Xem các bài viết

Bài trên FB:

Hôm nay có lắm điều để kể lể.

Mình nhận thấy từ một thời điểm nào đó, cả ngày của mình bỗng thành một chuỗi những sự kiện nho nhỏ. Mỗi sự kiện đều có một điểm nhấn nào đó, khiến nó trở nên có màu sắc.
Chuỗi đó phân chia càng nhỏ, càng rõ rệt, cả ngày càng trở nên sặc sỡ hơn.

Sáng đưa chị đi học, vì chân chị vẫn khập khiễng. Chị vẫn còn giận bố vì tối hôm qua không đón chị đúng giờ, để chị đi bộ về một mình. Hai bố con có sự hiểu lầm về giờ giấc. Chị giận lây luôn cả mẹ vì đã bênh bố. Mẹ bảo chị cứ việc ôm cái giận của chị. Chán rồi thì hết giận, chứ bố chẳng biết đâu, bố không cảm thấy mình có lỗi. Chúng ta luôn luôn không hiểu đúng nhau. Nhất là thời đại này, khi người ta thường chỉ còn dùng 50% cái não của họ để nghe. Mà liệu có được 50% không nhỉ?

Trên đường đến chỗ làm ngẫm nghĩ về một bài của một bạn trên FB. Mình luôn rất quan tâm đến những dòng họ lớn, những người là “con ông cháu cha” theo nghĩa tích cực. Một người “tốt” ở môi trường đó sẽ có thể làm rất nhiều điều tốt cho cộng đồng. Họ thường có đầu óc và tầm nhìn, cách hành động của họ thường có hiệu quả. Xã hội nào biết đánh giá và tôn trọng sự đóng góp của tầng lớp này, xã hội đó có nhiều cơ hội phát triển.

Đi làm việc. Loay hoay mãi vẫn có một lỗi. Cứ tưởng máy sai, vì rõ ràng mình đã delete toàn bộ rồi mà nó vẫn ra lỗi. Mất mấy tiếng hì hụi tìm cách dụ dỗ lừa đảo để máy đừng hiểu sai nữa. Cuối cùng nhìn ra là do lỗi của mình, một lỗi hết sức khố đỉn và khó nhận ra.
Chúng ta luôn luôn tưởng !

Mùa đông, tuyết rơi chưa nhiều nhưng đã đủ phủ trắng vài mảnh cỏ. Trời xám, đôi lúc hé chút nắng.
Nhân đọc một email của một người bạn, bỗng thích viết.
Mình nghĩ con người khi có đủ sự tỉnh thức, họ có lựa chọn trong phần lớn các moment. Họ có thể hành động như creator, hoặc như một nạn nhân.
Một nạn nhân luôn hành động một cách phản ứng, react. Lai tôi tôi lai lại, ghét tôi tôi ghét lại, khen tôi tôi quý, chửi tôi tôi giận,… Chúng ta phần lớn sống theo cách phản ứng.

Còn một Creator hành động một cách chủ động. Họ biết họ muốn gì, và họ hành động để đạt tới điều đó. Họ muốn thành nghệ nhân, thì họ học. Họ muốn được hạnh phúc, thì họ làm người bên cạnh hạnh phúc. Họ làm và quan sát điều xảy ra sau đó. Rồi lại điều chỉnh, lại quan sát,… giống hệt cách tạc tượng vậy.

Bạn đã thấy một người đẽo tượng, tượng một người con gái chẳng hạn? Đẽo đẽo gọt gọt một tý, rồi giơ ra giơ vào, nhìn xuôi nhìn ngược… ngắm. Rồi lại đẽo đẽo gọt gọt…
… Cuối cùng thì xong,
Và thường là, tượng vẹo hết cả một bên mông.
Không vẹo chỗ này cũng sẽ vẹo chỗ khác, không bao giờ như ta tưởng tượng lúc đầu.
Và cũng thường là, cứ vẹo vẹo thế mới có duyên – là duy nhất. Cái đẹp vốn chỉ có trong sự không hoàn hảo.

Mông mình giờ cũng hơi tê tê, sau hơn hai tiếng ngồi trong nhích từng bước tắc đường. Định kể tiếp chuyện tắc đường, nhưng thôi quyết định dừng kể lể ở đây, heheh.

Quà tặng

Mẹ chuẩn bị đi làm.
Chị cũng chuẩn bị phết kem lên đám bánh để đem đến trường, không biết để khao các bạn hay để bán gây quỹ.
Bỗng chị hỏi „mẹ có gì phải lo lắng không?“
Mẹ ngạc nhiên „Sao Tủm lại hỏi thế, mẹ trông lo lắng quá à ?“
Không, Tủm chỉ hỏi vậy thôi

Mẹ suy nghĩ một chút „Mẹ có lo lắng chút chuyện công việc. Vấn đề mẹ làm mới, nên mẹ luôn lo không biết có đi tiếp được không, liệu trong vài tháng tới có ra được một working version không?“

Mẹ có xu hướng luôn nói thật với các bạn mọi chuyện, chuyện vui cũng như chuyện buồn, chuyện tốt cũng như chuyện xấu.
Kinh nghiệm của mẹ là các bạn nhớ rất kỹ những gì bố mẹ nói, mặc dù thường là hiểu sai.

Trước đây mẹ ngạc nhiên lắm.
Ngạc nhiên vì các bạn nhớ từng câu nói mà mình đã quên từ đời tám hoánh.
Lại ngạc nhiên hơn về cách các bạn „dịch“ các câu nói đó.

Sau này đã chuẩn bị tinh thần, biết chuyện hiểu sai là chuyện tất nhiên,
vậy nên rất đánh giá đề cao việc trao đổi cởi mở liên tục với các bạn.
Chỉ bằng cách đó các bạn sẽ học được kinh nghiệm của thế hệ đi trước.
Hoặc ít ra là chuẩn bị tinh thần cho những tình huống tương tự trong cuộc sống.
Rồi đến khi chuyện gần giống xảy ra thì các bạn không phải mò mẫm như bố mẹ nữa, mà có thể  trải nghiệm một cách bình tĩnh.
Vì các bạn biết, mọi thứ rồi sẽ qua, mọi thứ rồi sẽ đâu vào đó.
Bớt đi sự hoảng sợ, hoang mang, người ta học được nhiều, thậm chí enjoy cả những điều tưởng là không may.

Chị nói vài câu thông cảm với mẹ, rồi bảo „mẹ biết không, nếu mẹ biết là mọi người khác cũng lo y như mẹ, mẹ sẽ không cảm thấy mình một mình, mẹ sẽ bớt lo hơn“.

Heheh, đây chính là điều mẹ luôn muốn nhồi nhét vào đầu các bạn – chuẩn bị cho mình một tâm thế bình tĩnh và mở rộng đón nhận mọi thứ cuộc sống này mang đến.
Nhìn cho kỹ, mọi điều cuộc sống này đem đến, đều là quà tặng quý báu, duy nhất không lặp lại.
Từng giờ từng phút.

Chủ nhật trời mưa

Trời mưa lất phất.
Giống mưa ngâu ở Việt Nam vào dịp đông.
Sáng thấy có chút xíu nắng, đủ để nhận thấy đám táo dại đỏ ối trĩu cành phía bên kia vườn.
Đám táo đó sẽ làm thức ăn cho chim trong vài tháng tới.
Năm nay bỗng thấy nhiều táo đó, ở chỗ làm cũng có hai cây trĩu quả.

Mình chưa bao giờ thử ăn, nhưng tin chắc đó là thứ quả có chứa rất nhiều vitamin và khoáng chất, có thể dùng để uống trà tăng sức khỏe. Tuy vậy đã trồng để cho chim ăn thì cứ để cho các bạn chim ăn.

Gọi điện cho mẹ. Thấy giọng bà hồ hởi khỏe mạnh, sau vài câu hỏi thăm bà chốt “thôi mẹ đi ăn cơm nhé. Ở bên đó mọi người khỏe chứ, cho mẹ hỏi thăm mọi người nhé”. Ngắn và không mắc mứu.

Giờ trời đã về chiều, toàn một màu xám, mưa cũng nặng hạt hơn, vậy chắc là không đi dạo được. Hai bố con ngồi xem chương trình sport. Bảo Tí thắp nến Advent, cậu ngoan ngoãn đi tìm bật lửa thắp cái nến thứ 2. Bố bảo có mong muốn gì thì mong muốn đi, rồi cười khinh khích “mong được điểm 3 tiếng Pháp đi”. Cả nhà vốn biết nỗi sợ của ông nên thỉnh thoảng trêu. Mẹ khích vào “đã mong thì mong điểm cao cao tí, 2 Tí nhỉ”.

Chị sẽ đi xem musical chiều nay với hai cô bạn thân. Trước đó các bạn còn đi ăn chiều với nhau. Các cô rất biết làm cuộc sống của mình nhiều màu sắc.

Mẹ nhận thấy, cả hôm qua và hôm nay, chị rất chủ động tránh va chạm với mẹ. Kể cả khi mẹ có nói nặng một chút chị cũng nhanh chóng tiêu hóa được.
Chẳng hạn mẹ không thích cách làm việc không có kế hoạch của chị, cái gì cũng làm sát nút.
Rồi khi thu dọn thì thu dọn qua loa, không lau chùi sạch sẽ, để người khác lại phải nhúng tay vào.
Chị giữ tinh thần ở mức bình bình, không nhảy lên cãi lại mẹ nữa.
Những lần trước đây, nếu chị nhảy lên là mẹ cũng lên giọng, không chỉ vào khuyết điểm của chị, mà chỉ vào thái độ tiếp thu của chị.

Có lẽ chị đã học được cái gì đó? Nếu quả thật chị học được, mẹ thật sự rất phục chị.
Nghe và tiếp thu lời góp ý rất không dễ.

Nắng ló mặt ra khỏi mây. Mây xám trôi rất nhanh trên bầu trời, chắc do gió mạnh.

Hôm qua có nói chuyện thoáng qua với mọi người về FB. Mình thấy mình cũng phải mất 5 năm lăn lộn với FB, mình mới biến nó thành một người bạn của mình. Nói đúng hơn, thay đổi con người mình, quan niệm của mình để cảm thấy dễ chịu nơi đó.

Nơi mình có thể nói chuyện, thể hiện đúng một phần con người mình.
Nơi mình cảm thấy ấm áp được chia sẻ như gia đình của mình.
Người bảo nơi đó là ảo, chắc bởi họ chỉ bày tỏ phần ảo của họ trong đó.
Nếu bạn bày tỏ phần thực, nó không thể là ảo đối với bạn.

Quay lưng lại với nó là lựa chọn của nhiều người. Mình thì thấy tiếc, vì nơi đó ta học được nhiều thứ, đọc được nhiều điều tốt lành.
Môi trường bên này có nhiều điều hay. Tuy vậy về mặt văn hóa họ phát triển trên ta, họ không còn phải handle một số loại năng lượng vốn tàng trữ trong bất kỳ người VN nào.

FB với môi trường VN chính hiệu chính là môi trường giúp người ta đối mặt, nhìn nhận và chuyển hóa thứ năng lượng này.

Lấy một ví dụ đơn giản : Cách cư xử của vợ chồng với nhau. Bên này họ không còn dạy nhau cách cư xử nữa. Mọi người được hoàn toàn tự do trong các quyết định của họ, không ai phán xét hay can thiệp. Và dù cuộc hôn nhân của họ còn hay hết, họ vẫn rất tôn trọng nhau.
Còn ở FB Việt nhan nhản khắp nơi. Trong đó rất nhiều bài hay, cho dù họ cũng chỉ nói những ý mình đã biết, thì đọc một bài do người khác viết với một open mind, cùng các câu chuyện về trải nghiệm riêng của họ, vẫn tác động tích cực đến bản thân mình.

Đến thời điểm này mình có thể thấy mình rất hàm ơn FB. Thế giới của mình rộng mở, đồng thời mình vẫn không đánh mất sự yên ổn trong tâm. Với người khác là chuyện bình thường, với mình đó là cả một tiến bộ lớn.

Chị 17 tuổi

Chị 17 tuổi.
Trong tuần mấy lần mẹ định viết kể chuyện chị, nhưng không viết được, lấn bấn vài việc. Có những thứ trôi tuột đi và sẽ bị quên lãng nếu không viết lại, nhất là cho những người mà trí nhớ đang ngày càng xơ đi như bố mẹ chị.

Máy chạy rất chậm. Có gì đó đang chạy trong BG và chiếm toàn bộ CPU. Đánh một chữ mà hàng 3 giây sau mới hiện ra.
Đầu óc con người cũng vậy, mỗi khi lo lắng, ân hận, bực dọc, hậm hực,… cái gì, tâm trí mình cũng trở nên kín đặc, không còn chỗ để mọi thứ tuôn chảy như nó cần.

Gió thổi mạnh. Nắng mùa đông đến rất từ từ. 10 giờ sáng rồi mà ánh nắng vẫn xiêu xiêu phía đông, vườn mới được chiếu sáng một nửa.
Từ đêm hôm qua gió đã thổi mạnh. Chị đi chơi cùng hội Pfadfinder đến tận đêm, tối quá đi bậc cầu thang bị trượt chân trẹo chân sưng mắt cá. Chắc rồi chị sẽ khập khiễng như vậy hàng tháng tới.

Nghe vừa thấy buồn vừa thầm trách chị. Chị hối hả chạy đua với thời gian. Có một cái gì đó tham lam ôm đồm trong tâm tưởng chị. Chị muốn trải nghiệm mọi thứ, muốn đạt mọi thứ. Kế hoạch của chị san sát vào nhau, hầu như không có kẽ hở. Bố mẹ nhiều lần yêu cầu chị bớt tham đi, sống bình tĩnh lại. Chị bảo chị thấy ok, nên bố mẹ đành nín im chuẩn bị tinh thần nhìn chị ngã.

Cũng là một cái chị phải học thôi. Có những người cả đời chỉ có lao mà không biết dừng lại đi thong dong, nên nếu chị có ý thức học đi thong dong từ trẻ, sẽ tốt cho chị. Cuộc sống cứ túc tắc tưng tửng đi qua vậy, mình tình nguyện làm nô lệ cho cái trí lao xao tham lam đến mức nào, là lựa chọn của mình. Càng làm nô lệ, càng ít ngẩng lên nhìn trời, càng ít thấy trời cao xanh biếc, mây trôi lững lờ.

Mong chân chị cứng cáp trở lại. Dừng nhảy một tháng tới là một viễn cảnh không vui vẻ với chị.

Mẹ lên định viết về vài câu chuyện nho nhỏ. Nhưng cái chân đau của chị làm mẹ chị phân tâm chút, lúc khác viết tiếp vậy.

Đến trưa chị lò cò xuống nhà làm bánh. Chiếc bánh nhỏ nhắn nhưng rất đẹp, fine. Chị càng ngày càng tự tin khi làm bánh. Cách trang trí của chị cũng rất nhẹ nhàng tinh tế, vài nét chấm phá, màu sắc hợp nhau tinh tế.

Tối các bạn lục tục kéo đến. Sỏi rất cao lớn, chiều cao có lẽ bằng Tí, nhưng do dáng đứng dáng đi đường hoàng tự tin, thẳng thớm, nên trông cậu cao hơn, sáng sủa hơn. Những con người trẻ tuổi như vậy biết mình là ai, rất tôn trọng bản thân, nên ra ngoài xã hội mọi người tự dưng tôn trọng họ.

Các bạn ngồi ăn không ngớt, cười nói không ngớt. Nhìn các bạn cười thấy vui lây, nhưng chỉ sợ chúng sặc 🙂

Phần dưới này mình viết hôm nay, cũng có liên quan tới buổi SN:

Vô duyên

Hôm qua mời mấy gia đình đến SN chị.
Ngoài hai cô gái nhỏ hơn, các bạn giờ đều cuối 17 sang 18.
Các bạn ăn như tằm ăn rỗi.
Nói chuyện to, cười không ngớt, đi đứng nghềnh ngoàng.

Ăn xong các bạn rút lui lên phòng riêng, người ngồi bập bùng ghi ta người hát.
Người lớn ngồi dưới nhà uống nước nói chuyện.

Trong hội người lớn có 3 người vốn là bạn từ hồi phổ thông.
Mình nghĩ đây là may mắn của mình được chứng kiến tình bạn của họ suốt hai chục năm vừa qua.
Có lúc lên lúc xuống.
Đôi lúc loãng hơn vì ai cũng bận bịu gia đình.
Tuy vậy vẫn có một sợi dây gắn kết rất dẻo dai bền bỉ.
Và hôm qua lại thêm một lần mình thấy có gì đó rất xúc động ấm áp trong tình bạn đó.

Giờ đây họ đều đang ở cái tuổi khá đặc biệt.
Mình chỉ kém họ có 1 tuổi, nên mình cảm nhận được rất rõ ràng cái đặc biệt của lứa tuổi này.
Nó như một ngưỡng cửa giữa cuộc sống vật chất vốn nhìn được, sờ mó được, và cuộc sống tinh thần, vốn chỉ cảm nhận được.
Người ta không còn quá chú trọng đến thế giới vật chất,
người ta bắt đầu quý trọng những cái trong cuộc sống tinh thần.
Đồng thời người ta cũng nhận ra những điều bền bỉ với thời gian trong con người mình, trong những người xung quanh, và trong mọi mối quan hệ.
Những thứ không phụ thuộc vào tuổi tác, khoảng cách, tầng thứ trong xã hội.

Hai bạn trai và một bạn gái.
Có một sự kiện gì đó khiến hai ông con trai bỗng nhìn bạn gái mình với đôi mắt khác.
Các ông tò mò, các ông hỏi han, các ông quan sát, các ông nói đông kích tây.
Cô bạn gái ngồi điềm nhiên, thích thì trả lời, không thì cười tưng tửng kiểu chị cười em trai.
Hai ông con trai bỗng đực mặt ra khi hỏi đâu cũng bị trả lời “hỏi vô duyên”.
Các ông thấy bối rối tợn: Hôm qua đang không vô duyên, hôm nay tự dưng thành vô duyên, mà cũng chỉ đúng mấy câu hỏi đấy ….

Hahah, cười đau cả bụng.
Mình thấy yêu mến cái tình cảm mấy con người này dành cho nhau quá đi mất.

Chị mười bảy tuổi

Chị mười bảy tuổi.
Chị nhắn nhủ thằng em từ 3 tuần trước, rằng đến ngày đó tuần đó chị sẽ có sinh nhật, chị muốn có vài thứ, khôn hồn thì tìm thời gian vào trung tâm mà đi mua quà cho chị.

Tới sáng thứ hai tuần chị có sinh nhật, chị còn nhắn lại cho thằng em “thứ tư này là SN chị rồi đấy nhé” trước khi quày quả đi học.

Nhưng thằng em mấy tuần trước đó tất nhiên là quên. Thằng em mà nhớ thì không phải là thằng em.
Ngoài ra đúng tuần đó thì thằng em thêm tội lười. Thằng em mà không lười thì không phải là thằng em.
Thằng em mỗi khi có bài kiểm tra về tiếng Đức hay tiếng Pháp, là thằng em cứ như sống trên mây.
Lo lắng bần thần suốt ngày, càng bần thần lại càng lao vào xem video, chơi.
Hình như chỉ để không phải đối diện với nỗi lo.
Có lẽ thằng em lo bị 5 điểm, nhưng không biết phải làm thế nào để lên được điểm cao hơn.
Đọc sách hay học có vẻ chỉ làm tăng thêm sự mù mờ và lo sợ.

Mẹ thật cũng không hy vọng thằng em sẽ được điểm khá hơn mấy môn xã hội.
Không thể nói chuyện với thằng em về một chủ đề nhất định, cứ chuyện nọ xọ chuyện kia.
Thằng em luôn lẫn lộn giữa cái thằng em nghĩ và cái thằng em nói.
Thằng em đã hiểu rằng mỗi cá thể là một thế giới riêng với suy nghĩ quan điểm riêng.
Chỉ qua trao đổi người ta mới biết chút xíu về thế giới người đối diện.

Nhưng hình như thằng em có một kênh khác song song với kênh nói. Kênh đó có người nhận được có người không. Mà thày cô thì làm sao mà biết kênh đó của anh nói gì. Nên đọc các bài của anh thấy thông tin chấm phá rời rạc như xem tranh lập thể vậy.

Huỵch toẹt ra một câu kể, kiểu có gì khác nữa đâu mà kể.
Cụt ngủn một câu trả lời, kiểu có thế mà cũng hỏi.

Có những đoạn anh có vẻ say sưa bắt chước các bài điểm tốt mà anh đã được xem, nhưng qua ngôn ngữ của anh thì nó lê thê lạc đề chả có điểm nhấn.

Lại quay lại cô chị. Tới hôm sinh nhật chị, chị tuyên bố chị đã cho Tí rất nhiều thời gian mà Tí vẫn không mua quà gì cho chị. Vậy thì Noel này Tí đừng chờ đợi chị sẽ tặng quà gì cho Tí. Tí ngắc ngứ lẩm bẩm kiểu dàn hòa “sẽ mua mà, sẽ mua mà, chưa mua ngay thôi”…

Mẹ thấy cung cách hành động của chị hợp với kiểu suy nghĩ của mẹ.
Thích gì thì nói rõ ra, rõ ràng transparent.
Không chờ đợi người khác phải chạy theo đoán ý mình.
Và nếu không thấy có sự quan tâm thì chấp nhận không trách móc, xác định bước hành động tiếp theo.
Trước đó nói rõ cho đối phương biết vì sao mình hành động như vậy.

Mẹ chị cũng có xu hướng nói thẳng băng, nhất là với những người thân và những người mẹ chị rất tôn trọng. Nhưng có vẻ số người sống kiểu vậy không nhiều, nên nếu có bị hiểu lầm hay ghét bỏ là chuyện tất nhiên.

Chị còn nhiều thời gian để học, biết lúc nào, với ai thì chủ động cư xử theo kiểu nào.
Khi đã chủ động rồi thì người ta dễ lường trước, và dễ chấp nhận nếu có bị ghét bỏ, heheh.

17 tuổi, chị đang dần trở thành một người độc lập.