Xem các bài viết

Xe Đạp Hà Lan – 3

Hôm nay là ngày thứ ba.
Không mệt lắm vì đi không nhiều. Bố muốn đi đường vòng đẹp hơn, nhưng Tí là người dẫn đường, nên anh ấy đi theo navi, chỉ đường ngắn hơn.
Ngồi ăn tối nói chuyện, nếu tính những gì đã thấy, thì cũng chẳng có gì nhiều.
Gạch đầu dòng chắc được 2, 3 gạch.
Hôm nay qua hai lần phà, cả hai đều ngắn, tuy vậy cũng đủ để mình nhớ lại cảm giác biển mênh mông trên những chuyến tàu dài hơn tại Sydney.
Tối nay sẽ nghỉ đêm tại một ngôi nhà nhỏ. Rất nhiều đồ đạc trong nhà, vườn cũng chen chúc cây. Mình có nhu cầu lớn về không gian, trong nội tâm cũng như bên ngoài. Sự chật chội gây cho mình cảm giác như bị ngột.
Ông chủ nhà đã già. Ngôi nhà bội thực vì đủ thứ tranh cũ, đồ lưu niệm cũ. Giá mình được phép, mình sẽ vứt nửa thứ đồ đó đi cho rộng nhà, nhổ nửa đám cây cối đi cho quang vườn.

Mọi ngôi nhà đều có năng lượng riêng, giống người vậy. Có ngôi nhà gây cho mình cảm giác ngột ngạt, nhất là sau cả một ngày được hòa mình trong bát ngát xanh, bát ngát gió, bát ngát nắng.

Mình nhận thấy ở những nơi bọn mình đi qua, người ta đào rất lắm mương. Mương vòng quanh đồng ruộng đã đành, mương song song hai bên đường nhựa, còn thêm mương quanh khu nhà. Vốn đã lắm sông ngòi, lại thêm hệ thống mương nữa, cây cỏ không gian càng xanh hơn, mát hơn, phì nhiêu hơn. Hay tại đang tháng năm tháng sáu, cây cỏ nơi nào cũng phì nhiêu căng tràn sự sống.
Mình lẩn thẩn nghĩ, nếu một đời người như một năm, thì tháng năm tháng sáu tương đương người trẻ tuổi 16 – 25 tuổi. Tháng 7 tháng tám tương đương 25 – 40, tháng chín tháng mười 40-60, và cứ thế tính tiếp . Tháng một tháng hai là tháng đông lạnh nhất, âm nhất, mọi tinh túy trời đất đều rút vào lòng đất ngủ yên, để mùa xuân lại trỗi dậy mạnh mẽ.
Như mọi lần đi xe, những ấn tượng á ố ban đầu sẽ qua, người ta sẽ nhanh chóng quen với không gian thênh thang, với gió, với nắng. Người ta sẽ nghĩ ngợi miên man nhiều thứ, ý nghĩ đến ý nghĩ đi, cảm xúc đến cảm xúc đi, có lẽ một dạng therapy không chủ đích.

Mình nghĩ về những mặt, những aspects khác nhau của con người. Vào mỗi thời điểm, người ta bỗng rất quan tâm đến lĩnh vực gì đó. Có người bỗng thích làm thơ, có người thích vẽ, người thích nhạc, thích viết, thích sẻ chia. Một aspect của người ta đang muốn hiển lộ. Vậy cứ để nó hiển lộ, điềm đạm chậm rãi cho nó hiển lộ. Đôi khi nó chỉ cần hiển lộ, như bông hoa đến thì thì nở, cứ dung dị không cần phải đẹp sắc nước hương trời. Mọi niềm đam mê, bất kể trong lĩnh vực nào, đều có thể như một portal dẫn người ta vào một thế giới unseen, phía bên kia của thế giới những thứ thấy được, cảm được này. Đã chạm vào thế giới đó rồi, người ta không còn bị chìm đắm trong thế giới vật chất này nữa.
Nếu chỉ vì một chút ngại ngùng ta phải kìm hãm cái thích đó, ta có nguy cơ phải sống cả đời với những đam mê dang dở. Khi đã sống trọn, ausleben, dù có không thành công theo định nghĩa người đời, người ta vẫn như đã tô thêm được một mảnh bức tranh có tên là cuộc sống.

Nhỉ,

Phòng ngủ ở tầng trên khá nóng, cả nhà rút xuống tá túc ở phòng khách dưới nhà, mát hơn. Hai chị em lúi húi lục tủ lạnh ăn vặt.
Hôm nay ăn trưa xong, lúc đứng dậy mẹ thấy chị Tủm quên máy ảnh ở chân bàn. Mẹ khoái chí lắm, cho chị đi năm bước rồi mới dong dạc chỉ cho chị biết, đồng thời không quên đắc thắng thêm vài câu minh triết về cái gọi là sự cẩn thận. Sau khi đi tiếp được chục cây, mẹ phát hiện ra mình quên bình nước ở ngay chỗ đó.
Bảo với chị, tại mẹ khoái chí vạch tội của chị quá, nên chẳng còn đầu óc đâu lo việc của mình. Chị cười bảo chắc karma, mà mẹ trả luôn vậy lại đâm hay…
Hehe,

Sáng thứ bảy
Mình giờ đã biết cái gì ở ngôi nhà này góp phần vào cảm giác ngột ngạt: màu đỏ khắp nơi, thành từng khối to chen chúc. Chủ nhân cũ bị thiếu màu này.
Ăn sáng xong, giờ khởi hành tiếp.
Ăn sáng là một action đặc biệt….

Xe đạp Hà Lan – 2

Trời mưa, không to nhưng nếu đi xe đạp sẽ ướt.
Hôm nay là ngày đạp xe thứ hai.
Hai hôm đầu đạp loanh quanh Amstecđam, xem cảnh vật là chính.
Hôm qua ok, đoạn đường dọc biển đẹp hơn là mình tưởng tượng. Hà lan đầu tư rất nhiều cho những con đường dành riêng cho xe đạp.
Đường đi rộng rãi lượn quanh những đụn cát nhấp nhô. Tuy toàn cát nhưng cây vẫn phủ xanh, chỉ vài chỗ có cát bị lộ ra.
Thỉnh thoảng lại có hồ nước ngọt, nước trong leo lẻo, vịt bơi lội từng đàn hiền hòa. Mình chụp được vài bạn chuồn chuồn kim bé xíu xanh biếc đậu lắt lư trên cọng cỏ nhô lơ thơ lên trên mặt nước
Tối đi một vòng loanh quanh Den Haag.
Tòa Án Châu Âu tọa lạc tại đây.
Ngay cạnh phía cổng vào có một cây rất to, đám chim đậu chi chít kêu ỏm tỏi, làm mình cứ mường tượng cảnh người ta cũng cãi nhau ỏm tỏi vậy trong các phiên tòa.
Chị Tủm đứng tần ngần trước vòi phun nước nằm ở giữa sân, lúc sau chị rút ra một đồng xu vứt xuống nước, bảo rằng chị mong có dịp quay lại, nhưng không phải như phạm nhân phải hầu tòa.
Chị rất quan tâm đến luật và tòa án, chị lại cũng quan tâm đến nghệ thuật phim ảnh, đồng thời rất thích làm bánh ngọt mở quán cà phê. Nói chung chị stress ghê lắm, không biết làm gì bỏ gì.
Hai hôm nay bố cho chị dẫn đường, bố mẹ thỉnh thoảng có đi trước chị mà gặp ngã ba cứ phải ngoái nhìn chị nghe lệnh, chị vênh mặt đi xe đạp vụt qua, tay vung sang bên, ý nói ,rẽ, hehe.

Trưa đến Rotterdam, thành phố biển. Trời mưa hơi lạnh, nhìn thấy quán phở Việt Nam bố mẹ mắt sáng trưng chui vào. Sau hai thìa đầu tiên nhận ngay ra phở nấu kém phở mẹ nấu ở nhà. Không thấy có vị gừng, vị rất đặc trưng của phở, khiến bát phở nóng làm ấm lòng những ngày lạnh mùa đông. Quán tuy tên là Phở, có dòng chữ chào mừng bằng tiếng Việt, nhưng trang trí bên trong trông đặc tàu, mình nghi quán đã bị tàu mua. Hai chị em đi trước bố mẹ, đã ăn ở quán khác, lúc sau cũng lò dò bò sang. Cô chị cười hinh hích ‘ cứ đi chơi xa là y như rằng bố mẹ lại tìm quán Việt ăn ‘. Chuyện, đồ mình ăn ngon, lại nhẹ bụng, sao không?

Vừa thăm dò ý kiến quần chúng. Quần chúng nữ thích đám cối xay gió ở Kinderjick nhất. Quần chúng nam hùng hồn thích những hai cái, một cái ở quán Việt – chè ba màu, một cái ở quán tây – hơi giống chè thập cẩm, ngoài ra – không thích gì nữa cả – anh nhăn nhở ngoác mồm, mắt hấp háy.
Đám cối xay gió đứng san sát nhau dọc hai bờ kênh. Gọi là kênh bởi nó không rộng như sông, tuy vậy về mọi mặt khác vẫn xứng đáng được gọi là sông. Những cối xay gió to đứng lặng lẽ im lìm soi mình lên mặt nước mịn màng chỉ chút lăn tăn. Thỉnh thoảng có chú vịt rẽ sóng khuấy động mặt nước xíu.

Đi làm

Hôm nay đi làm vắng tanh.
Mọi người vẫn còn nghỉ đi chơi xa.
Mình thực ra cũng có thể nghỉ nốt hôm nay.
Nhưng somehow vẫn thích đảo qua kiểm tra email, chuẩn bị cho đợt làm tới.
Có những phần công việc vẫn hơi mông lung chưa biết đi tiếp thế nào.
Một ngày cũng không tiến triển thêm gì nhiều.
Tuy vậy có được vài giờ bình tâm suy nghẫm làm gì trước, làm gì sau.
Cần nói chuyện bàn bạc với ai, lúc nào, cũng là một bước.
Tâm thế sẽ sẵn sàng hơn, vì chắc chắn tuần sau sẽ bị dòng chảy cuốn đi.
Sẽ mất nhiều thời gian cho những việc linh tinh.

Ai cũng sẽ dáo dác, sẽ hỏi loạn xị ngậu.
Heheh, thời buổi loạn xị ngậu.
Mình cứ buồn cười nhìn những cái email list dài dần dài dần, dài đến mức không thể dài hơn thì phải tổ chức meeting cho tất cả các bên liên quan.
Những cái tưởng chừng rất đơn giản cuối cùng lại hóa ra không đơn giản, một chút thay đổi chỗ này kéo theo nhiều thay đổi chỗ khác.
Có lẽ cũng là cái hay, dần dần người ta biết và ý thức được mọi thứ thực ra kết nối với nhau rất chặt chẽ, thâm sâu.

Cậu đồng nghiệp ngồi bên ngạc nhiên thấy tôi đi làm.
Thấy cậu ấy ngồi ở đó tôi đã thấy vui vui.
Đơn giản là tôi sẽ có người để bàn bạc nếu có vấn đề cần giải quyết.
Thấy cậu tỏ vẻ sửng sốt, tôi bảo ở nhà có nhiều việc quá, tao để đấy đến đây nghỉ ngơi.
Đúng một phần.
Có nhiều việc cần làm ở vườn, nếu hôm nay ngồi nhà, mình sẽ lại còng lưng miệt mài làm vườn.
Sẽ mệt cho cái lưng của mình.

Nên chắc mình sẽ về sớm 2,3 tiếng, khi vẫn còn nắng.
Sẽ làm nem theo công thức của cô Vành Khuyên.
Sẽ trải cỏ cho dâu tây đang chín, vài quả bị sên trần ăn nham nhở
Sẽ cắt gọn vài cành cây của đám hoa nhài đang nở tung tóe.
Sẽ nhắc các bạn giặt giũ, phơi phóng quần áo bẩn của cả 2 tuần trước.

Sẽ ngồi uống trà ngắm cây lướt FB với bạn chồng.

Phần việc còn lại làm cuối tuần, nếu thích.

Integration – Hòa nhập

Mình lại nghĩ về một khái niệm nữa – integration.
Tiếng Việt có lẽ là „hòa nhập“.
Trong báo chí của Việt Nam, chữ hòa nhập này được sử dụng theo nghĩa hòa nhập với thế giới, với xu thế,…
Giờ đây mình nghĩ, sự hòa nhập nên được để ý trong những hoạt động đời thường nhất.
Vì nó càng ngày càng thiếu.

Thằng viết cứ viết, chả ma nào đọc.
Thằng nói cứ nói, chẳng ma nào nghe.
Thằng buồn bã cứ buồn bã, chẳng ma nào quan tâm.

Mình nghĩ đến chữ này, vì trong công việc, bỗng có những lúc mình cảm thấy được sự hòa nhập này của tất cả các thành viên.
Nó làm từng thành viên trở nên present, rõ nét.
Làm mọi thứ trở nên một khối sống động uyển chuyển, solid.
Nên tự dưng mình bỗng chú ý để nghe nhiều hơn, để hiểu người nói muốn gì, cảm thấy gì.
Khi hiểu họ, mình có thể giúp họ integrate.
Tức nhìn nhận cố gắng của họ, sự đóng góp của họ cho một tổng thế, và giúp họ nhìn nhận ra điều đó.
Khi nhìn nhận ra sự đóng góp của mình, mỗi người nhìn thấy được chỗ đứng của mình trong một tổng thể.
Thấy được điều đó, mỗi người thấy mình như một phần của cái tổng thể.
Và tất nhiên họ sẽ cố gắng cho cái tổng thể, thay vì chỉ nhăm nhăm nghĩ đến phần mình.

Điều này có thể làm trong bất kỳ một tập thể nào.
Trong gia đình,
Trong trường lớp,
Trong hội bạn bè,
Trong nhóm làm việc,
Trên mạng xã hội,
Trong nhà nước,
Trong truyền thông,…

Càng bất hạnh, càng tự ti, người ta càng khó hòa nhập.
Vậy nên nếu đã muốn để ý để giúp hòa nhập, phải để ý tới người tự ti nhiều nhất.
Giúp họ có đủ tự tin để cất lên tiếng nói, trước nhỏ sau to dần.

Kiểu như ở nhà, anh Tí đã cất tiếng thì cả nhà phải giỏng tai lên mà nghe.
Trước đây anh ngại nói, giờ đã bớt đi nhiều.
Có lẽ anh đã cảm thấy bố mẹ thật sự quan tâm đến điều anh nói.
Nên anh thong thả, cho mình thời gian nói hết gì cần nói.
Đó là một thói quen nên giữ.

(tự dung hơi chột dạ nên thêm vài dòng)
Phải chua thêm ở đây để tránh hiểu lầm là mình không làm sếp.
Mình chỉ là một người làm bình thường.
Nhưng điều đó giờ đây không làm mình trở nên to hơn hay bé đi, quan trọng hơn hay tầm thường đi.
Có gì đó rất essential trong một con người quyết định hình ảnh của anh ta trong con mắt của anh ta và của người khác.
Không liên quan tới việc anh ta làm sếp hay không.

Nhưng có một điều chắc chắn là muốn giúp người khác, cứ phải giúp mình trước cái đã.