Xem các bài viết

Lời có cánh thứ 14

Tiếng Đức:
“Nur ein ruhigeres Gewässer wird klarer !”

Tiếng Anh:
“Only calmer water is going to be more clear !”

Tiếng Việt:
“Chỉ ở nơi dòng chảy chậm mới thấy rõ !”

Thời gian này sắp vào dịp Noel phố xá trong Munich đông đúc hẳn lên. Mọi người phần lớn đi tìm kiếm mua sắm, kẻ ngược người xuôi tấp nập. Ngồi đâu đó trong một quán cafe mà quan sát thấy đúng như một dòng chảy không ngừng, dù muốn hay không người ta cũng bị cuốn vào một cách vô ý thức.

Bọn tôi sống ở một thành phố nhỏ, nhịp điệu cuộc sống cũng có vẻ như chậm hơn, mọi cái dường như ở trước mắt, không phải loay hoay tìm kiếm vất vả.

Làm gì cũng vậy nếu ta biết để ra một khoảng thời gian dừng lại, quan sát cái ta định làm tự nhiên thấy hiện ra đường đi rõ ràng ngay cả trong những vấn đề tưởng như không có cách giải quyết.

Đến đúng Noel mọi người trong gia đình lại hay tụ họp bên nhau. Vì không bận rộn với mua bán, công việc nữa người ta có thời gian để nhìn lại những cái đã qua và đầu óc cũng sáng sủa hơn để suy nghĩ và quyết định những việc sẽ làm trong năm tới.

Nghỉ nghơi bởi vậy luôn cần thiết để bạn tiếp tục phát triển trong bất cứ lĩnh vực nào công việc, học hành, sự nghiệp, vv… kể cả về mặt tâm linh.

Mùa đông rực rỡ

Ngồi vào máy tính, ngỡ ngàng ngắm tấm ảnh đường phố mùa đông trong đêm. Tuyết phủ kín các nóc nhà, lặng thinh mượt mà tinh khiết. Nhà cửa đứng san sát nương tựa tin cậy vào nhau. Những con đường nhỏ không bóng người len lỏi giữa các ngôi nhà cũng phủ kín tuyết. Cây cối hai bên đường được trang trí nhiều đốm đèn nhỏ sáng khiêm tốn . Ánh đèn hắt ra từ các cửa hàng bên đường, nhẹ nhàng in hình trên nền tuyết trắng. Ánh sáng vừa đủ trải khắp nơi, để vẫn gợi cảm giác sinh động ấm áp, mà không phá vỡ sự tĩnh tại bao trùm.

Phía sau là ngọn núi phủ tuyết. Nhìn kỹ thấy có cáp treo đi dọc theo đường trượt tuyết. Có lẽ bức ảnh được chụp vào sáng sớm, khi đèn đêm vẫn chưa tắt, bóng tối đã lui, nhưng nắng vẫn chưa lên.

Mọi thứ lặng thinh, lặng lẽ, ấm áp, gợi nhớ lại cảm giác những kỳ nghỉ đông.

Mùa đông năm nào cả nhà cũng đi nghỉ. Hồi các bạn còn bé thì đúng là đi nghỉ, chỉ dạo chơi lang thang, chơi tuyết, chụp ảnh quay phim rồi ăn uống, tối xem băng. Lúc các bạn lớn hơn, kể từ khi Tí được 5 tuổi, cả nhà hay đi trượt tuyết.

Tôi không thuộc dạng thích tiêu tiền, nhưng hồi lũ trẻ còn nhỏ, rất thích đi nghỉ xa 1, 2 tuần, dù biết mỗi chuyến đi như vậy lại phải tiêu một đống tiền. Bạn chồng biết vậy, nên chủ động tìm kiếm những nhà nghỉ, khách sạn tiện lợi nhưng không quá đắt, năm nào cũng tổ chức đi được 3, 4 lần. Giờ nghĩ lại, những đợt nghỉ đó là những thứ “làm là được”, không làm lúc đó sẽ không có cơ hội lần nữa. Hình ảnh lũ trẻ chiều chiều khoái chí lăn lộn cười khanh khách trên giường trắng phau, sáng sáng hý hửng xuống phòng ăn chung chọn đồ ăn sáng, vẫn hiện rõ mồn một trong tâm trí. Đi nhiều nên không còn nhớ đi chỗ nào, khách sạn nào. Chỉ là một cảm giác chung về cái gọi là sự đầm ấm, gia đình quây quần, ấm áp tiện nghi, được quan tâm chăm sóc. Và những hình ảnh vụn vặt góc này góc kia có lũ trẻ con đang cười tít mắt.

Bố mẹ trong những dịp đó không phải lo việc nhà, được toàn tâm toàn ý chơi với các bạn. Nhất là những khi đi khách sạn không phải nấu nướng. Cái thích thú ra mặt của chị Tủm mỗi khi đi khách sạn là một trong những động lực để cả nhà chọn đi khách sạn ít nhất một lần một năm. Sau này lớn lên chị không còn niềm khao khát đó nữa, đi thì thích và thưởng thức một cách trọn vẹn, không thì cũng không đòi hỏi chờ đợi. Chị nhìn ngó các khách sạn một cách chăm chú, để ý khám phá mọi ngóc nghách, chỗ nào đẹp, chỗ nào không, người ta trang trí bày biện phòng thế nào, bày đồ ăn ra sao. Nếu sau này chị có làm việc trong khách sạn, mẹ chị sẽ không ngạc nhiên.

Dù chỉ là nghỉ 1 tuần,  hiếm hoi thì 2 tuần nhưng cơ thể như được bù đắp năng lượng trở lại, để lại có thể căng người trong vài tháng trước mặt. Đi làm và chăm gia đình, hai việc song song chiếm khá nhiều năng lượng, nhất là khi các bạn trẻ con còn nhỏ và nhà không có người giúp việc.

Tôi thật sự rất đánh giá những cố gắng và thiện ý của bạn chồng đã đem lại cho cả gia đình những kỳ nghỉ đó, đều đặn trong suốt 17 năm qua. Giá trị của chúng khó có thể quy ra thành tiền, chúng đem lại một ấn tượng đẹp lâu dài và sâu sắc cho từng thành viên. Đây là một trong nhiều điểm khiến tôi rất coi trọng đồng tiền và cách sử dụng tiền. Chúng có thể đem lại nhiều giá trị tinh thần nếu biết sử dụng đúng chỗ, vừa phải.

Đi khách sạn tiện lợi nhưng thường đắt, nên về sau này khi các bạn đã lớn, hoạt động ngoài trời gần như cả ngày, cả nhà hay chọn đi nhà nghỉ. Đi nhà nghỉ phải lo chuyện mua bán nấu nướng, không được sử dụng các dịch vụ chung như bể bơi, phòng xông hơi,… nhưng lại thường có không gian rộng, các bạn có thể hoạt động chạy nhảy bên trong thoải mái. Thêm một điểm nữa là khi tự nấu thường đồ tươi, không nhiều quá nên không phải ăn cố. Dù ăn trong khách sạn hay ngoài quán ăn, các suất ăn thường nhiều nên hay cố ăn cho hết, cảm giác không dễ chịu.

Tối sau khi ăn cả nhà thường đi dạo quanh vùng. Tôi nhớ một lần dạo đi giữa hai dặng núi, tuyết trải mênh mông, mặt trăng lên từ từ sau đỉnh núi. Lúc đầu lóe sáng một chút, lớn dần, rồi tròn vành vạnh trên nền trời không một ngôi sao. Dưới ánh trăng tuyết lóng lánh. Trăng càng lên cao tuyết càng lóng lánh. Nằm choãi tay chân trên nền tuyết, cảm giác không còn mình, chỉ còn trăng, núi và tuyết.

Rồi có hôm đi dạo lên núi vào đêm không trăng. Sao chi chít sáng rõ. Ngửa hẳn cổ lên nhìn, cảm thấy bầu trời thật gần…

Năm nay cả nhà sẽ bay tới một hòn đảo của Tây ban nha gần châu Phi để nghỉ đông. Sẽ có nắng và có biển. Có lẽ sẽ lại nhớ cảm giác ấm cúng của ánh đèn trong nhà hắt ra nền tuyết trắng ngoài đường.

Tản mạn

Đi ra ngoài dạo vài phút xin ông mặt trời ít Vitamin D. Xuống cầu thang gặp cậu cùng làm đang đi lên, cậu ấy chào rồi đứng hẳn sang 1 bên, đầu hơi cúi xuống, ý nhường đường.

Cậu ấy lịch sự quá, heheh. Tôi cũng không hiểu vì sao bỗng dưng cậu ấy lại lịch sự thế với mình. Cậu ấy vốn lịch lãm, có phong cách quý ông, nhưng thường vừa phải và có khoảng cách. Và một hôm đẹp trời nào đó, cậu ấy bỗng gây cho tôi cảm giác mình được cậu ấy rất trân trọng, nhưng song song lại nổi cộm lên cái ý thức hành vi của mình hơi thô lỗ sao đó.

Gọi là cậu, chứ cậu ấy tầm tuổi tôi, có thể nhiều hoặc ít hơn 1, 2 tuổi. Cậu ấy phụ trách việc viết tài liệu – guides cho sản phẩm của bọn tôi. Công việc đôi khi bị dân lập trình coi là ưu tiên cuối cùng, nên những việc liên quan đến nó cũng hay bị gác lại đến lúc không thể gác lại được nữa.

Tôi chỉ có thể lý giải sự tôn trọng đó vì tôi thường gác việc của mình sang một bên để giải quyết ngay việc liên quan đến cậu ấy. Hoặc đã nhìn nhận những đóng góp của cậu ấy nhiều lần, bằng cách kể chúng đã giúp tôi ra sao. Hoặc luôn ý thức sửa lại hoặc thêm vài dòng giải thích vào tài liệu của cậu ấy để giúp người đọc hiểu đúng ý hơn. Hoặc đơn giản luôn tôn trọng sự hiện diện của cậu ấy bất cứ ở đâu, bằng nụ cười kéo dài hơi lâu hơn thường lệ 0,5 giây.

Không quan trọng vì lý do gì, tôi biết ơn thái độ của cậu ấy. Sự tôn trọng của cậu ấy làm tôi cảm thấy sự hiện diện của mình rõ ràng hơn, một sự hiện diện đơn giản, là mình, không lên gân, không áp lực. Tuy vậy tôi cũng lại ý thức được rõ ràng những gì thô thô lưu cữu trong mình hàng chục năm trời.

Nó thể hiện qua bước đi vội vàng, cái chào lấy lệ, kiểu xăm xăm làm việc của mình mà ít ngó trước ngó sau. Những thói quen thâm căn cố đế nổi lên rõ ràng khi có nhiều việc cần giải quyết, trong stress modus. Hoặc trong môi trường nhiều năng lượng thô tương hợp với những thói quen đó.

Thâm căn cố đế, cái từ này rất là hợp, mặc dù chẳng Việt một tí nào. Tủm Tí mà hiểu và dùng được từ này thì coi như thành người Việt Nam.

Con người sinh ra và lớn lên ở môi trường nào, họ sẽ in đậm dấu ấn của môi trường đó. Sau này dù họ có chuyển sang một môi trường khác, thì những gì mới vào cũng chỉ rất hời hợt bên trên. Họ có thể “biết” cái gì là hay, cái gì là hợp, tuy nhiên bản năng của họ vẫn là bản năng của được hun đúc từ bé trong môi trường cũ.

Giống như cái chum đựng nước. Nếu những lần đầu nó được đổ đầy nước không sạch lắm, lớp bùn với thời gian sẽ lắng xuống dưới. Rồi sau đó có một dòng nước sạch chảy vào, nhỏ xíu tí tách, nhưng đều đặn hàng ngày. Dù nước sạch có chảy ri rỉ hàng năm tràn ra ngoài, thì lớp bùn vẫn còn đó, nước trong chum vẫn không thể nói là sạch.

Nếu hàng ngày chịu khó khuấy lớp bùn lên, nước cả chum nhìn sẽ đục ngầu, nhưng một phần bẩn sẽ theo nước tràn ra ngoài, và sau vài năm có khả năng nước cả chum sẽ trong và tương đối sạch.

Quá trình này gọi là quá trình tu tập. Tiếc là chữ “Tu tập” không hiểu sao không được ưu ái ở thế hệ của tôi. Cả xã hội cứ đổ xô đi đâu vậy, ít người dừng lại ngó nghiêng nhìn lại bản thân. Thái độ sống đó không được khuyến khích lắm.

Chữ tiếng Đức – kultivieren (bồi đắp, chăm chút) – và tiếng Anh – cultivate, rất hợp với quá trình này. Cải tạo con người cũng giống như trồng cây vậy, để tâm hàng ngày, đều đặn.

Đôi khi tôi nghĩ về sự đi nhà thờ xưng tội của người theo đạo Chúa. Tôi không theo nên không biết sâu, nhưng cứ nghĩ, hàng tuần, khi họ kiểm lại mình, sám hối, họ không so sánh họ với người khác, mà chỉ soi mình theo một hình mẫu lý tưởng nào đó, là tình thương, sự chia sẻ,…. Những con chiên ngoan đạo và thông minh, họ không tốt lên, trong trẻo ra mới là lạ.

Tản mạn

Cô con gái gọi điện cho mẹ, thông báo ví của mẹ đã được tìm thấy. Mọi thứ vẫn còn trong ví, thậm chí cả tiền. Người nhặt được để lại số điện thoại. Tối về mẹ hoặc cô sẽ gọi điện cám ơn.

Cô sáng nay đi ra Fundbüro để hỏi xem có ai nhặt được không. Chắc cả cuối tuần cô bồn chồn nghĩ về chuyện đó.

Mẹ cô không mất nhiều năng lượng suy nghĩ hay hy vọng. Chỉ lên mạng tìm thông tin cần thiết để tuần tới chuẩn bị đi làm lại đống giấy tờ. Tuy vậy cái buồn thăm thẳm vẫn đâu đó lẩn quất trong người.

Tôi mừng đã không làm lớn chuyện, không đổ tội, kết tội ai cả. Có lẽ đây là cách tốt nhất để đối phó với mọi thứ xảy ra với bản thân – bình thản mà đón nhận. Lần này làm được, lần khác chưa chắc.

Đôi khi những điều xảy ra chỉ là một bài học, nếu nhận thì nó qua đi nhanh chóng, nếu quay mặt thì nó vẫn còn đó, nếu chống lại bài học sẽ phình to hơn. Mọi thứ như một màn kịch ảo, nhưng cảm xúc là thật.

Tôi không cảm thấy sự thở phào nhẹ nhõm, có lẽ vì trước đó tôi cũng không lo lắng bức xúc nhiều. Tôi đã phần nào lên kế hoạch tuần nào làm gì, đã chuẩn bị tinh thần mất vài tiếng một hai buổi sáng nào đó trong tuần. Không có sự nóng nảy muốn xử lý xong càng nhanh càng tốt. Thậm chí còn có suy nghĩ, nếu không có sự việc này xảy ra, thì stress vẫn cứ sẽ có, do một sự việc khác, nếu stress đó cần có mặt.

Cái năng lượng trầm thăm thẳm vẫn đâu đó trong người. Một khối đặc nào đó vẫn hiện diện, có thể  được hóa giải, có thể không, phụ thuộc tâm thế của người trong cuộc. Thực ra phải cám ơn khi nó hiện diện, và lại hiện diện một cách rải rác. Chứ nếu chúng hiện diện dồn dập, tôi không nghĩ mình giữ được sự tỉnh táo tưng tửng khi đối mặt với chúng, mà không ngầm ca thán chỉ trích một ai đó.

Hôm qua hai chị em đi đánh đàn biểu diễn nhân dịp cô giáo về hưu. Chị đã ở trong một tâm trạng không mấy tốt nên đánh vài lỗi, tiếng đàn rụt rè cứng ngoắc.

Chị đã rất buồn, thậm chí trên đường về chị khóc.

Thời gian cuối, có lẽ vì chị tự tạo áp lực nhiều lên bản thân, chị không còn sự bình tĩnh khi thi cử, lúc biểu diễn hay đứng trước lớp làm referat.

(Viết tiếp) Tình trạng trầm đã qua. Hôm qua nó đã hiện diện cả ngày, và tôi thấy nó cũ rích. Đôi lúc cười thầm nhìn nó loay hoay, đôi lúc bị nó cuốn theo, dù không nhiều. Cảm giác giống giống cảm giác buồn chán khi trời âm u. Những lúc bị cuốn theo dòng năng lượng đó, lại nổi lên những ý nghĩ cũ rích đã từng hiện diện trước đây, thậm chí có những ý nghĩ đã từng nổi trội cách đây vài năm, rằng thì là công sức của mình không được đánh giá đúng, rằng thì là mình mất quá nhiều thời gian vào những việc bên lề, …

Hôm nay vẫn âm u như vậy, nhưng không thấy cũ, chỉ thấy trời có nhiều mây xám. Cảnh vật yên lặng,  có gì đó rộn ràng trong cây cối bên đường, trong mọi thứ diễn ra xung quanh.

Đi trên đường nhìn thấy ông hàng xóm đang vội vã đi về. Ông ấy đã về hưu, bước chân vẫn vội vã, khuôn mặt vẫn căng thẳng. Hóa ra về hưu người ta vẫn có thể stress như thường.

Stress hay không stress, có lẽ đó là lựa chọn. Nó không hề phụ thuộc tình trạng của một cá thể đang thế nào, hay người đó có thời gian hay không. Nếu đang bị stress, chỉ nên nhìn nhận rằng mình đang bị stress, không cần thêm dòng suy nghĩ đổ lỗi cho ai, cho cái gì, vì đó là quyết định của chính mình. Nếu đã quyết định sống bớt stress, để ra 1 giờ phân tích, tự quyết định nên buông bỏ cái gì, và sống từng giờ một cách thong thả.

Nó liên quan đến một quyết định nội tâm, nhưng nó đòi hỏi sự rõ ràng trong suy nghĩ. Thong thả và muốn được nhiều thứ, chúng khó song hành.

Sinh nhật chị Tủm

SN chị lần này có một sự kiện không nhỏ, làm bố mẹ sẽ hơi liêu xiêu một chút : Chị đánh mất cái ví của mẹ, gồm tất cả giấy tờ, giấy tùy thân, giấy lái xe, thẻ bảo hiểm sức khỏe, thẻ nhà băng, và vài thẻ khác.

Để làm lại toàn bộ đám giấy tờ và thẻ đó, chắc phải mất vài tháng, với nhiều giờ đi lại chờ đợi và làm thủ tục.

Chị đã làm một việc trước đây chị chưa bao giờ làm : Cầm cả cái ví của mẹ để đi chợ, trong khi đáng ra chỉ cần lấy ra vài chục Euro. Ông cha ta gọi là ma xui quỷ khiến, có gì đó dẫn dắt người ta làm những điều bình thường người ta không làm.

Mẹ thì cho đó là Karma của mẹ, chị thì cho là karma của chị. Chị đã hớt hải đi đi lại lại con đường chị đi để xem bị rơi ở đâu. Kể cả khi đã đi tìm kiếm kỹ lưỡng 2 lần, chị vẫn thẫn thờ đi lại, có thể vì chị sợ về nhà bị mắng.

Mẹ chị không phải dạng người rất điềm đạm, có thể quát tháo chị trong những vụ việc này lắm. Nhưng giờ chắc già hết sức, chả buồn mắng mỏ, chỉ thấy buồn thấm thía. Nỗi buồn không còn chỉ liên quan đến mình hay những người thân quanh mình, nó liên quan đến con người và thân phận con người nói chung. Gọi là buồn chuyện nhân tình thế thái. Cuộc sống của con người, nhìn kỹ ra, có nhiều nỗi buồn. Cái vô minh của nhân loại nói chung khiến cuộc sống thành ra như thế.

Chiều mọi người qua chơi. Chị không còn buồn hay sợ hãi. Chị mặc cái áo sơ mi màu xanh mới mua, tóc mới gội thả suôn xuống. Chị có tự hào về làn tóc dài suôn của chị, mặc dù thấy chúng khá bất tiện trong một số hoạt động.

Chị nhận được một quyển sách dày của Sỏi, một món quà ngộ ngộ của cô bạn thân. Các bạn đều ngấp nghé 16 tuổi, đều tươi tắn như những chồi non đang ngập ngừng ngó nghiêng trước khi vươn mình thành cành cây vững chãi. Các em khác bé hơn, chúng được các anh chị kéo vào hoạt động chung. Chị Tủm gẩy đàn ghita cho Vịt hát, và khen Vịt biết rất nhiều các bài hát. Ghi ta chị tự học, giờ dừng ở mức có thể phừng phừng vài gam cho những bài hát đương đại.

Bọn trẻ con ăn xong leo lên nhà, người lớn ngồi nói chuyện. Tôi vẫn trong tâm trạng hơi trầm, không buồn nhưng cũng không thấy vui như mọi khi. Nghe mọi người nói, thỉnh thoảng tếu vài câu lôi mọi người về đề tài răng rụng tóc rụng mắt mờ, vốn là đề tài được phần lớn quan tâm và hay làm mọi người cười nhiều nhất.

Tôi nghe các bạn mình nói, và thấy mình như quan tâm nhiều hơn đến một aspect khác của mỗi người – sự phát triển của họ. Tất cả đều ở quanh tuổi 50, tất cả đều ít nhiều có được cái „tri thiên mệnh“, không còn quá nhiều illusion, họ đều tĩnh tại hơn.

Có được môi trường bạn bè này, tôi nghĩ là một trong những may mắn lớn của mình. Cô gái Tủm và các bạn cô cũng đánh giá được bạn bè và môi trường người Việt mà các bạn có.

Gia sản lớn đấy chị, khi người ta 16 tuổi.