Xem các bài viết

Con gái và nước Anh

Đọc câu này và nhớ đến những gì Tủm đã trải qua lúc mới đến nước Anh:

Your situation calls for you to “let go and let God”. Trust that all is in Divine Order and that if your desires do not materialize right away, it is for your own good. Also remember that “Infinite patience produces immediate results”.

Host family của Tủm không như Tủm chờ đợi, họ lạnh lùng hơn, họ stressed hơn, … Có vẻ như họ nhận hostchild vì cần tiền, chứ không phải vì thích hay vì muốn có trải nghiệm. Kể cả khi nhận làm gì vì tiền, thường người ở châu Âu có những tiêu chuẩn nhất định – họ ý thức được thứ gọi là đạo đức công việc. Tức khi đã cầm tiền thì họ làm cũng đâu ra đấy và làm với lương tâm.

Nên tôi cứ nghĩ gia đình đó đang trong giai đoạn căng thẳng đặc biệt khi Tủm ở đấy. Người mẹ thì trăm thứ việc đổ lên đầu, vừa bắt đầu một công việc fulltime mới, vừa nhận thêm một đứa trẻ vào nhà. Người phụ nữ ấy lại không được các thành viên khác trong gia đình ủng hộ giúp đỡ.

Qua câu chuyện Tủm kể, rằng cô đã phải nấu nướng một mình, nhưng khi ngồi vào bàn ăn cả con lẫn bố đều hùa vào chê bai, tôi đã thấy người phụ nữ này đúng là quá mệt mỏi.

Tủm cứ nhắc đi nhắc lại với mẹ rằng, người như bố, luôn ủng hộ mẹ trong mọi việc, không phải dễ kiếm. Mẹ biết chứ chị, heheh.

Tủm đã không thấy dễ chịu khi ở nhà, nhưng bù lại trường lớp và bạn bè lại có vẻ khá khẩm hơn. 2 tháng đầu là hai tháng nhiều biến động, vừa nhớ nhà, vừa tập trung học tiếng và làm quen với môi trường mới. Về mặt tinh thần chị không nhận được sự nâng đỡ nào từ host family.

Với người mẹ tôi không có trách cứ gì, tôi thông cảm với hoàn cảnh của cô ấy, mặc dù không hiểu vì sao cô ấy lại nhận một đứa trẻ vào nhà làm cả gia đình và cả đứa trẻ cùng bất hạnh mệt mỏi.

Người bố tôi cũng không trách cứ. Với tôi anh ta như người lạ, sống thế nào sẽ được thế vậy. Có thể có khúc mắc gì đó giữa anh ta với vợ nên gia đình mới trở nên lạnh lẽo như vậy.

Nhưng thái độ của người con trai cả làm tôi nổi giận. Một phần vì đó là đối tượng làm con gái tôi đau khổ nhất. Tủm chỉ mong chờ một lời chào, hay một cử chỉ giống lời chào từ phía anh ta, nhưng lạnh lùng vẫn hoàn lạnh lùng. Lạnh lùng từ giây phút đầu tiên.

Nếu tôi có mặt ở đó, chắc chắn tôi sẽ quát ầm ĩ vào mặt anh ta. Tôi sẽ quát đến lúc mọi thứ bung bét nhè ra, rồi sẽ super bình tĩnh nhìn mọi thứ rơi từ từ lại vào chỗ mới, tốt hơn không thì không biết, nhưng sẽ khác trước.

Những cơn giận của tôi cho đến bây giờ ít phản thùng tôi. Nó giúp tôi đẩy ra xa những người tôi chưa ready để tiếp xúc nhiều, nhưng lại giúp tôi lại gần hơn những người tôi muốn giữ trong cuộc sống của mình.

Tôi nghĩ nếu cậu con trai đó là con của tôi, tôi sẽ tìm mọi cách giúp cậu ấy ra khỏi cái mớ hỗn mang đầy giận dữ của mình. Những sự giận dữ có thể bị gây nên bởi người mẹ, có thể gây nên bởi gia đình, đã tích tụ từ nhiều năm tháng. Cậu ấy giận dữ, và không biết đổ cái giận dữ đó vào đâu cả. Cậu ấy mất quá nhiều năng lượng cho cục giận của mình mà không ý thức được nó. Nếu có ai đó gõ lên đầu để cậu ta bình tâm lại mà nhìn cục giận của mình, có lẽ là điều tốt. Tôi mà là mẹ, tôi sẽ quát cậu ta ngày vài bận. Quát xong lại ôm, ôm xong lại quát.

Con gái tôi còn nhỏ. Nó chưa đủ cứng cáp để có thể phản kháng, nhất là trong cái môi trường toàn người xa lạ. Nó mềm tính hơn tôi. Tuy vậy nó cũng đau khổ sâu và dai dẳng hơn tôi.

Đến một thời điểm nào đó, khi Tủm đã không còn sự chống đối bên trong, đã hoàn toàn buông tay phó thác, thì sự thay đổi xảy đến.

Tủm chịu khó nhớ cảm giác đó, cái tâm thế đó, hoàn toàn buông tay phó thác, đó chính là “Infinite patience produces immediate results”. Đôi khi sự chống đối nội tâm của mình tạo rào cản cho sự thay đổi xảy ra. You must be ready for the change, from your most inner.

Giờ đã ra khỏi ngôi nhà đó, không biết Tủm có thông cảm được với mọi người trong gia đình đó không. Và bài học Tủm đã học được là gì ?

London 7 – Lacock

Lacock là một thị trấn (làng) rất nhỏ nằm ở phía nam của nước Anh, cách London khoảng 2 tiếng đi xe buýt.

Đường xá, nhà cửa trông cũ kỹ, cổ xưa. Chính điều đó làm nên vẻ quyến rũ của thị trấn này.

Tường được xây bằng gạch vàng xỉn màu cứt ngựa. Không quét vôi nên bức tường nào cũng hơi nham nhở. Mái nhà được lợp bằng một thứ ngói đặc biệt, trông xù xì đủ kiểu hình dạng không đồng đều. Có vẻ người ta muốn để nơi đây càng cũ kỹ càng tốt, một sự cũ kỹ tự tin và có style, heheh.

Đường xá vắng vẻ, có vẻ như không có nhiều dân sống ở đây. Buổi tối mà đi dạo trong những con đường nhỏ chắc cũng hơi rùng rợn. Đang đi mà tự dưng có một cái đầu trọc hếu, mắt lồi đen hoắc, thò ra từ một cửa sổ nào đó thì chắc cũng là chuyện không lạ.

Nhiều bộ phim được quay ở đây, trong đó có phim Harry Porter. Nhà thờ ở Lacock được dùng để quay cảnh bên trong trường Hogwarts.

Cạnh nhà thờ là ngôi nhà được cho là nhà của bố mẹ Harry. Nhà vẫn đang có người ở nên không được vào, tuy vậy mọi người vẫn lò mò đến chụp ảnh trộm.

Người Anh có vẻ rất thích những gì bí hiểm, ma quái. Có một cái gì đó rất thú vị trong tính cách của người Anh, vừa ưa lễ nghi, hình thức của một người quý tộc, đồng thời có gì đó ưa mạo hiểm, thích ma quái của một đứa trẻ thơ, và có tính hài hước thâm thúy của một người trải đời. Một sự pha trộn tuyệt vời đấy chứ.

Tôi nghĩ lúc nào đó mình sẽ dành một vài ngày ở lại đây, ngủ trong một căn phòng cũ rích nào đó, sàn nhà sẽ kêu cọt kẹt với từng bước chân. Tối tối thơ thẩn dạo chơi ngắm nhà ngắm đường. Biết đâu làm quen được với vài con ma cũng đang chân thấp chân cao, tập tễnh thất thểu hát ông ổng trên con đường làng.

Con gái hỏi – bố mẹ trả lời

Hôm nay lúc đi chợ mua đồ đã nghĩ sẽ viết cho Tủm. Lúc bày đồ trả tiền vẫn miên man trong suy nghĩ, quên cả chào cô tính tiền. Heheh, may mà cô ấy không giận, vẫn vui vẻ. Đến lúc về vẫn nhìn nhau chào thân thiện. Cô ấy bình thường rất hồ hởi thân thiện với nhà mình.

Tủm chắc nhận thấy từ lâu, cùng một câu hỏi, bố mẹ trả lời mỗi lúc một kiểu, nhiều khi rất khác nhau.

Cùng một câu hỏi, bố mẹ trả lời cho Tí một kiểu, cho Tủm một kiểu, cũng rất khác nhau.

Tí đôi khi hỏi để mà hỏi, anh ta chưa chắc đã quan tâm (pay attention) đến câu trả lời, nên Tủm thấy đấy, đôi lúc bố mẹ trả lời rất bông đùa, và tò mò xem anh ta hiểu đến đâu, hiểu như thế nào.

Tủm lại rất quan tâm đến câu trả lời, và đôi khi để nó nằm lòng. Bố mẹ vẫn cứ nói Tủm lieb (dễ thương), quan tâm đến tâm trạng của người khác, thích để ý làm người khác vui. Đấy là ưu điểm của Tủm (positive quality), nếu quan tâm vừa phải (adequately).

Tuy vậy Tủm thấy đấy, câu trả lời của bố mẹ khác xa chân lý (Wahrheit), nó thường chỉ đúng trong chừng mực nào đó, trong một hoàn cảnh nào đó.

Nói vậy để Tủm không bám víu (clings) vào bất cứ cái gì bố mẹ nói hay bố mẹ viết. Mọi thứ chỉ có giá trị (relevant) trong moment đó, ra khỏi moment đó nó đã không còn hợp thời.

Lý do thì có nhiều, để mẹ đưa ra vài mục:

  1. Bố mẹ là người bình thường như tất cả người khác, suy nghĩ có cái đúng, có cái sai. Hiểu biết cũng hạn hẹp (limited) như phần lớn mọi người. Nên nghe thì biết vậy, không nên bám víu vào điều bố mẹ nói.
  2. Câu chữ (language) chuyển tải (transfer) được không nhiều những điều bố mẹ muốn nói. Đã thế Tủm lại hiểu chỉ được 1 phần ngôn ngữ chuyển tải. Nên không nên quá câu nệ (clings) vào câu chữ.
  3. Thường bố mẹ hay đoán vì sao các bạn lại đặt câu hỏi, cách các bạn đặt câu hỏi, mà đưa ra câu trả lời. Cái „đoán“ (guess) đó đôi khi sai, thậm chí có thể thường sai.

Heheh, chị thấy mẹ lo xa (looking too far ahead) chưa? Mẹ sợ Tủm quá coi trọng (takes too seriously) những gì mẹ viết ra ở đây.

Mẹ lắm lúc còn buồn cười với những điều mẹ nói hay mẹ viết, nên Tủm đọc rồi để đấy, không cần quá quan tâm, Okie ?

Nhưng vẫn nên biết mẹ viết ra những gì mẹ đang nghĩ trong đúng thời điểm đó, một cách trung thực (honestly).

Con gái hỏi – Đẹp

Lời có cánh thứ 5

Tiếng Đức:
“Das Leben ist wie eine Reise. Nimm nicht zu viel Gepäck mit !”

Tiếng Việt:
“Đời như là một chuyến du lịch. Đừng mang quá nhiều đồ theo !”

Tiếng Anh:
“Life is like a trip. Don’t take to much luggage !”

Đã nhiều lần du lịch các nơi tôi thấy phần đông người Việt mình (trong đó tôi không phải là ngoại lệ) đều quá “tham” trong việc chất đồ mang theo. Chuyến đi thường stress bắt đầu từ lúc đóng vali, ít khi có được cảm giác thoải mái trước khi đi. Đó chính là stress mà mình tự gây ra.

Cuộc đời cũng vậy. Ta càng đèo bòng nhiều, càng ít cảm nhận được cuộc sống. Người càng “mang nặng”, càng bị kéo xuống, tầm hồn không có điều kiện để thăng hoa.

Cái này tôi học được nhiều ở vợ tôi.  Bạn ấy không quá câu nệ vào việc phải có cái này cái kia (khi đi chơi). Có lẽ vì thế bạn ấy cảm nhận được nhiều hơn trong mỗi chuyến du lịch.

Trong cuộc sống không có cái gì là quá muộn. Chỉ cần ta nhận ra và cố gắng thay đổi.

Con gái hỏi – Nhớ

có một vài câu hỏi con gái hay hỏi, mẹ sẽ trả lời từ từ. Hiện giờ chắc Tủm không có thời gian để xem, nhưng có thể sẽ xem sau này.

Con gái muốn biết, mẹ có nhớ Tủm không mỗi lúc Tủm đi xa.

Mẹ đã trả lời và giờ vẫn trả lời vậy, nếu Tủm đi xa mà vui, không nhớ nhà, thì mẹ cũng sẽ không nhớ Tủm.

Có lẽ Tủm sẽ cho rằng như vậy là mẹ không yêu Tủm. Mẹ nghĩ hai mẹ con mình có thể có định nghĩa khác nhau về tình yêu.

Với mẹ, một trong những cái đẹp đẽ mà người ta có thể tặng cho nhau, đấy là space  – mẹ tạm dịch là khoảng trống.

Để hiểu „khoảng trống“ này, mẹ sẽ đưa ra một vài ví dụ. Có người bạn suốt ngày thích bên cạnh Tủm, thích nói chuyện với Tủm, cho dù Tủm đôi lúc thích ở một mình, đôi lúc thích làm điều Tủm thích. Bạn đã không cho Tủm space, khoảng trống khiến Tủm có thể lui lại, enjoy những phút tĩnh lặng với bản thân.

Khi Tủm học một điều gì đó, có người hướng dẫn nhưng khăng khăng muốn Tủm làm theo ý họ, họ đã không cho Tủm space, khoảng trống khiến Tủm có thể từ từ tiếp nhận những điều mới theo cách của mình, theo tempo của mình.

Tủm đi xa bố mẹ lo lắng suy nghĩ cả ngày về những gì có thể xảy ra với Tủm, gọi điện nhiều chỉ để biết Tủm vẫn ok. Mọi người có thể gọi đó là nhớ. Mẹ thì nghĩ khác, người ta đã tự giam mình vào vòng luẩn quẩn của những lo lắng không cần thiết.

Tủm nhớ nhà là chuyện tất nhiên, nhưng không nhất thiết phải đánh đồng nhớ và yêu. Đó là 2 phạm trù/definitions rất khác nhau.

Nếu Tí hỏi mẹ có yêu Tí không, mẹ sẽ không chần chừ 1 giây mà bảo rằng có.
Nếu Tủm hỏi mẹ có yêu Tủm không, mẹ sẽ chần chừ 1 giây và bảo rằng có.

Vì Tí không bám víu (clings) vào câu trả lời đó. Câu trả lời đối với Tí chỉ có giá trị tại thời điểm đó. Nên chị thấy đấy, Tí luôn hỏi đi hỏi lại có một câu, heheh.

Còn chị bám víu vào câu trả lời, chị bám víu vào định nghĩa (definition) chữ „yêu“. Yêu là phải thế này, yêu là phải thế khác. Yêu tại sao lại không tặng quà, yêu tại sao lại không nhớ, yêu tại sao lại bỏ mình một mình …

Yêu là yêu, unconditional. Với mẹ đó là một trạng thái nơi người ta hợp nhất với phần sâu thẳm trong bản thân họ, và vì vậy connected with the All. Đó là cảm giác thơ thới, tĩnh lặng, không đòi hỏi gì từ bản thân, từ xung quanh. Có những người mà sự có mặt của họ làm ta dễ cảm nhận được tình yêu, vì bản thân họ tỏa ra thứ năng lượng tương tự. Đó là sự có mặt rất giá trị, chị nên đánh giá từng thời điểm chị ở bên họ, nhưng chị sẽ không sở hữu được tình yêu của họ, thứ tình yêu đó không sở hữu được.

Chị có hiểu không nhỉ ? Mẹ đã từng nói điều này với chị khi chị còn nhỏ, và giờ mẹ vẫn nói lại. Tình yêu đó luôn có trong sâu thẳm tâm hồn chị, nó luôn có ở đó. Chị sẽ không tìm được nó ở đâu trước khi chị thấy nó ở bản thân mình.

Tình yêu của mẹ chỉ là cầu nối để chị nhìn thấy, cảm nhận được thứ tình yêu thường hằng trong con người chị thôi. Chị còn nhiều thời gian để học nhận biết nó, còn giờ đây, chỉ cần chị biết là nó có, và thỉnh thoảng lắng nghe nội tâm mình. Nghe có ngán ngẩm không chị ? Thằng em của chị nó chắc là sẽ ngắt lời từ đời nảo đời nào rồi “Biết rồi biết rồi” rồi dướn mắt ngoác mồm “… mẹ nói nhiều quá”, heheh.