Xem các bài viết

Tuổi trẻ

Kể cả khi viết không còn là nhu cầu của mình,
thì viết lại vẫn là phương tiện để mình tác động ra thế giới quanh mình.

Đọc loanh quanh, rồi ngồi nghĩ nên bắt tay vào làm việc ngay, hay viết một chút.
Vài tuần tới công việc của mình êm hơn, nên mình có lựa chọn này.
Và 1 khi có lựa chọn, thì nên lựa chọn sao cho có lý nhất.

Và viết về cái gì, cũng lại 1 lựa chọn tiếp.
Mình vẫn có thể kể tiếp về những việc lặt vặt xảy ra trong cuộc sống thường ngày.
Với nhiều người, nó là việc vặt không đáng quan tâm.
Với nhiều người khác, nó là việc quan trọng đáng lưu tâm trên con đường cải thiện bản thân.
Nhìn người khác đang chăm chỉ cải thiện bản thân họ, người ta cảm thấy cũng có nhu cầu đó.

Mà trong chuyện này thì mình khá chăm chỉ.
Có lẽ đó là công việc chính trong cuộc sống của mình.
Mọi thứ ở ngoài có quan trọng, nhưng không quan trọng bằng thế giới nội tâm của mình.

Hôm qua có 1 chuyện nho nhỏ xảy ra.
Tủm đánh rơi cái gì đó trên sàn, bố nói hơi to giọng,
thế là mẹ cũng to giọng với Tủm, dù không biết Tủm đánh rơi gì, vì sao.
Dù chỉ 2 câu, nội dung không có gì nặng nề, nhưng cái nặng nề nó nằm trong cái giọng không hoà nhã.

Mẹ biết mình đã cư xử cảm tính, để tâm trạng bị kích lên bởi tâm trạng hiện trong giọng nói của người khác.
Và sau đó có xin lỗi.
Dù chuyện dạng này ít còn xảy ra, tuy vậy mình nên để ý để triệt hẳn cách cư xử này. Nó thiếu sự tôn trọng.

Đó chỉ là 1 phần câu chuyện.
Cái cảm giác vẫn còn lưu trong mình làm mình lưu tâm.
Đó là một cảm giác bực bội gì đó hướng đến Tủm.
Mình không ưa cách sống của bạn ấy, khác hẳn hướng sống mà mình theo đuổi.
Mình nghĩ là Tủm chạy theo hội hè, chạy theo quần áo.
Bạn ấy cần sự quan tâm, cần sự thán phục từ bên ngoài.
Nên bạn ấy rất tích cực “vác tù và hàng tổng”, mà không còn thời gian và công sức cho những gì gần gũi thân thiết với bạn ấy – là gia đình, là cuộc sống thường nhật, là sức khoẻ, là tương lai của bạn ấy.

Đó là những gì “mình nghĩ” về Tủm, chưa chắc đúng với sự thật.
Nhưng vì mình nghĩ vậy, nên mình cảm thấy bực bội.
Cảm giác bực bội này, dù rất mỏng manh, đã theo mình cho tới tối.
Ngồi yên lặng nhìn cảm giác bực bội đó một lúc, rồi đi ngủ.

Sáng nay không còn cảm giác đó nữa. Có thể nó sẽ xuất hiện lại lúc nào đó sau này.
Mình cần clear trong đầu óc của mình, để nó có chỗ mà cảm nhận niềm vui của Tủm.
Cô con gái đang sống fully với tuổi trẻ của cô ấy.
Nếu mình cảm nhận được ít, thì nó cũng sẽ trượt qua thôi.

Thử

Đám rau húng láng lên tốt, khoẻ mạnh, mùi khá nồng.
Đám rau tía tô bắt đầu ra hoa kết hạt. Hoa thơm nhè nhẹ.
Mình có nhiều hạt mình sẽ tìm cách nhân rộng thành vườn luôn.
Cây này khi nhỏ bị sên trần phá kinh lắm, nhưng khi nó đã đủ lớn, sên sẽ ít để mắt hơn.
Ít nhất là hy vọng của mình.

Đám sên trần này là nguyên nhân chính khiến sự nghiệp rau cỏ của mình bị lao đao chậm trễ.
Chúng có rất nhiều, mùa xuân đã hàng đàn, và chúng xơi tất cả những mầm gì xuất hiện trên mặt đất.
Tới thời điểm này số lượng giảm chút ít, nhưng mỗi con to bằng ngón tay trỏ, và đã đụng tới cây nào thì triệt luôn cây đó.

Nhìn con sên trần trông hãi, cảm giác không dễ chịu.
Mình không giết, chỉ dịch chuyển chúng từ vườn nhà mình sang một đám đất không thuộc về ai, toàn cỏ dại.
Bây giờ mỗi sáng cũng phải chuyển nhà cho trên 1 chục tới 2 chục con.
Khi dịch chuyển cũng có hơi áy náy tí.
Nhìn trên phương diện vũ trụ mà nói, mình đâu có quyền gì hơn mọi sinh vật khác đâu?
Mọi thứ là chung, tất cả đều có quyền sử dụng.
Ai cho mình quyền nói đây là đất của tôi, nhà của tôi, anh không có quyền tồn tại?

Duy nhất cái ý nghĩ, rằng nếu các bạn ở đó sẽ bị người giẫm lên, hoặc bị máy cắt cỏ nghiến nát, khiến mình thấy hành động của mình bớt tệ.

Ah lạc đề.
Vậy là để vườn cho sên trần hoành hành, mình quay sang loay hoay trồng cây trên vườn treo.
Và năm nay còn để trên bàn sâu trong terrasse, sên không vào. Đám cây không còn bị gặm trụi ngọn.

Rau thơm khi nảy mầm, rồi cao lên chút, đến lúc nào đó phải bứng ra trồng chậu khác, to hơn.
Tới lúc lên được gần 20 cm, thì phải ngắt ngọn để cây đâm nhánh.
Đất sau 1 vụ thì khá bạc rồi, trước khi đưa vào nhà phải thay đất mới.
Cây khi đã cứng cáp, rễ tủa rộng, có thể chịu được nắng chói chang cả ngày.
Càng nắng, cây càng mạnh mẽ và càng thơm.

Toàn bộ kinh nghiệm của mình chỉ có thế.
Giờ mình hoàn toàn tự tin khi có hạt, mình trồng lúc nào sẽ ra cây lúc đó.

Chuyện trồng rau thơm, cũng giống vài thứ khác nữa trong cuộc sống của mình hiện giờ.
Nhẩn nha thử, tẩn mẩn thử.
Thử thì đã thử từ xưa đến giờ, nhưng trước đây không có nhẩn nha. Không có tẩn mẩn.
Giờ đúng là tẩn mẩn. Thử cho biết, không cần thu hoạch, không cần nhận lại gì.
Có những cây còi cọc như sắp chết, mình vẫn trồng lại vào lọ, để trên bàn uống nước.
Từ ngoài trông vào thấy xấu xí và khô khan.
Mình thấy vẫn đẹp, vui khi thấy vài cái mầm nhú lên. Vui khi thấy chúng vẫn sống.

Nhìn ra trong nhà mình rất nhiều cây như vậy, trong giai đoạn surviving, nhỏ, quặt quẹo,…
Và chỉ có mình thấy được sức mạnh trong chúng, vì mình quan sát chúng hàng ngày, vài lần mỗi ngày.

Giờ hết hẳn nhu cầu viết. Nhu cầu thử nhiều hơn.
Thử với cây cối, thử với cơ thể mình, tinh thần mình.
Tuy vậy mình sẽ cố gắng viết, vì có thể vẫn có ai đó đang đọc.

Sáng nay nhìn mặt trời, bỗng cười thầm, nếu có gì đó còn “thật”, không giả, ở thời buổi này, thì mặt trời là một trong những thứ đó.
Nhưng ít ai để ý tới, lúc bạn ấy hiện ra, lúc bạn ấy đi ngang bầu trời, lúc bạn ấy ẩn vào mây ở chân trời.
Khi mặt trời mới ló ra khỏi nóc nhà bên cạnh, đám ngọn cây đào dẹt lao xao rung rinh. Chúng chào đón?

Mèo minh trí

Sáng đọc được bài hay hay trên ĐKN, có bài “Làm người minh trí thì phải biết thủ ngu, thủ tĩnh, thủ nhu”.
Thấy mèo nhà mình được cả ba, phong cho danh hiệu “làm mèo minh trí”.

Thủ ngu:
“Một người quân tử … biết ẩn giấu bản sự của mình vào trong. Còn bề ngoài thì lại khiến cho người khác thấy giống như một người ngốc nghếch khờ khạo. “
Trúng phóc Mina luôn, trông lúc nào cũng ngơ ngác, chả hiểu nó có nghe mình không, nghe thì có hiểu mình không. Lúc nào cũng ngu ngơ, chẳng tức chẳng giận, chẳng nói chẳng rằng.

Thủ tĩnh:
“Một ly nước dơ bẩn chỉ có cách lắng đọng lại từ từ mới có thể khiến nó dần trong trở lại. Tâm người cũng lại như vậy, khi tâm người không thể tĩnh lại mà quan sát mọi việc thì sẽ chẳng thể nhìn thấu được vạn sự thế nhân.”
Quá đúng với Mina, lúc đói muốn được ăn, cô ấy chờ đợi kiên nhẫn, quan sát từng cử chỉ tiếng động, như rình mồi, chớp mọi cơ hội để nhắc lũ người ngu si đừng quên cô ấy. Thật là nhìn thấu vạn sự.

Thủ nhu:
” Mềm mỏng chính là đại trí huệ của sinh mệnh, cũng như một cái cây khô thì rất dễ bị gió làm cho gãy, tuy nhiên cây còn sống biết thuận theo chiều gió mà lay chuyển thì lại chẳng hề gì.”

Ui trời cái này khỏi bàn. Kiên nhẫn thủ thỉ, quấn hết chân này tới chân kia, để được cho ăn hay được vuốt ve. Quấn 1 vòng, rồi quấn đuôi lại, nhẹ nhàng ngồi nhìn chờ đợi. Lũ người ngu chưa hiểu lại kiên nhẫn ra quấn phát nữa, lại ngồi nhìn chờ đợi. Cứ thế cho tới lúc được ăn hahah.

Có 1 con mèo trong nhà, chắc người nóng tính cũng phải thành mát tính.
Chúng kiên nhẫn nhẹ nhàng lạ lùng.

Hoá gỗ

Cảm thấy mình đã thoát ra một cái đống bùng nhùng nào đó liên quan tới công việc.
Cái đầu mình có hạn sao đó, nó cùng lúc chỉ có thể xử lý một lượng thông tin nhất định. Quá đi là nó bùng nhùng, sự yên tĩnh cũng mất nhiều.

Hôm nay ngó nghiêng đám rau húng, nhận ra sau 1 thời gian phát triển, phần gốc của nó hoá gỗ !
Hay chưa? Không còn là thân mềm, mà hoá gỗ, cứng.
Mình đang quan sát xem nó có to ra được nữa không. Hiện giờ nó to bằng 2/3 ngón út.
Nếu nó mà to ra bằng ngón tay cái, là mình thành công lớn nhé!
Gốc to mới có thể đỡ được toàn bộ đám ngọn ở trên.

Hồi ở Ninh Bình thấy họ trồng húng như trồng cây cảnh vậy, bụi to, cao gần đến ngực mình.
Nhà mình mà chỉ cần 3 cây vậy, chắc ăn quanh năm quá.
Hôm trước có bạn sống cùng khu đến chơi, tấm tắc có anh bạn có bụi húng, to và rậm rạp.
Nhìn xuống thấy đúng có mỗi 1 gốc.
Đâm có thêm động lực và niềm tin để nuôi cây lớn.

Giao lưu và trao đổi quan trọng ở chỗ đó, nhỉ.
Khi biết có ai đó quanh mình làm được, có nghĩa là mình có thể làm được.
Thấy hàng xóm đi ăn cướp được, khắc nghĩ mình cũng có thể đi ăn cướp haha.
Thấy hàng xóm sống thanh nhàn hạnh phúc được, bỗng nhận ra mình cũng có thể thanh nhàn hạnh phúc.

Cái đoạn hoá gỗ này (tiếng Đức verholzen) mình đã nghe 1 lần,
giờ được chứng kiến, gần như từng ngày.
Có cây hoá gỗ rất trơn tru, kiên nhẫn bền bỉ.
Mỗi ngày chút, càng to càng chắc, càng chịu được mưa nắng, hoa lá phía trên càng xanh.
Có cây bị hoá gỗ choắt lại, với thời gian không thấy lớn thêm.

Nghĩ về cái cốt lõi (core) của con người.
Chăm bón cho cái core đó, đến lúc nào đó nó thật sự “hoá gỗ”, thì con người sống thung dung tự tại lắm, nhỉ.
Cái thung dung đó ít còn bị ảnh hưởng từ bên ngoài nữa.

Lean On Me

(video quay ở Phillipin, lúc mọi người đứng sát vào nhau, không cần khẩu trang)

https://www.youtube.com/watch?v=MiQoz_YYNg8

Trong cuộc sống
Chúng ta đôi khi có nỗi đau
Đôi khi lo lắng buồn bã
Nhưng nếu ta thông minh một chút
Ta biết luôn có 1 ngày mai.

Hãy dựa vào tôi, khi bạn thấy yếu đuối
Và tôi sẽ là bạn của bạn.
Tôi sẽ giúp bạn tiếp tục đi.
Sẽ không lâu đâu,
cho tới lúc tôi cần một ai đó để dựa vào.

Bạn hỡi, không cần quá kiêu hãnh,
Khi tôi có cái mà bạn có thể mượn.
Bởi không ai có thể đem lại cái bạn đang cần,
nếu bạn không bày tỏ nó ra.

Bạn hỡi, hãy gọi cho tôi khi bạn cần sự giúp đỡ.
Tất cả chúng ta luôn cần ai đó để có thể dựa vào,
Có thể tôi cũng đang có vấn đề mà chỉ bạn có thể hiểu.
Tất cả chúng ta luôn cần ai đó để có thể tin cậy,
Hãy dựa vào tôi, khi bạn cảm thấy yếu mềm.

Sometimes in our lives we all have pain
We all have sorrow
But if we are wise
We know that there’s always tomorrow
Lean on me, when you’re not strong
And I’ll be your friend
I’ll help you carry on
For it won’t be long
‘Til I’m gonna need
Somebody to lean on
Please swallow your pride
If I have things you need to borrow
For no one can fill those of your needs
That you won’t let show
You just call on me brother, when you need a hand
We all need somebody to lean on
I just might have a problem that you’ll understand
We all need somebody to lean on
Lean on me, when you’re not strong