Xem các bài viết

Khát khao

Bạn mèo bám sát, đi đâu bạn ấy cũng đi theo.
Cứ đứng dậy là bạn ấy nhìn ngó nghiêng xem đi hướng nào.
Ngồi xuống thì bạn ấy ngồi chờ đợi. Thỉnh thoảng lại nhảy phốc lên bàn gí mũi vào má.

Tại cửa phòng của Tủm và Tí đều đang đóng.
Thường thì bạn ấy quấn chị. Anh Tí đứng thứ 2, thậm chí còn có thể sau mẹ.
Mẹ hay cho bạn ấy ăn thành ra bạn ấy quấn mẹ hơn bố.

Vậy là khao khát cũng có tầng có lớp.
Tầng đầu, tầng 2 không thể thực hiện được, thôi ta đành hài lòng với tầng thứ 3 heheh.

Vì nghề nghiệp của chị vẫn chưa rõ ràng, chị vẫn chưa biết có nên theo nghề đó,
nên cả nhà cũng lờ mờ bấp bênh theo.
Nếu chị ấy đi theo lối mòn của bố mẹ, thì bố mẹ yên tâm, không nghĩ ngợi gì nhiều.
Nhưng nghe chừng chị ấy không có ý định đi theo lối ấy.

“Bố mẹ thuộc thế hệ surviving, luôn đặt một nghề có thể nuôi sống mình lên ưu tiên trên cùng.
Thế hệ Tủm thuộc thế hệ không cần nghĩ về surviving, muốn có một nghề nơi đó mình được là mình, thoả sức sáng tạo.
Nên 2 cách nghĩ khác nhau một trời một vực.
Đã sống với nhau thì phải quan tâm tới nhau thôi.
Để cả nhà tạm yên tâm mình nên có thoả hiệp – compromise.
Mỗi người lùi xuống 1 tí” – Ý này mẹ nhắc đã hơn 1 lần. Mỗi lần với từ ngữ khác nhau.

“Tủm biết đó là luxus.
Tủm biết ơn bố mẹ đã cho Tủm cái luxus đó.
Nhưng Tủm thật sự muốn sống với cái khát khao của Tủm”.

Mẹ hoàn toàn thành thật với chị, gần như 100%.
Mọi cổ hủ, cứng nhắc, sợ sệt mẹ trưng ra hết.
Chị đánh giá được sự thành thực đó, đồng thời để ý đến tâm tư của bố mẹ trong đường đi nước bước của mình.

Hehhe, đọc “Đối thoại với Thượng Đế” – tập 3.
“Chỉ khi con cho người khác cái gì đó một cách vô tư, chân thành,
Vũ trụ sẽ ghi dấu lại – con có đủ cái đó – và con lập tức cảm nhận sự đủ đầy.
Ngược lại, vũ trụ sẽ ghi dấu – con thiếu cái đó – và con sẽ luôn thấy thiếu.”

Vũ trụ luôn đem đến cho ta cái ta tin. Chứ không phải cái ta cầu xin hay mong mỏi.
Ta tin ta xứng đáng, ta cảm nhận ta xứng đáng.
Ta tin ta đủ đầy, ta cảm nhận ta đủ đầy.
Khi ta xin xỏ cầu khẩn, vũ trụ thấy là ta đang thiếu, sẽ không có đâu.
Lô gic! Chuận!

Hay đấy chứ, nhỉ.
Toàn những thông tin có thể đọc được ở đâu đó, nhưng đã qua lăng kính của người viết.
Và đã mất đầu mất đuôi nếu trích từ sách này sách kia.
Bản thân quyển sách này, cũng đã qua lăng kính hạn hẹp của người ghi lại.
Tuy nhiên nó đầy đủ hơn.

Trang 157 – 6

Ngồi đọc vài ý kiến của những người đã mua quyển sách này trong Amazon,
thấy đúng như mình nghi ngờ – chữ Thượng Đế khiến nhiều người quay mặt, không đọc.
Họ có những trải nghiệm xấu với nhà thờ.
Hoặc có những nỗi đau buồn không vượt qua được, dù đã rất chân thành cầu nguyện.
Họ vẫn nghĩ Thượng Đế là của nhà thờ, là một cá nhân có quyền phán xét, ban phát, thưởng phạt.
Trong quyển này thì không.

Trang 157:
Thượng Đế: Mục đích của cuộc trò chuyện này là làm cho con nhận thức đầy đủ về điều mà con đang làm. Con đang tạo ra hiện thực của chính con bằng rung động, bằng năng lượng mà con phát ra.

GIỜ CON CÓ THỂ NÓI RẰNG CON ĐÃ NGHE HẾT THẢY
NHỮNG ĐIỀU NHƯ VẬY TRƯỚC ĐÂY RỒI – NHƯNG MÀ CON
KHÔNG HÀNH ĐỘNG THEO NHƯ VẬY.
ĐÓ LÀ LÝ DO TẠI SAO MÀ CON CỨ MÃI NHẮC NHỞ BẢN
THÂN MÌNH HẾT LẦN NÀY ĐẾN LẦN KHÁC.

Câu hỏi : Nó sẽ trông giống như thế nào nếu như con đang làm theo như vậy?

Thượng Đế: Đầu tiên là con chẳng còn mang bất kỳ suy nghĩ tiêu cực nào trong
tâm trí của mình nữa.
Thứ hai, nếu mà bất chợt có một suy nghĩ tiêu cực nào lượn qua, thì
con sẽ làm cho nó biến mất ngay lập tức. Con sẽ khoan thai nghĩ đến một
điều khác. Con chỉ đơn giản thay đổi tâm trí của mình như thế đấy.
Thứ ba, con sẽ bắt đầu không chỉ là được biết “Ai mới thật sự là chính con”
mà con còn rất hân hoan và thể hiện nó. Đó là con sẽ đi từ điều mà con biết
tới cái mà con Trải nghiệm như là một thước đo trong sự tiến hóa của chính
con. (Lời chua: ai cũng biết, ít nhất ở cấp độ linh hồn, rằng họ là 1 với Thượng Đế. Nhưng họ chưa trải nghiệm được chuyện đó.)
Thứ tư, con sẽ yêu thương bản thân con một cách trọn vẹn, vì đó là
chính con.
Thứ năm, con sẽ yêu thương những người khác một cách trọn vẹn vì
đó là họ.
Thứ sáu, con sẽ yêu cuộc sống này trọn vẹn vì đó là chính nó.
Thứ bảy, con sẽ tha thứ cho tất cả mọi thứ và cho tất cả mọi người.
Thứ tám, con sẽ không bao giờ vô tình làm tổn thương bất kỳ người
nào một lần nữa về mặt tinh thần cũng như thể xác. Ít nhất là tất cả các con
sẽ không bao giờ làm điều này dưới cái danh xưng của Thượng Đế.
Thứ chín, con sẽ chẳng thấy tang thương trước cái chết của người
khác thêm lần nào nữa, thậm chí là dù chỉ là một khoảnh khắc. Con có thể
buồn đau vì mất mát chứ không phải vì cái chết.
Thứ mười, con sẽ chẳng bao giờ thấy lo sợ và thương tiếc trước cái
chết của chính con, thậm chí là dù chỉ là một khoảnh khắc.
Thứ mười một, con sẽ nhận thức được mọi thứ đều là rung động. Vạn
vật. Và vì vậy mà con sẽ chú ý nhiều hơn đến rung động của mọi thứ mà con
ăn, của tất cả mọi thứ mà con mặc, của tất cả mọi thứ mà con nghe, con
xem, con đọc và quan trọng hơn hết thảy là mọi thứ mà con nghĩ, nói và làm.
Thứ mười hai, con sẽ làm bất cứ điều gì để điều chỉnh rung động của
nguồn năng lượng trong con và năng lượng cuộc sống mà con đang tạo ra
xung quanh con nếu như con thấy được rằng nó không cộng hưởng được với
hiểu biết cao nhất mà con có về “Ai là con” và với trải nghiệm vĩ đại nhất mà con có thể tưởng tượng ra.

——————

Những bước đơn giản và rõ ràng đó chứ nhỉ. Thực hành thôi hihi. Từng chút một.
Cái bước 2 ấy, khi thấy mình đang bị lôi kéo vào một dòng suy nghĩ tiêu cực, thì chỉ cần dừng lại, ý thức – ta không phải là dòng suy nghĩ của ta.
Tự dưng một cái gì đó khoáng đạt hơn, trong trẻo hơn sẽ xuất hiện.

Đi được milimit nào, tốt milimit đó, nhỉ.
Nó không chỉ nâng cấp những ngày ta vẫn sống,
mà nó còn nâng cấp cả cái chết và những gì tiếp theo cái chết.

Bạn chồng 51 tuổi

Bạn chồng 51 tuổi.
Mình đầu óc bã đậu, biết mỗi ngày hiện tại, ít khi để ý ngày này ngày kia.
Nên bạn chồng nhắc trước từ vài ngày trước đó hahah.
Và thế là sau vài lần nhắc mình nhớ.
Nhớ nên sáng dậy chúc mừng, chiều làm bánh, tối hò hét cả nhà ngồi hát “Hếp pì bớt đày tú iù”.
Vui, nhẹ nhàng.
Tối đi dạo quàng tay kiểu “bạn bè chí cốt” với bạn chồng, hỏi bạn chồng bước sang tuổi 51 có thấy hài lòng hạnh phúc không.
Bạn chồng cười hề hề.

Rất hàm ơn cách cả nhà tiếp nhận cái đầu bã đậu chả nhớ ngày sinh nhật của mình.
Họ tiếp nhận một cách rất relax, cần thì nhắc, nhắc 1 lần không thủng thì nhắc lần thứ 2, thứ 3.
Tưng tửng hài hước, không chút bức xúc, phê phán, hay trách cứ.

Thấy mọi thứ hoàn hảo – 5

Nghe lý thuyết nhỉ hihi.
Chương 24 nói về từ này. Nhưng để hiểu tàm tạm chắc vẫn phải đọc toàn bộ.

Mình tiếp xúc với khái niệm này từ khoảng hơn chục năm.
Nửa tin nửa ngờ, nhưng vẫn có xu hướng thực hành, tìm ra sự hoàn hảo trong mỗi sự kiện xảy ra quanh mình.

Vì sao mình dễ tin và dễ thử như vậy?
Đơn giản là từ tuổi teen, tuổi biết nghĩ, mình nhìn ra xung quanh chả thấy ai hạnh phúc heheh.
Cuộc sống luôn có những đoạn lên, và đoạn xuống. Không có đoạn nào lên mà không xuống cả.
Đoạn lên thì khoái chí thấy mình hơn mọi người.
Nhưng nhanh chóng quen và coi là sự tất nhiên, muốn hơn cả những người mới, chả còn vui mấy.
Đoạn xuống thì quay lại trách móc nhau, nhà cửa nặng nề lòng người buồn bã, lại càng chả vui.

Rõ ràng có thành công, có địa vị, có tiền tài, con cái ổn, mà hạnh phúc vẫn trốn tiệt ở đâu đó.

Nên đã thấy có gì đó sai sai trong cách nghĩ, cách sống và cách hành xử của phần lớn con người.
Thấy sai thì sửa thôi.
Muốn sửa phải biết chỗ sai.
Chưa biết thì phải lắng nghe, quan sát, mày mò, phải thử, phải trải nghiệm.
Đằng nào cũng chả thể khổ hơn hahah.
Mà nếu may lại còn sướng hơn ấy chứ.
Đời dài, nhiều thử thách bất ngờ trong từng bước đi.
Không thử bây giờ bao giờ thử?

Mình có cái may lớn, là rất thích thiên nhiên cây cỏ, từ nhỏ.
Nên bảo thiên nhiên hoàn hảo, là mình tin ngay, cảm nhận được ngay.
Nhìn cái gì mà chỉ cần nhìn kỹ, nhìn lâu thêm chục giây, là thấy cả vũ trụ hiển hiện trọn vẹn và hoàn hảo trong một nét màu phớt trên cánh hoa, trong một gân lá, trong cái vồng lên của làn nước chảy bất tận, trong cái đung đưa uyển chuyển lạ lùng của cành cây trong gió.
Nên khái niệm “hoàn hảo” mình nhanh chóng nắm bắt được.
Nó trung tính, không tốt không xấu, đơn giản là hoàn hảo, trọn vẹn, không thể có lý hơn.

Vận dụng vào cuộc sống con người, cần có niềm tin.
Cứ tin là mọi thứ cho tới thời điểm hiện tại là hoàn hảo đi, thì sao?
Có gì dở đi không?
Với mình thì không. Một khi đã có đủ sự tĩnh tại để chấp nhận mọi thứ đang diễn ra hoàn hảo như có thể,
thì người ta vừa tránh được, vừa thu được rất nhiều thứ.
Họ không trách móc, không oán thán, đổ lỗi.
Họ chỉ tập trung làm cái họ nghĩ là cần làm trước mắt.
Họ có đủ sự tinh nhạy để hàm ơn bất cứ cái gì xảy ra.
Họ không lao xao, để không gian cho mọi thứ, mọi người vận hành một cách tốt nhất, đúng thời điểm, đúng vật đúng người.
Và họ không thấy mình bất hạnh.
Điểm cuối cùng là điểm quan trọng.

Họ không thấy mình bất hạnh.
Không thấy mình là nạn nhân.
Thoát khỏi vai trò nạn nhân, người ta càng ngày càng sống như co-creator – người đồng sáng tạo.

Heheh vui nhỉ.
Mấy câu phía trên là mình nói về người đã thực hành nhuần nhuyễn,
người đã sống từng phút của họ như một co-creator, chứ không phải nói về mình nhé.

Khi đọc cần phân biệt rất rõ 2 cái này, sẽ tránh được vài ý nghĩ “dạy đời, lý thuyết”.
Những ý nghĩ đó tạo bức xúc cho người đọc lẫn người viết.
Mình chỉ đang thực hành, và trải nghiệm bản thân và cuộc sống qua cái thực hành của mình thôi.

Nhìn chung, cuộc sống của mình tới giờ ổn, ít bị xóc lên xóc xuống.
Nên chả có gì bảo đảm nếu bị xóc, liệu mình còn đôi khi nhìn được “mọi thứ đều hoàn hảo”.
Hehe, biết mình biết ta, vẫn là cái bệ đỡ đằng sau cho ta có ngã ngửa cũng đỡ đau, nhỉ.

Nhưng cũng nên để ý quan sát một khía cạnh:
Khéo vì nhờ cái tâm lý luôn để ý để chấp nhận mọi thứ như đã xảy ra,
vũ trụ bỗng nhẹ tay và không còn nhu cầu phải đẩy cho mình xóc long sòng sọc trong vài mặt của cuộc sống nữa.
Trong mặt nào mà còn thấy nhiều xóc, là ở đó còn khối thứ có thể thay đổi, có thể thử, có thể trải nghiệm.

Cứ suy từ bản thân ra thì biết,
đứa trẻ nào biết lỗi, biết điều, mình còn mắng mỏ nó làm gì, nhỉ – hahah.

Đối thoại với Thượng Đế – 4

Tập 10, trang 120 có câu : “Có rất nhiều khả năng ở mỗi khoảnh khắc trong từng kiếp sống”.
Câu tương tự được nhắc đi nhắc lại ở nhiều chỗ khác nhau.
Nhiều đoạn ở trong quyển sách này mình đã đọc ở đâu đó.
Mình nghi rằng rất nhiều người đã từng ngẫm ngợi và thử tiêu hoá nhiều thứ của quyển sách này.

Cũng không phải ngẫu nhiên mình lại bị cuốn đến quyển sách Đối thoại với Thượng Đế tại thời điểm này.
Cái tư thế “nạn nhân”, kiểu nghĩ luẩn quẩn quanh luật nhân quả,… đã đến lúc làm mình không còn thấy hứng thú.
Đầu mình mở rộng cho một lối nghĩ mới, lối cảm xúc mới.

Cái khái niệm “Co-creator” – người đồng sáng tạo – mình đọc lần đầu trong quyển Kaballa – kinh của người Do Thái.
Hồi đó đã khá ấn tượng về chuyện có cả một dân tộc ý thức rất rõ về từ này.
Đã hiểu vì sao người Do Thái thành công và hạnh phúc trong cuộc sống.
Họ hướng tới làm người Creator, thay vì cam tâm làm người bị dẫn dắt.

Vốn tính thực tế và tiết kiệm, mình ít khi dừng ở mức đọc, hiểu.
Đọc thấy đủ, hiểu thấy tạm, là loay hoay ứng dụng những khái niệm đó vào trong cuộc sống.
Giờ đọc thấy mình làm vậy là hợp lý theo ý quyển sách – hiểu -> trải nghiệm -> cảm xúc.

Loay hoay nhiều thành quen, nhận ra có những thứ rất nhỏ, nhỏ xíu, nhiều khi chỉ là dừng một dòng ý nghĩ sớm hơn vài giây,
cho phép một cảm xúc kéo dài thêm vài giây, là mình đã như một co-creator, chung tay đẩy con đường đời ngoặt một xíu sang hướng khác.
Vì mình chính là người tạo ra sự thay đổi đó một cách chủ ý, nên dù đoạn đời có lên, có xuống, có tốt, có xấu, thì cũng nhẹ nhàng chấp nhận hơn, bước tiếp, sáng tạo tiếp, bớt thời gian oán thán người khác.

Bạn nhận ra, trong từng thời khắc, có cơ man khả năng (possibilities) hiện diện.
Khả năng nào trong ti tỉ khả năng đó sẽ thành sự thật (chỉ cho riêng bạn), phụ thuộc vào hành động, suy nghĩ, lời nói của bạn ở thời điểm đó.
Và đây chính là điểm làm cho cuộc sống của bạn bỗng rất thú vị, cho dù nhìn ngoài có vẻ không có gì đặc biệt.
Bạn đang sáng tạo ra cuộc sống của bạn.
Bạn đang liên tiếp lựa chọn, thử, và quan sát điều sẽ đến theo đó. Rồi lại lựa chọn, thử, quan sát…
Đôi khi nó đến như bạn chờ đợi, đôi khi nó không như bạn chờ đợi.
Luôn có cái phần bất ngờ trong đó, cũng là cái làm người tham gia trở nên hứng thú.

Cô mèo Mina cũng luôn luôn đầy bất ngờ.
Không thể biết lúc nào cô ta thích được vuốt ve, lúc nào phớt, lúc nào nghịch ngợm.
Lúc nào cô ta sẽ đi, lúc nào đứng, và lúc nào chạy. Heheh.
Nếu ai bảo mình cô ấy là một linh hồn mẫn tiệp xuống đây để trải nghiệm cuộc sống trong hình dạng 1 con mèo.
Mình tin (70%) ngay tắp lự.