Đợt này mẹ với chị Tủm về Việt Nam ăn tết ta vì các bạn học sinh năm nay được nghỉ đông trùng vào tết Việt Nam.
Một phần chị đã lớn và cũng muốn tìm hiểu về nguồn cội của mình. Bố mẹ hoàn toàn ủng hộ chị, chị mà nói thạo tiếng Việt bố mẹ về già chắc cũng nhờ vả được nhiều hơn, ít ra ăn rồi bảo chưa ăn chị cũng hiểu chứ nhỉ 🙂
Bố ở nhà phải tìm cách tiêu khiển cùng cu Tí. Anh thời gian cuối cũng đã chững chặc hơn.
Còn nhớ năm ngoài mặc dù đã hơn12 tuổi,
Bố bảo „Tí bây giờ chắc cũng phải hơn 6 tuổi rồi ấy nhỉ“.
Mẹ bảo „không, Tí phải 8 tuổi rồi vì còn phải dẫn dắt mấy em 5-6 tuổi cùng phố chứ !“.
Bố mẹ nhìn nhau cười phá. Anh cũng cười theo, mắt nheo tít lại vì đã quá biết kiểu đùa của bố mẹ, bản thân cũng tự cho mình cái quyền được làm trẻ con để còn thoải mái chơi chứ.
Thế nên bố đặt cho anh thêm cái mệnh danh là „Tay chơi“.
Hôm nay thời tiết đẹp, nắng ấm, mẹ mà ở nhà thì chắc chắn là đã đi dạo với bố.
Bố bảo Tí: „Tí ơi, trời hôm nay đẹp lắm, đi dạo với bố không ?“
Tí bảo: „cũng tược“ (cũng được) dọng không lấy gì làm thích thú cho lắm
Bọn trẻ con ở tuổi Tủm Tí không biết có khái niệm trời đẹp hay xấu, miễn là có action thì hôm nào chả đẹp, đi dạo không với bố mẹ quá là chán (langweilig), bố mẹ cũng biết vậy, nên mỗi lần Tủm hay Tí đồng ý đi dạo cùng, bố mẹ cũng biết là anh chị muốn làm bố mẹ vui, bố mẹ luôn đánh giá thiện ý này của 2 bạn.
Ngoài ra nếu chỉ có một bạn ở nhà, các bạn cũng dễ chiều theo ý bố mẹ hơn, nếu có cả 2 có phải ở nhà mà cãi nhau nhiều action hơn là đi dạo không 🙂
Biết thế bố bèn bảo Tí „Thế thì mình đi cửa hàng châu Á mua đồ ăn Têt, rồi chiều đi dạo nhé !“.
Anh phấn khởi hẳn lên vì đi cửa hàng châu Á thế nào cũng tìm được vài món khoái khẩu.
Y như rằng anh đã phàt hiện ra món „chè thập cẩm“ mà anh rất thích hồi về Viêt Nam, lại còn dặn mẹ nhớ mang sang cho anh không cần biết mẹ làm cách nào mà mang sang, liệu sang đến nơi chè có còn trong hộp hay đã hỏi thăm hết các bạn quần áo trong vali nữa 🙂
Có thực mới vực được Đạo !
Bố hỏi: „Tí ăn chè có ngon không ? Có bằng mẹ nấu không ?“
Tí bảo: „Cũng tược đấy“ (kiểu khen của Tí!) „Mẹ nấu cũng ngon nhưng khâc !“
(Tì luôn Gentleman với mẹ)
Bố bảo: „ừ của mẹ nhiều đậu xanh hơn! Bố thích kiểu của mẹ hơn.“
Rồi Tí quay sang hổi: „ Bố không mua đậu xanh để nấu xôi à ?“
Bố bảo: „không vì không có loại cán đôi, loại cả vỏ khó nấu lắm. Bố nấu xôi không thôi.“
Tí hỏi: „Thế bố không nhìn mẹ à ?“
Bố không hiểu bảo: „nhìn mẹ làm gì ? À nấu đậu xanh à ?“
Tí: „Ja“ (vâng)
Bố: „không bố không để ý vì bố phải làm việc khác.“
Tí: „Thế hồi xưa bố không nhìn bà à ?“ (xem bà nấu thế nào)
Bố: „Không vì ở Việt Nam phần lớn là phụ nữ nấu ăn“
Tí có vẻ ngặc nhiên, bố nói thêm: „bố thấy mẹ nấu ngon rồi nên không để ý mẹ làm thế nào. Thế Tí có biết nấu đậu không ?“
Tí: „biêt chứ. Cứ cho vào nồi đun đến lúc nào nó nổi lên là được !“
Anh cu phát biểu như đã có kinh nghiệm nấu ăn lâu năm 🙂 nhưng được cái anh cũng chịu khó tự nấu ăn một số cái nên có vẻ tự tin là nấu ăn dễ dàng.
Quả sau khi ăn chè và chơi thêm vài ván YoYo anh tươi cười đi dạo với bố. Bố mẹ cũng nghiệm ra một điều khi đi dạo với các bạn lại dễ tâm sự nhiều điều hơn, có thể nói chuyện trên trời dưới đất, chuyện các bạn khúc mắc, chuyện các bạn đang suy nghĩ, chuyện gì làm cho các bạn vui thich, vv. và vv.
Bố vừa đùa vừa bảo Tí: „ Tí chơi YoYo cũng giỏi đấy chứ nhỉ? Hay là Tí làm một Chanel trên YouTube, có khí có khối Fans, lại còn kiếm thêm được tiền tiêu vặt đấy (Taschengeld)“
Tí bảo: „Tí chỉ mới biết vài tricks thôi. Trên YouTube người ta biết nhiều lắm ! Sau nữa phải cả chục nghìn clicks mới được 1 EURO nên cũng không dễ.“
Hóa ra anh cũng đã nghiên cứu về vấn đề này.
Bố: „Ừ bố cũng nghĩ những cái này chỉ chơi cho vui thôi, nếu là Hobby thì tốt, không nhất thiết để kiếm tiền. Nhưng Tí cũng biết Tí sẽ làm gì rồi đúng không ?“
Tí: „Ja“
Anh vốn đóng đinh trong đầu sau này sẽ làm việc giống bố mẹ, và đã biết vậy nên không mệt đầu suy nghĩ làm nghề gì khác nữa. Tính anh thế, càng suy nghĩ ít càng tốt. Xong rồi là thôi,
Bố lại tâm sự: „Ừ nhưng nếu là Hobby thì Tí thích làm gì ? “
Tí: „Tí thích làm về Music.“
Bố cũng hơi ngạc nhiên vì cũng biết ngoài dọng „Ôn Bơ Ri“ mà anh cứ ông ổng hàng ngày, anh cũng chơi được trống, đàn nhưng ít khi tụ tập với các bạn chơi nhạc khác.
Bảo anh: „Thế thì Tí phải kiếm một Band !“
Tí: „Không Tí thích làm sáng tác qua máy tính. Có thể ghép các instruments với nhau, còn hát thì bảo Tủm“
Anh có vẻ tin tưởng giọng hát của chị, vì thấy dạo cuối chị thỉnh thoảng lại phừng phừng cây đàn ghita trong phòng và ư ử các bài hát. Đối với anh chị biết mọi thứ, giỏi mọi thứ và chắc chắn hơn đứt bố mẹ …
Câu chuyện với anh vẫn vậy không đầu không cuối, mãi là dòng năng lượng không ngừng chảy, luôn gây ra những bất ngờ cho bố mẹ anh bằng những câu trả lời bất ngờ, những câu hỏi không ăn nhập, vừa trẻ con vừa người lớn.