Xem các bài viết

Hợp tác

Bản thân chữ hợp tác – coorperation – đã hàm chứa một chút gì đó tích cực, chủ động. Mình không biết các bạn trẻ có được học điều đó trong trường lớp không, nhưng các bạn có vẻ khá hơn bố mẹ trong việc hợp tác cùng nhau để cùng đạt được một mục đích nào đó.

Hôm qua mình thấy hài lòng với mình ghê lắm (bài viết chủ nhật tuần trước).

Hai cái ghế đan bằng lạt ni lông để ngoài gió mưa, sau vài năm đám lạt bị cứng quèo vỡ vụn vài chỗ, trông nham nhở. Bố và anh Tí âm mưu vứt đi, mua một bộ khác. Mẹ thì không muốn vứt, chủ yếu vì nghĩ đến các bãi rác khắp nơi trên thế giới ngày càng quá tải.

Thế là đã hai tuần nay lên kế hoạch may cho các bạn một bộ áo bọc ngoài, kéo dài được ngày nào hay ngày ấy.

Mẹ biết tính mình rất đầu voi đuôi chuột, kể cả những việc bé xíu cũng suy nghĩ cho nó thật hoành tráng, cuối cùng thấy choáng về độ hoành tráng, ngại quá không thực hiện được. Nên về sau này hay khoang vùng bắt đầu càng nhỏ càng tốt, và đặt ra từng bước thực hiện dần.

Biết chị Tủm là người có khả năng hoàn tất công việc, khi chị đã đặt ra việc gì là chị hì hụi chăm chỉ làm xong việc đó, nên mẹ âm mưu dựa vào chị ít nhiều.

Vậy là bàn với chị, mua vải, đo đạc, cắt, và hôm qua may.

Bị mẹ thúc, từ sáng chị đã lôi máy may ra, chuẩn bị chỉ,…rồi cẩn thận từ tốn bắt đầu may những đường chỉ đầu tiên. Tới trưa chị phải đi vào trung tâm để nhảy, nên mẹ ngồi nhà hì hụi làm nốt.

Công việc gì cũng khó khăn lúc ban đầu, ngại là ngại lúc lôi máy ra, chuẩn bị chỉ, kim,… Khi công việc đã vào guồng, thì cứ thế mà túc tắc làm tiếp.

Nghe ra có mỗi mẹ có vẻ hứng thú với mấy cái áo ghế, ngắm mãi không chán. Bố tuy giúp đỡ mỗi khi được yêu cầu, nhưng bố có vẻ nghi ngờ mấy cái áo đó liệu có tác dụng gì nhiều. Tí thì nhìn hờ hững, thả vào câu khen lấy lệ.

Chị Tủm đi nhảy xong về thấy hai cái áo đã xong, quay lại bảo mẹ „mẹ giỏi quá, Tủm thấy tự hào về mẹ“ (từ tự hào ở đây dùng như cơm bữa, dùng như một câu khen).

Nghe chừng đây không phải là việc chị rất thích, nhưng vì thấy mẹ sốt sắng quá nên chị hợp tác. Chị lắng nghe khi mẹ bàn, chị góp ý khi mẹ hỏi, chị làm khi mẹ thúc, nói chung chị giữ cái hứng của mẹ chị không bị tụt.

Thời gian chị dành cho công việc đó không nhiều, nhưng sự hợp tác của chị lại là nhân tố quyết định cho việc ra đời của mấy cái áo, giúp cho con voi lúc đầu cuối cùng thành con lợn, không đến nỗi thành con chuột, heheh.

Đội Đức thua

Thấy hơi buồn, đội Đức đã bị loại trong vòng loại

Chủ yếu vì biết cả đội đang rất buồn, những người không quen trực tiếp nhưng vẫn tương đối thân thuộc vì nhìn thấy họ quá nhiều lần. Và vì biết có rất nhiều người quanh mình buồn.

Công ty cho thuê hẳn một cái tivi rất to và mời mọi người đúng 16 giờ xuống xem cùng nhau, có cả đồ nhấm nháp. Mình không xuống, vì biết sẽ không enjoy được.

Không nghe thấy tiếng hò reo gì, chỉ thấy sếp ba chân bốn cẳng chạy xuống, rồi nhoáng cái đã ba chân bốn cẳng chạy lên.

Tới lúc về, ngồi trên ô tô nghe bình luận mà vẫn không tin vào tai mình. Cứ tưởng trận đấu chưa kết thúc, vậy mà nhìn đồng hồ 3 bận liền mới hiểu ra rằng đã 2 tiếng trôi qua, trận đấu đã kết thúc và Đức quả thật đã thua.

Lúc đó chưa thấy thật buồn, chỉ nghĩ không có cái gì ở trên cao lâu dài mà không xuống, thì đây là lúc xuống. Chỉ nhìn vào thắng thua trước mắt thấy thua là dở, nhìn về toàn cảnh rộng hơn thua khéo lại là tốt.

Mình thường không cảm thấy thoải mái trong một tập thể quá tự tin, thấy mình giỏi giang hơn người. Nên có một cú đập để mọi người nhìn lại bản thân, điềm đạm biết điều hơn, là điều mình thấy tốt.

Về thấy anh Tí mắt kèm nhèm đi xuống đón mẹ. Anh ngủ 3 tiếng liền, suốt từ lúc đi học về. Bảo Tí không xem đá bóng à, đội Đức thua rồi.

Thì Tí đã nói trước rồi mà bố không nghe, đội Đức toàn người cũ, không thể thắng được“ – Anh nói giọng tưng tửng.

Tí hay có cái giọng lạnh băng không liên quan, nghe lắm lúc thấy động lòng. Nhưng có lẽ cái tính đó mình cũng có, mà không chừng anh ấy học lại từ mẹ. Đôi khi mình phát biểu lạnh tanh như một người đứng ngoài, chả có chút tình cảm gì trong đó cả, kiểu như đang tách đôi con người mình, một nửa vẫn hụp lặn buồn vui cùng tập thể, một nửa khác đứng lên phía trên nhìn xuống toàn cảnh với đôi mắt không liên quan.

Nghe bình luận viên nói, rồi huấn luyện viên, rồi các cầu thủ, rồi những người trong giới. Có vẻ tất cả tuy đều đang rất thất vọng, nhưng đều ý thức được cả đội cần thời gian để tiêu hóa nỗi buồn, và sẽ có những cuộc họp sau đó phân tích mạch lạc vấn đề nằm ở đâu. Họ tập trung nói về cảm xúc buồn của bản thân và của cả đội, không chỉ trích cá nhân ai cả.

Chuyện đá thua ê chề kiểu này này đã xảy ra với vài đội vô địch thế giới, Đức không phải đội duy nhất.

Lại nghĩ miên man về đời người, về tử vi. Có vẻ đôi khi sao tốt tập trung vào một hạn nào đó, và bỗng người ta làm được lắm thứ khang khác. Sang đến hạn khác mọi thứ lại bình bình, thậm chí còn xuống thấp.

Nhà có cây nho, có năm bỗng dưng trĩu quả, nhiều đến mức cây có vẻ như lả đi để nuôi cả đám quả đó. Sang năm sau nó gần như chột, chỉ còn cho vài chùm lẻ tẻ. Nên nhìn cây sai trĩu quả, mình không thấy có gì đáng vui cả, cứ túc tắc mỗi năm ra đủ ăn thì tốt hơn.

Tóm lại là chẳng có gì thật đặc biệt. Lúc xem những người trong giới mặt buồn rười rượi vẫn cố bình tĩnh bình luận, mẹ còn vớt vát một câu „ơ thế Tí chẳng buồn gì à ?“ „Sao lại buồn, 4 năm nữa lại có WM lại mà“ – anh nói, rồi quay đi thủng thẳng buông thêm câu – „Nhưng có thể Đức vẫn sẽ thua“.

Giới cầm quyền vẫn đang tranh luận gay gắt về việc người tị nạn.

 

Gọi điện cho mẹ

Cuối tuần, hoặc sáng thứ bảy, hoặc sáng chủ nhật, tôi hay gọi điện cho mẹ. Bố tôi không còn nghe được nữa, nên nếu bà không có nhà, ông chỉ nhấc máy lên, và nếu đoán là con gái gọi, ông sẽ nói rành rọt vài ba câu, rằng ông và bà vẫn khỏe, rằng các con bên kia thế nào, rằng ông chúc cả nhà khỏe mạnh, rằng gọi lại sau nhé, rồi thì dập máy.

Mẹ tôi lúc thì có hứng nói chuyện với tôi, lúc không. Đôi lúc bà dở dang chuyện gì đó, đôi lúc bà phải đi nấu để ông ăn, hoặc đôi lúc bà đang xem dở bộ phim đến hồi gay cấn. Chỉ cần nghe giọng bà là tôi biết bà có để tâm cho cuộc nói chuyện không, và thường kết thúc câu chuyện ngay nếu thấy mẹ tôi đang để tâm chỗ khác „bố mẹ khỏe mạnh thế là yên tâm rồi, thôi mẹ đi nghỉ đi tuần sau con gọi lại“.

Trước đây nhiều cuộc nói chuyện giữa mẹ với tôi khá căng thẳng. Tôi chờ đợi mẹ tôi hiền hòa với bố tôi, mẹ tôi chờ đợi tôi đứng về bên mẹ để chỉ trích bố.

Nếu là tôi hồi còn trẻ, tôi có thể làm thế, sẵn sàng nương theo ý người khác, để mình được yêu mến, để mình yên thân. Đến tuổi nào đó, tôi không còn có mong muốn được yêu mến nữa. Lúc đó tôi muốn bố mẹ tôi dừng chỉ trích mọi thứ quanh mình, mà quay về nhìn nhận lại bản thân mình. Vẫn có thể tức giận, vẫn có thể xỉ vả, mọi thứ đều là những cảm xúc rất con người, …, nhưng phải ý thức được đó là sự giận dữ xuất phát từ tâm mình, không đổ lỗi hoàn toàn do người khác, hoặc hoàn toàn do hoàn cảnh bên ngoài.

Mẹ tôi nhìn nhận những câu trả lời của tôi như những lời phê phán. Thực ra nếu tính về con người, Bà có rất nhiều tính tốt mà tôi có cố gắng cả đời cũng không có được. Bà sẵn sàng hy sinh quên mình vì chồng con, vì anh em, bạn bè. Bà không nề hà khó khăn, có thể rất nhẫn nại chăm sóc ai đó ốm đau. Bà kiên trì làm những việc mình cho là đúng, là có lợi cho sức khỏe. Lắm lúc tôi nghĩ, Bà bị mồ côi mẹ từ bé, lớn lên trong xã hội chủ nghĩa, ít được đọc, được nghe về những aspects khác nhau của con người, của cuộc sống. Nếu Bà biết, với sự kiên định của mình, chắc Bà có thể đi những bước dài gấp vài lần đôi người trẻ hơn nhưng bạc nhược khác (như tôi đây chẳng hạn heheh).

Lan man lung tung cả, tôi định kể về cuộc nói chuyện sáng nay,

Tuần trước tôi hỏi mẹ có hay bị nặng chân không? Vì thời gian cuối tôi hay bị mỏi chân, tôi đang muốn tìm hiểu vì sao, vì thận yếu, hay vì tĩnh mạch suy.

Có vẻ như cả tuần Bà đi lang thang hỏi những người cùng tuổi tôi về đôi chân của họ. Sáng nay Bà hỏi lại chân thế nào, rồi kể người này người kia bị ra sao, chữa thế nào. Rồi Bà kể về những bệnh người ta có thể mắc lúc tiền mãn kinh ra làm sao, thời tuổi tôi Bà bị những bệnh gì.

Rồi Bà kể về cô giúp việc, thời gian cuối cô ấy cũng bị nhiều bệnh lặt vặt. „Mẹ bảo cô ấy là con gái cô cũng bị nhiều bệnh lung tung cả, tuổi này nó thế“. „Ừ thì mẹ cũng bảo với nó thế, tuổi này phải để ý, rồi khi qua sức khỏe sẽ ổn định hơn“.

Tôi nhận thấy mình enjoy nghe từng câu mẹ mình nói. Mỗi khi tôi có vấn đề gì về sức khỏe, Bà lại toàn tâm toàn ý cho tôi, mọi sự khó chịu của bà, liên quan đến ông, hay đến sức khỏe của Bà, trở thành thứ yếu, mờ nhạt, chỉ còn cái bệnh của con gái bà to uỳnh trước mặt. Những câu chuyện nho nhỏ của Bà, làm tôi thấy bình tâm hơn. Bình tâm cho tôi, bình tâm cho mẹ tôi.

Tôi cũng nhận thấy, thời gian sau này, khi trẻ con đã lớn, đã cứng cáp, mỗi khi thấy sức khỏe của mình có gì đó không ổn, những người đầu tiên tôi nghĩ đến là Ông Bà, với một mong muốn mạnh mẽ, rằng tôi đủ sức và đủ phước để sống lâu hơn Ông Bà, và sống khỏe khi Ông Bà còn có mặt trên trái đất này.

Sinh nhật

Hôm nay là sinh nhật mình,
mình sẽ là người quyết định mình có bị người khác làm down hay không.

Từ sáng, ra lấy café, đã bị cậu architect phủ đầu bằng một khuôn mặt tỏ rõ vẻ ngán ngẩm “ô hôm nay chúng ta lại phải làm gì đó”.
Mình không hiểu hỏi lại „sao, chúng mày có việc phải làm à? Ở chỗ làm hay  nhà?“
„là tao nói chúng ta ấy“ – cậu ấy chỉ tôi và cậu ấy.

Dù đã rất quen với cái vẻ suốt ngày kêu ca của cậu ấy, tôi thấy hơi động lòng.
Không bàn cãi là cậu ấy rất giỏi, nhất là trong lĩnh vực trữ dữ liệu.
Hôm nay buổi chiều tôi có cuộc họp với cậu ấy bàn về performance liên quan đến database.
Tôi đã mời cậu ấy họp, là do tôn trọng kiến thức của cậu ấy,
và do tôn trọng kiểu làm việc hợp tác chặt chẽ với nhau ở đây,
tức cái gì cũng phải bàn với vài người, để mọi aspects đều được lật đi lật lại bởi 4 mắt.

Tôi nghĩ cậu ấy cảm thấy được mơn trớn khi tôi đánh giá và khen ngợi sự hiểu biết của cậu ấy,
nhưng tôi thấy dị ứng với kiểu cứ phải la lên cho cả làng biết, là tao có cuộc họp với người này, người kia hôm nay,
mà tao thì bận kinh lắm, nhiều việc lắm.
Những câu nói tôi nghe hàng ngày, hàng giờ, nhưng giờ khi cái tên của tôi được nêu lên, tôi thấy bị động chạm.

Tôi đã gọi cậu ấy lại, bảo rằng chúng ta có thể stop cuộc họp lại nếu mày bận quá.
Cậu ấy phẩy tay, „phải làm thôi, cần thì phải làm thôi, cứ làm thôi“,
miệng thì cười cười những vẫn giữ vẻ mặt như bị ép làm.

Tôi đã hơi bực mình, định cancel buổi họp và nói chuyện với sếp tôi sẽ không hợp tác với cậu ấy nữa.
Nhưng giờ tôi quyết định vẫn làm.
Kêu ca là lựa chọn của cậu ấy,
luôn thấy mình bị ép uổng là lựa chọn của cậu ấy,
thích kể lể lấy công là lựa chọn của cậu ấy,
còn vui vẻ và sử dụng nhiều nhất như có thể kiến thức của cậu ấy cho công việc chung, là lựa chọn của tôi.

Hôm nay là SN tôi, mà kể cả không SN, tôi cũng không cho phép ai làm tôi kém vui khi làm việc cả.
Tôi sẽ nói rõ ràng về chuyện đó trong cuộc họp hôm nay,
sẽ để cậu ấy lựa chọn,
hoặc làm tiếp mà không kêu ca kể lể,
hoặc để người khác làm.

Heheh, vừa cụng phải cậu ấy ở ngoài hành lang,
lại cười cười nói nói như chưa từng nhăn nhó,
cậu ấy vừa kết thúc xong một cuộc họp thứ nhất với ai đó qua phone.
Có lẽ cậu ấy quá stress thật,

Ngày của cậu ấy đầy ắp meeting.

 

Niềm ưu tư của Tí

Chủ nhật, chị thấy mẹ nằm ở divang, liền nằm cạnh ôm lấy bụng mẹ.
Thỉnh thoảng cho phép mình nằm ườn ở Divang giữa nhà là một điều thú vị,
nếu không có ông Tí cứ chạy loăng quoăng xung quanh rú rít „ôi mẹ cute“, rồi sờ đầu sờ tóc sờ bụng.
Có vẻ nó coi mẹ nó như một em bé nhớn xác.
Cho đến giờ cái rú rít loăng quoăng của ông con chỉ dừng khi mẹ nó thấy quá bị phiền nhiễu và yêu cầu ông ấy dừng lại.

Chị bảo „Tối qua Tí qua phòng Tủm tâm sự“.
„Tâm sự sao“ – mẹ giỏng hết cả hai ta ra.
Chị nhổm dậy chu môi „Toảmmmm, Tí chết rồi“,
„Toảmmmm, Tí có một vấn đề rất nghiêm trọng“,
„Toảmmmm, Tí chỉ còn có vài tập phim trong computer nữa thôi, sắp hết rồi“,
„Toảmmmm, đến bao giờ mình mới có internet lại“.

Hahah, niềm ưu tư rất nghiêm trọng của anh liên quan đến internet.
Cả nhà đã sống không internet gần 2 tuần nay.
Không cả điện thoại bàn, tức không ai gọi về nhà được.
Nên mẹ lại phải loay hoay dùng handy những khi không thể không dùng.
Điều mẹ rất ít làm trước đây. Handy luôn luôn hết accu.

Cũng hay, có vẻ một thời đại cũ đã kết thúc.
Khi có một gì đó kết thúc, luôn có thứ bị hỏng phải thay bằng cái mới.
Đúng không nhỉ?
Đầu óc ta vẫn vương vấn cái cũ, hay mở rộng đón cái mới, lại là lựa chọn của mỗi người.