Con gái hỏi – bố mẹ trả lời

Hôm nay lúc đi chợ mua đồ đã nghĩ sẽ viết cho Tủm. Lúc bày đồ trả tiền vẫn miên man trong suy nghĩ, quên cả chào cô tính tiền. Heheh, may mà cô ấy không giận, vẫn vui vẻ. Đến lúc về vẫn nhìn nhau chào thân thiện. Cô ấy bình thường rất hồ hởi thân thiện với nhà mình.

Tủm chắc nhận thấy từ lâu, cùng một câu hỏi, bố mẹ trả lời mỗi lúc một kiểu, nhiều khi rất khác nhau.

Cùng một câu hỏi, bố mẹ trả lời cho Tí một kiểu, cho Tủm một kiểu, cũng rất khác nhau.

Tí đôi khi hỏi để mà hỏi, anh ta chưa chắc đã quan tâm (pay attention) đến câu trả lời, nên Tủm thấy đấy, đôi lúc bố mẹ trả lời rất bông đùa, và tò mò xem anh ta hiểu đến đâu, hiểu như thế nào.

Tủm lại rất quan tâm đến câu trả lời, và đôi khi để nó nằm lòng. Bố mẹ vẫn cứ nói Tủm lieb (dễ thương), quan tâm đến tâm trạng của người khác, thích để ý làm người khác vui. Đấy là ưu điểm của Tủm (positive quality), nếu quan tâm vừa phải (adequately).

Tuy vậy Tủm thấy đấy, câu trả lời của bố mẹ khác xa chân lý (Wahrheit), nó thường chỉ đúng trong chừng mực nào đó, trong một hoàn cảnh nào đó.

Nói vậy để Tủm không bám víu (clings) vào bất cứ cái gì bố mẹ nói hay bố mẹ viết. Mọi thứ chỉ có giá trị (relevant) trong moment đó, ra khỏi moment đó nó đã không còn hợp thời.

Lý do thì có nhiều, để mẹ đưa ra vài mục:

  1. Bố mẹ là người bình thường như tất cả người khác, suy nghĩ có cái đúng, có cái sai. Hiểu biết cũng hạn hẹp (limited) như phần lớn mọi người. Nên nghe thì biết vậy, không nên bám víu vào điều bố mẹ nói.
  2. Câu chữ (language) chuyển tải (transfer) được không nhiều những điều bố mẹ muốn nói. Đã thế Tủm lại hiểu chỉ được 1 phần ngôn ngữ chuyển tải. Nên không nên quá câu nệ (clings) vào câu chữ.
  3. Thường bố mẹ hay đoán vì sao các bạn lại đặt câu hỏi, cách các bạn đặt câu hỏi, mà đưa ra câu trả lời. Cái „đoán“ (guess) đó đôi khi sai, thậm chí có thể thường sai.

Heheh, chị thấy mẹ lo xa (looking too far ahead) chưa? Mẹ sợ Tủm quá coi trọng (takes too seriously) những gì mẹ viết ra ở đây.

Mẹ lắm lúc còn buồn cười với những điều mẹ nói hay mẹ viết, nên Tủm đọc rồi để đấy, không cần quá quan tâm, Okie ?

Nhưng vẫn nên biết mẹ viết ra những gì mẹ đang nghĩ trong đúng thời điểm đó, một cách trung thực (honestly).

Con gái hỏi – Đẹp

Lời có cánh thứ 5

Tiếng Đức:
“Das Leben ist wie eine Reise. Nimm nicht zu viel Gepäck mit !”

Tiếng Việt:
“Đời như là một chuyến du lịch. Đừng mang quá nhiều đồ theo !”

Tiếng Anh:
“Life is like a trip. Don’t take to much luggage !”

Đã nhiều lần du lịch các nơi tôi thấy phần đông người Việt mình (trong đó tôi không phải là ngoại lệ) đều quá “tham” trong việc chất đồ mang theo. Chuyến đi thường stress bắt đầu từ lúc đóng vali, ít khi có được cảm giác thoải mái trước khi đi. Đó chính là stress mà mình tự gây ra.

Cuộc đời cũng vậy. Ta càng đèo bòng nhiều, càng ít cảm nhận được cuộc sống. Người càng “mang nặng”, càng bị kéo xuống, tầm hồn không có điều kiện để thăng hoa.

Cái này tôi học được nhiều ở vợ tôi.  Bạn ấy không quá câu nệ vào việc phải có cái này cái kia (khi đi chơi). Có lẽ vì thế bạn ấy cảm nhận được nhiều hơn trong mỗi chuyến du lịch.

Trong cuộc sống không có cái gì là quá muộn. Chỉ cần ta nhận ra và cố gắng thay đổi.

Con gái hỏi – Nhớ

có một vài câu hỏi con gái hay hỏi, mẹ sẽ trả lời từ từ. Hiện giờ chắc Tủm không có thời gian để xem, nhưng có thể sẽ xem sau này.

Con gái muốn biết, mẹ có nhớ Tủm không mỗi lúc Tủm đi xa.

Mẹ đã trả lời và giờ vẫn trả lời vậy, nếu Tủm đi xa mà vui, không nhớ nhà, thì mẹ cũng sẽ không nhớ Tủm.

Có lẽ Tủm sẽ cho rằng như vậy là mẹ không yêu Tủm. Mẹ nghĩ hai mẹ con mình có thể có định nghĩa khác nhau về tình yêu.

Với mẹ, một trong những cái đẹp đẽ mà người ta có thể tặng cho nhau, đấy là space  – mẹ tạm dịch là khoảng trống.

Để hiểu „khoảng trống“ này, mẹ sẽ đưa ra một vài ví dụ. Có người bạn suốt ngày thích bên cạnh Tủm, thích nói chuyện với Tủm, cho dù Tủm đôi lúc thích ở một mình, đôi lúc thích làm điều Tủm thích. Bạn đã không cho Tủm space, khoảng trống khiến Tủm có thể lui lại, enjoy những phút tĩnh lặng với bản thân.

Khi Tủm học một điều gì đó, có người hướng dẫn nhưng khăng khăng muốn Tủm làm theo ý họ, họ đã không cho Tủm space, khoảng trống khiến Tủm có thể từ từ tiếp nhận những điều mới theo cách của mình, theo tempo của mình.

Tủm đi xa bố mẹ lo lắng suy nghĩ cả ngày về những gì có thể xảy ra với Tủm, gọi điện nhiều chỉ để biết Tủm vẫn ok. Mọi người có thể gọi đó là nhớ. Mẹ thì nghĩ khác, người ta đã tự giam mình vào vòng luẩn quẩn của những lo lắng không cần thiết.

Tủm nhớ nhà là chuyện tất nhiên, nhưng không nhất thiết phải đánh đồng nhớ và yêu. Đó là 2 phạm trù/definitions rất khác nhau.

Nếu Tí hỏi mẹ có yêu Tí không, mẹ sẽ không chần chừ 1 giây mà bảo rằng có.
Nếu Tủm hỏi mẹ có yêu Tủm không, mẹ sẽ chần chừ 1 giây và bảo rằng có.

Vì Tí không bám víu (clings) vào câu trả lời đó. Câu trả lời đối với Tí chỉ có giá trị tại thời điểm đó. Nên chị thấy đấy, Tí luôn hỏi đi hỏi lại có một câu, heheh.

Còn chị bám víu vào câu trả lời, chị bám víu vào định nghĩa (definition) chữ „yêu“. Yêu là phải thế này, yêu là phải thế khác. Yêu tại sao lại không tặng quà, yêu tại sao lại không nhớ, yêu tại sao lại bỏ mình một mình …

Yêu là yêu, unconditional. Với mẹ đó là một trạng thái nơi người ta hợp nhất với phần sâu thẳm trong bản thân họ, và vì vậy connected with the All. Đó là cảm giác thơ thới, tĩnh lặng, không đòi hỏi gì từ bản thân, từ xung quanh. Có những người mà sự có mặt của họ làm ta dễ cảm nhận được tình yêu, vì bản thân họ tỏa ra thứ năng lượng tương tự. Đó là sự có mặt rất giá trị, chị nên đánh giá từng thời điểm chị ở bên họ, nhưng chị sẽ không sở hữu được tình yêu của họ, thứ tình yêu đó không sở hữu được.

Chị có hiểu không nhỉ ? Mẹ đã từng nói điều này với chị khi chị còn nhỏ, và giờ mẹ vẫn nói lại. Tình yêu đó luôn có trong sâu thẳm tâm hồn chị, nó luôn có ở đó. Chị sẽ không tìm được nó ở đâu trước khi chị thấy nó ở bản thân mình.

Tình yêu của mẹ chỉ là cầu nối để chị nhìn thấy, cảm nhận được thứ tình yêu thường hằng trong con người chị thôi. Chị còn nhiều thời gian để học nhận biết nó, còn giờ đây, chỉ cần chị biết là nó có, và thỉnh thoảng lắng nghe nội tâm mình. Nghe có ngán ngẩm không chị ? Thằng em của chị nó chắc là sẽ ngắt lời từ đời nảo đời nào rồi “Biết rồi biết rồi” rồi dướn mắt ngoác mồm “… mẹ nói nhiều quá”, heheh.

Lời có cánh thứ 4

Tiếng Đức:
“Zeit ist das Wertvollste, was man hat !”

Tiếng Việt:
“Thời gian là cái quí giá nhất trong những cái mà bạn sở hữu !”

Tiếng Anh:
“Time is the most valuable thing you have !”

Tôi tin rằng nhiều người đồng ý với tôi về câu này. Nhưng có lẽ mỗi người sẽ hiểu nó theo cách nghĩ của mình.

Hồi còn đi học tôi thấy thời gian sao qua chậm thế. Học mãi mới đến lúc được nghỉ. Bây giờ nghĩ lại có lẽ do lúc đi học là lúc người ta tiếp thu được rất nhiều cái mới để lớn lên cả về thể xác lẫn tâm hồn, trong một ngày luôn có những sự thay đổi nhất định (học đọc, học viết, học tính, vv). Thời gian ở đây là sự trải nghiệm liên tục trong hiện tại. Và vì nó quá nhiều nên ta cảm thấy nó đi chậm.

Lớn lên đến lúc đi làm vừa mới đầu năm chúc nhau, thoáng một cái lại đã lại thấy hết năm. Liên tục lo toan công việc làm ăn, mua bán, vv. Con người đã bị stress làm cho quên mất thời gian. Rất ít khoảng chống thời gian cho bản thân. Thời gian do vậy trôi qua rất nhanh.

Nhiều người phát biểu “Thời gian là tiền bạc”. Câu này đúng một phần vì đại đa số ai ai cũng phải dùng thời gian để làm việc kiếm tiền sinh sống. Nhưng theo tôi thời gian quí giá hơn nhiều nếu biết sử dụng đúng. Nó sẽ không chỉ đem lại cho ta của cải vật chất, mà lớn hơn nữa sẽ giúp ta biết thêm nhiều cái hay cái đẹp của cuộc sống, tận hưởng được những gì cuộc sống đem lại cho ta từng ngày (kể cả trong công việc).

Có lần ông thầy dạy Taichi của tôi bảo: “Cứ đến dịp Noel là tao lại thấy nườm nượp người đi mua bán quà cáp ở trung tâm. Mọi người cứ cố tìm xem mua gì cho hợp ý để tặng người thân. Trong khi cái quí giá nhất là thời gian có thể “tặng” cho nhau thì họ lại không có (vì bận rộn) !”. Thật là không cần phải thêm gì vào câu nói của ông.

Sắp đến là dịp nghỉ lễ phục sinh. Tôi rất vui vì cả gia đình sẽ đi chơi cùng nhau và tặng cho nhau cái quí giá nhất … Thời gian.

Lời có cánh thứ 3

Lời có cánh thứ 3

Tiếng Đức:
“Wenn du jemandem hilfst, vergiss nicht, ihm zu danken !”

Tiếng Việt (dịch):
“Khi bạn giúp đỡ ai, xin đừng quên cám ơn họ !”

Tiếng Anh (dịch):
“When you help someone, don’t forget to thank him !”

Câu này mới nghe ra có vẻ hơi khó hiểu. Nếu ai giúp đỡ tôi, chắc chắn tôi sẽ cảm ơn họ. Điều này thật hiển nhiên. Nhưng ngược lại tại sao khi tôi làm ơn, tôi lại phải cám ơn người mình đã giúp ?

Theo đạo phật cái này không khó giải thích. Khi bạn giúp đỡ ai thì hoặc là do bạn phải trả nợ người ta hoặc là bạn đã gieo một duyên lành. Nếu là trả nợ (kiếp này hay tiền kiếp) thì như vậy gánh nợ của bạn sẽ vơi đi một ít, bạn sẽ thanh thản nhẹ nhõm hơn. Nếu là một duyên lành thì theo luật nhân quả, bạn sẽ được người khác giúp khi bạn gặp khó khăn. Trong cả hai trường hợp ta đều nên cám ơn người mình đã giúp.

Hồi bé khi đọc chuyện “Những tấm lòng cao cả” tôi thật sự xúc động. Trong truyện các em học sinh được sinh ra trong nhiều gia đình với hoàn cảnh khác nhau. Có người gia đình giàu có, có người gia đình rất nghèo, có bạn khỏe mạnh to lớn, có bạn bé nhỏ gầy yếu, có bạn học giỏi, có bạn học kém, vv. Ta nhìn thấy trong đó một xã hội thu nhỏ. Có một điểm chung trong xã hội này là mọi người luôn cố gắng giúp đỡ nhau những gì mình có thể làm, người giàu giúp người nghèo, người khỏe bảo vệ người yếu, người học giỏi giúp bạn còn kém. Sự giúp đỡ không vụ lợi và không cần hàm ơn này đã đưa họ lại gần nhau. Cái họ nhận được khi giúp đỡ nhau là một xã hội thanh bình, mọi người yêu thương nhau, cái này thật là vô giá !

Trong cuộc sống hàng ngày khi giúp đỡ ai ta cảm thấy vui trong lòng. Cái vui này chính là cái ta nhận được và ta phải cảm ơn họ đã cho ta một ngày vui vẻ. Có người sinh ra bản tính đã thích giúp đỡ người khác (Hilfsbereitschaft) như chị Tủm. Chị luôn giúp đỡ hết mình dù đó là người thân, bạn bè hay chỉ là người trên đường. Với bản tính đó bố tin rằng chị sẽ có nhiều niềm vui trong cuộc sống và nếu có gì khó khăn sẽ có người giúp chị. Ở điểm này bố cũng còn phải học chị nhiều.

Trên thế giới rất nhiều người làm từ thiện hay tình nguyện. Người có sức giúp công, người có của giúp vật chất. Theo tôi những công việc này giúp họ lấy được cân bằng trong cuộc sống hàng ngày, làm cho phần hồn của họ được bay cao. Cái được này cũng là vô giá.

Vậy ta phải cám ơn người mình đã giúp cũng là điều dễ hiểu, chỉ có điều phải nhấn mạnh vì nhiều người không nghĩ đến.

Lời có cánh thứ 2