Xem các bài viết

Workshop

Anh đánh trống rung chuyển cả nhà. Tiếng trống đã rất tự tin, ngó vào phòng thấy anh ngồi cao tồng ngồng, hai tai tương dùi trống uỳnh uỳnh không nể nang bố con thằng nào.

Hôm nay cả ngày đi Workshop. Chỉ tập trung nói về tổ chức team, process trong team sao cho mọi thứ chạy một cách tốt nhất, không bàn về đề tài kỹ thuật. Có những thứ mình mất rất nhiều thời gian mới ngấm. Ngấm rồi thì lại mất một đống thời gian nữa mới trở thành cái của mình, để mình có thể chủ động áp dụng. Giống hệt chuyện học một ngôn ngữ mới.

Mình cứ tự hỏi những kiến thức hiểu biết này liệu mình có thể áp dụng ở đâu. Mất đi thì hơi phí, vì giờ mình dần nhìn ra người Việt (lớn lên ở Việt Nam) yếu điểm gì. Biết điểm yếu rồi, mình lại có thể nhìn thấy điểm mạnh rõ ràng mạch lạc hơn. Sẽ rất tốt nếu có thể kết hợp được điểm mạnh của dân tộc mình với những điểm mạnh của dân tộc khác, những mặt mạnh người ta có thể chủ động học được nếu họ mở lòng học.

Nhưng có vẻ mình cũng áp dụng ít nhiều, một cách vô thức, những gì mình học được ở chỗ làm vào chuyện đối xử với con cái. Vậy nên cũng chẳng mất đi đâu mà tiếc. Biết đâu mình còn có cơ hội được làm bà, heheh.

Hôm nay trời mưa cả ngày. Giờ bắt đầu hơi hửng nắng. Chỗ họp workshop là Sonnenhaus, cách Munich khoảng 50 cây. Nhà khách ở khá sâu trong rừng, mấy phòng họp đều kín chỗ. Khi đi dạo quanh đó đã nghĩ có thể rủ cả hội vivu tới đó chơi và ngủ lại, về nhìn ra thấy 78 Euro / người, gồm sử dụng phòng họp, ăn trưa, không có ngủ đêm.

Khá đắt, đồ ăn không thật xuất sắc, vậy mà đông người, có vẻ làm ăn được.

Chef mới của bọn tôi phải đấu tranh mãi mới xin được kinh phí để đi họp trọn một ngày thế này. Người ta tính chi li từng đồng, thậm chí còn gợi ý ăn chay để tiết kiệm 7,5 Euro/người. Kể cho các chef của Việt Nam chắc người ta cười cho vào mũi, heheh.

Vậy mà sống lâu lại thấy thích mới lạ. Không hiểu sao thấy rất dễ chịu khi mình không dùng không của ai cái gì, kể cả tiền của cơ quan hay nhà nước. Cái chữ “tiền chùa” thấy xa lạ, gợi nên một cảm giác cảnh giác trước một cái gì đó có thể gây hư hỏng, gây nghiện giống thuốc phiện. 

Ngây thơ

Chúng ta có xu hướng thích nghe bằng 1 tai. Và lạ là người ta cứ thích nghe cái gì làm cho họ down hơn. Thử quan sát kỹ có thể thấy xu hướng này ở mình. Khi sợ thì cứ thích xem những cái gì làm mình sợ hơn. Khi bất hạnh thì thích xem những cái gì bất hạnh.

Khi nhìn nhận rõ xu hướng này ở bản thân, người ta sẽ không còn bị nó kiềm tỏa nữa, và có thể dần dần tách ra, nghe bằng cả 2 tai.

Mình đã từng trải qua những thời điểm, đang trong cơn giận dữ bỗng nghĩ rằng, nếu tiếp tục phản ứng như mình đang phản ứng, cái gì sẽ xảy ra. Cãi cọ, tranh chấp, chia lìa,… và quyết định dừng lại, lùi lại, và hòa bình đến ngay lúc đó.

Nên mình có một niềm tin rất kỳ lạ vào con người, kể cả những người điên rồ nhất. Nhiều khi những người tưởng là điên rồ nhất, lại là những người có sự tĩnh tại lớn. Họ sẽ cho phép mình điên rồ đến một giới hạn nào đó, để xem xét tình hình, để biết về đối phương, và đưa ra những quyết định tiếp theo.

Nên mình vẫn cứ cho phép mình tin tưởng ngây thơ, giữ cho tâm không bị chao đảo trong biển những tin giật gân, bằng tiếng Việt, tiếng Đức,và cả tiếng Anh. Thích thì cứ việc đọc, xem, nhưng bằng cả 2 tai.

Mình đang đọc một bài, trong đó nói rằng thời điểm này là thời điểm rất thích hợp để mỗi người nhìn ra những pattern nào đó trong suy nghĩ, tâm lý, để có thể release chúng. Công việc release này là của mỗi người, không ai có thể làm thay họ cả. Rằng trên con đường tâm linh, mọi thứ đều phát triển theo hình xoắn ốc. Đôi khi ta có cảm giác ta đi lên được 3 bước, rồi lại lùi 2 bước…

The spiritual journey through life occurs in a spiral fashion. Sometimes it feels as though you are taking three steps forward and two steps back but ultimately in the end result, you will see and experience the manifestation of the mastery of life as you live it here in the physical realms. So it has ever been for each pilgrim as they continue on their spiritual path. The seeming failures as might be perceived through your perspective can turn out to be the greatest gift ever for your resultant expansion and evolutionary growth. This came to be as a result of your willingness to surrender to the greater plan for your life.

Sáng chủ nhật

Sáng bố và Tí đã tay gậy tay bị đi đấu bóng bàn. Hôm nay anh Andi sẽ đi cùng. Anh Andi là một nhân vật mà khi nhắc đến người ta luôn có một cảm giác yêu mến ấm áp đặc biệt. Con người anh, dáng dấp của ảnh, khuôn mặt anh, tỏa ra thứ năng lượng ấy, nhẹ nhõm, điềm đạm, tự nhiên, nghiêm vừa đủ, tưng tửng vừa đủ. Tí đã rất may mắn được tiếp xúc thường xuyên với những người như vậy. Hôm nay bố về sẽ có nhiều chuyện để kể.

Mẹ và chị Tủm đi ăn sáng. Mẹ trước đó đã làm được vài việc. Viết 2 bài trên blogs, gọi điện cho Bà ngoại, nhổ vài cụm cỏ.

Những dịp đi ăn sáng thế này luôn là những dịp hai mẹ con nói chuyện trên trời dưới đất. Mẹ để chị nói là chính, tuy vậy luôn có một điểm nào đó mẹ sẽ tập trung nói để chị hiểu thêm về suy nghĩ và sự chờ đợi của bố mẹ. Điểm đó hôm nay liên quan đến vài sự việc xảy ra trong tuần vừa rồi.

Chỗ ăn sáng là quán mới mở gần đây trong trung tâm, đối diện với hiệu bán bánh mỳ. Tủm thứ hai nào cũng mời Hanna đi ăn trưa, rồi hai bạn ngồi vào góc yên tĩnh phía trong, học cùng nhau 2 tiếng.

Tủm có nói học với một người có kỷ luật rất là thích, và đây cũng là đề tài sau đó hai mẹ con nói chuyện. Tủm bảo sống như Hanna thì Tủm không thích, nhưng tính kỷ luật của Hanna giúp Tủm rất nhiều. Hanna bắt Tủm làm hết bài này đến bài khác, cho đến khi Tủm hiểu rõ bài đó. Do đi học 1 năm bên Anh Tủm bị chậm lại so với các bạn trong lớp trong môn hóa và môn tiếng Đức.

Tủm có lẽ đang muốn học theo tính kỷ luật của bạn, nhưng có vẻ mới chỉ là hô khẩu hiệu, chưa thực hiện được. Đây là điểm yếu của những người nghĩ nhiều mà ít làm. Mẹ bảo tuổi của Tủm và Tí nên bắt đầu hiểu và học về kỷ luật. Không cần nghĩ quá to tát về nó, kỷ luật bắt đầu từ những việc nho nhỏ. Chẳng hạn, khi con đã quyết định sáng thứ 7 thu nhà, thì hãy để ra 1 tiếng, 30 phút, thậm chí 10 phút cho việc thu nhà. Không cần thu cả nhà nếu quá lười, nhưng hãy khoanh vùng, có thể chỉ cần thu mặt bàn học, một góc tủ, một ngăn sách,… Quyết định rồi thì làm ngay, và làm cho xong phần việc nhỏ đó. Con sẽ có niềm vui, con cũng học được cái gọi là kỷ luật.

Học cũng vậy, nếu đã quyết định cần học Lý chẳng hạn, thì đừng để lại hôm sau. Hãy ra một mục đích, dù rất nhỏ – đọc 2 trang, và làm ngay trong hôm đó.

Tủm rất phục sự học hành miệt mài của Hanna, hard-working. Mẹ nhắm rằng Tủm không phải type người có thể làm được chuyện nó, nên bảo mẹ thấy không nhất thiết phải hard-working. Nếu muốn đạt tới điều gì đó, hãy làm việc đó đều đặn, hôm này qua hôm khác, ở đúng mức mình có thể tiếp thu được. Không cần quá cố gắng.

Chị vẫn khăng khăng cần phải hard-working mới có thể đạt được một mục đích nào đó. Mẹ thì thấy chị vẫn hô khẩu hiệu, để tránh cho chị suy nghĩ negative về bản thân, mẹ nói dài lòng thòng thêm chút, chả hiểu chị hiểu được đến đâu.

Cuộc sống như người ta chạy trên con đường dài. Nếu có đủ sức để chạy nhanh từ đầu đến cuối, là người xuất chúng rồi, họ cứ việc làm.

Có người dốc quá nhiều sức đoạn đầu, đoạn sau họ đuối, chưa chắc hay.

Có người quá uể oải đoạn đầu, đoạn sau họ bị lùi lại quá sau người khác, lại không được học một loại khả năng gọi là „cố gắng“, cũng có cái dở.

Nên khi thấy mình là người bình thường không xuất chúng, cần học cách chia sức của mình, để bền bỉ theo đuổi điều mình mong muốn một cách lâu dài. Người ta chỉ có thể làm cái gì lâu dài nếu họ có niềm vui, học hành, làm việc cũng vậy, cần có niềm vui. Hùi hụi cung cúc đi một chiều như cái máy, nhiều khi mình bỏ lỡ nhiều thứ mà mình không biết.

Cuối bữa mẹ chốt lại „nhưng đấy chỉ là suy nghĩ của mẹ. Tủm thấy đấy, mẹ không phải là nhân vật thành công đặc biệt, không nhất thiết phải là tấm gương của ai. Con mới là người cần hiểu mình, khả năng của mình, sở trường của mình, để đưa ra lựa chọn cho mình“.

Khổ cái thân mẹ, sống 50 tuổi có quá nhiều kinh nghiệm muốn truyền đạt. Nhưng lại cũng quá hiểu mỗi con người sống buộc phải va vấp, phải sai sót, phải ngã, phải tự đứng dậy. Không chỉ là „buộc phải“, mà còn là „có quyền“, giống hệt lao động vậy. Lao động là quyền lợi, qua lao động tự nguyện con người lớn lên biết bao nhiêu, thanh thoát ra biết bao nhiêu …

Hai mẹ con ra chỗ để xe. Đường vắng tanh, mẹ phăng phăng qua đường không chờ đèn xanh, vì không nghĩ chỗ đó có đèn xanh. Chị chặn mẹ lại rồi cười, mẹ đi buồn cười thế…

Chị bảo trước đây khi thi lấy bằng xe đạp chị được bằng danh dự… Chị làm mẹ nhớ lại cô bé Thanh-Bình ngoan ngoãn luôn cố gắng nghe lời trước đây. Mẹ bảo hồi xưa Tủm cố gắng biết bao nhiêu để làm vừa lòng người lớn nhỉ. Còn giờ thì sao ? Chị bảo giờ chị cố gắng để làm vừa lòng mình.

Mẹ đồng tình, đúng đấy, rồi sau khi làm vừa lòng mình được rồi, chị sẽ tìm được điểm giữa trung gian, nơi chị hài lòng, mà người khác cũng thấy hài lòng. Đấy là một quá trình, trong đó sự tương tác – communication – đóng vai trò rất quan trọng. Bố mẹ sẽ thấy vui, nếu chính bản thân chị thấy hài lòng với lựa chọn và quyết định của mình, trong bất cứ lĩnh vực nào.

Và một điều quan trọng không kém – chị có thể làm cho bố mẹ tin rằng chị hài lòng. Chị còn rất nhiều thời gian để học sử dụng sự tương tác một cách có lý.

Làm vườn

Trước khi đi Vườn Thực vật, bố đã đi một vòng cắt cỏ cho vườn. Tí từ trong nhà bước ra thốt lên „oh vườn nhà mình trông gọn gàng quá“.

Mẹ cũng đã có cảm giác đó, khi bố đã đưa máy cắt cỏ đi được vài vòng, khi đã có một khoảng đất đủ rộng với đám cỏ được cắt bằng. Cảm giác đó được nuôi dưỡng, tăng lên theo từng đường đi, rồi nó chuyển thành một cảm giác thơ thới trong trẻo, cảm giác người ta hay có khi tha thẩn trong rừng cả ngày chụp từng bông hoa nhỏ dưới ánh nắng lọt qua kẽ lá.

Mẹ bảo có đám hoa chị Tủm thích đấy, và bố đi một vòng quanh đó, tránh để các bạn không bị chạm tới. Tôi đã từng nhìn thấy những người cắt cỏ bằng ô tô, họ kiên nhẫn đi tới đi lui, đầu thò hẳn ra ngoài để điều khiển máy cắt, giữ lại một bụi cúc trắng, bụi hoa vàng. Đây chính là khả năng tạo niềm vui sáng tạo khi làm một công việc có vẻ nhàm chán.

Làm vườn giống như sống vậy. Không tham gia với cả tâm hồn, sẽ không có cảm nhận. Trước đây bố hay khen vườn có hoa đẹp, mẹ biết đấy là do bố tử tế, luôn ghi nhận sự cố gắng của người khác. Thực ra những việc nặng thì bố vẫn làm từ trước đến nay, làm những gì bố cho là cần làm. Mẹ chỉ trồng cây chỗ này chỗ kia mà thôi. Đầu xuân bố thường cào đất lên bằng máy, chỉ khoảng nửa phân đến 1 phân, cây dại sẽ bớt đi, cỏ sẽ có thêm không khí và không gian.

Nhưng gần đây biết là bố thấy chúng đẹp thật, mặc dù vẫn luôm nhuôm chỗ này chỗ kia, mặc dù không đẹp hơn các vườn khác. Cái đẹp không phải vì nó là của mình, vì nó perfect, mà là cái đẹp gắn liền với niềm vui người ta cảm nhận khi làm vườn.

Khi cảm nhận được cái đẹp này, người ta không còn sốt sắng phải làm vườn rực rỡ đầy kín như có thể nữa. Người ta có sự thong thả khi làm, từng cây từng cây, từng bông từng bông …

Trong ảnh Tí đang chuẩn bị bạn máy cắt cỏ. Bạn ấy sẽ cần mẫn cả mùa hè, cắt từng ngày từng ngày, để mỗi lần bước ra vườn ai cũng một phút ngỡ ngàng nhìn đám cỏ gọn gàng. Hiện tại đang có nhiều cây lá 4 cánh mọc xem với cỏ, mẹ thấy hoàn toàn ok và đẹp, nhưng không hiểu sao bố và Tí muốn diệt chúng đi.

Botanischer Garten

Định đi vườn thực vật từ tuần trước, nhưng có một lý do gì đó khiến phải hoãn đến tuần này.

Hai bạn cùng đồng ý đi cùng, nhưng chị Tủm cuối cùng lại phải thôi, vì thời gian ít quá, chị phải đi nhảy 2 tiếng với các bạn trong trung tâm, sợ quá lập cập.

Có nhiều loại hoa chỉ nở trong 1,2 tuần. Những cây Magnolien rất cổ thụ, trĩu nặng hoa. Có lẽ vì chúng cổ thụ mà hoa vẫn còn đẹp và tươi. Những cây nhỏ bên đường hoa đã rời cành rơi trắng xóa ở gốc cây.

Hoa maglolien hơi giống hoa đại ở VN. Nhìn cả cây có vẻ đẹp riêng, cành lá xòe rộng bề thế mà vẫn uyển chuyển duyên dáng. Nhìn kỹ từng bông hoa cũng tuyệt đẹp. Màu sắc, sự tinh khiết luôn làm người ngắm ngỡ ngàng. Nếu trên đời có cái gì gọi là sự tuyệt đối – đó chính là thiên nhiên, cây cối.

Màu sắc tươi tắn. Nếu bạn chồng chọn hoa, sẽ là những thảm hoa màu đỏ. Bạn ấy rất thích màu đỏ.

Cái áo dài cách tân em bạn chồng mua tặng gần 2 năm rồi, đến giờ mới lôi ra mặc. Mà mình cũng đã phải nới đông nới tây mới vừa. VN có rất nhiều tiềm năng mà không phát huy được hết công suất. Những cái áo kiểu này sẽ rất được ưa chuộng, nếu cách may thay đổi đi một chút, tập trung để ý để người mặc hoạt động thoải mái, tiện lợi đi lại chạy nhảy, thay vì chỉ cố gắng bó lại trông cho đẹp.

Tí chờ để chụp ảnh cho bố mẹ. Mẹ hơi ngạc nhiên là cậu đồng ý đi cùng. Mới vào cậu bị hắt xì hơi liên tục vì phấn hoa. Sau 10 phút thấy đỡ, chỉ thỉnh thoảng hắt hơi một cái. Bố mẹ chụp rất nhiều ảnh ở đây, nhưng mẹ không thấy những ảnh có mình trong đó đẹp. Mặc dù bạn chồng luôn khẳng định mình trông trong ảnh không xấu, mình vẫn không thể thấy chúng đẹp, heheh. Cứ đùa đùa bảo bạn chồng, thật không dễ dàng chấp nhận sự già nua và xấu xí của bản thân. 

Luôn là một cảm giác dễ chịu nhìn hai bố con sóng đôi. Đàn ông với đàn ông – theo cách nói của cậu con trai. Tí thích nói chuyện với bố, chỉ với bố Tí mới có thông tin mà Tí cần cho cuộc sống hàng ngày. Những cái mẹ nói thường liên quan đến thế giới tinh thần, quá ngán ngẩm với các bạn, heheh. 

Bông hoa này ra nắng trông sẽ đẹp hơn khi lên ảnh. Trời rất nắng và không dễ chịu khi đi đầu trần dưới nắng. Những hôm như thế này được đứng dưới tán lá thưa là dễ chịu nhất. Vẫn có nhiều nắng nhưng thấy dịu hơn. Ngồi hẳn trong bóng râm lại hơi lạnh, mà thấy tiếc nắng.

Mình vẫn đầu trần dưới nắng, không mũ không kem bôi. Biết là không tốt cho da, nhưng mình tin lại tốt cho nhiều cái khác. Da, tóc, mắt,… mọi thứ đều cần ánh nắng.

Quán đông nghịt, cả đằng trước đằng sau. Cuối cùng cũng kiếm được nửa cái bàn. Tí đã nhanh chóng mua kem ở ngách bên cạnh, bố đặt một cốc cafe kem mà người ta quên béng mất, nên uống chung cafe sữa với mẹ. Tí càng ngày càng trở nên “thực dụng” trong việc tiêu tiền, tiêu thời gian, công sức. Cậu nhìn rõ được cái được và mất, cân bằng chúng và làm điều có lý nhất đối với cậu lúc đó. Tuy vậy vì cái mất cái được trong con mắt bố mẹ và trong con mắt của cậu có khác nhau, nên lắm lúc bố mẹ đành đứng sang bên để cậu làm theo cách cậu nghĩ là đúng.

Cái nắng hơi nhiều đối với cơ thể người nhiệt đới như của bọn tôi, nhưng với các bạn tây thì vẫn rất ok. Nhờ vậy mà ảnh lại rất đẹp.