Xem các bài viết

Lứa tuổi 50

Thực ra định ngồi kể về một đoạn trong ĐTVTĐ.
Mà lại viết lung tung, rồi sẽ ai đó thấy mình phét lác quá đi…

Thượng Đế trong quyển sách nói rằng con người chỉ thực sự trưởng thành ở lứa tuổi 50.
Là lứa tuổi thích hợp nhất để nuôi dạy trẻ con.
Ở lứa tuổi 20-40, vẫn còn đang học hỏi trải nghiệm,
toàn bắt chước chứ đã có hiểu biết gì đâu mà dạy dỗ được trẻ con.

Thấy khá hợp với quan điểm của mình.
Vẫn cứ nghĩ mình thuộc dạng lớn chậm.
Vì quả thật tới 50 tuổi mới bắt đầu ngộ ra lắm thứ.
Mình cũng nhận thấy với tư cách làm mẹ, mình có lắm lỗi của người chưa trưởng thành.
Với tư cách làm con, cũng lắm lỗi của người chưa trưởng thành.

Có những bộ tộc rải rác,
nơi người trẻ sinh ra trẻ con,
còn người lớn tuổi nuôi trẻ con, bất kể ruột thịt hay không ruột thịt.

Vậy là cái ý định muốn tham gia trông trẻ ở viện DL, đỡ cho các bậc cha mẹ trẻ, là rất hợp lý đó, nhỉ.

Tình yêu thả

Mình vẫn nhớ một cuộc nói chuyện đã từ khá lâu với Tủm.
Cô ấy lúc đó chắc chưa đến 15.
Lúc đó cô ấy đồng hoá giữa 2 khái niệm.
Yêu có nghĩa là phải nhớ khi xa nhau.

Khi đi đâu về, cô ấy hay hỏi mẹ “mẹ có nhớ Tủm không?”.
Mẹ hiểu Tủm chờ câu trả lời gì, nhưng vì không muốn nói dối,
mẹ chỉ bảo “Tủm vui thì mẹ yên tâm không nhớ Tủm.
Chỉ khi mẹ nghĩ Tủm buồn, thì mẹ sẽ nghĩ về Tủm và tìm cách làm Tủm đỡ cô đơn”.

Cô ấy nghe nhưng mẹ nghĩ cô ấy lăn tăn trong đầu.
Sau này lớn lên, cô ấy mới hiểu mẹ nói gì.

Có thứ tình yêu buộc, cứ phải xoắn xít lấy nhau,
và cũng có thứ tình yêu thả.
Khi chị được trải qua thứ tình yêu buộc (mức bạn bè),
cảm nhận sự bí bức bởi những ràng buộc vô hình,
chị bắt đầu biết đánh giá thứ tình yêu thả.

Cũng thời điểm đó chị có hỏi, vì sao khi Tủm đi xa mẹ không lo như các bà mẹ khác.
Mẹ bảo mẹ có lo chứ. Mẹ lo như tất cả mọi người.
Nhưng mẹ biết cái lo của mẹ sẽ ảnh hưởng tới tinh thần của Tủm, và cả của mẹ.
Nên thay vì lo, mẹ để ý lường trước vài việc có thể xảy ra, dặn dò các bạn như mẹ có thể.
Rồi tin tưởng phó thác cho ông thần hộ mệnh của Tủm thôi.

Kể cả khi Tủm ở nhà, thì mọi thứ không may đều có thể xảy ra.
Kể cả khi không có gì bên ngoài xảy ra, thì mọi thứ bệnh đều có thể phát tác bất ngờ.
Mẹ có ở sát sàn sạt cũng không làm được gì.
Làm sao mình tránh được mọi thứ? Lo liệu có tránh được không?

Nên thay vì lo, mẹ hay phó thác cho ông thần hộ mệnh của Tủm.
Và để ý giữ cho năng lượng của mình tĩnh, rộng rãi nhẹ nhàng khi nói chuyện với Tủm hay nghĩ về Tủm.
Khi con người tĩnh, họ bớt cuống, bớt lao xao, bớt hành động sai.

Sau này chị hiểu mẹ chị yêu chị theo kiểu của mẹ.
Có cảm giác chị cảm thấy dễ chịu và yên tâm với cái tình yêu đó.

Và bởi cuộc đời là vô thường, khi bước chân ra khỏi nhà,
ai dám nói chắc chắn có thể sẽ lại bước vào nhà sau đó.
Nên còn nhìn thấy nhau, còn nói chuyện được với nhau,
cứ để ý luôn luôn ấm áp vui vẻ với nhau cho nó chắc, nhỉ.

Mẹ chị bản năng thì nhiều thứ củ chuối,
nhưng khi đã nhìn ra cái gì nên làm, thì cũng để ý để làm heheh.

Đối thoại với Thượng Đế – 7

Ah mình viết tí nhỉ. Lại liên quan đến ĐTVTĐ thôi.
Ai không quan tâm có thể bỏ qua.

Theo Thượng Đế trong quyển sách đó, khi rời bỏ thân xác con người đi qua 3 giai đoạn.

  1. Giai đoạn bỏ thân xác.
  2. Giai đoạn bỏ trí óc – niềm tin,
  3. Giai đoạn bỏ linh hồn riêng biệt, hoà tan với bản thể duy nhất của vũ trụ.

Ai cũng sẽ đi qua 3 giai đoạn này. Ở giai đoạn thứ 2, con người khi còn sống tin vào cái gì, cái đó sẽ hiện hữu với người đó.
Chẳng hạn tin mình sẽ xuống địa ngục, thì địa ngục sẽ hiện ra.
Tin mình sẽ gặp Phật, gặp Chúa, thì Phật và Chúa sẽ hiện ra.
Có điều ngay cả khi tin xuống địa ngục, địa ngục hiện ra, thì họ cũng không đau đớn khổ sở.
Họ chỉ chứng kiến mình đang ở địa ngục.

Ở giai đoạn này linh hồn thấy mình rất nhanh nhạy và mở rộng, khác hẳn linh hồn trong cơ thể vật lý.
Họ nhận thấy ngay rằng, họ nghĩ cái gì, tin cái gì, cái đó ngay lập tức hiện hữu.
Nên khi thấy đủ, họ dừng ngay trải nghiệm đó lại (trải nghiệm trong địa ngục chẳng hạn).

Rồi giai đoạn cuối cùng – hoà làm 1 cùng bản thể duy nhất – ai cũng sẽ trải qua.
Cảm nhận tương tự niết bàn.

Nên ông ấy bảo (Thượng Đế trong quyển sách), đáng ra người ta phải ăn mừng cái chết mới phải.
Nếu có đau buồn vì mình mất mát thì có thể khóc, nhưng không có lý do gì phải buồn phiền cho người ra đi.

Lại nói về thế giới, trong quyển 3, khi được hỏi liệu trái đất có sắp nổ tung không?
Chiến tranh dịch bệnh có hoành hành 10 chết 9 không?
Thượng Đế bảo “Con tin cái gì, cái đó sẽ thành hiện thực của con. Tin có chiến tranh, chiến tranh sẽ hiện diện trong cuộc sống của con,…”.

Có một thông tin đặc biệt (hay hay dở, vô lý hay có thể tin – tuỳ người nhận xét) trong quyển sách này:
Không có không gian, thời gian. Mọi thứ chỉ tại đây, ngay bây giờ, duy nhất.
Ta thấy có không gian, thời gian, vì ta dịch chuyển trong cái thời gian/không gian duy nhất đó.
Não ta chỉ nhận biết được 1 vật trong 1 thời điểm, nên có cảm giác có trước có sau, có thời gian, có quá khứ và tương lai.
Thật ra mọi thứ đều đang tồn tại, bất kể não ta là não người hay não cá.
Mọi thứ đều là possibilities.
Và đều có thể là hiện thực của 1 cá nhân nào đó, tuỳ thuộc hoàn toàn vào niềm tin và cách suy nghĩ của người đó.

Vậy nhỉ, để xem Thượng Đế có đúng không, ta chịu khó lan truyền tin chiến tranh và dịch bệnh thôi…
Và cố gắng thử tin vào chúng.
Xem nó có đến nhanh không, có thành hiện thực của tất cả không.
Nó mà không đến, đích thị Thượng Đế sai heheh.

Lường

Chuyện bố sống ở viện DL làm mình được tiếp xúc sâu hơn với xã hội Việt Nam hiện tại.
Phần lớn là những việc mình đã lường trước, giờ chỉ là trải nghiệm cụ thể, trực tiếp thôi.

Chuỗi ngày thường là một vòng xoắn ốc không có kết thúc. Vần qua vần lại.
Cũng chẳng khác cuộc sống thường ngày là mấy.
Có người để cái vòng đó làm mình ngụp lên ngụp xuống tại một chỗ.
Cũng bức xúc đó, cũng thất vọng đó, đi đi lại lại.
Có người bị 1 lần là rút ra kinh nghiệm, dù có ngụp thì tinh thần cũng ổn định hơn.
Cái vòng xoắn lần sau dù có giông giống, thì sẽ lên cao hơn, thoáng hơn.

Mình trẻ hơn mẹ mình, nên mình tự nhận vai trò giữ ổn định tinh thần cho cả 2 mẹ con.
Nói chuyện với mẹ để mẹ tin những lời hứa vừa phải.
Tin vừa phải, mình lường trước, đón đầu được nhiều thứ trước khi nó xảy ra.
Và khi nó xảy ra mình không còn bức xúc nhiều. Bớt giận, bớt thất vọng.

Cần biết về những người làm tại đó.
Công việc nặng hay nhẹ.
Lương họ thế nào, tri thức họ ra sao.
Tự khắc hiểu được họ sẽ làm việc chăm chỉ có trách nhiệm đến mức nào.
Lương thấp, đừng mong họ sẽ để tâm vào việc họ làm.
Đến mình, mình cũng không làm được.

Cần biết khả năng tài chính của mình.
Bỏ ra 20 tr khác bỏ ra 10 tr.
Bỏ ra bao nhiêu, cần lường trước mình sẽ nhận được cái gì.

Cần biết phước đức của mình, của người thân mình đến đâu.
Có phước, người đến chăm mình sẽ là người biết việc .
Người bình thường đến gần mình tự họ trở nên nhẹ nhàng vui vẻ.

Cứ thế mà lường, nhỉ.
Cuộc sống này, nhìn sâu vào, thấy nó có lý một cách hoàn hảo,
chỉ là chúng ta luôn muốn nhiều hơn thứ mà chúng ta xứng đáng được hưởng.
Và chúng ta luôn tránh thứ mà chúng ta cũng đáng được hưởng, nhỉ.

P.S. viết xong mới nhận được tin của bạn làm trong nhà DL:
Không phải bọn cháu nhầm lẫn khi bó thuốc cho ông (chân ông bị đau).
Mà vì bó ông khó chịu ông cởi ra, nên lại phải lấy thuốc khác bó lại.

-> Hahah, luôn luôn là những hiểu lầm không lường được trước.
May là mình đã không giận khi đám thuốc đáng ra dùng được trong
1 tháng thì sau 10 ngày đã gần hết.

Tại sao mình hay đem việc nhà mình ra kể?
Vì mình biết rõ mỗi việc nhà mình.
Vì chúng chẳng có gì đáng dấu.
Vì bài học nó đem lại relevant cho nhiều người.

À, Thượng Đế trong quyển sách ĐTVTĐ bảo chả có bài học nào sất.
Dùng chữ “học” cho con người khoái đọc mà thôi.
Con người vốn là Thượng Đế, biết tất tật rồi.
Chỉ là vào trần gian thì quên đi thôi. Và trong cuộc đời họ dần nhớ lại.
Nhớ lại để trải nghiệm, từ trải nghiệm ra cảm xúc.
Hợp tất cả lại ra một hiểu biết cao hơn, rộng hơn.
Cứ vậy mà phát triển không ngừng.
Chả có nhanh có chậm, có tốt có xấu.
Thế nào cũng được, thế nào cũng tốt heheh.
Trong quá trình đó, free will – quyền lựa chọn – là quyền tối thượng bất khả xâm phạm của con người.

Gọi điện cho mẹ

“Con đã súc miệng chưa? Có thấy răng mình nó nhẹ đi không?
Con phải súc lâu lâu nhé.
Mà cho muối vừa phải thôi, mặn quá cũng không tốt, mà nhạt quá không có tác dụng.
Thỉnh thoảng thay bàn chải đánh răng nhé…”

Cụ nói hết câu này sang câu khác, không vội vàng, không lo lắng.
Giọng nói ở mức vừa phải, không gồng mình, không lên gân.
Thỉnh thoảng ngừng chục giây, rồi lại thủng thẳng nói tiếp.

Đó chính là giao tiếp mà mình muốn có với mẹ hàng chục năm nay.
Những câu vô thưởng vô phạt, chỉ như một sợi dây để chuyển tải tình yêu thương, ngoài ra chẳng có gì. Không trách móc, không hờn giận, không đòi hỏi, không dậy dỗ … Một kiểu giao tiếp người ta chỉ có khi có sự tin cậy thâm sâu qua lại.”

Sau một hồi nói chuyện trên trời dưới bể, cụ bảo “thôi thế nhé, đi súc miệng đi”.
Hahah,

Ngoác miệng cười vậy thôi,
chứ khi cụ kể cái răng cụ suýt bị nhổ,
mà chỉ bằng cách đánh răng thật lâu, súc nước muối thật kỹ,
cái răng chắc trở lại, là mình cũng thấy yên tâm đoá.