Xem các bài viết

Lúc nào

Gần như phải thúc mình đứng dậy để đi lấy nước.
Ngồi gí từ lúc đến office tới giờ, hết call này đến call khác.
Rồi phải support một việc cần hoàn thành trong hôm nay.

Tiện tay cầm theo giò phong lan mà đám gỗ dưới gốc trông đã có vẻ quá khô háo.
Cho ngập nước, để đám gỗ ngấm đẫm, có thể cung cấp hơi ẩm cho cây trong 1,2 tuần.
Nghĩ rằng mình cần mua một hộp mới cho cây.
Hộp nhựa cũ đã giòn, vỡ nham nhở.

Đi lấy cốc nước, đầu miên man nghĩ về cái gọi là lúc nào.
Chúng ta bươn bả cho một cái gì đó bên ngoài.
Cái cốt lõi nhất chúng ta cứ gạt sang bên.
Một cốc nước cho cơ thể.
Một hai phút cho cái não trở lại tần số tĩnh.
Hai ba phút cho đám cơ đang căng có cơ hội giãn ra.
Ba bốn phút để tinh thần trở lại cởi mở, để có thể nhăn răng ra hồ hởi khi nhìn thấy bất cứ ai trong hành lang.
Bốn năm phút để viết nhăng xí cuội, cho cái tâm hồn – our soul – được tưới tắm một tý, heheh.

Ra bếp thấy cậu product manager của team tôi đang ngồi nói chuyện với một cậu mới vào làm.
Cậu ấy trẻ măng, kiến thức về các products và về công việc còn rất lùn.
Theo đánh giá chủ quan, cậu ấy sẽ không phát triển nổi trội như một techniker.
Nhưng small talks của cậu ấy rất khá, nói liến láu và rất tự nhiên tưng tửng, dù tiếng Anh không thật hoàn thiện.

Nên các đồng chí lão thành, có bề dày kiến thức đáng nể, lại rất thích nói chuyện, nhiệt tình truyền đạt cho cậu ấy.
Họ nói những lúc họ có chút thời gian, đôi lúc khi họ đang căng thẳng vì công việc.
Qua những cuộc nói chuyện tưởng ít kết quả, hai quá trình diễn ra.
Một bên tiếp nhận thông tin, một cách tưng tửng, vào được đến đâu thì vào, từ nào lọt cho vào tai, từ nào không cho lướt qua tai.
Một bên đang sàng lọc, xếp đặt, phân loại, một cách từ tốn hơn, vì có tương tác với người khác.
Những câu hỏi nghe tưởng lơ vơ, lại rất có tác dụng cho quá trình này.
Sự tương tác tưng tửng làm quá trình suy nghĩ được tự nhiên và tuôn chảy hơn.

Nhìn ra, không phải cứ giỏi là hay.
Mà tồn tại một cách tự nhiên và tưng tửng, being natural, true to oneself, lại đem lại nhiều lợi ích cho cả bản thân lẫn xung quanh.
Cũng không dễ.

Nỗ lực

Mình càng ngày càng ngạc nhiên là sao lắm thứ bây giờ mình mới nhận ra.
Với cái tuổi trên 50.
Mà vẫn thấy mình còn nhiều vô minh.
Có nghĩa là trước đây mình đã vô minh tuyệt đối.
Vô minh đến mức không còn thấy mình là vô minh nữa.

Cuộc đời đưa đẩy khiến bất cứ ai cũng phải cố gắng nhiều.
Nhưng liệu họ có nỗ lực hay không, lại là một câu hỏi khác.

Bản tính mình lười, thích ngồi yên một chỗ.
Nhưng hoàn cảnh, công việc toàn đẩy đít mình đi, bắt mình phải đi, đôi khi phải chạy.
Trước đây mình đi một cách vùng vằng.
Đi vì bị đẩy.
Đi vì sợ bị mất việc, bị thua kém người khác.
Đi vì tham, vì muốn được nhiều hơn người khác…

Sau này chấp nhận, đi tự nguyện, không vùng vằng giận dỗi nữa.
Cũng đã là một tiến bộ nho nhỏ.

Nhưng giờ mình bỗng nhận ra.
Chủ động nỗ lực trong từng việc nhỏ, sẽ đem lại nhiều lợi ích.
Cái lợi ích không liên quan nhiều đến sự nghiệp, mà gắn bó mật thiết đến quá trình tu dưỡng nhân cách.
Nỗ lực không bị thúc đẩy bởi sự sợ hãi, sự tham lam.
Nỗ lực đơn giản vì biết sự nỗ lực rèn luyện nhân cách mình.
Chút một. Tích tiểu thành đại.

Trong từng việc rất nhỏ.
Rửa cái bát, thói quen sẽ thúc mình rửa cho nhanh, cho xong việc.
Nếu để ý cho vào chút nỗ lực, ta rửa chậm rãi hơn, chú tâm hơn.
Sạch hơn, và vui hơn.

Cái ý thức chủ động nỗ lực này đòi hỏi một sự tỉnh thức nhất định.
Tỉnh thức đủ để mình không bị thói quen, sự lười nhác và lục dục lôi kéo.

50 tuổi mới có ý thức, không sớm, nhưng còn hơn không.
Nếu trẻ con từ bé đã bắt đầu quá trình này, có lẽ cuộc sống của chúng sẽ rẽ một ngả khác.
Mình không nghĩ mình được dạy nỗ lực khi mình còn bé.
Mình được dạy cố gắng, để đạt cái này, đạt cái kia.
Học để điểm cao, để giỏi, để được đi tây, heheh.
Không ai bảo mình nỗ lực để trui rèn nhân cách.
Không ai chỉ cho mình một con đường đơn giản, rõ ràng để mình làm hàng ngày.
Để tích tiểu thành đại trong sự nghiệp rõ ràng là quan trọng nhất đời người này.

Không phê phán ai cả.
Chúng ta tất cả đều rất vô minh.
Thương còn chưa đủ, trách đem lại gì?

Cái sự già

Sáng ra con gái bảo: Bố ơi Stephen Hawking tạ thế rồi !
Tôi giật mình: Ồ thế à ?
Dù sao đây cũng là một vĩ nhân thế giới, đẫ đưa thuyết tương đối một cách nhẹ nhàng dễ hiểu vào “quàn chúng nhân dân”.

Chợt nghĩ đến tuổi già tôi bảo: Ừ nhưng ông ấy cũng đã gần 80 rồi còn gì.
Chị thêm:  Nhưng ông ấy vẫn là Prof. ở Cambridge đúng không ?

Thằng em chen ngang: Thế ông ấy không về hưu à ?
Vẫn đang nghĩ về tuổi già tôi bảo : Ừ nhưng mà bố nghĩ ông ấy cũng chỉ dữ chức danh dự thôi chứ đến tuổi đó còn làm được gì nữa đâu. Lẽ ra ông ấy chỉ sống được đến 23-24 tuổi vì có bệnh từ bé, thế mà trời đất cho ông ấy sống được đến tận bây giờ thế là cũng tốt lắm rồi.

Bản thân tôi vẫn cho rằng người ta sống được bao lâu sống thế nào cũng một phần do nghiệp chi phối. Được làm người đã là một diễm phúc. Mỗi người đều có những bài học đời riêng của mình thé thôi.

Tí lại bảo: nhưng bệnh của ông ấy chữa được chứ !
Anh vẫn thế xem trước quên sau, ít khi (chả cần) nhớ được cái gì, luôn “thiền”.

Cả nhà đã xem phim về Stephen Hawking cách đây không lâu, ông ấy phát hiện ra bị bệnh hiểm nghèo (mất dần cơ bắp) khi đang học đại học ở Cambridge, bác sĩ phán chỉ còn sống được 2-3 năm nữa. Không biết có phải vì phát hiện ra bệnh mà một nhân tài đã xuất hiện. Đối với Hawking mỗi ngày được sống là một ngày được ban ơn. Sức làm việc của ông lúc đó thật phi thường.

Nhưng đó lại là chuyện khác, cái tôi muốn bàn ở đây là tuổi già !

Bạn vợ hay bảo: Nhìn người già có người thấy thương, có người thấy đẹp trên từng nếp nhăn của họ.

Tiếng Đức từ trắng (Weiss) đọc gần giống từ (Weise) là hiểu biết. Có phải vì thế nên về già người ta tóc trắng ra, hiểu biết được nhiều hơn ? Nhưng vẫn có người có già mà không có Weise.

Người già gặp gỡ mà cảm thấy dễ gần, nhân hậu là do trường năng lượng của người ấy làm ta dễ chịu (tiếng Đức dùng chữ Ausstrahlung – bức xạ … thực ra không dịch được !).

Lúc trẻ thích nổi tiếng, lúc già thích yêu thương. Cũng là điều tự nhiên.

Lúc trẻ thích làm đẹp. Về già da nhăn nheo không còn tươi trẻ. Biết chắc là vậy thé có nên làm thẩm mỹ không ? Có cần níu kéo mãi cái mà trước sau rồi cũng ra đi ?

Bạn vợ bảo : Nhìn những cụ già móm mém cười tươi mình thấy vui.

Thế dấy chuản bị để bước sang tuổi già mà vẫn thấy vui, thế là được  🙂

Vợ lại bảo: mói cái đều do Ego (bản ngã) dẫn dắt thôi, từ trẻ đến già. Ego rất cần thiết để survive, nhưng nếu nó là quân để mình sai khiến thì tốt, nhưng nếu để nó là tướng sai khiến mình thì hỏng.

Đúng thế bạn vợ đã bắt đầu Weise, không hiểu sao toàn nói từ trong bụng mình nói ra 🙂

Sinh Nhật Tí

Từ sáng đã mỗi người chia một việc. Thời gian sau này bạn chồng giúp rất tốt trong công việc mua bán bếp núc, nên những dịp nấu ăn có nhiều người thế này trở nên nhẹ nhàng hơn nhiều.

Chị Tủm làm bánh để Tí thổi nến. Bánh Tiramisu làm món tráng miệng thì mẹ đã làm để tủ lạnh từ hôm qua. Qua một đêm, các thứ trong bánh quyện với nhau, ăn ngon hơn nhiều là làm buổi sáng ăn buổi chiều.

Bánh chị Tủm làm rất tuyệt, cả về hình thức lẫn vị bánh. Chị không mua đồ làm bánh sẵn, mà làm mọi thứ từ nguyên liệu thô. Đám kem chị làm không quá béo và quá mỡ. Hình trang trí bằng shocolade trông đơn giản mà sang trọng.

Chị và các bạn bắt đầu thích làm bánh từ cách đây 2 năm, và trong vòng 2 năm đó trình độ của chị và các bạn lên thấy rõ. Chị làm mọi thứ gọn gàng hơn, bày bừa ra nhà ít hơn. Bánh thường làm thành công, ăn rất ngon miệng, ít bơ ít sữa ít đường hơn bánh mua, và hình thức thì một 9 một 10 so với bánh mua ở hiệu.

Tí đi đánh bóng bàn từ sáng, đến 2 giờ mới về. Cậu giúp bố sắp xếp bàn ghế. Bố trước đó đã hút bụi toàn nhà, cầu thang, thu quần áo trong tủ treo quần áo.

Rồi cậu bày nước và cốc sẵn ở một góc bàn. Mẹ yêu cầu cậu chụp ảnh bánh của chị, vì chị sợ là có thể bánh sẽ hỏng những giai đoạn cuối. Nên chị cứ hoàn tất giai đoạn nào cậu lại chụp giai đoạn đó. Bố mẹ thì cứ trấn an chị rằng bánh thế nào cũng sẽ ngon, nếu xấu chút cũng không sao cả. Bố mẹ muốn chị enjoy quá trình làm bánh.

Mình vừa túc tắc làm mấy việc trong bếp, vừa nghe mọi người làm xung quanh, cảm nhận một cảm giác đầm ấm dễ chịu.

Đây chính là sống trọn vẹn trong hiện tại, không bươn bải tới tương lai. Trước đây mình cứ chốc chốc lại nhìn đồng hồ, tính tính toán toán sao cho đến khi mọi người đến là mọi việc đã tươm tất. Chuyện đó khiến mình hơi bị căng thẳng sao đó, và không enjoy được lúc tất cả các thành viên trong gia đình cùng làm việc cạnh nhau, những moment có lẽ làm nên nền tảng cho một gia đình. Đôi lúc căng thẳng quá lại trách cứ người này người nọ, thay vì khích lệ đùa vui.

Nhẹ nhàng vui vẻ lên nhiều, một phần vì bố mẹ đã có nhiều kinh nghiệm làm cơm tiếp khách, một phần vì các bạn đã lớn, có ý thức hơn, và có thể giúp đỡ được rất nhiều việc.

Bánh đã xong, chị nhờ Tí để ra ngoài cho lạnh, không bị chảy. Rồi chị đi học đàn.

Thường chị đi học trong tuần. Nhưng lần này chị bị mệt xin nghỉ, cô giáo đổi cho chị sang thứ bảy. Cô giáo chị tử tế lạ lùng với hai chị em. Bố mẹ chỉ đóng tiền 45 phút, nhưng cô luôn dạy 1 tiếng hoặc dài hơn. Hôm qua chị học với cô tiếng rưỡi. Trước khi thi cô còn dạy thêm rất nhiều buổi vào cuối tuần mà không đòi thêm gì cả. Mẹ có biếu cô cái gì thì cô lấy số tiền tương đương mua lại quần áo tặng hai chị em, thành ra mẹ quyết định sẽ không biếu cô cái gì nữa.

4 giờ chiều mọi thứ sẵn sàng gọn gàng, mọi người lục tục kéo đến.

Một buổi lễ SN như bao buổi lễ SN. Trẻ con chơi với trẻ con, người lớn chơi với người lớn, ngoài lúc ăn và cắt bánh SN.

Những chàng trai cô gái tuổi trăng tròn. Sỏi, Tí, Nam đều đang vỡ giọng, khi chúng tranh luận gì thì nhà cứ ồm ồm ầm lên, nghe rất buồn cười. Ngồi đối diện là Tủm và Bống, Trang đang đi vắng. Các cô điềm đạm hơn, nói chuyện nhẹ nhàng khúc khích. Có vẻ như giữa hai bên không có chuyện trò qua lại nhiều, nhưng chúng vẫn tương tác với nhau rất tích cực, qua cái cười, ánh mắt, những câu đệm. Các em ít tuổi hơn lại chơi trong nhóm khác. Tuy chia vài nhóm nhưng vẫn là cảm giác một nhà. Lần này vắng chị Cún đang ở Brazil, Gạo và Trang.

Tôi ngắm nghía và nghe các bạn mình nói chuyện. Có lẽ chúng tôi đã vượt qua shock tuổi tác – shock tuổi 50 – nơi thấy mình và mọi người bỗng già hẳn đi. Khi đã chấp nhận hiện thực đó như một chuyện tất nhiên, giờ đây tôi vui khi thấy mọi người có vẻ như trẻ ra, khỏe hơn, vui hơn.

Có một gia đình hai vợ chồng có vẻ không thật hài hòa. Tôi hy vọng một trong hai người sẽ chủ động đưa ra một quyết định – chúng ta sẽ sống hạnh phúc với nhau. Khi đã có quyết định rõ ràng, người ta sẽ từng bước thực hiện. Sẽ nói chuyện với nhau nhiều hơn, mở lỗ tai ra to hơn, mồm miệng ngậm lại đỡ nói năng láu táu hơn.

Muốn có sự đầm ấm trong nhà, con cái lớn lên lành mạnh – hay cái thỏa mãn cái „tôi đúng“ – phải nhìn nhận rõ ràng hai xu hướng này, mới biết mình cần làm gì.

Một điều nữa tôi nhận thấy – khi bất hạnh, điều rất cần là phải giữ quan hệ với những người bạn hạnh phúc và mở lòng với hạnh phúc của những người xung quanh. Tìm đến với những người bất hạnh, bạn dễ bị kéo xuống. Cũng lại phải lựa chọn giữa hai xu hướng – tìm đến nơi để than thân trách phận, trách người, hay nương vào năng lượng tích cực của bạn bè xung quanh để mình tự vượt qua giai đoạn khó khăn.

Cuộc đời như hình sin, lên lên xuống xuống. Lúc xuống cứ chịu khó đọc sách, ngồi tĩnh tại, giải quyết được khối thứ, vỡ ra khối thứ.

Mồng 8 tháng 3

Theo đuôi mọi người, cũng viết cái gì đó về mồng 8 tháng 3…

Có một bài viết trong FB “Những năm đẹp nhất của một người phụ nữ là những năm tháng họ quyết định sẽ enjoy cuộc sống của họ…”

Đúng không nhỉ?

Mình thì thấy – là phụ nữ – mình cảm thấy một sự bình an sâu sắc khi cái phần nữ tính trong con người mình được thể hiện trọn vẹn như nó có, với tất cả điểm mạnh và điểm yếu của nó.

Mà nữ tính liên quan đến khả năng yêu thương. Phần nữ tính càng được bộc lộ trọn vẹn, con người càng biết yêu thương vô điều kiện – unconditionally.

Vậy là khi yêu thương mọi người như mọi người có (as they are)
và được yêu thương như mình có (as I am), con người bình yên nhất.

Đúng không nhỉ ?
Bình yên có được gọi là hạnh phúc không nhỉ?

Mình quan tâm tới cái gọi là phần nữ tính, vì môi trường làm việc của mình khá đặc biệt.

Nơi đó có rất nhiều nam giới. Mình đã từng có thời gian cảm thấy mệt mỏi với cái trường năng lượng quá dương này.

Nhưng mình mệt mỏi chắc do mình chống lại, cương lên, nên cái phần nữ tính của mình như bị chèn ép yếm thế sao đó. Về sau này không hiểu sao mình bớt dần sự chống đối, kể cả chỉ trong ý nghĩ. Những gì thuộc phận sự của mình thì mình làm, ai không theo mình mình cũng không khăng khăng ý mình, … Dần dần mình thấy thoải mái hơn, không còn cảm thấy khô khan trong môi trường đó nữa.

Làm phụ nữ, cũng giống như làm mẹ, có lẽ một trong những thiên chức lớn nhất của họ, là đem lại sự hài hòa mềm mại cho không gian quanh mình. Họ không cần giỏi, không cần cứng, không cần gồng.

Họ chỉ cần là họ, một cái kênh thông suốt cho năng lượng tự nhiên tràn chảy vào thế giới này.