu chuyện, những xô xát qua lại, những khó khăn trong cuộc sống, mà là cách mẹ mình nghĩ về bản thân và những người xung quanh.
Có một tấm màng mỏng dính mong manh bao phủ những suy nghĩ vòng vo đặc quyện của mẹ mình mà hàng chục năm nay mình muốn chọc thủng phá vỡ, mà có vẻ như không phá vỡ nổi.
Giá mẹ mình không biết gì về đạo Phật, không tin vào nhân quả, thì vẫn có một hy vọng, rằng tự dưng một thời điểm nào đó, bà biết có nhân có quả, có nghiệp chướng, và biết chấp nhận làm hòa với cuộc sống của mình, những người quanh mình.
Nếu ai hiểu đạo Phật tương đối sâu sắc, họ sẽ biết nên nhìn vào nghiệp chướng của mình trước, chấp nhận nó, làm hòa với nó, trước khi đi quan tâm đến nghiệp chướng của người khác. Ai đó có mặt trong cuộc sống của mình là do nghiệp chướng của mình dàn dựng ra. Họ có tốt đẹp đến mấy thì nghiệp chướng của mình vẫn làm mình thấy họ xấu xa.
Một vở tuồng rất tinh vi.
Nhưng bà biết về đạo Phật, có đọc, và hiểu không sâu lắm theo cách nhìn của mình. Bà lại rất hay nói về đạo Phật, về chuyện nhân quả, về nghiệp chướng. Bà bất hạnh và bức xúc với sự đối xử của chồng, của con. Bà cho rằng bà làm theo lời Phật dạy, bà không có lỗi gì, còn mấy người kia sẽ phải chịu nghiệp.
Mình từ ngoài nhìn vào, có thể hiểu được bức xúc của bà. Nhưng giọng nói của bà làm mình cảm thấy bà mất nhiều thời gian trôi lăn trong những cảm xúc bực bội. Sân hận là thứ cảm xúc thiêu đốt tâm can, nó làm con tim khô lại, giống như cây bị khô hạn dưới ánh mặt trời nóng bức chói chang. Sự sân hận đó tỏa ra quanh người một thứ năng lượng không tốt lành, dễ kích động người họ tiếp xúc.
Mọi người trong gia đình mình, không ai xuất sắc, không ai rất tử tế, nhưng cũng không ai rất tồi. Mọi người, kể cả mình, bình thường như tất cả những người khác. Mình cũng ngạc nhiên là sao bà lại loại mình ra khỏi hội những người “không tốt”. Mình thấy mình giống y hội đấy, không tử tế hơn chút nào. Hay chỉ là vì bà đang nói chuyện với mình? Mà giờ đây, ở tuổi 50, bà nghĩ về mình như thế nào, đối với mình chẳng mảy may quan trọng. Quan trọng với mình chỉ là nội tâm của bà thế nào.
Hay „bồ đề tâm“ nhắc mình phải dùng trái tim, đừng dùng lý trí khi nói chuyện tiếp xúc với bà?
Chắc chắn là khi tiếp xúc với một người già y như mẹ mình, nhưng không phải mẹ mình, mình sẽ bình tĩnh và có nhiều thương xót hơn. Mình có thể nghe kỹ hơn, với sự thông cảm lớn lao hơn. Sự thông cảm sẽ tưới tắm cho tâm hồn đang quằn quại trong sân hận của người già.
Cái tình thế – bà là mẹ mình, bà đang chê trách phê phán những người là bố mình, anh mình, những người mình biết – làm mình không có được sự bình tĩnh sáng sủa, cái mình rất cần khi tiếp xúc với bà.
Mình đã hay bị đẩy vào trạng thái kích động, nói trong trạng thái này, và chính vậy nên lời nói của mình không đem lại cái gì hay ho, có vẻ chỉ làm sự bí bức của bà bị cô quánh lại thêm.
Bà đinh ninh mình bênh bố, bênh anh trai. Bà cho rằng họ tồi tàn hơn mình nghĩ nhiều, nên lần nào câu chuyện cũng để lại cho bà dư âm „nó bênh bố nó, anh trai nó chằm chặp“.
Kể cả bây giờ là lúc bình tĩnh, mình cũng không biết mình cần làm gì? Kể cả với „bồ đề tâm“?
Thôi thì, khi bà đã đóng đinh ý nghĩ đó trong đầu, thì không nói lại bất cứ gì, và cố gắng để tâm trung dung khi bà „kể tội“. Thực ra có thời gian dài mình đã im lặng nhiều thay vì nói lại, nhưng sự im lặng của mình vẫn bị coi là đồng lõa.
Ôi chao là vô minh!!!
Vô minh là đặc điểm tất nhiên con người mang theo khi sinh ra ở thế giới ta bà này. Cũng là đặc điểm cần thiết, vì chỉ có vô minh người ta mới đau khổ tột cùng để muốn tự phá vỡ nó. Khi màn vô minh đã được vén lên, người ta mới nhìn ra cuộc sống này, những con người quanh mình, nhất nhất từ những hòn sỏi bé nhất, trong một ánh sáng khác, không bị mọi sân hận làm méo mó đi.
Hay „bồ đề tâm“ chính là cái mẹ tôi đang tặng tôi? Bà nguyện lấy cuộc sống của mình, lấy sự bất hạnh của mình làm tấm gương sống cho tôi nhìn, để tôi không bị rơi vào vòng xoáy đó. Cái vòng xoáy nghiệt ngã, khiến con người khi đã bị cuốn xuống dưới, rất khó có đủ sự tỉnh táo để tin – rằng phía trên kia là mặt nước phẳng lặng. Rồi từ đó có được mong muốn, có đủ sự dũng cảm thả lỏng cơ thể để chính dòng xoáy đó tự đưa mình lên.
Có thể lắm. Với con mắt thịt của mình tôi không nhìn ra được cái gì cả, ai tốt ai xấu, mọi thứ hư hư ảo ảo. Biết đâu mẹ tôi đã đưa ra một lời nguyện ước xả thân nào đó, và ông trời đang để Bà gánh thay gánh nặng cuộc đời cho tôi, con gái của Bà.
Nhìn cho cùng, chính mình mới là kẻ vô minh.
Vả lại, mình trong thâm tâm luôn muốn người khác bộc lộ phần thật nhất của họ ra, vậy thì còn ca cẩm gì? Cố gắng tĩnh để có thể nhìn ra cái phần thâm sâu hơn, vĩnh hằng hơn, qua những làn mây vần vũ những sân hận của người đời.
Nhất là đối với mẹ của mình. Mình không nhìn ra, sao có thể giúp Bà nhìn ra.