Xem các bài viết

Thế giới mới

Có những ngày mình thấy hài lòng, chẳng phải vì làm được gì đặc biệt, hay được quả gì đặc biệt. Cũng không phải do được đi chơi, được nghỉ ngơi, được tụ hội bạn bè, hay được hưởng thụ.

Mình cho là cuộc sống sẽ chỉ thực sự bắt đầu vui khi niềm vui trong ta không phụ thuộc nhiều vào việc ta đang làm gì. Khi cái chữ “phải” trở nên nhẹ hơn, gần hơn với chữ “được”.

Và giờ trước khi đi ngủ quyết định bỏ thời gian ra làm một điều thường làm mình rất thú vị: dịch đoạn video Eckhart Tolle nói về trái đất mới (New Earth – một quyển sách của ông):
https://www.facebook.com/smhlewenz/videos/10156091002346775/

… Và cái ánh sáng đó được tỏa ra từ một nguồn, không thuộc về thế giới có thời gian và không gian, nơi mà Bụt gọi là thế giới unmanifested, unborn.

Khái niệm đó bạn không thể hiểu, không thể lĩnh hội, không thể đặt tên cho nó. Nó là cái có trước big bang.

Có cái gì có thể có trước big bang nhỉ ? Ồ, không có gì, nothing… vậy là cả thế giới này sinh ra từ không có gì, từ nothing? Yeah. Lạ nhỉ…

Cái nothing đó , no thing đó, chính là God. Và sau đó, God hiện hình lên thành thế giới. Và bắt đầu mơ giấc mơ của thế giới. Và sau khi god mơ giấc mơ của thế giới, giấc mơ đó dần trở nên khó khăn hơn. Đến lúc mọi phần tử trong giấc mơ đó – những phần từ của ý thức vũ trụ – tin rằng chúng là những phần tử độc lập, thì giấc mơ trở thành một ác mộng.

God bắt đầu tỉnh lại. Kể cả khi God bắt đầu tỉnh lại, God vẫn tiếp tục kiến tạo, đồng thời nhận ra nguồn (source) của nó .

Tôi đang thử kể cho các bạn về toàn bộ vũ trụ này, vốn là điều không thể làm được, nhưng những điều tôi kể là một gợi ý nho nhỏ. Nó hơi hơi giống thế. Điều duy nhất người ta có thể nói là “nó hơi hơi giống thế”.

But you contain the entire universe and the secret of the entire universe is within you. You just have to look within.

Nếu bạn muốn biết về “thế giới là như thế nào” hãy nhìn vào bản thân. Bạn là một vũ trụ nhỏ (microcosm) của một vũ trụ lớn (macrocosm) như lời những người xưa “trên thế nào, dưới thế vậy”. God is in you as you. (câu cuối này hổng hiểu, ai hiểu dịch hộ cái).

Ý thức (consciousness) chính là ánh sáng phát ra từ God. Bây giờ, cũng giống như ánh sáng được phát ra từ mặt trời, ánh sáng khác với mặt trời, hay đó là một phần liên quan của mặt trời. Nó luôn luôn là một phần của mặt trời. Nó không tách rời khỏi mặt trời. Nó vẫn là mặt trời.

Như vậy, mỗi một người trong chúng ta, chính là một tia sáng tỏa ra từ cái ý thức (consciousness) chung đó, giống như tia sáng phát ra từ mặt trời. Tia sáng đó đi ra, kiến tạo nên thế giới. Nó nhìn ra xung quanh, đến một ngày cái tia sáng đó không nhận ra rằng nó là một phần của mặt trời, mà nghĩ nó là một phần tử độc lập.

Điều này làm cho giấc mơ thật là hay ho, nếu không thì giấc mơ chẳng còn gì lôi cuốn. Và sau đó giấc mơ của vũ trụ bắt đầu. “wow” … Nhưng rồi nó trở nên khó khăn và nguy hiểm “oh!”. Và đến một thời điểm nào đó, tia sáng bắt đầu nhớ lại nguồn cội của nó chính là cái nguồn từ đó nó được chiếu ra không ngừng. “Oh, hóa ra cuối cùng cũng không tồi lắm”. Sau đó nó (tia sáng) tiếp tục tồn tại trong thế giới này, tiếp tục kiến tạo những điều mới mẻ, nhưng đồng thời nó ý thức được nguồn cội của nó.

Và một thế giới hoàn toàn khác sẽ được tạo ra trên trái đất này, đó chính là trái đất mới. Khi con người ý thức được sự kết nối của họ với nguồn cội, thế giới mà họ kiến tạo ra sẽ hoàn toàn khác với thế giới được tạo nên bởi những cá thể không nhận biết được sự kết nối đó, những cá thể egoic.

Tôn trọng

Mình nghĩ một điều thiếu trong văn hóa Việt, đó là sự tôn trọng.
Văn hóa tôn trọng đó có thể thấy ở một nhóm nhỏ người lớn tuổi, thế hệ học trường Pháp.
Mình biết đôi người trong số họ, đó là Thầy Vinh dạy cấp 3, và ông ngoại của bạn chồng mình.

Có lẽ có cả một số thày cô dậy cấp 1, cấp hai, nhưng hồi đó mình quá nhỏ để có thể có một khái niệm nào đó về họ.

Bố mẹ mình đều xuất thân từ tầng lớp bần nông, đều là lớp người phải cả đời loay hoay lo miếng ăn, miếng mặc.
Sẽ rất không công bằng khi đòi hỏi chờ đợi ở họ một thứ gì khác hơn, những cái họ không được nhận.

Những người như bố mẹ mình cũng đã là tầng lớp tương đối tàm tạm trong xã hội,
Phần lớn người Việt Nam còn vất vả khổ sở hơn,
Ước mơ của nhiều người vẫn chỉ dừng ở miếng cơm manh áo.

So với mặt bằng Việt Nam ở vào thời mình,
Mình cùng các bạn bè là những người đã được tôn trọng ít nhiều, trong gia đình cũng như ngoài xã hội.
Cái chữ Tôn trọng thực ra mới nổi lên trong từ điển của mình gần đây, khoảng 10 năm trở lại.
Trước đó mình không nghĩ về nó.
Trước đó suy nghĩ của mình vẫn phần lớn ở mức cơm áo gạo tiền, và được xã hội chấp nhận.

Hoặc mình là người chậm lụt, thì cái post này cũng nên bỏ qua không nên xem,
Hoặc mình là người bình thường, thì phải nhìn ra một thực trạng : Mức độ chung của dân chúng Việt Nam vẫn ở mức cơm áo gạo tiền.
Nên người ta đơn giản không nghĩ về sự tôn trọng, không biết về nó, không hiểu về nó.
Hoặc chỉ nghĩ về nó khi mình không được tôn trọng, mà không nghĩ tiếp theo mình đã có sự tôn trọng đó chưa, đối với mình và mọi người.

Và như mọi khi, khi mình đã có một kết luận nào đó, thì mình chấp nhận hiện tại như nó có, không lèm bèm gì về nó nữa.
Kết luận đó là : Phần lớn người việt nam (có mình trong đó) chưa có sự tôn trọng  ăn sâu vào hành động, suy nghĩ.

Sự tôn trọng này có thể học được,
Khi ra quyết định – mình sẽ học tôn trọng, đó đã là bước nhảy lớn.
Quá trình học sẽ là một quá trình rất dài, chục năm, hai chục năm, cả đời.
Đến một thời điểm, mình chấn chỉnh nội tâm, giữ nét mặt tinh thần hòa ái, khi nhìn thấy bất kỳ ai, nói chuyện với bất kỳ ai, đó là bước nhảy vọt tiếp theo.
Rồi, sẽ đến thời điểm, khi mình luôn để ý giữ nội tâm bình thản, luôn để ý giữ nét mặt tinh thần hòa ái, trong mọi mọi thời khắc – đó là bước nhảy vọt vĩ đại tiếp nữa.

Heheh, lắm bước nhảy vọt nhỉ,
Mình đang mon men ở bước đầu tiên – quyết định học tôn trọng.
Mấy cái bước nhảy vọt viết ở trên kia, chẳng qua là do thỉnh thoảng được tiếp xúc với những người mà sự tôn trọng đã tiềm tàng ăn sâu vào máu thịt họ.

Biến động

Mình không biết nên vui hay nên buồn,
Sếp đến hỏi mày có muốn làm tiếp một trong những phần việc mày đang làm,
Hay mày muốn người khác làm việc đó.
Mình đã nói mình muốn tập trung vào công việc kỹ thuật,
Và muốn người khác tiếp nhận những việc liên quan đến management.

Vậy là mình tự nguyện ra khỏi comfort zone của mình,
Và lại nhảy vào vùng nước lạnh,
Không đến nỗi vùng vẫy, nhưng chắc chắn lại nhiều thử thách.
Đi kèm nhiều stress, và những hệ lụy liên quan đến sức khỏe.

Đối với chị Tủm chắc đây là bước lùi chức, chứ không phải thăng chức – promotion.
Dù không là sếp, nhưng với công việc management, mình chịu trách nhiệm phân việc, quản lý.
Công việc có mặt hay – cảm thấy vai trò của mình trong việc điều hành để mọi thứ chạy.
Trong vị thế này, mình thấy mình học được rất nhiều.
Nhận ra khả năng tổ chức của mình đến đâu.
Và giờ có cảm giác như cá trong nước, nhất là từ khi tất cả team chấp nhận vai trò điều hành của mình, điều cũng mất thời gian họ mới chịu công nhận.
Công bằng ra mà nói, một công việc khi mình đã nhận, mình thường sắp xếp ráo riết để thời gian của mọi người được sử dụng hiệu quả nhất.
Nhìn từ ngoài có thể thấy êm ru, mọi thứ chạy một cách trơn tru, kể cả khi việc cần làm chất chồng đống.
Nhưng công việc đó thực ra không đơn giản.
Người điều hành cần có cái nhìn đủ rộng, đủ xa, đủ tỉnh để mọi thứ hoạt động nhịp nhàng và hiệu quả,
Nhất là trong môi trường rất nhiều biến động.

Có mặt dở – thiếu sự sáng tạo.

Có mặt thử thách liên quan tới con người,
Nơi mình có thể học hỏi nhiều từ các thành viên ưu tú,
Nơi mình thấy nhiều điểm yếu của mình khi tiếp xúc với các thành viên ít ưu tú hơn.
Thấy mình rất thiếu kiên nhẫn khi mất nhiều thời giờ quẩn quanh với ego của họ.
Với sự giấu dốt, với sự lẩn tránh trách nhiệm, với sự lớt trớt, với sự lười tìm hiểu của vài người.

Mình có thể rất kiên nhẫn giảng giải cho ai đó về một vấn đề,
Nhưng lại không kiên nhẫn với tính giấu dốt của họ,
Mình có thể hiểu và chấp nhận tính lười, nhưng lại không chấp nhận chuyện đổ lỗi lên người khác.
Vài người có vẻ đã biết tính mình, và đã thay đổi nhiều trong thời gian cuối.

Có vẻ như mình sắp đóng lại một quãng thời gian,
Kết thúc một bài học gì đó,
Để bước sang một lĩnh vực mới, học bài học mới.

Chưa biết hay hay dở,
Nhưng đã quyết định, thì làm thôi.
Lần quyết định này mình làm một cách chủ động,
Không phải đặt đâu ngồi đấy, không phải thụ động trôi theo dòng.

Mình mong được sự hỗ trợ của trời đất, giữ cho tâm mình tĩnh, giữ cho sức khỏe mình ổn định.

Họp team

Trời xầm xì, hầu như không có nắng,
Gió lạnh và ẩm ướt. Coi như là đã hết thu, sang đông.
24.10, cuối tháng 10, cũng không phải là quá sớm.
Nếu có một hai ngày nắng, thì coi như là bonus, phải mặc ngay áo ấm vào và bổ ngay ra đường.
Tuy vậy mình nhớ là cho đến tháng 1, mấy năm trước cũng chủ yếu là khô ráo nắng đẹp,
Chỉ lác đác có ngày xầm xì.
Kể cả khi có tuyết thì số ngày ẩm và u ám là số ít, phần lớn vẫn là nắng và khô.

Vừa họp bàn kế hoạch cho version mới xong,
Cảm giác đơn độc của mình bớt đi một phần, vì đã có thêm vài người hiểu hơn cái mình đang làm và sẽ làm.
Không biết mình gây cho mọi người cảm giác gì,
Chứ cho đến giờ trong thâm tâm mình vẫn lo ngại nhiều,
Nếu có khúc mắc hay vấn đề thì đúng là một mình giơ đầu chịu báng, chẳng hỏi ai được.
Hôm nay có thêm một bạn sẽ làm cùng, ít ra là làm phần có liên quan một chút,
Vậy là có người để bàn, để tiến từng bước nhỏ cùng nhau.

Đây lại là bạn mình rất quý trong team,
Tính bạn ấy dễ chịu, làm việc đâu ra đấy, suy nghĩ rất rõ ràng rành mạch,
Không ngại mới, không ngại khó, không sợ nhiều việc.
Bạn ấy có thái độ và tâm thế làm việc mà mình vẫn đang để ý để cải thiện,
Luôn vạch ra kế hoạch tỉ mỉ, thực hiện từng bước cụ thể một cách bình tĩnh không lao xao,
Trình bày rõ ràng từng bước với những người liên quan, luôn cho họ một cái nhìn tổng thể về quá trình công việc…
Luôn có niềm tin và sự tôn trọng vào người cùng làm.

Bạn ấy có vợ là người châu Á, có thể vì vậy mà bạn ấy cảm thấy thoải mái với mình,
Open-minded, mềm mại, có sự tôn trọng, khiêm nhường …
Tuy vậy người ta cũng có thể nói ba phải, heheh, tức nếu có chia rẽ trong team, thì bạn ấy sẽ đứng ở giữa,
Tránh va chạm, và chắc chắn sẽ không phải là người đứng ra lên tiếng bảo vệ ai đó.

Trông ngọn cây ngả nghiêng lao xao trong gió mà hơi ngại bước ra ngoài,
Tuy vậy vẫn cứ phải bước ra thôi.